Chương 1458: Trước ngày XX - Thiếu niên và thiếu nữ

...

Phố Baker, London.

Đêm khuya, một thiếu niên đeo cặp sách nặng trịch sau lưng, lặng lẽ rẽ vào con hẻm nhỏ dẫn đến ngôi nhà số 221B phố Baker. Thiếu niên di chuyển vô thanh vô tức như một con mèo hoang đi đêm, nhẹ nhàng tiến đến cửa ngôi nhà nhỏ. Trước cửa là một hàng rào gỗ thấp, bên trên treo không ít chậu hoa trang trí. Hắn mở cửa bước vào vườn, sau khi ngồi xổm xuống thì phát hiện một dãy đá hải lam sáng bóng được xếp ngay ngắn đã bị ai đó lật tung lên, tựa hồ người này còn hiểu rõ giá trị của những viên đá này hơn cả hắn, cảm thấy chúng vô nghĩa nên tiện chân đá đổ.

Phong Nguyệt Cát thở dài, thầm nghĩ một lát liền đoán ra kẻ nào vừa phá hỏng bố cục phong thủy của mình.

Khi đến trước cửa nhà, hắn đành ra vẻ khách sáo, gõ cửa nhẹ nhàng rồi cất tiếng gọi: “Hy tiểu thư, ngủ chưa thế? Ta về cất đồ.”

Trong nhà đèn sáng lên rất nhanh, một thiếu nữ mặc váy đen từ trong bếp chạy ra mở cửa cho Phong Nguyệt Cát.

Thiếu nữ đẹp mê hồn này không phải ai xa lạ, chính là Thiên Hy. Nàng đưa tay lau đi mồ hôi và vết bẩn trên mặt, gượng cười nói: “Ngươi về rồi à, vào đi, ta cũng vừa mới đến thôi. Ta muốn đến học bổ củi luyện thư pháp, nhưng tìm mãi mà chẳng thấy ngươi để bút viết ở đâu cả.”

Phong Nguyệt Cát ngây ra một thoáng, trên mặt khắc rõ hai chữ ‘kỳ quặc’.

Hành vi của nữ nhân này quả không thể dùng logic thông thường để lý giải. Nàng… mặt dày thật.

Sau giải đấu Pháp Vương, Phong Nguyệt Cát rời đi, được Bạch Phàm sắp xếp cho một chỗ ở, đưa đến London và bố trí một căn nhà bình thường theo phong cách vương triều xưa, cố gắng hết sức tạo cảm giác thân thuộc cho thiếu niên như khi còn ở Siêu Duy Vị Diện.

Nhưng câu chuyện không dừng lại ở đó. Vị Pháp Vương Thiên Hy kia lại đột ngột biến mất trước công chúng, chẳng biết từ đâu chạy đến nơi này, mua luôn căn nhà số 221C kế bên, trở thành hàng xóm của thiếu niên đang cố gắng hòa nhập với xã hội.

Làm hàng xóm còn chưa đủ, suốt ba ngày nay, Thiên Hy thậm chí còn chiếm luôn nhà của Phong Nguyệt Cát làm của mình, thích thì ở, chủ không nói gì thì cứ ở, mà chủ có lên tiếng thì cũng viện cớ để ở lại, quyết tâm bám riết không buông.

Phong Nguyệt Cát ám ảnh Thiên Hy đến tột độ, nhất là khi biết nàng chính là con gái của Mạc Phàm tiên sinh, trong lòng hắn liền có cảm giác mình chỉ là một quân cờ bị treo lơ lửng, mặc người định đoạt.

Có vẻ như ngay từ đầu, việc hắn vô tình rơi nhầm ao, nhìn thấy cảnh tượng không nên thấy… cũng chẳng phải là ngẫu nhiên.

Ngược lại là Thiên Hy, sau khi ném Bạch Phàm vào ngục tra hỏi một phen, nàng đã hiểu rõ câu chuyện liên quan giữa cha mình và Phong Nguyệt Cát, nên tạm thời tha cho đôi mắt không đứng đắn của thiếu niên một mạng. Bất quá, tội chết được miễn, nhưng tội sống khó tha.

Hằng ngày nàng đều qua phá phách, tra khảo đủ thứ chuyện vặt vãnh. Nói sao nhỉ, bệnh nghề nghiệp tò mò, hệt như một vị thám tử đang vạch trần sự thật, muốn moi móc cho bằng hết toàn bộ câu chuyện về thế giới khác của Phong Nguyệt Cát.

Phong Nguyệt Cát bước vào nhà, đặt chiếc cặp sách sau lưng xuống. Thiếu niên quay đầu lại nói: “Đại tỷ à, ta không viết thư pháp bằng bút lông mực tàu. Lão sư của ta dạy rằng, viết thư pháp bằng bút mực sẽ khó rèn luyện được tâm tính kiên nhẫn. Ta thường dùng thanh tre để viết, sau bếp có đồ mài mực, thứ này làm rất thú vị, âm thanh lẫn thành quả đều khiến bản thân thư giãn. Ngươi nếu thực sự muốn học, để ta đi lấy dao và ống mực mài cho ngươi.”

“Ngươi mài mực cho ta sao?” Thiên Hy tròn mắt hỏi.

“Không phải ngươi nói muốn học sao? Học thì phải bắt đầu từ con số không, học thư pháp thì phải biết mài mực, không mài được mực thì cả đời này cũng chỉ là người chép chữ mà thôi.” Phong Nguyệt Cát lắc tay, theo đạo nghĩa tiên lễ hậu binh, thẳng thừng từ chối phục vụ Thiên Hy.

“Hừ, đồ cứng nhắc.” Thiên Hy bĩu môi, nhưng vẫn lẽo đẽo đi theo sau lưng thiếu niên.

