Chương 143: Âm hệ bất thường

Trông thấy Quách Lập Ngữ, Mạc Phàm không khỏi nhíu mày, bật cười nói: "Dù là trước đây hay bây giờ, ngươi vẫn luôn khiến ta phải kinh ngạc. Cùng là loại người vô liêm sỉ, ta thấy chúng ta không nên ngồi chung một chỗ thì hơn."

Quách Lập Ngữ cười hắc hắc, cũng không tiến lại gần Mạc Phàm nữa mà chỉ lắc đầu. Xét trên một phương diện nào đó, việc hắn hét giá cao đúng là một sai lầm. Hắn nói:

“Giảm cho ngươi 100 ức, thế nào?”

“Không được, 100 ức vẫn thấy hơi thiệt. Bạch tinh linh nhà ta có khi còn cứu được mạng của ngươi đấy!” Mạc Phàm hứng chí mặc cả.

“Vậy 200 ức, tổng cộng còn 700 ức!” Quách Lập Ngữ cắn răng, đau lòng nói.

Giảm hẳn 200 ức, đây là một số tiền lớn đến mức nào đối với hắn?

Mạc Phàm thầm nghĩ, liệu có phải lão cáo già này đã sửa giá tiền không, làm sao giảm 200 ức mà vẫn bù được khoản tài nguyên hao phí? Dù sao mình cũng là cổ đông lớn của Triệu Thị, phải tỉnh táo mới được.

“500 ức! Tổng cộng ba người chúng ta 500 ức thì được. Ta thậm chí có thể cho ngươi thông tin liên lạc, trừ tuổi già sức yếu ra, mọi bệnh tật, thương tích đều được miễn phí trọn đời.” Mạc Phàm nói.

“Thành giao!” Quách Lập Ngữ biểu cảm vô cùng chân thật, không hề có ý từ chối.

Thành giao nhanh như vậy sao?

Khóe miệng Mạc Phàm hơi giật giật, hỏi lại: “Ngươi không thực sự sửa đổi nội dung biên lai đấy chứ?”

“Không hề, ta có thể cam đoan Thánh Thành bàn giao xuống nguyên gốc là 300 ức một lần thức tỉnh.” Quách Lập Ngữ nói.

Tất nhiên, mánh khóe của người bán hàng, chỉ có người bán hàng mới biết.

Quách Lập Ngữ không hề nâng giá, hắn chỉ tin chắc rằng Tiểu Mei và Apase khi thức tỉnh sẽ không thể nào tiêu tốn nhiều tài nguyên bằng Mạc Phàm được.

Làm một phép tính đơn giản, dựa theo việc hỗ trợ thức tỉnh Sơ giai, Trung giai, Cao giai, năng lượng của siêu cấp thức tỉnh thạch sẽ không hao hụt nhiều như cấp Cấm Chú. Nếu quy đổi cẩn thận, hai người kia thậm chí còn chưa tiêu tốn đến 50 ức cho một lần thức tỉnh hệ mong muốn với tỷ lệ 100%.

Tính toán thế nào, ván này, Mạc Phàm chắc chắn không có cửa lời!

Một bên khác, Đường Nguyệt nãy giờ vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, liếc sang Quách Lập Ngữ nói: “Hắn đáng tuổi cháu ngươi thôi đấy!”

Nàng quay sang Mạc Phàm nói tiếp: “Bạch tinh linh thuộc dòng dõi hoàng gia cao quý nhất, mang trong mình linh khí của tạo hóa tự nhiên, còn cao cấp hơn cả nhân loại. Ngươi yên tâm, cứ để nàng thử một chút, khả năng cao sẽ thức tỉnh được, thậm chí còn là những hệ ưu tú.”

Nghe thấy mình cũng có thể thức tỉnh giống Apase, đôi mắt Tiểu Mei lập tức sáng lên đầy hào hứng. Nàng chạy ngay đến bên Mạc Phàm, níu nhẹ vạt áo hắn, khẽ hỏi: “Tỷ phu, có phải ta sắp được học ma pháp của loài người không?”

Nhìn vào ánh mắt ngây thơ đáng yêu không thể tả của Tiểu Mei, Mạc Phàm đột nhiên dâng lên một luồng ngạo khí hừng hực. Hắn xoa đầu nàng, dùng giọng điệu của một người anh trai hết mực cưng chiều em gái mình:

“Mei Mei, ngươi thích hệ nào nhất?”

“Ta… Âm hệ!” Tiểu Mei đáp.

