Chương 1453: Hạo Thiên

............

......

[...]

Trong lớp học tại thư viện khang trang vừa được cải tạo trên ngõ Tao Đàn, huyện Phúc Lộc.

Hiện tại đã là giờ tan lớp, hầu hết mọi người đều đã ra về, chỉ còn duy nhất hai người ở lại, một lão một thiếu. Lão nhân tóc bạc phơ toát lên phong thái thánh hiền, còn thiếu niên gầy gò nhỏ bé thì ngồi thẳng lưng, chăm chú lắng nghe.

“Thủy tổ Khổng Tử, bậc văn thánh kinh tài tuyệt diễm, sau khi khai giảng bút văn, thành lập Quốc Tử Giám, ngài biết rõ muốn vượt qua những giáo lý học thuật của thời đại thì nhất định phải đập bỏ cái cũ, sáng tạo ra một hệ thống giáo dục cải cách hoàn toàn mới. Nếu không, học sinh của Quốc Tử Giám vẫn sẽ mãi là học sinh của những thư viện lạc hậu.” Sở Giang nhẹ nhàng cầm bút lông, chậm rãi giảng giải về Nho gia cho Phong Nguyệt Cát.

“Thế là ngài dốc lòng nghiên cứu kinh điển của thánh nhân, một lần nữa tập trung lại chúng, đồng thời dung nhập tư tưởng của chính mình. Cuối cùng sau mấy trăm năm, ngài đã sáng lập ra một hệ thống giáo dục đi trước thời đại, khai sáng học thuyết chủ nghĩa duy tâm đầu tiên trong Siêu Duy Vị Diện.”

“Chủ nghĩa duy tâm?” Phong Nguyệt Cát giật mình.

Sở Giang gật đầu, đối với người học trò tâm đắc của mình bắt đầu sẵn lòng giảng giải những vấn đề học thuật, ông nói: “Duy vật đã tồn tại từ trước, duy tâm cũng vậy. Chẳng qua, nó không có tính học thuật. Khổng Tử chính là người đặt nền móng. ‘Tồn thiên lý, diệt nhân dục’, ngài cho rằng, thế gian vạn vật đều vận hành theo một quy luật nào đó, quy luật này gọi là ‘lý’. ‘Lý’ là thứ bản chất nhất, cũng là thứ chính xác nhất của thế gian.”

Phong Nguyệt Cát chăm chú lắng nghe.

Chủ nghĩa duy tâm, cái gọi là “tồn thiên lý, diệt nhân dục”, tu đạo tâm là cương lĩnh tư tưởng của Quốc Tử Giám, mang tính học thuật và trừu tượng rất cao, không dễ gì thẩm thấu. Cụ thể thao tác như thế nào, thiếu niên chỉ có thể chờ đợi Sở Giang giải thích.

Sở Giang đi đến bục giảng, lấy phấn trắng viết lên bảng, tường tận minh họa bằng hình vẽ cho sinh động rồi giảng giải:

“Vạn vật tồn tại dựa trên ‘lý’. Chủ nghĩa duy vật nghiên cứu ‘vật’, chủ nghĩa duy tâm chú trọng ‘lý’. Nho gia dùng ‘lý’ để giải thích sự phát triển bồng bột của vạn vật. Nhưng con người giữa vạn vật hỗn loạn giao thoa trên thế gian sẽ lạc mất chính mình, mê thất ‘lý’. Cho nên duy vật và duy tâm, vốn là hai thái cực, cả hai đều có thể là hư vô, cũng có thể đều là hiện hữu, quan trọng là lý niệm của ngươi nằm ở đâu.”

“Nguyệt Cát, con hiểu được bao nhiêu?”

Phong Nguyệt Cát hơi cúi đầu, lặng lẽ suy ngẫm.

Sở Giang không hối thúc, ngược lại rất kiên nhẫn chờ đợi, dành cho thiếu niên đủ thời gian để tự mình lĩnh hội.

Cứ như vậy sau giờ tan học, hoàng hôn buông xuống dưới ánh chiều tà.

Từ chiều tà cho tới bình minh, ngày lại qua ngày chậm rãi trôi.

Xuân qua, hạ tới, thu về, đông sang, rồi xuân lại đến.

Mấy năm đằng đẵng trôi qua trong cuộc sống thường nhật.

