Chương 1435: Khí Vận Không Tệ
...........
Khi Thiên Hy tắm suối nước nóng, trên người nàng không một mảnh vải che thân, phô bày toàn bộ ngọc thể. Thế nhưng, nếu dưới đáy hồ không phải là một tên dâm tặc nào đó đang lén lút nhìn trộm, thì vẫn chưa chạm đến giới hạn cuối cùng của nàng.
Nàng hóa giải lớp Thủy Ngự Niêm Hoa che thân thành một bộ xiêm y nữ vương, rồi lại tựa vào thành hồ, không thèm ngoảnh lại, mặc cho Bạch Phàm nhảy xuống đáy hồ kiểm tra.
Quả nhiên, chưa đầy ba giây sau, Bạch Phàm đã lao xuống hồ rồi lại ướt sũng trồi lên, mang theo thứ gì đó.
Bạch Phàm khéo léo giấu vật kia vào không gian ma pháp của mình để Thiên Hy không phát hiện. Hắn vờ như không có chuyện gì nghiêm trọng xảy ra, nở một nụ cười.
“Hy muội, hôm nay tắm suối nước nóng cảm thấy thế nào?”
“Ca, rất tốt. Quả thực giúp thư giãn mệt mỏi, lại còn có thể dưỡng thần, tinh thần lực cũng tăng lên nhanh chóng.” Thiên Hy quay mặt lại, chăm chú quan sát từng động tác của Bạch Phàm, vừa ngâm mình trong hồ, vừa ôn hòa đáp lời.
“Ừm, vậy thì tốt rồi, không làm phiền muội nữa. Ta còn lo hôm nay chúng ta đón tiếp muội không chu đáo.” Bạch Phàm gãi gãi đầu, có ý định quay lưng rời đi.
Thiên Hy có EQ rất cao do được vợ chồng lão sư Nhật Ánh dạy dỗ... Nàng lập tức thay đổi ngữ khí, hỏi Bạch Phàm: “Đã xảy ra chuyện gì sao? Vừa rồi tinh thần lực của ta vô tình cảm nhận được một luồng khí tức sống khác thường, thứ trong tay ngươi...”
“À, là tiểu Po ta nuôi thôi. Muội cũng biết ta thường mang nó theo như hình với bóng mà. Lúc nãy cần tìm đồ gấp nên ta gọi nó ra tìm cùng cho nhanh, Hy muội không cần lo lắng.” Bạch Phàm vừa cười vừa nói.
Tiểu Po là một con Tam Vĩ Hồ Ly cấp Quân Chủ được Bạch Phàm thuần dưỡng. Hắn không phải Triệu Hoán Pháp Sư, nhưng với tiềm lực của Phàm Tuyết Thành và mẹ hắn là Mục Tổng, việc tìm một chiếc nhẫn khế ước tốt nhất trên thị trường để nuôi thú cưng cũng không khó.
Nói thì nói vậy, nhưng toàn thân Bạch Phàm vẫn căng cứng.
Thiên Hy không phải người dễ lừa. Chỉ cần một hành động sơ sẩy là hắn đã bị tóm gọn rồi.
“A, là nó sao... Hiểu rồi. Ca, huynh rời khỏi đây trước đi, ta muốn yên tĩnh tắm rửa.” Thiên Hy nói.
“Ừm, thật ngại quá đã làm phiền muội.” Bạch Phàm thở phào nhẹ nhõm.
Cho dù hiện tại hắn có thể đảm nhiệm chức vụ cực kỳ then chốt trong dàn lãnh đạo cấp cao của Cung Đình Cẩm Vệ, được bồi dưỡng kỹ năng mềm vô cùng nghiêm khắc, trí lực xoay sở tình huống và tài ăn nói cũng không phải dạng vừa. Thế nhưng, Thiên Hy ở một tầm cao hơn hẳn, hắn biết nếu để một Phó Chính Án quốc tế hỏi càng nhiều, sẽ càng dễ lộ ra sơ hở.
