Chương 1424: Ta Cược Ngươi Sẽ Trở Thành Kẻ Thống Trị Tương Lai Của Hắc Ám Vị Diện

.........

Căn phòng trắng!

Phải, đúng là nó, một trong những thủ đoạn tra tấn tù nhân kinh hoàng nhất của khoa học vị diện.

Sau khi bị tra tấn đến tâm thần suy sụp, bọn chúng phát hiện ra, bản thân lại chỉ có thể bất lực nhìn mình tiếp tục bị giày vò, và trong quá trình đó, rất nhiều gã ác ma đồ tể cũng bắt đầu ức chế, có chút điên loạn muốn cắn xé, muốn giết chóc.

Thái Quỷ Hoàng vẫn còn mơ màng chưa hồi phục, còn Kỳ Ma Thánh trong lúc suy tư điều gì đó cũng dần dần nhận ra, hắn đã khám phá ra được âm mưu thực sự của Cổ Nguyệt.

Đánh vào tâm lý.

Tra tấn đến mức ức chế.

Ức chế sẽ dẫn đến điên loạn, càng muốn tìm một nơi để phát tiết.

Sát khí giết chóc ngùn ngụt sẽ nảy sinh từ những mối thù vặt vãnh nhất, thậm chí là những chuyện không đáng kể.

Kỳ Ma Thánh liếc một vòng, phát hiện xung quanh đã có không ít ma yêu cổ quỷ bắt đầu sinh sự với nhau.

Thậm chí có vài vị Đế Yêu cảm thấy tức giận đang gầm thét.

“Hắn muốn tất cả mọi người phát tiết, tự gây chiến tranh.” Kỳ Ma Thánh bừng tỉnh.

Chỉ thấy đúng lúc này, Cổ Nguyệt từ đằng xa búng tay một cái. Cái búng tay này lần nữa điều động Hỗn Loạn Hư Quang, một vòng đồ án màu trắng đục ẩn hiện lập lòe trên vòm trời, những đồ án ánh sáng thần bí khó lường cùng nhau treo trên đỉnh đầu toàn bộ Hắc Ám Sinh Vật.

Ngay sau đó, nó tạo ra một vòng xoáy khổng lồ như lỗ đen vũ trụ, vô số quang mang hỗn loạn đan xen vào nhau, ngẫu nhiên phóng ra những luồng sáng cuốn lấy thân thể mỗi sinh vật bị giam cầm, rồi túm lấy họ và giáng lâm đến một nơi nào đó trong Hắc Ám Vị Diện.

Có thể là Chu Du Thế Giới, có thể là Vạn Tượng Giới, Diêm La Giới, cũng có thể là Âm Ti Giới.

Vù vù vù!

Giống như một xã hội loạn lạc đầy rẫy mâu thuẫn đang bị pháp luật kìm kẹp, ngăn cấm hành vi khiêu khích chiến đấu. Sau đó, tất cả mọi người bị ném vào một thế giới ảo nào đó, rồi lại từ thế giới đó, được phân phát ngẫu nhiên, chọn lọc ngẫu nhiên, sắp xếp ngẫu nhiên và ném trả về hiện thực, gián tiếp tạo ra một cơ hội không thể tốt hơn cho mâu thuẫn bùng nổ.

Tất cả sinh vật sẽ bị bắt lấy, ném một cách ngẫu nhiên về những khu vực nhất định trong Hắc Ám Vị Diện. Sự hỗn loạn ngẫu nhiên này vô tình tạo ra một cuộc chiến tranh ngầm. Bởi vì rất có thể, những thành viên của U Minh Thần Tộc sẽ bị rơi vào khu vực của Diêm La Giới, chạm trán những kẻ thù cũ của mình.

Hoặc ví như những vị Thượng Cổ Ma Hoàng trong Chu Du Thế Giới sẽ được thả ra, bất thình lình giáng lâm đến lãnh địa của U Minh Thần Tộc hay Vạn Tượng Giới để đồ sát.

Không có phe phái, không có bằng hữu, chỉ có chiến tranh, chỉ có quy tắc vượt lên chính mình.

Không nơi nào hỗn loạn như Hắc Ám Vị Diện. Mức độ hỗn loạn của Hắc Ám Vị Diện vốn không cần phải bàn cãi, nó vốn là vị diện của giết chóc và hỗn loạn. Ngày xưa Tà Thần khai sinh từ bốn mảnh khởi nguyên, Hắc Ám thuộc về Hỗn Loạn, hỗn loạn tất sẽ diễn sinh ra hắc ám.