Cuối cùng đến một ngày, khi thiếu niên gầy gò đang cùng lão sư của mình khắc chữ trên bia đá, y đột nhiên bừng tỉnh đại ngộ, vội vàng nói: “Lão sư, chủ nghĩa duy tâm chính là vì Thiên Đạo pháp tắc. Khổng Tử đã mượn đạo lý Thánh Nhân để chế định một bộ quy củ hoàn chỉnh nhằm câu thông với pháp tắc. Người đọc sách tuân theo bộ quy củ này sẽ không phạm sai lầm, đó chính là chính xác, chính là ứng hòa với quy luật của trời đất. Đây chính là bản chất của chủ nghĩa duy tâm, đúng không ạ?”

“Bộ quy củ này đã đem trung, hiếu, tiết, nghĩa thăng lên đến tầm vóc của thiên lý.”

Sở Giang cười khẽ một tiếng, đột nhiên hỏi: “Vậy đã hiểu được hàm ý, bây giờ đến lượt con. Con cảm thấy thế nào, đây là đúng hay sai?”

Phong Nguyệt Cát ngây người, thiếu niên ngơ ngác nhìn lão sư của mình, há miệng muốn nói gì đó, nhưng lại phát hiện có một lực lượng thần bí bóp nghẹt cổ họng, khiến y không thể thốt nên lời.

“Nguyệt Cát, hãy giữ nó ở trong lòng. Con đường sau này của con, phụ thuộc vào câu trả lời đó.”

..............

..............

Ngay khi Lãnh Nguyên Thánh Hùng vừa dùng lực lượng thứ nguyên đàn áp cấm chú ma pháp của Phong Nguyệt Cát, đánh tan hoàn toàn Quang Ảnh Thánh Vương Phục Niệm.

Cùng lúc đó, trong thế giới tinh thần của Nguyệt Cát đang vang vọng một đoạn thánh ngôn văn pháp của Nho trị.

Phong Nguyệt Cát là pháp sư, nhưng cũng là Thương Kim Giả, bản chất lại càng là người theo Sở Giang tu học văn lễ Nho Gia.

Nho, Đạo, Binh, Phật, Pháp, trong học thuật của bách gia chư tử, không phải ai cũng có thể như Sở Giang, một thiên tài thông tuệ tất cả. Thiếu niên nhà nghèo từ ngõ Tao Đàn đã lựa chọn Nho gia làm tâm huyết.

Sở Giang là Phù Thủy giả, dùng pháp thuật tạo thành văn thánh, thần ngôn, hòa quyện với thiên đạo. Một cái phất tay có thể nâng trời, một câu ngâm thơ có thể khai đất, bốn mùa quanh năm, thương sinh vạn vật đều không thể thoát khỏi đạo lý trong đầu của ông.

Mà Phong Nguyệt Cát thì khác, thiếu niên là Thương Kim Giả, không có khả năng vận hành pháp tắc quy luật. Nho gia trong mắt thiếu niên chính là nói chuyện đạo lý, đạo lý được thành lập một cách trực diện hơn, thấu triệt nhân tâm, hiểu rõ câu chuyện, rồi hóa thành Kiếm.

Phong Nguyệt Cát nhớ lại câu hỏi năm xưa của lão sư Sở Giang vẫn còn vẹn nguyên, khi đó chính y rõ ràng có thể trả lời, nhưng lại chưa bao giờ được mở miệng nói ra.

Hiện tại, y đã minh bạch.

Tất cả đều quán triệt thông suốt.

Đọc nhiều sách sẽ biết, tệ nạn của Triều Ca năm xưa đã kéo dài từ lâu. Thời đại của Triệu Hoàng, cả triều đình đều là một lũ lòng lang dạ thú, quỷ đội lốt người, miệng thì luôn nói trung quân ái quốc, nhưng lại chưa bao giờ đối với bách tính tầng lớp dưới mà đoái hoài thương xót.

Thời kỳ đó Nho gia vẫn tồn tại, nhưng vì sao lại để xảy ra hiện tượng này?

Phong Nguyệt Cát nghĩ tới Chúc Chi Sơn uyên bác như vậy, bình thường có thể kiêu ngạo ương ngạnh đến thế, nhưng đến cuối cùng, quy củ và nghĩa cử đã bảo toàn, cứu được người khác, lại không cứu được chính mình.