Bạch Phàm vội vàng rời đi.
Khi hắn đã đi được một lúc lâu, nơi đó vẫn bị Thiên Hy chăm chú nhìn theo.
“Giống như là người, khí tức có chút cổ quái.” Thiên Hy đưa tay che lấy bầu ngực trần, khuôn mặt hơi ửng hồng.
Nàng phán đoán, không thể sai được.
Chẳng qua là có muốn bắt quả tang hay không mà thôi.
Hơn nữa, nhìn hành động ứng biến nhanh gọn của Bạch Phàm, rõ ràng không hề có sự phối hợp từ trước, đối phương dường như không có khả năng tự cứu, cũng không phải đang chờ đồng đội đến giải cứu, đây là một sự cố bất ngờ được cứu giúp.
“Không được, mình lại suy diễn lung tung rồi, có lẽ không nghiêm trọng đến vậy.”
......
Phong Nguyệt Cát ngủ say trong một giấc mộng đẹp. Hắn cảm thấy ông trời cũng không bạc đãi mình, đây chính là vận may trời ban giúp hắn thoát chết trong gang tấc, trốn thoát một kiếp nạn không thể rửa sạch.
Hắn không biết ở thế giới này, tội nhìn trộm một vị Hải Thần Nữ tắm rửa sẽ bị xử phạt ra sao, có bị xem là khiêu khích uy nghiêm của các vị Chấp Pháp Giả hay không. Thậm chí, nguy cơ lớn hơn là, trong danh sách nhiệm vụ của Trật Tự Tuần Thiên, liệu có bao gồm cả tội danh thẩm phán kẻ nhìn trộm sinh hoạt riêng tư của nữ thần hay không...
Phong Nguyệt Cát từ đầu đến cuối đều bị động, chỉ biết giả làm pho tượng vô tri đứng đó. Hắn mặc cho Bạch Phàm dễ dàng bắt mình lôi đi, không dám mạo hiểm làm càn.
Thà bị người ta bắt về đánh cho một trận, còn hơn để vị Hải Thần Nữ đẹp tựa thần minh kia biết mình đã bị xúc phạm.
Thiếu niên đến từ Siêu Duy Vị Diện chấp nhận rủi ro, để mặc cho Bạch Phàm dùng một cấm chú Độc hệ đánh ngất mình. Hắn lảo đảo ngã xuống, thuận lợi để Bạch Phàm mang đi, nhờ vậy mà thoát được một kiếp ngay trước mắt vị Hải Thần Nữ.
Đúng như đạo lý mà các vị hiền triết Nho gia vẫn thường giảng dạy: ‘Nếu sự việc không như ý muốn, hãy tin rằng ông trời đã có an bài khác dành cho ta’.
Hắn mất đi ý thức, chìm vào giấc mộng hắc ám do độc dược tạo ra. Trong mơ, hắn thấy vị Hải Thần Nữ với dáng người thánh khiết nổi bật kia đang tìm đến mình. Một đôi chân ngọc ưu nhã thanh tú từ xa tiến lại, rồi dưới ánh nến mờ ảo, nàng từ từ trườn vào trong chăn của hắn.
Những đường cong hủy diệt tâm trí cùng khuôn mặt ửng hồng khẽ ngẩng lên kia quả thực là một bữa tiệc thị giác tuyệt đỉnh trên thế gian. Đây là lần đầu tiên Phong Nguyệt Cát rơi vào tình huống khiến trái tim thổn thức đến vậy. Những gì xảy ra tiếp theo càng khiến một thiếu niên đơn thuần, chất phác và lương thiện như hắn cảm thấy không tài nào chịu nổi, đến mức dù có phải quy tiên cũng là một việc có thể chấp nhận.
“Không được, như thế không hợp quy củ!”
Dù đang ở trong mộng, Phong Nguyệt Cát vẫn có bản lĩnh tự chủ phi thường. Tâm đã trong thì ắt sẽ trong, hắn đẩy thiếu nữ ra, hét lên một tiếng, dùng uy lực nội tại của bản thân đánh vỡ giấc mộng, xé tan hình ảnh của nàng.
