Chương 1388: Cất thương vào đi
......
Thần quang nở rộ trong nháy mắt.
Tại Thánh Tịnh Thế Giới, dưới pháp tắc cấm chú tâm linh do Diệp Tâm Hạ truyền đạo, Mạc Phàm dù đã trải qua bao năm tháng vẫn không tài nào thức tỉnh nổi Hệ Trì Dũ.
Thần phú tâm linh của Diệp Tâm Hạ vốn mang đến ‘thần nữ khai căn đại đạo’, ban cho người khác khả năng thức tỉnh ma pháp thay thế Siêu Cấp Thức Tỉnh Thạch, đồng thời cũng có thể mở đường giác ngộ áo nghĩa ma pháp cấm chú. Tương tự như Mục Nô Kiều và Tương Thiểu Nhứ, hai người vốn không có cách nào đột phá cấm chú thực vật và cấm chú tâm linh, chính Diệp Tâm Hạ đã thi triển ma pháp tối cao của mình, tận tay dìu dắt cả hai xung phá rào cản cấm chú.
Bất quá, Mạc Phàm lại là một ngoại lệ. Bản thân hắn đặc thù nhờ dung hợp song hồn, có tư cách nắm giữ rất nhiều hệ ma pháp. Trước đó, hắn đã thức tỉnh toàn bộ hệ Hắc Ám, hệ Nguyên Tố, và hệ Thứ Nguyên. Nhờ khí tràng của Diệp Tâm Hạ, hắn lại sáng tạo và thức tỉnh thêm Hệ Chúc Phúc cùng Hệ Thực Vật. Thậm chí, ngoài hệ thống ma pháp chính thống trong sách vở, hắn còn diễn sinh và học được cả Hệ Khí Vận và Hệ Âm Linh.
Sở dĩ hai hệ ma pháp mới này không thể được đưa vào hệ thống ma pháp của nhân loại là bởi vì ngay cả Mạc Phàm và Diệp Tâm Hạ cũng chỉ tự mình nắm giữ áo nghĩa, chưa trải qua bất kỳ công trình nghiên cứu chính thức nào, chưa có cơ sở lý luận thực nghiệm trên mặt bằng pháp sư nói chung, cũng chưa phân chia được các pháp môn kỹ thuật sơ giai, trung giai, cao giai, siêu giai... Thậm chí, việc kết nối tinh tử của bọn họ cũng là thông qua diễn sinh từ các hệ ma pháp khác. Đây không thể được tính là một hệ ma pháp mới. Sự ra đời của một hệ ma pháp mới đòi hỏi phải tuân thủ rất nhiều chuẩn tắc nghiêm ngặt, thường phải mất hơn chục năm tranh đấu và khảo luận tại Thánh Thành, Liên Hợp Quốc cùng Hiệp hội Ma pháp thì mới được phê duyệt.
Lại nói, Hệ Chúc Phúc của Mạc Phàm được sáng tạo từ thuộc tính cường hóa của Thần Hồn Pháp Thần. Nó không đến từ bất kỳ hệ ma pháp nào khác, mà chính xác là từ Thần Hồn. Bản nguyên của Thần Hồn Pháp Thần kết nối với thế giới tinh thần, gắn kết và che chở cho tất cả các hệ ma pháp trong thế giới tinh thần, vì vậy mới có thể ban tặng sức mạnh chúc phúc. Ngay cả Thần Hồn Tà Thần còn không thể tương thích với hệ thống ma pháp của nhân loại, điều đó mới cho thấy con đường Mạc Phàm lựa chọn ở Kiếm Đạo Trường Hà năm xưa đúng đắn đến nhường nào.
Vì vậy, dưới sự trợ giúp từ thần chú giảng thuyết của Diệp Tâm Hạ, Mạc Phàm mới thức tỉnh được Hệ Chúc Phúc. Hơn nữa, vì Thần Hồn Pháp Thần của hắn quá cường đại, nên vừa thức tỉnh đã nhanh chóng đạt đến tột cùng của cấm chú.
Hệ Thực Vật thì đã nói rồi, không cần nhắc lại.
