Chương 1407: Sư tôn Quỷ Cốc Tử
............
Không một ai sinh ra là vô nghĩa. Chỉ cần tồn tại trên thế gian này, ắt sẽ lưu lại dấu vết gì đó, dù chỉ là tạo ra một thay đổi vô cùng nhỏ bé cho người khác.
Lê Minh ra đi, xem như cũng đã thanh thản nhẹ lòng.
Lucifer dõi theo bóng hình Lê Minh dần tan biến, trong lòng chợt nhớ đến vị Hắc Ám Chúa Tể năm xưa – Thái Quỷ Hoàng.
“Có lẽ, trước lúc lâm chung, ngươi cũng đã tưởng niệm lão bằng hữu này như vậy phải không?”
Thiên Đạo Diệt Tuyệt – Cơ Quân Thí Thần giáng thế, khiến Lucifer hồi tưởng lại hành trình ma tu gian khổ tột cùng tại Hắc Ám Vị Diện. Không một giây phút nào được nhắm mắt nghỉ ngơi, bởi chỉ cần lơ là, kẻ địch sẽ tìm đến tận cửa. Hắn chỉ có thể lao đầu vào biến cường và đấu tranh, nhưng điều đó dường như cũng chẳng thể khiến bản thân trở nên tốt đẹp hơn.
Thái Quỷ Hoàng...
Không có ngươi, sẽ không có ta của ngày hôm nay.
Yên tâm, ta sẽ dùng mọi giá, quyết không để thế giới quê hương của ngươi bị hủy diệt như thế.
....
Không gian mịt mù bụi phủ, ngột ngạt đến khó thở. Từ Đông Châu đến Tây Giới, từ Phương Bắc đến Nam Hạ, lan ra cả ngoài khơi Hải Châu, vùng lam hải vô tận, dưới sức mạnh của thần quyền diệt thế đã vỡ nát, một cảnh tượng Sa Ngục cực đoan được tạo ra. Bất cứ ai từng trải qua nỗi thống khổ bị Thiên Đạo giày vò đều hiểu rõ, một khi bị cuốn vào bên trong, chắc chắn sẽ sống không bằng chết.
Lúc này đây, một Sahara phiên bản cung điện cát khổng lồ như thế đang hung hăng trùm lên đầu đám người Triệu Mãn Duyên. Triệu Mãn Duyên dốc hết sức lực bình sinh, cùng với Mục Bạch, bộ lạc Đồ Đằng của Tương Thiểu Nhứ, Lạc Nhạn, Lê Nam Phước, Ngô Việt Hùng, Nhàn Nhàn, Giang Dục, vân vân... tất cả mọi người đều tụ tập lại một chỗ, nương tựa vào nhau để chống lại thần phạt này.
Bọn họ chỉ biết, hiện tại sinh tử chưa rõ, ai nấy đều hiểu, giờ khắc này không được phép nghĩ nhiều, không thể chỉ dựa vào sức của một mình mà sống sót qua kiếp nạn này.
Mạc Phàm và Lucifer quả thực đã hoàn toàn bất lực.
Không còn ma pháp, không còn ma năng, cũng chẳng còn đủ thể lực.
Hai người bọn họ có lẽ vẫn có thể lay lắt sống sót qua kiếp nạn này. Nhưng mà...
Làm sao cứu mọi người?
Làm sao có thể rời đi?
Quá khó.
Chẳng còn một lá bài tẩy nào nữa cả.
Thú thật, cho dù ma năng và thể lực còn nguyên vẹn, bọn họ cũng không có đối sách.
Mạc Phàm là cao thủ hàng đầu của thứ nguyên. Hắn chỉ cần nhìn thoáng qua là biết, gông xiềng mà Thiên Đạo Diệt Tuyệt khóa lại chẳng khác nào một cái cấm chú chi lung. Toàn bộ bầu trời Siêu Duy Vị Diện đã biến thành một nhà tù sa mạc, căn bản không có đường thoát, bất kể là không gian hệ dị năng nào cũng vô phương đào tẩu.
Thiên Cơ kia, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Chẳng phải nó sẽ giúp bọn họ thoát khỏi nơi này để đối đầu với Cổ Nguyệt Đế hay sao?
Mạc Phàm và Lucifer đều nhận thức rõ ràng, đại kiếp Thần Quyền này đã được diễn toán trong ít nhất một vạn năm!!!
Một vạn năm để hủy diệt thiên địa và đồng hóa vạn vật vào giấc ngủ say, trả chúng sinh về lại thời kỳ nguyên thủy, rồi tái khởi động những hạt mầm mới.