Thiếu niên nghe được tiếng vọng từ nội tâm, cả người từ từ tỉnh táo lại.
Hắn quan sát xung quanh, phát hiện bản thân đang ở trong một nhà lao chuyên biệt, toàn thân bị vô số xiềng xích cấm chế trói chặt, đến cả sinh vật cấp Đế Vương cũng không thể dùng sức mạnh thoát ra được.
“Tỉnh rồi à!?”
“Không hổ là kẻ xuyên không từ vị diện khác, vừa mới đến đã có gan nhìn trộm nữ thần trong mộng của hàng tỷ người tắm suối nước nóng, lợi hại, lợi hại. Người thường quả thực không có cái gan lớn tày trời như vậy. Nếu để người khác biết nữ thần quốc dân trong lòng họ bị kẻ lạ soi xét từng đường cong trên cơ thể, kết cục thật là...” Giọng nói của Bạch Phàm vang lên, xen lẫn vài tiếng ho khan.
Phong Nguyệt Cát há hốc miệng nhìn Bạch Phàm, khuôn mặt tái nhợt, trong lòng kinh hãi.
Mới đến mà đã có người biết mình là kẻ xuyên không rồi.
Người này nhìn qua, nhục thể yếu ớt chỉ như sinh vật cấp Chiến Tướng, vậy mà lại có thể phát hiện ra hành tung của mình.
Thấy thiếu niên gầy gò không nói lời nào, Bạch Phàm cười khẩy, nói tiếp: “Nhưng mà, đừng lo lắng. Ta biết ngươi chắc chắn không đến đây để gây sự. Khả năng cao là ngươi được tiến cử từ Siêu Duy Vị Diện, nói không chừng còn do vị thành chủ huyền thoại của Phàm Tuyết Thành chúng ta gửi đến, phải không?”
Ghê gớm.
Thế mà còn đoán trúng phóc.
Phong Nguyệt Cát cố gắng giữ bình tĩnh, không để lộ quá nhiều cảm xúc trên mặt.
Sở dĩ thiếu niên còn quá nhiều điều không biết là vì Mạc Phàm cũng chưa kể hết cho hắn nghe. Nền văn minh ma pháp của nhân loại ngày nay thực chất đã phát triển tiệm cận với những thành tựu của thế giới khoa học.
Ma pháp hiện đại là sự dung hợp và kết hợp với khoa học công nghệ cao. Các cơ quan hàng không vũ trụ quốc tế như NASA, RKA, Viện Luật Không Gian London lần lượt ra đời. Ở châu Á, những cái tên tiêu biểu nổi lên như Cung Đình Vệ Tinh Tháp, Học viện Thiên văn VinUni... Trong đó, tại khu vực Hoa Hạ, Cung Đình Vệ Tinh Tháp có 46 tòa radar truyền linh thứ nguyên chuyên dùng để bắt sóng và quan trắc toàn bộ Đông Á. Nhiệm vụ chính của chúng là kiểm tra các hiện tượng khí tượng, phát hiện những tình huống xâm lấn đến từ các vị diện khác.
Khoa học ma pháp chính là một bước đột phá vĩ đại không kém gì Dung Hợp Pháp Môn, thúc đẩy trình độ văn minh của nhân loại lên một tầm cao mới.
Trước đây, khi Mạc Phàm đạt đến trình độ ma pháp đỉnh cao với Viêm Cơ phụ thể, việc khoa học ma pháp dễ dàng bị qua mặt cũng là điều dễ hiểu. Nhưng Phong Nguyệt Cát thì khác, một sinh vật đột ngột xuyên qua tường lửa không gian của vị diện chắc chắn sẽ bị quét trúng ngay lập tức.
.................
—[ Cộng đồng dịch VN Vozer ]—
Đề xuất Tiên Hiệp: Thâm Không Bỉ Ngạn (Dịch)