Âm hệ sử dụng tinh thần lực, mà tinh thần lực của Tiểu Mei có thể nói là còn vượt trên cả pháp sư Cấm Chú của nhân loại. Với lựa chọn này, không ngoa khi nói rằng nàng có thể áp đảo quần hùng ngay từ Sơ giai.

Mạc Phàm quay sang Quách Lập Ngữ thì nhận được một cái gật đầu tin tưởng.

“Được rồi, lát nữa nhớ cảm ơn Quách Lập Ngữ tiên sinh một tiếng nhé.”

……………….

Mạc Phàm để Apase cùng Tiểu Mei tiến vào buồng thức tỉnh trong khi hắn ngồi ngoài chờ đợi.

Trong lòng hắn có chút xôn xao, rộn ràng. Một mặt, hắn tiến vào minh tu để củng cố thực lực. Dù sao đây cũng là lần thức tỉnh cuối cùng, nói hai tiếng “tùy duyên” xem ra không hợp lý cho lắm.

Mạc Phàm nhắm mắt lại, tiến vào thế giới minh tu.

Biển ý thức của Mạc Phàm từ khi trở thành Tà Thần đã là một vũ trụ độc nhất, một màu đen sâu thẳm và vô tận. Các hệ đều dung hợp thành một thể thống nhất hoàn chỉnh, lấy ác ma thần cách làm hạch tâm. Hắn phải mất một chút thời gian mới tìm được tín hiệu từ các thiên hà đang hoạt động.

Trải qua một phen so sánh chuyên nghiệp, Mạc Phàm ý thức được mình cần bổ trợ sức mạnh nào.

Ma pháp được chia thành bốn nhánh thuộc tính: Nguyên tố hệ, Thứ nguyên hệ, Bạch ma pháp và Hắc ám ma pháp.

Về thực lực cường công, Mạc Phàm mạnh nhất chính là vai trò hủy diệt pháp sư. Hỏa hệ là nơi tinh linh đất trời hội tụ, một khi đã ra đòn, thực tế không mấy thứ trên đời có thể chịu nổi. Lôi hệ, thậm chí còn có phần hơn Hỏa hệ, mang tính triệt diệt mạnh mẽ hơn.

Cơ động cũng là một thế mạnh khác. Với Không Gian Chi Nhãn đã thức tỉnh, lại có Hỗn Độn hệ bổ sung cùng Ám Ảnh hệ cân bằng, Mạc Phàm tin rằng mình có thể kiểm soát mọi tình huống, kể cả phân thân của Hắc Ám Vương lần trước cũng không thể hoàn toàn trói buộc được hắn.

Nói cách khác, Mạc Phàm bây giờ cảm thấy bản thân rất hợp với vai trò hạch tâm chưởng khống toàn trường. Một khi ra tay, thủ đoạn chiến đấu so với trước đây càng thêm phần chắc thắng.

Nếu nói đến thứ cần thiết nhất lúc này, thì việc đối đầu với hải yêu sẽ khiến bản thân rất thua thiệt.

Phải, là Thủy hệ. Thủy hệ mang ý nghĩa gánh vác cả một phương trời biển đảo. Với công kích của Thủy hệ, Mạc Phàm tin rằng mình sẽ càng phù hợp hơn.

Thứ yếu sau đó, Quang hệ, Phong hệ hay Âm hệ đều quan trọng cả. Khi giao chiến, sở hữu những đặc tính này sẽ rất thuận lợi để đối đầu với các sinh vật hắc ám.

Đau! Cơ thể Mạc Phàm bắt đầu cảm nhận được cơn đau nhói ở vùng bụng. Hắn đưa tay xuống kiểm tra, vết thương do vật chất tối gây ra dường như đã lan rộng ra nhiều lần.

Vật chất tối, rốt cuộc loại vật chất này từ đâu mà có, nó thực sự là một tồn tại hữu hình không gì có thể khống chế hay sao? Nếu vậy, chẳng lẽ mình chỉ còn một con đường chết…

Có thể tưởng tượng được, quá trình bị một loại thuộc tính tàn ác nhất xâm nhiễm, từ từ ăn mòn, từ từ hòa tan là một sự dằn vặt đến nhường nào!

…………....

“Đại ca ca.”

“Đại ca ca…”

Mở mắt ra, Mạc Phàm thấy Tiểu Mei và Apase đang đứng trước mặt mình, tràn đầy phấn khởi và sinh khí hài hòa.

“Đại công cáo thành?”