Điều này có nghĩa là, nếu bọn họ còn sống, cũng sẽ phải bị giam cầm ở thế giới này một vạn năm.
Ha, e rằng chưa đầy trăm năm nữa, sau khi Thần Vương Cổ Nguyệt đoạt được Thần Vị, chính hắn sẽ đích thân đến đây “cứu” bọn họ thoát khỏi lồng giam Siêu Duy, sau đó đem lên cây thánh giá treo thị chúng.
Tại sao lại đến nông nỗi này... Mạc Phàm cảm thấy có gì đó không đúng.
Bọn họ nhất định đã tính toán sai ở đâu đó, bỏ sót một vài biến số dữ kiện nào đó, cho nên Thiên Cơ mới gặp trục trặc như vậy.
Thiên Cơ đã không xảy ra đúng như kết quả.
Mạc Phàm lắc mạnh đầu, đáng chết!!!
Chẳng lẽ chính mình đã đùa với lửa, tọc mạch Thiên Cơ quá nhiều, để bây giờ bị Thiên Cơ hại ngược lại!?
Tại sao Thần Tỉnh Bỉ Ngạn không đưa ra nhiều manh mối hơn?
Tại sao lại hết ma năng đúng vào thời khắc này?
Con mẹ nó!!!
Hắn vò đầu bứt tóc, cố gắng suy nghĩ miên man, đột nhiên, một tiếng cười bén nhọn cùng những lời giễu cợt lại vang lên bên tai Mạc Phàm.
“Ha ha ha, Mạc Phàm, cuối cùng ngươi cũng giống như ta.”
“Ngươi cho rằng ta chưa từng dốc hết tất cả để cảm hóa thế gian sao? Ta cũng rất muốn có một đội quân hữu dụng toàn bộ là Đế Hoàng, nhưng khổ nỗi, không phải Đế Hoàng nào cũng biết nghe lời. Sẽ có vài kẻ giống như ngươi, hoặc giống như gã Lucifer kia, ta chán ghét vô cùng. Thiên Đạo đối với bọn chúng nhân từ sẽ chỉ khiến chính mình không còn chút ranh giới cuối cùng nào, đối với bọn chúng nghi ngờ sẽ chỉ bị chế giễu lợi dụng. Ngươi tưởng mình làm tốt lắm sao? Ngươi mà nắm giữ Thiên Đạo thì cũng sẽ như ta mà thôi. Mỗi người đều có thể trở thành Ác Thần, ngươi giết không bao giờ hết, giết không bao giờ dứt, chỉ có tái tạo, chỉ có tái tạo! Mà trước khi tái tạo, nhất định phải hủy diệt tất cả.”
Mạc Phàm biết đây là thanh âm của Thần Mẫu. Không phải nàng ta đã ngủ say rồi sao? Để thôi động đại trận này, chắc chắn nàng ta phải lao lực, cạn kiệt toàn bộ ý chí tàn thể mà chìm vào giấc ngủ, làm sao lại có thể gieo một tâm ma vào trong lòng hắn thế này?
Thần Mẫu căn bản không dùng quyền lực và thực lực của mình để uy hiếp Lucifer và Mạc Phàm, nàng ta cũng không mạnh mẽ đuổi bọn họ ra ngoài. Nàng ta chỉ đơn giản là chôn giấu Thần Quyền vào trong Cơ Quan Thí Thần, và vào thời khắc giao phó, bộ mặt bất lực chân thật nhất của thế nhân đã được phơi bày cho Mạc Phàm và Lucifer xem. Nàng ta để bọn họ thấy rằng cơn bão sa mạc khổng lồ đang xoay quanh bầu trời Siêu Duy Vị Diện này chẳng qua chỉ là một phần nhỏ của tảng băng chìm, chỉ đến thế mà thôi. Cái cảm giác nhỏ bé không thể tả nổi đó sẽ phá hủy tất cả.
Thật sự quá mức không biết tự lượng sức mình.
Càng buồn cười hơn chính là, bọn họ lại cho rằng loại sâu bọ miệng còn hôi sữa như mình có thể chống lại Chí Tôn Đế Hoàng... đúng là ngu xuẩn.
Cứ thử đi hỏi những vị tiền bối huy hoàng trong quá khứ của các ngươi xem, đến cuối cùng, có bao nhiêu kẻ trong số chúng đã phải cúi đầu khẩn cầu Chí Tôn Đế Hoàng cho mình được sống thêm mười ngàn năm, làm cho cuộc chiến gia tộc đạt được ngàn năm vĩnh bảo thắng lợi, làm cho bản thân chúng và con cháu của chúng có thể hưởng thụ mấy mươi vạn năm yên ổn, kiêu sa, tiêu dao, và yên bình.
