Chương 1441: Bại Lộ Rồi

...

Bản giao hưởng Tiểu Dạ Khúc dần dần lắng xuống. Khi nốt nhạc cuối cùng kết thúc, hai tay Heidy chậm rãi hạ xuống, đặt trên phím đàn, khiến âm vang cuối cùng ngân vọng khắp toàn cõi Doha.

Giờ phút này, các cấm chế tụ điểm trên quảng trường đã phát sinh một vài biến hóa, trên người mỗi vị Cấm Chú pháp sư đều tỏa ra quang mang lúc ẩn lúc hiện.

Đó là năng lực phòng ngự tinh thần thuộc về pháp môn của riêng họ. Mỗi hệ ma pháp, mỗi hướng tu luyện khác nhau sẽ tạo nên năng lực chịu đựng khác biệt, mang đặc tính riêng của từng người.

Ma pháp hiện đại không còn quá nhiều ràng buộc. Trong bản giao hưởng “Eine Kleine Nachtmuskik, K.525: I. Allegro” của Mozart, tất cả pháp sư đều có những tầng cảm ngộ khác nhau. Kẻ lĩnh hội được chính là minh ngộ; kẻ tinh thần không dung nạp nổi nhạc âm thì sẽ bị xung kích đến ngã quỵ, từ đó rút ra bài học cho riêng mình.

So với nói đây là một cuộc khảo hạch, chi bằng nói đây là một trận rèn luyện cơ duyên. Sự vĩ đại trong giao hưởng của Mozart chính là khả năng kích thích sóng não, khơi dậy cảnh lực tinh thần.

Vị đệ nhất Âm Luật kia quả đúng như lời đồn, nàng ngày càng trở nên cường đại, đã đạt tới một cảnh giới hàm súc vượt xa mặt bằng chung của giới pháp sư.

Heidy khoan thai thu hồi Họa Mi Tiên Yến Dương Cầm, cũng không hề thúc giục, gương mặt thanh lãnh nở một nụ cười nhẹ. Có thể thấy, trên khuôn mặt nàng gần như không có nếp nhăn, dù đã ngoài 50 tuổi nhưng trông vẫn như thiếu nữ đôi mươi, thanh tú và xinh đẹp tuyệt trần.

Đông đảo người hâm mộ đứng bên ngoài đều choáng ngợp trước dung nhan thách thức cả quy luật thời gian của nàng.

“Là cảnh giới áo nghĩa của Hỗn Độn Hệ tu luyện.” Thiệu Trịnh cười khổ, nói với lão hữu Mạc Gia Hưng đang đứng bên cạnh.

Nghe nói một khi đạt đến áo nghĩa của Hỗn Độn Cấm Chú trở lên, người ta có thể đảo ngược quy luật lão hóa. Tuổi thọ vẫn như thường lệ, nhưng quá trình lão hóa sẽ bị làm chậm lại, hạn chế sự già nua của tế bào biểu bì. Giống hệt như vị nữ võ thần, bạn đời của Nhật Ánh Thần Tọa --- Thiên Uyển Minh Vi, nàng đã xấp xỉ 70 nhưng hiện tại vẫn giữ được thân thể thiếu nữ cùng gương mặt thanh tú đến cực điểm, tựa như một người bị thời gian lãng quên, nhiều khi người ta còn ngỡ nàng vẫn là vị nữ vương tổng tài năm nào chỉ một cú giậm chân cũng đủ làm rung chuyển toàn bộ Liên Hợp Quốc.

Toàn bộ quảng trường Doha lúc này đều chìm vào tĩnh lặng, tất cả mọi người đều đang lẳng lặng chờ đợi. Trong số 1640 vị Cấm Chú pháp sư tham gia thần tuyển, hơn một nửa đã không khống chế nổi thân thể mà cử động, xem như thất bại trong vòng khảo hạch này, nhưng song song đó họ cũng thu hoạch được không ít cảm ngộ.

1640 vị Cấm Chú pháp sư có biểu hiện khác nhau, có người sắc mặt tái nhợt, thậm chí té ngã ho ra máu tại chỗ, vẻ mặt mờ mịt như không hiểu chuyện gì đã xảy ra; cũng có người như Thiên Hy, lâm vào trạng thái minh tưởng, dường như đang cảm ngộ được điều gì đó khai sáng, tinh thần lực chậm rãi tăng trưởng.

Phong Nguyệt Cát quay đầu nhìn quanh, những người khác cũng đều có biểu hiện khác biệt, phần lớn vẫn chưa tỉnh táo lại, dường như vẫn còn đang mơ hồ đắm chìm trong khúc dương cầm phiêu du lúc trước.

