Chương 1418: Ta cho phép ngươi chọn phe

............

Cổ Nguyệt nhìn vị Phục Hiên Thánh Tử này, từ đầu đến cuối vẫn giữ một thái độ ôn hòa, điềm đạm, kiên nhẫn và quan tâm – một cách đối đãi mà hắn chưa từng dành cho bất kỳ ai khác.

“Ngươi phát hiện ra ta từ khi nào?” Cổ Nguyệt hỏi.

Văn Thái ban đầu có vẻ gượng gạo, thoáng chút do dự, nhưng chỉ giây lát sau, hắn đã lắc đầu thở dài. Hắn buông xuống mọi phòng bị trong tâm trí, bởi nói hay không, dường như cũng chẳng còn gì khác biệt.

“Thực ra, ta đã nghi ngờ hai người không phải nhân loại bình thường từ 2000 năm trước rồi. Bố cục của các ngươi luôn cho ta một cảm giác vô cùng khác thường, nếu phải mô tả chính xác, thì đó là ‘cực độ dị thường’.” Văn Thái sắp xếp lại ngôn từ rồi chậm rãi kể lại:

“Ta đã âm thầm quan sát, ngày ngày ghi chép lại cách các ngươi giải quyết vấn đề và cả những động thái trong các lần ‘tử vong’ để hoàn thiện bản thân. Càng suy ngẫm, ta càng có nhiều nghi vấn. Kể từ khi xem lại trận chiến giữa ngươi và Seiddark tại bảo tàng Maya cổ, việc Minh Nhạn không hề có bất kỳ ghi chép nào về trận chiến giữa Quang Vương và Hắc Ám Chúa Tể đã khiến ta khẳng định chắc chắn đó chính là hai người các ngươi.”

Không phải Minh Nhạn không ghi chép, mà chắc chắn là có, chỉ là đối phương quá mức thần bí, khiến nó không thể nào xác định được thân phận đặc thù của hai người đó.

Văn Thái đã phỏng đoán qua rất nhiều khả năng. Khi còn là Thánh Tử của Parthenon Thần Miếu, hắn từng huy động toàn bộ nguồn lực để điều tra các lăng mộ cùng những lần luân hồi mà hai người đồng bạn kia của mình ít nhiều đều để lại manh mối, với hy vọng lớn nhất là kết quả sẽ chứng minh mình đã sai.

Và điều hắn không mong muốn nhất chính là những gì cuộc điều tra đã chứng minh: hắn đã đúng.

Dù thông minh đến đâu, trải qua vô số năm tháng luân hồi, lặp đi lặp lại kiếp sống của một con người cho đến khi toại nguyện chết già, thì chắc chắn cũng sẽ vô tình lưu lại những manh mối không thể chối cãi từ những chi tiết không ai ngờ tới.

Văn Thái đã dựa vào những manh mối này để tổng hợp và điều tra.

Cuối cùng hắn đã đúng. Thảo nào thần hồn lại có thể phát triển trong tay nhân loại tại thế giới ma pháp, hóa ra tất cả lại đơn giản đến vậy.

Không có gì là tự nhiên, tất cả đều là tất yếu.

Đây tuyệt đối là một tin tức động trời, đủ sức oanh động tất cả các vị diện. Khi đó, biết bao nhiêu chúa tể giả đều không nhìn thấu được thân phận của Seiddark và Chaos. Cuối cùng, mọi người chỉ thấy Seiddark bị đánh bại, thần hồn bị Cổ Nguyệt cường hoành xé nát, lưu lạc bám vào mảnh vỡ của vị diện thế giới ma pháp, rồi không ngừng trầm luân xuống địa ngục.

Thế nhưng, thần hồn của nhân loại làm sao có thể sở hữu sức mạnh to lớn đến vậy? Ngay cả Thiên Phụ cũng chưa chắc thoát nổi.

Trừ phi, kẻ đó nắm giữ quyền năng còn vĩ đại hơn, hắn phải nắm trong tay pháp tắc của Thiên Đạo thì mới có thể làm được!!!

Cứ như vậy, Quang Vương bị đánh đuổi khỏi thế giới ma pháp trong bức vẽ của Minh Nhạn mà không ai hiểu hắn đã rời đi từ lúc nào. Bởi vì mọi người không thể đoán ra được, Seiddark chính là Quang Vương, là Đại Thần Bàn Cổ.

Nhưng hiện tại, sau khi tổng hợp điều tra, kết hợp với những tin tức bên lề mà hắn biết được thông qua các cán sự nòng cốt có độ tin cậy cao từ Hắc Ám Vị Diện và Thế Giới Ma Pháp, Văn Thái đã đoán ra được chân tướng.

Cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra.

Từ những tình báo mà Văn Thái nắm được, vào thời viễn cổ, cả Bàn Cổ và Cổ Nguyệt đều tham vọng tiến vào thế giới ma pháp để tìm kiếm Thần Vị. Bọn họ che chở cho nhân loại, cũng để nhân loại phát triển đến cực thịnh. Bọn họ tình nguyện chết già, chết mòn tại thế giới ma pháp, thậm chí lưu lại cả thần hồn trong thế giới ma pháp.