Vì vậy mới nói, quy tắc ở các vị diện khác, Thiên Đạo thường sẽ lập ra rất nhiều quy tắc hạn chế để bài xích hắc ám, tốt nhất là phải có trật tự. Thế giới ma pháp có trật tự nên mới có ngày và đêm, ban ngày chính là để giảm đi ảnh hưởng của hắc ám. Nếu không có trật tự, thế giới ma pháp cũng đã sớm trở thành một vị diện chết chóc, ngả về phía Hắc Ám.

Thậm chí, Siêu Duy Vị Diện còn nghiêm ngặt hơn, trực tiếp cấm hỗn độn, toàn bộ thế giới chỉ có một trật tự duy nhất, không cho phép những điều kiện hỗn loạn được thai nghén và phát sinh.

Mà hiện tại, ở Hắc Ám Vị Diện, Cổ Nguyệt rốt cục đã đạt được mục đích của mình.

Hắn không ưa thích thủ đoạn reset kỷ nguyên giống như Thần Mẫu, hành vi đó quá ngu ngốc và cổ hủ. Hơn nữa, Thần Mẫu hành động bất chấp, không chấp nhận thất bại, thất bại liền phá cho hỏng, đúng là hành vi của kẻ tiểu nhân hèn mọn.

Cổ Nguyệt xử lý theo một phương thức rất khác, hắn không giết ai cả. Thượng Đế, chính là cần chúng sinh thừa nhận, cần bộ tộc, hoàng tộc, con dân cúi đầu sùng bái.

Mà cho dù không sùng bái cũng được, chỉ cần ngước nhìn, chứng kiến hành động vĩ đại của hắn cũng đã là một loại đặc ân rồi.

Thiên Đạo Diệt Tuyệt dùng đúng cách, nên có kết cục như thế này.

Loạn.

Hỗn loạn.

Lật đổ lẫn nhau.

Tham lam, mâu thuẫn, chiến tranh, đổ máu, chém giết, phát triển, hòa bình, sau đó lại tìm ra Đức Vua mới, tìm ra Kẻ Thống Trị mới, thay thế cho thời đại cũ... Ân, rất đúng bản chất của Hắc Ám Vị Diện!

Nhốt trong căn phòng trắng một thời gian dài, khơi dậy sự ức chế và giày vò sâu thẳm nhất bên trong mỗi sinh vật, sau đó lại thả bọn chúng ra ngoài, sẽ giống hệt như một đàn chó dại đang phát tiết.

Cổ Nguyệt không giết một ai cả.

Giết chóc thật ngu xuẩn và thiếu văn minh.

Kể cả Ảnh Duệ Giới, Mạc Phàm đều bị thao túng tâm lý, hắn chưa từng giết một ai trong Ảnh Duệ Giới.

Hắn chỉ bắt nhốt, bắt nhốt, chọc cho ức chế, để chúng tự quật khởi.

Ban đầu Hắc Ám Vị Diện cũng chỉ có lực lượng giết chóc, tràn ngập ma huyết, cuồng bạo và độc tố. Nhưng sau đó, U Minh Thần Tộc đứng lên cai trị, hình thành rất nhiều quy tắc, còn điều khiển, kìm hãm sự phát triển của vô số chủng tộc hắc ám khác. Còn bây giờ, không còn quy tắc và rào cản, Thiên Đạo Thần Quyền toàn bộ rút đi, Hắc Ám Vị Diện đã trở về dáng vẻ nguyên thủy, đại loạn. Lực lượng trù chú, tử vong, mê thất từng chút một xen lẫn vào nhau, quy tắc thế giới đều thay đổi, tất cả đều loạn.

Sự sắp xếp ngẫu nhiên này vô hình trung biến thế giới hắc ám thành một chiến trường sử thi sinh tử, điên cuồng, cuồng bạo. Những sinh vật hắc ám hoang dại phát cuồng xông vào những kẻ khác đã mất đi đồng đội và quy tắc bảo vệ cũ. Bọn chúng từng bị chúa tể khu trục, bị thần quyền và cấm chế áp bức, hiện tại tất cả đều được giải khai, bọn chúng điên cuồng chém giết lẫn nhau.

Trong cùng một tộc cũng có thù địch, tộc phó thù tộc trưởng, nhân cơ hội này nhất định sẽ lén lút đâm sau lưng.