Rốt cuộc mình đã thông qua hay chưa?

Nguyệt Cát không khỏi ngẩn người, hắn cẩn thận suy nghĩ lại, vừa rồi mình đã buông lỏng cơ thể, thả hồn trôi theo bản giao hưởng để cảm thụ. Cảm giác này có chút nhàm chán, còn xa mới bằng được việc ngồi ở thư viện huyện Phúc Lộc nghe mấy vị hiền triết Nho gia đọc tâm kinh, giảng tam cương ngũ thường.

Thiếu niên gầy gò lớn lên trong cơ cực nghèo khó, chân không mang tất, đất cát làm thức ăn... âm nhạc và nghệ thuật nói chung là những thứ quá xa xỉ, huống hồ chi là loại giao hưởng đỉnh cao này. Lúc nãy đứng nghe dương cầm của Âm Luật Sư Heidy, thiếu niên thậm chí còn lẩm bẩm trong miệng ‘Khổng Tử thành nhân, Mạnh Tử lấy nghĩa...’ dùng đạo của sách thánh hiền để bài xích đạo nhạc.

“Không tệ, đúng là không tệ.” Ngồi trong phòng điều hành quan sát, Bạch Phàm mỉm cười, tỏ vẻ kích động khi nhìn hình ảnh Phong Nguyệt Cát trên màn hình.

“Thật mong chờ xem ngươi sẽ đấu với tiểu Thiên Hy nhà chúng ta thế nào.”

Lúc này, tất cả mọi người trên quảng trường lần lượt hoàn hồn tỉnh lại. Cảm thụ của mỗi người sau khi thức tỉnh đều khác nhau, nhưng tuyệt đại đa số các Cấm Chú pháp sư đều có chút thu hoạch, bởi vậy trên mặt ai cũng lộ vẻ vui mừng.

Một số người không chịu nổi huyền âm xung kích trong quá trình khảo hạch đã ngã xuống bất tỉnh, liền bị nhân viên công tác của Liên Hợp Quốc và liên minh học viện mời ra khỏi đội ngũ. Số người bị mời ra khá nhiều, ước chừng hơn phân nửa, trong 1640 ứng viên Pháp Vương chỉ còn lại khoảng 800 người. Đây xem như là một vòng khảo hạch đầu tiên vô cùng ôn hòa.

Phong Nguyệt Cát dần dần bình ổn lại tâm trạng. Đứng bên cạnh hắn, Thiên Hy tuyệt đối là người thu hút sự chú ý nhất. Cũng không thể trách được, ngoại hình của nàng quá đỗi xuất sắc, thậm chí không phải là xuất sắc bình thường, mà phải thêm một trăm chữ ‘rất’ vào phía trước. Dù nàng đã đội mũ lưỡi trai che đi nửa khuôn mặt, thứ khí chất bất phàm của một đóa hoa ngọc trai vẫn khiến cho ngàn vạn nam nhân từ già đến trẻ đều sinh lòng ái mộ vô bờ.

Đừng nói là con người, phải biết rằng, ngay cả Sahara Đế Hoàng Giáo Chủ Behemoth cũng là ‘fan cứng’ của Thiên Hy từ thuở nhỏ. Vị tiểu công chúa này lúc nhỏ giống hệt lão cha mình, cực kỳ khoa trương, cao điệu và thích vỗ mặt trang bức. Có lần vợ của Đế Hoàng Behemoth hóa thành hình người muốn ôm nàng một cái, còn bị nàng chê bai, huống hồ gì là đám nhân loại Cấm Chú này.

Phong Nguyệt Cát tự nhiên cũng có cảm giác tương tự, không thể trách được, mị lực của Thiên Hy quá mạnh. Ở Siêu Duy Vị Diện, chính Minh Nguyệt Thần Cơ cũng sở hữu loại mị lực trời sinh này, và Phong Nguyệt Cát cũng vĩnh viễn chỉ dám cúi đầu sùng bái.

Quay về Thiên Hy, đây chính là một ma nữ không thể chọc vào!

Mình vẫn nên đứng xa mà trông thì hơn, lúc trước thật không nên lắm miệng chọc nàng. Vạn nhất để nàng biết mình đã nhìn trộm nàng cởi đồ tắm suối... Mạc tiên sinh và Sở Giang lão sư sẽ buồn lắm đây!!!

Thiên Hy 22 tuổi đã cao tới 1m72, cao hơn cả Nguyệt Cát khi mang giày độn đế.

Thiên Hy vô thức nhìn về phía Nguyệt Cát, nàng dùng tay kéo vành mũ sụp xuống, thấy Nguyệt Cát đang đứng nghiêm túc ở đó.