Bọn họ không biết người bên cạnh mình có phải là đại địch hay không. Hơn nữa, họ cần một cán cân trung gian, bởi ba người thì luôn uy tín hơn hai người, cho nên Văn Thái đã được lựa chọn.

Cũng không phải Văn Thái có sức mạnh siêu phàm đỉnh cấp gì, mà là cả Bàn Cổ và Cổ Nguyệt đã sớm chọn một người có trí lực như hắn, để hắn nắm giữ một vị trí tương đương Thiên Phụ, giúp hắn có được thần hồn truyền thừa qua các kiếp luân hồi, tạo ra một bức tranh hoàn mỹ để che giấu thân phận.

Văn Thái đương nhiên không tự ti, nhưng hắn cũng không hề tự phụ.

Tất cả những điều này tuyệt đối không thể là cơ duyên xảo hợp. Từng kỳ tích liên tiếp xảy ra như vậy, nhất định phải là một kế hoạch đã được trù tính từ lâu, nước chảy thành sông.

Tất cả đều là những pháp môn được tạo ra cho nhau. Bàn Cổ và Cổ Nguyệt sáng tạo ra ma pháp chiều không gian, Văn Thái rộng lòng tiếp thu, được hai bậc chí tôn âm thầm bồi dưỡng để cùng chung tay định hình sự phát triển ba đời của nhân loại. Do đó, tốc độ phát triển về mọi mặt của Văn Thái là không thể xem thường, cuối cùng hoàn toàn có tư cách ngồi chung một hàng ghế với phân thân của hai vị Chí Tôn Đế Hoàng.

Ngược lại, hắn làm sao có thể không trác việt hơn người, tuệ nhãn nhất định phải có. Hắn đã điều tra ngược trở lại.

Trong khoảng thời gian dài đằng đẵng như vậy, việc tiếp tục che giấu thân phận trong những cuộc quyết đấu của pháp sư rất khó lừa được Văn Thái, mà muốn dùng phương thức của Thiên Phụ để ẩn mình thì độ khó lại càng lớn hơn. Có những lúc, khi luân hồi trở lại và bắt đầu nghi ngờ điều tra, đầu óc hắn như muốn nổ tung vì trằn trọc suy nghĩ, cuối cùng mới viết ra được kết luận đặc sắc này.

Mặc dù ban đầu kết luận có phần đột ngột, cũng có chút chậm chạp, nhưng hắn hiểu, khi dùng góc nhìn của một Thiên Phụ để đối diện với những tồn tại vô thượng chí cao như Bàn Cổ và Cổ Nguyệt, thì sự lý giải chậm chạp này hiển nhiên cũng là một phương thức không tồi.

Cổ Nguyệt nghiêm túc ngồi thẳng lưng lắng nghe, mi tâm khẽ lay động, xúc động hỏi: “Ồ, chỉ vậy thôi mà đã nhìn ra rồi sao? Ôi, trách tên Bàn Cổ này, trách cả ta nữa, vì sao hóa thân làm diễn viên mà đều sơ suất như vậy.”

Đằng sau câu nói cợt nhả là một ý cười.

Cổ Nguyệt không sợ Văn Thái biết bí mật này.

Sở dĩ từ trước đến nay Văn Thái luôn kìm nén, không hề đem tin tức này đi bàn luận với bất kỳ ai, chưa bao giờ tiết lộ bí mật có lẽ là lớn nhất thế gian này, lý do cũng khá dễ hiểu. Nói ra, chưa chắc đã có người tin. Lỡ có người tin, khả năng cực lớn là rước họa sát thân. Mở chiếc hộp Pandora này ra, Văn Thái biết mình đã bị gài bẫy. Cả Bàn Cổ và Cổ Nguyệt đều đang nhởn nhơ chế giễu hắn, cho dù biết được chân tướng, cũng chỉ là tự buộc thêm một con ký sinh trùng khó chịu vào lòng mình mà thôi.

Ban đầu, trước khi mọi thứ sụp đổ, Văn Thái vẫn còn cầu nguyện, giá như hai vị Thiên Phụ đề bạt mình kia chỉ là một vị Chúa Tể cấp cao nào đó đến từ vị diện khác, truyền thừa xuống cho một pháp sư lợi hại, chỉ dạy một chút pháp môn điều khiển thần hồn. Như vậy là hoàn mỹ nhất, cũng đơn giản nhất, khiến hắn bớt đi sợ hãi. Ít nhất, dù thế nào hắn cũng có động lực và cơ sở để đối phó.