“Ân!” Apase gật đầu đáp.

Bộ dáng ngoan ngoãn của nàng khiến Mạc Phàm không khỏi bật cười. Cô tiểu xà nữ ngày nào còn bám chặt lấy hắn không rời nửa bước, sợ hắn hối hận mà không đưa nàng đi tiếp nhận ma pháp.

“Nhớ hay quên rồi, ta đã hứa sẽ dẫn dắt ngươi thành một ma pháp sư xuất sắc, bây giờ đã đi được hơn nửa chặng đường rồi.” Mạc Phàm mở lời.

Apase ôm chầm lấy hắn, tùy tiện đặt một nụ hôn nhẹ lên má Mạc Phàm rồi nhỏ giọng nói:

“Đại ca ca, cách gọi này khiến ta thấy rất thoải mái!”

“Ngươi thức tỉnh được hai lần, Trung giai và Cao giai, là những hệ nào?”

“Độc hệ và Triệu Hoán hệ!”

Mặt Mạc Phàm tái đi, vội vịn vai Apase đẩy nhẹ ra, hỏi lại lần nữa:

“Triệu Hoán hệ? Ngươi thức tỉnh Triệu Hoán hệ?”

Apase che miệng cười, ra hiệu xác nhận.

Bản thân nàng là sinh vật khế ước của Mạc Phàm, bây giờ nàng lại đi thức tỉnh Triệu Hoán hệ. Đây là cái lý lẽ quái quỷ gì?

Nếu nàng cũng như hắn có thêm vài khế ước, chẳng phải linh hồn của những sinh vật đó đều sẽ đè nặng lên vai hắn sao? Điều này gần như sẽ khiến thiên hà Triệu Hoán của hắn thêm bế tắc, không còn hy vọng tiến lên giai đoạn tu vi tiếp theo.

“Khụ, khụ…” Mạc Phàm thoáng có ý nghĩ muốn phế đi hệ này của nàng.

“Mei Mei, còn ngươi thì sao?”

“Ta thức tỉnh thành công Âm hệ. Hơn nữa, Âm hệ của ta hình như đã triệt để thăng lên Cao giai rồi!” Tiểu Mei nói.

“Vừa thức tỉnh lần đầu đã lên thẳng Cao giai?” Mạc Phàm nghe xong thì hoảng hốt tột độ. Hắn lập tức dùng ý niệm của mình để thăm dò nàng.

“Lóe lóe ~~~”

Dưới màn đêm tĩnh mịch, đột nhiên lóe lên vô số tinh tử màu trắng sữa xoay quanh đồng tử Mạc Phàm.

Đếm sơ qua một lượt… tổng cộng 343 viên tinh tử.

Thực sự là một Tinh Hà khổng lồ, thậm chí sẽ nhanh chóng đột phá lên Tinh Hải.

“Tiểu Mei, ngươi có phải con người không vậy? Nói không chừng nếu đầu tư nghiêm túc cho ngươi, nửa năm sau đã có thể bước vào Cấm Chú!” Mạc Phàm kinh hãi thốt lên.

“A, tỷ phu, ta vốn dĩ không phải nhân loại mà!” Tiểu Mei đáp lại.

“…”

Bạch Tinh Linh, tồn tại này đáng sợ đến vậy sao?

Không cần nói cũng có thể hiểu, Nữ Vương Bạch Tinh Linh kia làm sao lại trở thành Thần Nữ một đời của Parthenon Thần Miếu. Tư chất này hoàn toàn không cùng một khái niệm với người thường.

“Đến lượt ngươi rồi!” Quách Lập Ngữ đi tới, nhìn Mạc Phàm nói.

“Được!”

Phong Ly, Tùng Hạc, Đường Nguyệt nãy giờ đều không để ý đến việc hai người kia thức tỉnh ra sao. Nhưng giờ phút này, tất cả đều có chung một tâm trạng cực kỳ hồi hộp, muốn xem một kẻ biến thái như Mạc Phàm rốt cuộc còn có thể tạo ra kỳ tích gì nữa.

…………..

.................

(Lời tác giả: Cuối tuần được nghỉ nên tôi tranh thủ bão 4 chương cho mấy ngày sau, vì vào tuần mới lại phải làm sấp mặt. Nhưng trong tuần nhất định sẽ có kết quả thức tỉnh của Mạc Phàm, còn là hệ nào, ngày nào thì... chưa thể xác định được).

Đề xuất Voz: Tô Lịch: Sự Thật và Lịch Sử
BÌNH LUẬN