Những kẻ thống trị U Minh Thần Tộc như Hoàng Vương, sau khi không còn thần quyền, thực lực suy giảm đến mức chưa chắc đã đánh lại một Vô Địch Quân Vương.

Đám Kỳ Ma Thánh, Thái Quỷ Hoàng, Địa Tạng Vương Bồ Tát, Bắc Âm Thiên Nguyên Đại Đế đương nhiên vẫn đứng đầu chuỗi thức ăn. Nhưng bọn họ đã bị trọng thương quá nặng, máu đã chảy, thực lực có thể sẽ càng lúc càng suy giảm trong thời gian dài, e rằng sẽ không chịu nổi sự truy quét dai dẳng của đông đảo cường địch từ Chu Du và Diêm La thế giới hợp lực vây công.

Bọn họ bây giờ giống như một bầy hùng sư bị trọng thương, máu chảy lênh láng, sắp bị vô số đàn sói đói vây quanh cắn xé...

Đương nhiên, giết thì không thể giết chết, không phải Đế Hoàng thì không ai giết nổi nhục thể của Đế Hoàng, nhưng hạ bệ... lúc này thì có thể!

U Minh Thần Tộc đã phát triển chậm lại quá lâu rồi, Hắc Ám Vị Diện cần sự đổi mới. Cổ Nguyệt là một kẻ cách mạng văn minh, hắn muốn nâng tầm, muốn tìm kiếm những thế hệ trẻ tuổi hơn, tươi mới hơn, lật đổ chế độ thống trị cũ kỹ và hủ lậu. Đây là hắn cố ý làm.

Trong thế đạo này, cho dù tạm thời không có vị thống trị giả nào chưởng quản, dường như hết thảy đều vẫn vận hành như thường lệ, cũng không có cảm giác ngột ngạt không chịu nổi, cũng không rơi vào tuyệt vọng, càng không có cái gọi là rời khỏi quy tắc thì không thể sống sót trên thế giới này.

Thậm chí, bởi vì hỗn loạn, thế cục được phân chia lại, chiến tranh được kích thích để mang lại niềm tin về một thế giới mới hòa bình, vậy thì mới có nhiều nơi phát triển theo hướng tốt hơn. Dù là sinh vật hèn mọn nhỏ bé nhất, sự tồn tại của chúng dường như cũng có ý nghĩa của riêng mình.

Điều Cổ Nguyệt muốn, chính là tạo ra điều kiện này.

Sóng sau xô sóng trước, thế giới đã quá già cỗi, cần phải thay đổi quy củ. Không thể tiếp tục để những thứ trì trệ đứng yên làm đình chỉ cả một bộ máy đang vận hành với năng suất cao.

Văn Thái hơi sợ rồi.

Dùng phương thức này, Cổ Nguyệt Đế thực sự có thể thúc đẩy chiều hướng phát triển của thế giới lên một tầm cao mới.

Dù sao, thời đại của kẻ mạnh chính là quy tắc này, sinh ra từ trong hỗn loạn.

Chiến tranh sinh ra anh hùng.

Mọi mâu thuẫn kết thúc, mới có hòa bình dài lâu.

Còn trước đó, tất cả hòa bình chỉ là sự nhẫn nhịn và dối trá, là một loại đạo đức giả tay bắt mặt mừng, cười cười nói nói, nhưng kỳ thực sau lưng lại giấu súng ống, dao găm, sơ ý một chút là bị đoạt mạng.

Hỗn loạn mới là nhân quả của trật tự.

Không có hỗn loạn, vĩnh viễn không cần trật tự.

Văn Thái cảm thấy Cổ Nguyệt đúng là kẻ đáng sợ nhất trên thế giới này.

Không phải sinh vật tạo hóa cấp khởi nguyên, mà là hắn.

Hắn mang bản chất của nhân loại, đúng là giống nhân loại, và cũng bao hàm cả mặt trái đáng sợ nhất của nhân loại.

“Ngươi muốn dùng U Minh Thần Tộc đánh cược cái gì với ta?” Văn Thái có chút e dè hỏi.

Lần này, khuôn mặt Cổ Nguyệt lại lộ ra biểu cảm đầy áy náy và xót thương nhìn người bạn của mình.

“Ngươi sẽ không bao giờ chọn về phe ta, đúng chứ?”

Văn Thái thở dài, gật đầu.

Cũng không cần nói thêm quá nhiều lời.