Nghĩ đến Thần Mẫu Gaia mang danh Thiên Đạo lại dung túng ác bá, mặc cho chúng hoành hành không chút kiêng dè.

Sự tồn tại của sức mạnh siêu phàm, Thần Yêu đều là quỷ dữ, khiến những tệ nạn của thế giới phong kiến, cổ hủ càng được phơi bày một cách tinh vi hơn, cũng làm cho bách tính tầng lớp dưới cùng ngay cả dũng khí phản kháng cũng không có.

Trong sách viết về thời đại của Khổng Tử, đời trước của ngài chí ít còn biết đến những cuộc khởi nghĩa nông dân oanh oanh liệt liệt, nhưng theo thời gian biến chuyển, khởi nghĩa nông dân còn không có cơ hội thành hình đã bị dập tắt trong chớp mắt.

Miệng, chính là không nói được.

Nho gia đã lỗi thời.

Đạo lý miệng lưỡi, chỉ còn trên giấy mực.

Phong Nguyệt Cát hít sâu một hơi, lẩm bẩm trong miệng: “Vì thiên địa lập tâm, vì thế gian lập mệnh, vì thánh hiền kế thừa tuyệt học, vì vạn thế mở ra thái bình!”

“Lão sư, có lẽ ngài đã nói đúng, đây mới là chuyện người đọc sách nên làm.”

Ầm ầm!!

Trong đầu Phong Nguyệt Cát, phảng phất một tia chớp đánh xuống, khai mở Hạo Thiên linh thức, phá tan gông xiềng linh hồn.

Nho gia xưa nay đi kèm với hai chữ ‘Hạo Nhiên’, điềm đạm, ôn hòa mà thánh thiện, lấy đức thánh để phục thiên địa.

Có thể là, thời đại đã thay đổi, phục thiên địa chưa chắc đã phục được nhân tâm.

‘Hạo Nhiên’ đã lỗi thời rồi.

Phong Nguyệt Cát là Hạo Thiên!!!

Tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ.

Bình thiên hạ, giữa miệng lưỡi và kiếm, cái nào tốt hơn?

Câu trả lời phảng phất đã quá rõ ràng.

Đáp án chỉ có một.

Kiếm!

Duy tâm là đạo, duy vật là kiếm.

Giảng đạo lý không thông, thì rút kiếm ra mà thông.

Hạo Thiên là một cán kiếm không có lưỡi. Nó là duy vật nhưng lại không thể sử dụng.

Mà giờ khắc này, khi Phong Nguyệt Cát đã hoàn toàn lĩnh hội được pháp tắc thuộc về mình, chuôi kiếm trên tay y đột nhiên loẹt xoẹt lóe lên một lưỡi kiếm thần văn sáng chói.

Lưỡi kiếm Hạo Thiên, lẫm liệt bất khuất.

Siêu Thánh Chủng trong người thiếu niên là Hạo Thiên, trên đạo lý tuân thủ mệnh trời, là nhân quả chi chủng, khí vận chi chủng, thu hoạch được lực lượng của thiên đạo.

Phong Nguyệt Cát từ đầu đến giờ chỉ thủ chứ không công. Tất cả đều là phòng vệ.

Lãnh Nguyên Thánh Hùng xuất ra lực lượng càng nhiều, chém giết càng điên cuồng, vốn đã đi ngược lại đạo lý, nhân quả cùng khí vận sẽ càng bị tước đoạt. Thiên Đạo sẽ hồi trả lại toàn bộ lực lượng tương ứng, ngưng tụ thành Hạo Thiên Kiếm trên tay thiếu niên.

Vút một tiếng.

Phong Nguyệt Cát nắm lấy Hạo Thiên Kiếm, xoay người chém về phía Lãnh Nguyên Thánh Hùng.

Lưỡi kiếm này tựa hồ vô hại đến thế, Lãnh Nguyên Thánh Hùng thậm chí có chút không hiểu, nhưng nó vẫn cẩn thận lùi lại né tránh.

Chỉ là, nó phát hiện mình không thể né kịp.

Hạo Thiên Kiếm một khi đã chém thì chỉ có trúng.

Không có lưỡi kiếm vật lý, lưỡi kiếm như Hạo Thiên trong lòng, thần quang rực rỡ cứ thế chém trúng, đỡ cũng không đỡ được.

Nhân Quả Mệnh!