Nhưng bây giờ, ngay cả kết quả tồi tệ nhất cũng không xảy ra, mà xảy ra toàn bộ đều là ác mộng. Hai vị Thiên Phụ kia, vậy mà toàn bộ đều là những tồn tại cao nhất thế gian – Chí Tôn Đế Hoàng. Bọn họ không phải là hươu nai bình thường, mà là những thần linh tồn tại từ thuở khởi nguyên viễn cổ, và họ đã luôn toan tính trong những lần trùng sinh tại thế giới ma pháp.

Văn Thái rơi vào một tình thế mà hắn chỉ có thể bắt buộc tự nguyện chôn sâu bí mật này xuống tận đáy lòng, để thế gian không mất đi sự bình yên vốn có.

Văn Thái hít một hơi thật sâu, khoan thai mở miệng: “Cũng không phải chỉ một mình ta phát hiện. Gần đây có một kẻ đã tham khảo ý kiến của ta, hắn chỉ tùy tiện quan sát vài chi tiết nhỏ trong các bức hình, nhìn những bọt nước nổi lên từ tảng băng trôi, vậy mà có thể cực nhanh phá giải bí mật. Cũng chính vì tin tức mật báo từ hắn, ta mới càng tin tưởng phán đoán của mình là đúng.”

Trong lúc nói, hắn cẩn thận quan sát từng động tác và thần sắc của Cổ Nguyệt, rõ ràng muốn nhìn ra thái độ của đối phương đối với chuyện này.

Chỉ thấy Cổ Nguyệt càng lúc càng bình tĩnh hơn so với tưởng tượng, hắn thong dong thoải mái gợi lại một vài chuyện cũ, ôn lại những câu chuyện của quá khứ.

“Ta sẽ không giết ngươi. Đây là tất cả sự ấm áp và dịu dàng mà ta dành riêng cho người bạn của ta.” Cổ Nguyệt nói tiếp.

Có những thứ, một khi đã khắc sâu vào ấn tượng, thì thật khó để có thể coi như không có gì mà quên đi.

Là bạn bè, Chaos ngưỡng mộ Văn Thái. Là đối thủ, Cổ Nguyệt cũng vậy. Mặc dù đối phương hết lần này đến lần khác đắc tội với mình, cả gan hạ thấp uy nghiêm của mình, nhưng Cổ Nguyệt vẫn còn một mặt của Thiên Phụ Chaos. Cả hai là một, hắn trước sau vẫn cố chấp tha thứ. Phần tha thứ này, xuất phát từ lòng nhân từ tận đáy lòng của một con người.

Ngàn năm luân hồi, kinh lịch há lại chỉ có ngàn năm? Mỗi một kiếp luân hồi không khác gì một đời, mỗi một đời đều bắt đầu từ một pháp sư sơ giai ở tầng lớp thấp nhất, sau đó leo lên đỉnh phong cấm chú. Gian khổ kinh qua trong đó vượt xa tất cả những gì hắn từng trải qua thời còn là Hắc Ám Sinh Vật.

Nhưng vì sao hắn chỉ nhớ kỹ duy nhất quãng thời gian ở Thế Giới Ma Pháp, bên ngoài thế giới kia?

Cổ Nguyệt Đế minh bạch, cái gì là mỹ hảo chân thật, cái gì là hư ảo vô nghĩa.

Hắn có chấp niệm và lý niệm của riêng mình.

Thiên Phụ Chaos, chẳng qua chỉ là một phân thân hư vô không hơn không kém.

Tuy nhiên, người bạn của mình, là thật.

Văn Thái cũng vậy.

Thật lòng mà nói, Văn Thái cũng không rõ, mình có nhất thiết phải chống lại Chaos hay không. Đứng ở góc nhìn của hắn, Chaos trở thành Thần Vương thậm chí còn tốt hơn Mạc Phàm hay Lucifer.

Hắn sẽ không phụ nhân loại, nói không chừng còn đưa nhân loại tiến lên huyết mạch cao nhất, vượt trội hơn tất cả các giống loài khác. Điều này, Văn Thái có lòng tin chắc chắn.

Chỉ là, nếu chọn Cổ Nguyệt...

“Đi với ta, đến một nơi.” Cổ Nguyệt nói.

“Nơi nào?” Văn Thái hỏi lại.

Cổ Nguyệt dẫn người bạn cũ đến một nơi gọi là Âm Gian Hỗn Độn Ma Uyên. Vừa nhìn thấy, Văn Thái đã sững sờ.

Đây không phải là một hình ảnh thu nhỏ của Âm Giới sao!

“Có một ván cược.”

“Cược cái gì?”

“Đây là ván cược của U Minh Thần Tộc, cũng là ván cược của toàn bộ sinh linh trong Hắc Ám Vị Diện. Văn Thái, ta cho phép ngươi chọn phe. Dù ngươi chọn đứng về phía nào, ta cũng sẽ không giết ngươi. Hơn nữa, ta sẽ không can thiệp vào lý niệm của ngươi. Ta tôn trọng nguyên tắc và lập trường của một con người, ta không thích thay đổi người khác.”

.............

Đề xuất Voz: Gấu hơn mình 6 tuổi
BÌNH LUẬN