Xưa nay chỉ có Chí Tôn Đế Hoàng mới dám ngang ngược với Chí Tôn Đế Hoàng.
Kẻ khác mà làm càn, kết cục là gì, không cần phải nói nữa.
Cả nhà cả tộc đều bị diệt!!!
Những kẻ không biết yên phận, rượu mời không uống, lại muốn uống rượu phạt, ĐÁNG!
Mạc Phàm đã quá mệt mỏi với ả đàn bà này, cũng lười tranh cãi với một kẻ điên loạn não tàn.
Mạc Phàm hít một hơi thật sâu, ánh mắt hắn dần dần đỏ ngầu. Giữa những tòa cung điện sa mạc đang sụp đổ, hắn đã có chút mất kiên nhẫn, tâm hồn hắn dần dần hòa làm một với bản ngã trong ngọn lửa tận thế kia, vĩnh viễn không có cách nào giải thoát.
Mà dưới cảm giác áp bức mãnh liệt này, hắn thậm chí đã quên mất một việc cực kỳ trọng yếu, đó là hai vị kia là Hạ Băng và Sở Giang, tại sao từ đầu đến cuối vẫn chưa hề xuất hiện...
Đúng rồi.
Chưa xong, vẫn chưa thua.
Bàn Cổ không có lý nào lại để hắn thua.
Bàn Cổ tuyệt đối không thể để Mạc Phàm và đồng bọn mắc kẹt ở nơi này. Nếu bọn họ mắc kẹt, Bàn Cổ cũng sẽ thua.
Còn Sở Giang thì từ đầu đến cuối vẫn im hơi lặng tiếng...
..............
Bàn Cổ ngồi đối diện Sở Giang, mặc cho mưa bão sa mạc hoành hành, mặc cho tận thế giáng xuống đầu người, như thể đang chờ đợi điều gì đó.
Tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến.
Hai người cứ thế thăm dò lẫn nhau, cũng là so kè lẫn nhau, cùng nhau đấu trí kiên trì. Ai nhẫn nại hơn, kẻ đó thắng.
Rốt cuộc, Sở Giang động lòng, mở miệng nói trước: “Ngài thắng rồi. Ta không thể nhịn được khi thấy cảnh tượng như vậy.”
Bàn Cổ cũng giữ lại thể diện cho hậu bối: “Thật ra vài phút trước, ta có gãi mông, ta thua rồi.”
Nào ngờ, Sở Giang không xem đó là lời bông đùa, nét mặt vô cùng nghiêm túc đáp: “Bàn Cổ tiên sinh, người không muốn ra tay tương trợ lần này sao?”
“Đùa à, ta lấy cái gì mà giúp? Lấy Bàn Cổ Phủ ra khai thiên lập địa để chết nhanh hơn chắc? Thế gian này khi Thiên Đạo muốn diệt tuyệt, ngoại trừ ngươi là kẻ đọc sách am tường thế sự, còn ai có thể chống đỡ nổi kiếp nạn này đâu,” Bàn Cổ thẳng thắn nói.
“Mà lại, theo ta đoán, tiểu tử Mạc Phàm và Lucifer kia có thể tìm đến được nơi này để chống lại Thần Mẫu, phần lớn là do ngươi chỉ điểm đúng không?” Bàn Cổ vuốt vuốt cằm, nói thêm.
“Hậu sinh khả úy. Quỷ Cốc Tử giả chết rời khỏi nhân thế, hạ nhập Hắc Ám Vị Diện, làm gián điệp hai mang cho U Minh Thần Tộc, trở thành một đời Hắc Ám Chúa Tể vĩ đại – Thái Quỷ Hoàng. Ta nhìn thấy khí chất của Thái Quỷ Hoàng trên người tiểu tử Lucifer. Hắn có khả năng là đệ tử ngoại môn của Quỷ Cốc Tông. Chắc chắn là ngươi đã nhìn ra sợi dây liên kết đó, nên mới sớm khôi phục ký ức cho hắn.”
Không thể lừa được Bàn Cổ.
Sư tôn Quỷ Cốc Tử, chính là Thái Quỷ Hoàng, tin tức này Bàn Cổ đã sớm điều tra ra từ rất lâu rồi.
...................
☾ Vozer ☽ Truyện dịch bằng VN
Đề xuất Voz: Tán Gái Cùng Cơ Quan