Tước đoạt khí vận!

Không một tiếng động, không một chút đau đớn thống khổ, không một âm thanh rên rỉ, Lãnh Nguyên Thánh Hùng trúng một đòn này, cả người hầu như chẳng hề có chút thương tổn.

Nó vốn còn định cười đắc ý.

Song, trong nháy mắt sau đó.

Khi Lãnh Nguyên Thánh Hùng vừa giương vuốt ngưng tụ lực lượng Thứ Nguyên của mình để mau chóng kết liễu Phong Nguyệt Cát.

Rắc rắc...

Cái giá phải trả lập tức ập đến.

Lãnh Nguyên Thánh Hùng cảm thấy toàn bộ các nhóm cơ trên cơ thể mình đột nhiên mệt mỏi căng cứng, tim đập nhanh, hô hấp dồn dập, ma năng đột nhiên rơi vào trạng thái hỗn loạn không thể điều hòa.

Là chủ nhân khế ước, Thiên Hy cũng cảm nhận được trạng thái tinh thần của Lãnh Nguyên Thánh Hùng bất thình lình xảy ra biến cố kỳ dị.

“Giống như thể lực không đảm bảo, giống như tự mình hoạt động xong bị chấn thương.” Thiên Hy lẩm bẩm.

Chính xác là như vậy.

Đế Hoàng đã siêu thoát phàm thai nhục thể thì không nói.

Dưới Đế Hoàng, cho dù là cấp Sử Thi đi chăng nữa, các nhóm cơ trên cơ thể vẫn có tỉ lệ thấp xuất hiện căng cơ.

Tu luyện tẩu hỏa nhập ma, khởi động trẹo xương khớp, một ngày đẹp trời ngủ dậy bị phong thấp, nhồi máu cơ tim vẫn có thể xảy ra.

Chưa đến Đế Hoàng, sinh, lão, bệnh, tử, tất cả đều là pháp tắc quy luật.

Chẳng qua là xác suất của nó rất, rất, rất thấp, thấp đến mức tưởng chừng sinh vật từ cấp Đế Vương trở lên gần như không thể xảy ra.

“...”

Ân, lý thuyết và hiện thực tàn khốc luôn trái ngược nhau.

Vạn lý trên thế gian vốn có những lúc xui xẻo đến mức ông trời cũng không giải thích nổi.

Biểu hiện của Lãnh Nguyên Thánh Hùng bây giờ cực kỳ giống một vận động viên chuyên nghiệp đi thi đấu nhưng quên cầu nguyện ông bà độ, vừa khởi động đã không cẩn thận gặp chấn thương, đang thi đấu tinh thần lại chẳng may sa sút dẫn đến tẩu hỏa nhập ma, xui xẻo thế nào bệnh tim từ không thành có lại tái phát, tự hủy tự thua, tương tự như đột quỵ vậy.

Cơ thể nó mềm nhũn ngã xuống đất.

Mặc dù trên lý thuyết, sức chiến đấu của Lãnh Nguyên Thánh Hùng phải vẫn còn nguyên, nó hoàn toàn không hề có vấn đề gì trước đó, kể cả trọng thương.

Phải biết, một khắc trước, Phong Nguyệt Cát thậm chí còn không xứng làm đối thủ của Lãnh Nguyên Thánh Hùng, chênh lệch trình độ giữa hai bên là rất lớn. Thiên Hy ước chừng một mình thúc thúc gấu trúc bạch tạng của mình có thể chấp năm người như Phong Nguyệt Cát cũng không thành vấn đề.

Nhưng giờ khắc này, nàng cũng có chút hoang mang.

Vận đen như chó mực, đen đến cực điểm!!!

“Không, một kiếm tưởng chừng vô hại kia, nó ngược lại có thể điều khiển được nhân quả cùng vận khí. Nhân quả trả giá, biến số không thể tin được nhất, xác suất thấp nhất cũng đã thành sự thật sao?” Thiên Hy đi đến kết luận như thế.

Nàng dù trước đó có tính toán thế nào, cũng tuyệt đối chưa từng dự liệu được trường hợp này.

Thập Uyên Chúa Tể Lãnh Nguyên Thánh Hùng... thua một cách tức tưởi và khó đỡ như vậy.

........................

Đề xuất Voz: Thực Tập Sam Sung
BÌNH LUẬN