Còn Hệ Trì Dũ lại rất đặc biệt. Hệ Trì Dũ của Diệp Tâm Hạ là chiêu số mạnh nhất nội tại trong Thần Hồn Thần Nữ Athena, với tuyệt kỹ tối cường Phục Sinh Thần Thuật còn kinh khủng hơn cả Tiểu Mei, là phép thuật đỉnh phong trong ma pháp nhân loại. Tuy nhiên, nàng lại hết lần này đến lần khác không thể giúp Mạc Phàm thức tỉnh được nó.
Theo lời Diệp Tâm Hạ, Mạc Phàm có lẽ thiếu khuyết một loại thuộc tính nào đó tựa như Thánh Thiện của Thiên Sứ.
Trì Dũ là thánh khiết, là ban cho sự sống, là che chở, là xoa dịu nỗi đau và chữa lành tổn thương cả về tinh thần lẫn thể xác.
Mạc Phàm dù là Pháp Thần Ma Pháp, nhưng bản thân hắn lại luôn đi theo con đường của một pháp sư hủy diệt. Bảo hắn che chở, ban phước, hay chữa lành và xoa dịu nhân tâm... đúng là tự dối lòng mình.
Tâm không thông, diễn không được, sinh không ra. Kết quả là hắn vẫn luôn thiếu khuyết và không thể thức tỉnh được Hệ Trì Dũ.
Vậy mà hôm nay, hắn đã chân chính trở thành Toàn Chức Pháp Sư, thức tỉnh toàn bộ các hệ ma pháp có thể.
Hệ Trì Dũ!!!
Vào ngày này, nó cuối cùng đã thức tỉnh và diễn hóa thành công, hơn nữa còn một đường thẳng tiến đến cấm chú.
Lý do rất đơn giản, trong thời gian dài đại chiến với Lucifer, khi nhìn thấy kẻ như một con chó điên đó có khả năng thôn phệ và sử dụng nhuần nhuyễn thuộc tính bạch ma pháp của Nina, hắn đã hiểu ra.
Đại địa đang run rẩy, ma thổ lập tức phát ra u quang màu đen. Dù là hệ Hắc Ám hay hệ Nguyên Tố, bên trong chúng nhất định cũng có ý nguyện chữa trị của riêng mình.
Bạch Ma Pháp có Trì Dũ thần thuật có thể phục sinh người chết, da thịt mọc lại từ xương trắng, thì Hắc Ma Pháp cũng có Hệ Vong Linh có thể phục sinh tà linh viễn cổ, chế tác những sinh vật đã chết thành zombie không hồn phách. Thế giới ma pháp nguyên tố cũng không hề thua kém hai hệ này, thổ hệ ma pháp cũng có thể làm được thuật điểm thạch thành binh. Đội quân đất sét của Cổ Lão Vương năm xưa chính là dựa trên lý luận cơ bản này.
Mạc Phàm tuy không có Hệ Trì Dũ, nhưng hắn lại hiểu rõ hơn bất kỳ ai rằng, khi tu luyện thổ hệ và vong linh hệ ma pháp đến cực hạn thì sẽ đạt được cảnh giới nào. Mặc dù Mạc Phàm chưa nắm giữ được thần thuật cuối cùng của vong linh ma pháp là Khởi Hoàn Vong Linh, nhưng khi kết hợp với thổ hệ, việc mô phỏng và diễn sinh vẫn hoàn toàn khả thi. Tối thiểu, sáng tạo trên chính cơ thể mình đã là một thành công.
Mạc Phàm am tường Thổ hệ đến thế, thấu hiểu Vong Linh hệ đến thế, lại có thêm sự giảng giải về Hệ Trì Dũ của Diệp Tâm Hạ, hắn rốt cục đã tìm ra con đường của riêng mình.
Chết, chỉ là kịch bản.
Chết, nhưng không phải là chấm hết.
Hắn đã cố tình làm vậy.
Không phải liều lĩnh, mà là Thần Tỉnh Bỉ Ngạn đã xác nhận hắn có thể thành công.
Đầu tiên, nhục thân của hắn trở về với đất mẹ. Sau đó, hắn rơi vào trạng thái chết lâm sàng, lơ lửng giữa ranh giới của vong linh và nhân loại.
Cuối cùng, hắn quy nạp, dung hợp và diễn sinh, từ vong linh ma pháp, thổ ma pháp, kết hợp với Thần Hồn Chúc Phúc để sáng tạo ra Hệ Trì Dũ!!!