Ban đầu Văn Thái cảm thấy Cổ Nguyệt muốn để nhân loại phát triển là một điều tốt, phi thường tốt, để văn minh nhân loại leo lên một nấc thang mới. Không phải Mạc Phàm hay Lucifer, trên thế gian này không ai hợp trở thành người dẫn dắt, kẻ mở đường hơn Cổ Nguyệt.

Cho dù thế gian vốn đa dạng tư tưởng, sẽ không thiếu một vài người có góc nhìn tôn sùng Mạc Phàm và cho rằng chỉ có người như Mạc Phàm mới xứng đáng trở thành Thần trong Thần. Niềm tin của bọn họ quá lớn, dẫn đến cảm giác giống như những kẻ cực đoan bị giẫm nhầm đuôi, ức chế và phẫn nộ lộ ra răng nanh chực chờ cắn xé. Văn Thái sẽ không đi phản bác hay tranh luận với những người như vậy.

Quan điểm nhỏ bé, yếu ớt.

Hắn kỳ vọng có thật nhiều người ủng hộ Mạc Phàm bằng niềm tin và đạo lý, chứ không mong những kẻ kia dựa vào cảm xúc để hạ thấp quan điểm của chính mình. Làm như vậy, chỉ càng khiến Văn Thái vững chắc hơn vào niềm tin của mình.

Bất quá, giống như hắn vẫn luôn cảm thấy bất an mãnh liệt trong lòng, Cổ Nguyệt so với ai cũng tốt hơn, nhưng không có nghĩa là tốt nhất. Hành vi này của Cổ Nguyệt, lại một lần nữa khẳng định quyết định trong lòng Văn Thái, nó vô tình dựng lên một bức tường độc tôn Thánh Thành thứ hai.

Văn Thái không phải ngẫu nhiên mà trở thành Thánh Tử của Parthenon Thần Miếu để tự mình xóa bỏ sự độc tôn của Thánh Thành.

Trước đây là vậy.

Bây giờ cũng là vậy.

Không thể nào chọn Cổ Nguyệt được.

Cũng không thể nào nói Mạc Phàm và Lucifer tốt hơn Cổ Nguyệt được.

Trong mắt Văn Thái, bất cứ ai nắm giữ ngôi vị Thần Vương kia, cũng là không nên tồn tại.

Cổ Nguyệt hiểu rõ Văn Thái như thế, cho nên hắn không ép buộc.

Hắn rất nhẹ nhàng nói: “Ta muốn cược, ngươi sẽ là người chiến thắng sau cùng khi lọt vào thế giới này của ta... Văn Thái, bạn của ta, chúc ngươi may mắn. Chỉ cần ngươi chiến thắng sau cùng, nếu ngươi có thể sống sót trong Hắc Ám Vị Diện nguyên thủy hỗn loạn này, đưa nó về đúng quỹ đạo quy tắc mà ngươi muốn, lúc đó ta dám chắc ngươi sẽ không còn nghi ngờ ta nữa. Ngươi sẽ hiểu, tất cả những việc ta làm là đúng đắn và vĩ đại đến nhường nào.”

“Sẽ không có hối hận...”

Nói ra câu cuối cùng, Cổ Nguyệt cũng không đợi Văn Thái trả lời.

Chỉ một cái búng tay, hắn tiễn người bạn già một đoạn đường, ném vào thế giới đáng sợ đang bừng bừng sát khí kia.

“Đi đi, ngươi cũng hãy thử lịch luyện một lần trong thế giới hỗn loạn này.”

Văn Thái sẽ phải sinh tồn trong Hắc Ám Vị Diện mới không có quy tắc này, hắn sẽ giống như Cổ Nguyệt năm xưa, từ tầng đáy thấp nhất của Chu Du thế giới leo lên. Chỉ có như vậy, mới có thể thấu hiểu, mới có thể phán xét quyết định của chính mình.

Cổ Nguyệt rất có niềm tin vào Văn Thái.

Mấy chục vạn năm sau, với bản lĩnh và trí tuệ của Văn Thái, đoán chừng hắn là kẻ có khả năng cao nhất sẽ thống trị toàn bộ Hắc Ám Vị Diện này.

Hắn tin tưởng...

Một tương lai nào đó, Văn Thái sẽ hiểu được cảm giác của Cổ Nguyệt, của Chaos ngày hôm nay.

Nhân loại...

Nên có ý chí như vậy.

................

✺ Vozer ✺ Dịch VN hot

Đề xuất Tiên Hiệp: Thâm Hải Dư Tẫn (Dịch)
BÌNH LUẬN