“Này, sao ngươi có vẻ sợ ta thế?” Thiên Hy hỏi thẳng.

“Ta?” Thiếu niên bất hạnh vô thức quay đầu đáp lại, nhưng thứ hắn nhìn thấy lại là ánh mắt sắc sảo như nữ chánh án của Thiên Hy, dường như muốn lật tẩy hung khí gây án từ trong đôi con ngươi rụt rè của thủ phạm.

“Ừm, là ngươi. Có tật giật mình đúng không? Người khác thì nhìn xung quanh, còn ngươi vừa nhìn thấy ta đã vội vàng quay mặt đi chỗ khác, giả vờ thanh cao cái gì chứ.” Thiên Hy nói.

“À, ra là vậy. Khiến ngươi nghĩ nhiều rồi, chủ yếu là khí tràng của ngươi quá mạnh, làm người ta không dám nhìn thẳng, chứ không có ý gì khác.” Nguyệt Cát sớm đã có chuẩn bị tâm lý, đầu óc nhanh chóng xoay chuyển.

Lần này, Thiên Hy lại nở một nụ cười đầy ẩn ý, nàng giảo hoạt dựng lên một kịch bản để đánh vào tâm lý đối phương: “Thật sao? Nhưng sao trực giác của nữ nhân lại mách bảo ta rằng, dường như không phải vậy. Hình như có kẻ nào đó lòng dạ thấp thỏm, lén lút làm chuyện xấu xa trong bóng tối, cho nên ban ngày gặp mặt ta liền sinh tâm ma? Sợ bị bắt quả tang à?”

Thiếu niên bất hạnh nghe xong mấy lời này, đột nhiên cảm thấy một trận bất hạnh quen thuộc ập đến.

Bại lộ rồi!?

Với cái giọng điệu như sói vờn cừu non của thiếu nữ, khả năng rất lớn là nàng đã phát hiện ra manh mối nào đó liên quan đến mình. Tốt nhất bây giờ mình nên lảng sang chuyện khác, càng nói tiếp sẽ càng có nguy cơ gây hỗn loạn ngay giữa quảng trường. Chờ mọi chuyện lắng xuống, có thời gian, phải kiếm cơ hội từ từ giải thích với nàng.

“Muốn người ta không biết, trừ phi mình đừng làm, câu này đúng không hả? Ngụy quân tử.” Thiên Hy cười cười, dáng vẻ giảo hoạt như hồ ly.

Thiên Hy chung quy cũng là một Phó Chánh Án chuyên nghiệp, qua mặt được nàng đâu phải chuyện dễ.

Nàng lần theo hồ sơ khảo thí, biết được Bạch Phàm đã rời khỏi cuộc thi vào phút chót, và người lấp vào chỗ trống chính là thiếu niên trông có vẻ hiền lành vô hại này. Chỉ cần có chút đầu óc sẽ nhanh chóng nhận ra, bên trong mối quan hệ này có sự mờ ám bất thường, thiếu niên này rất có khả năng chính là kẻ đã trốn dưới Bá Hạ sơn tuyền lần trước.

Phong Nguyệt Cát toát mồ hôi hột, giả vờ như không nghe thấy.

Không nghe thấy, tức là tạm thời vẫn chưa có lỗi với bản thân.

...

“Vòng khảo hạch đầu tiên kết thúc. Mọi người nghỉ ngơi một đêm, đầu giờ ngày mai, chúng ta sẽ bắt đầu vòng quyết định của thần tuyển Pháp Vương, gọi là hỗn loạn chiến không gian. Tất cả pháp sư sẽ tiến vào không gian Thiên Tích Đảo để đại chiến, chọn ra người thắng cuộc duy nhất.” Lúc này, giọng nói thanh thúy của Mục Nô Kiều vang lên, thu hút sự chú ý của các pháp sư.

Rất nhanh, Liên Hợp Quốc và Liên Minh Học Viện theo kế hoạch phân đội, đưa nhóm Cấm Chú pháp sư rời đi đến khu vực nghỉ ngơi.

Mặc dù họ là những người đến thi đấu tranh tài, nhưng họ cũng là những Cấm Chú pháp sư. Thân phận Cấm Chú pháp sư vô cùng to lớn, trong xã hội vẫn luôn đứng ở địa vị được tôn trọng nhất. Bọn họ tọa trấn ở một nơi nào đó, có thể bảo đảm giá trị của một thành thị cao hơn những nơi khác rất nhiều lần, tuyệt đối không thể bạc đãi bất cứ một vị Cấm Chú pháp sư nào.

...

Đề xuất Đô Thị: Ác Ma Doanh Địa
BÌNH LUẬN