Vô số điểm sáng thần thuật tụ lại quanh cơ thể Mạc Phàm, đưa hắn từ một kẻ chết lâm sàng với thân thể khô héo, từ ranh giới đỏ giữa vong linh và nhân loại mà niết bàn tái sinh.
Da thịt bao bọc trở lại, gân cốt nối liền, lục phủ ngũ tạng khôi phục, trái tim đập mạnh mẽ, bơm máu đi khắp cơ thể để hoàn nguyên.
Năng lực siêu nhiên của Hệ Trì Dũ cũng tương đồng với Hệ Chúc Phúc của Mạc Phàm, đều có liên quan đến thần hồn.
Cấm chú Trì Dũ của Mạc Phàm tuy không thể sánh bằng Diệp Tâm Hạ hay Tiểu Mei, không sở hữu Phục Sinh Thần Thuật để hồi sinh người chết, nhưng với tinh thần lực và cảm ngộ theo hướng chiến đấu khác biệt, tốc độ chữa trị của cấm chú trì dũ Mạc Phàm lại nhanh hơn cả Tiểu Mei và Diệp Tâm Hạ.
Không thể hồi sinh, nhưng tốc độ chữa trị lại thần tốc hơn nhiều, hơn nữa còn có thể chữa trị cho tất cả các sinh vật mang linh hồn, bao gồm cả sinh vật hắc ám, sinh vật vong linh, sinh vật u linh và tất cả những tồn tại dị biến khác.
Trên thực tế, Mạc Phàm không hề chết. Hắn chỉ đào thải nhục thể một cách lâm sàng, và trong quá trình thi pháp sống lại, tốc độ chữa trị có thể thấy rõ bằng mắt thường.
“Đây... đây không phải là Hệ Trì Dũ sao! Trời đất ơi, đại ma đầu, pháp sư hủy diệt Mạc Phàm bây giờ cũng thức tỉnh cả hệ trì dũ.” Triệu Mãn Duyên hét lên, cảm thấy nhân sinh thật khó đỡ.
Đông Ly Cao Kiệt ngẩng đầu nhìn lên bầu trời. Bọn họ vừa tu luyện vừa tập hợp lại quan sát trận đại chiến giữa Mạc Phàm và Lucifer đã gần hai năm trôi qua. Giờ khắc này, hắn cuối cùng đã hiểu vì sao lúc nãy Hoàng Đế Hạ Băng lại ngăn cản bọn họ xuất thủ cứu người.
“Bệ hạ, ngài đã sớm biết Mạc Phàm sắp đại công cáo thành?”
Chỉ thấy từ đạo thần quang lộng lẫy trên bầu trời truyền xuống một thanh âm đáp lại: “Đúng vậy, ta cảm nhận được khí tức ba động của một loại ma pháp có xu hướng thức tỉnh tại Vị Diện Quang Minh, cho nên ta mới ngăn cản các ngươi làm trò ngu ngốc.”
Đứng trên tháp đài phương Bắc, Bàn Cổ nhìn về phía Mạc Phàm đang nhanh chóng hồi phục hoàn toàn, đến cả huyết nhục, da mặt, chân tay đều đã khôi phục, hắn đột nhiên nhếch miệng cười.
Người khác có thể không biết Mạc Phàm đã dùng thủ đoạn gì để lật kèo, nhưng hắn, Đại Thần Bàn Cổ, là Chí Tôn Đế Hoàng của Vị Diện Quang Minh, sao có thể không rõ ràng được chứ?
Chỉ là phải thừa nhận rằng, dù Bàn Cổ sớm đã phát giác những điểm sáng đáng ngờ của Hệ Trì Dũ chảy trong người Mạc Phàm, nhưng phát hiện này lại không liên quan đến việc hắn biết trước Mạc Phàm có thể thành công lĩnh ngộ ra Hệ Trì Dũ theo cách này.
Thiên tài...
Đúng là pháp thần, sự ưu việt của hắn đã vượt qua cả thiên phụ, trình độ cảm ngộ ma pháp đã đạt đến cảnh giới khai sáng tạo cực không thể đo lường được.
Ma pháp vốn thiên biến vạn hóa, tương sinh tương khắc, diễn sinh ra ngàn vạn đại đạo. Mạc Phàm nắm trong tay quá nhiều lợi thế, nắm giữ pháp tắc hỗn độn bóc tách đến đỉnh cao, cũng nắm giữ pháp môn dung hợp đến mức đăng phong tạo cực. Hắn chính xác là người định nghĩa cho toàn bộ kỷ nguyên ma pháp hiện đại, một người toàn hệ.
Thấy một màn vi diệu và thăng hoa đến tột độ của Mạc Phàm, Lucifer cũng đình chỉ công kích, tay nắm Thần Thương cắm xuống đất, thể hiện sự tôn trọng và thừa nhận bản lĩnh của vị Pháp Thần trước mắt.
Pháp Thần Ma Pháp quả thực rất mạnh, cực kỳ mạnh. Ngay cả khi không có cơ thể Đế Hoàng, trong suốt gần hai năm giao chiến, phần lớn thời gian Lucifer đều bị Mạc Phàm nghiền ép. Ngoại trừ Hệ Nguyền Rủa và Hệ Hỏa, Lucifer thua thiệt rất nhiều về ma pháp và kỹ năng tổng thể. Đấu tầm xa hoàn toàn không lại, cố gắng cận chiến thì bị đối phương đưa vào bẫy, lôi hệ và không gian hệ thì gông xiềng bào mòn thân thể, đánh cho tê liệt. Đủ loại ma pháp cấm chế bạo phát khiến hắn phải cắn răng lui về, càng hưng phấn lại càng ăn nhiều đòn.
Cùng mang sức mạnh Bất Hủ Đế Hoàng cực lớn, nhưng Lucifer hoàn toàn bị khống chế dưới ma pháp của Mạc Phàm, thậm chí không dưới ba lần thân thể Bất Hủ Đế Hoàng bị phân hủy nghiêm trọng, suýt phải nhận kết cục bi thảm. Nếu không nhờ Thần Nhãn và Thần Chủng lợi hại, hắn đã sớm thua.
Nếu ngày xưa Mạc Phàm lựa chọn Tà Thần, đồng cảnh giới mà cận chiến với Đọa Lạc Viêm Quân thì chẳng khác nào tự sát. Không có nguyên nhân đặc biệt nào cả, ma pháp của Tà Thần quá thiếu thốn, chiêu thức không đa dạng, không có khả năng biến hóa để áp đảo từ xa, không gây sát thương lớn lên nhục thể để ức chế tầm hoạt động kỹ năng của Lucifer, và không thể làm chủ khống chế chiến trường.
Tà Thần mặc dù có thể càng đánh càng mạnh, tự nguyền rủa để cường hóa bản thân khi mất máu, nhưng Lucifer lại có chiến kỹ Sát Huyết của Atula tương đồng, lại thêm Tà Hỏa Phượng Hoàng, Bất Hủ Thần Nhãn, cùng thương thuật Luyện Ngục Xích Quỷ lợi hại của Đọa Lạc Viêm Quân. Lối đánh của hắn khiến phong cách chiến đấu ma pháp của Tà Thần căn bản không có nửa điểm phần thắng.
Chẳng nói đâu xa, trong hình ảnh tương lai từ Thiên Cơ, Tà Thần Mạc Phàm dường như cũng không hề nổi trội hơn Lucifer Đọa Lạc Viêm Quân. Mà Lucifer của hiện tại, cảm giác còn lợi hại hơn cả trong Thiên Cơ.
“Có phải nên đến lượt ta rồi không?” Mạc Phàm quả quyết nói.
Khi Lucifer vừa ý thức được điều gì, hắn liền nắm Hắc Thiên Họa Kích quét tới một đòn, phong, hỏa, lôi chấn động tam thế vọt đến bên người Mạc Phàm. Hắn nhìn thấy thế giới một lần nữa bị lĩnh vực vô sắc bao phủ, tất cả màu sắc đều biến mất.
Lần này Mạc Phàm không lùi bước, vẫn đứng yên đối kháng trực diện với đòn tấn công của Lucifer.
Thẳng đến khi giáp mặt, hắn liền mở miệng cười nói: “Anh bạn, cất cây thương cổ lỗ sĩ vào đi. Máy chủ vừa cập nhật, phòng này chơi súng máy.”
Mi tâm Lucifer co rụt lại.
Xung quanh hắn, không biết từ lúc nào, từ tứ phía tám hướng đã nổi lên hàng ngàn hàng vạn nòng pháo của Thủy Ngân Thần Công.
................
Đề xuất Voz: Nhật ký đời tôi