Thiếu niên vào bếp tìm ống mực rồi cầm ra.

Sau đó nghĩ ngợi một lát, hắn lại mở miệng nói: “À, nhắc kẻo ngươi vô ý làm sai, lúc mới bắt đầu đừng dùng sức quá, mài mực không giống như mài dao làm bếp đâu, dễ trượt tay làm vỡ ống mực lắm. Hơn nữa, đừng để mực dính vào người.”

Thiên Hy tìm một chiếc tạp dề mặc vào, cẩn thận búi tóc lên cao, để lộ phần cổ trắng nõn thẳng tắp, gợi cảm vô cùng. Nàng phất tay đáp: “Biết rồi, mau hướng dẫn đi.”

Phong Nguyệt Cát tay cầm dao mài, không dùng chút sức lực mạnh bạo nào, chỉ có sự ôn nhu mà kiên định, từng động tác thành thục nhuần nhuyễn đánh mực trong ống sắt ra.

Trông thì có vẻ bình thường, nhưng đây thực sự là một quá trình đòi hỏi định lực và tâm kiên vững chãi. Mài mực và đánh lửa, độ khó ngang nhau, nếu không muốn nói mài mực còn khó hơn. Thiên Hy đứng nhìn mà thấy sốt cả ruột, chỉ là người ta không yêu cầu hỗ trợ, nàng cũng không tự mình đa tình.

Song, Thiên Hy rất thích cảm giác này.

Bóng lưng ướt đẫm mồ hôi của người thiếu niên suốt ngày chỉ biết cặm cụi đọc sách, khi hì hục cố gắng làm điều gì đó, tựa như mài mực thế này, rất ra dáng bậc trượng phu đầu đội trời chân đạp đất trong truyền thuyết, là một người có thể khiến người ta tin tưởng và dựa dẫm.

Tuy mới tiếp xúc với Nguyệt Cát không bao lâu, nhưng Thiên Hy tin chắc một điều. Trên thế giới này có hai thứ tuyệt đối không bao giờ lung lay được trong tâm trí nàng.

Một là sự lãnh đạm vô tình, băng cơ ngọc cốt, hàn tuyết vĩnh cửu của mẫu thân nàng; hai là ‘chữ tín’ của thiếu niên ‘ông cụ non’ trước mặt. Nàng tin rằng một lời hứa của thiếu niên, cho dù có đánh chết hắn thì hắn đầu thai lại cũng sẽ làm cho bằng được.

Thiên Hy vào nhà tìm một thanh củi để chẻ làm bút. Khi vào trong, ánh mắt nàng lại dán chặt vào chiếc cặp sách mà Nguyệt Cát vừa mang về, thế là tò mò cầm lên.

“Ngươi hôm nay lại đến thư viện mượn sách gì thế?” Thiên Hy hỏi.

Phong Nguyệt Cát gãi đầu, thành thật đáp: “Một quyển Lược Sử Loài Người, một quyển Lịch Sử và Địa Lý Cổ Đại, một quyển Cách Mạng Công Nghiệp. Vừa hay muốn biết thêm về thế giới này nên tìm đọc. À, còn nữa, trong túi có vài quyển sách được Bạch Phàm bao bọc kỹ lưỡng tặng cho ta, trước đây ta cố ý nhờ hắn tìm giúp. Đây là những cuốn hắn tìm theo yêu cầu của ta, hắn nói đều là sách hay, có thể đọc để bổ sung vốn sống phát triển bản thân.”

Thiên Hy “ồ” một tiếng, vừa nghi hoặc vừa tò mò.

Nàng cũng muốn biết Nguyệt Cát đam mê thể loại sách nào.

Nàng hỏi: “Ta có thể mở ra xem không, mấy cuốn ngươi nhờ Bạch Phàm tìm ấy?”

Phong Nguyệt Cát nói: “Được, ta vẫn còn lạ lẫm với một số mặt chữ ở thế giới này. Hy tỷ, nếu không phiền, tỷ có thể giúp ta đọc vài chữ được không?”

Thiên Hy gật đầu.

Nàng xé lớp giấy bọc mấy quyển sách Bạch Phàm mua cho Phong Nguyệt Cát.

Phong Nguyệt Cát một bên mài mực, thấy Thiên Hy đã mở ra, chính mình cũng hiếu kỳ hỏi: “Hy tỷ, tựa sách là gì thế?”

Chỉ thấy khuôn mặt Thiên Hy nhanh chóng lạnh đi mười phần, bộ ngực trập trùng nhấp nhô, tông giọng cao vút, mang theo vẻ hậm hực và hàn khí bức người.

“Fifty Shades, 365 Days, Newness, Elegy, The Dreamers, Nhục Bồ Đoàn, 12 Nữ Thần…”

“????” Phong Nguyệt Cát chẳng hiểu gì cả.

Mà Thiên Hy đứng đó, nàng không cần lật xem nội dung. Một số cuốn tiểu thuyết nổi tiếng đã được chuyển thể thành phim điện ảnh, nàng không xem nhưng vẫn biết.

Thiếu nữ váy đen lúc này thân thể cứng đờ, trong cơn giận dữ, giống như trước giờ chưa từng bị ai làm nhục như vậy.

Những chuyện này lại khiến nàng nhớ đến lúc bị tên tiểu tử này nhìn trộm đang tắm ở Bá Hạ Tuyền.

Thiên Hy tiện tay nắm lấy con dao phay bổ lợn gần bếp, hai hàng lông mày hẹp dài nhíu chặt lại.

Đôi mắt nhỏ, bờ môi đỏ, trái tim nàng giờ khắc này khiến người ta không rét mà run.

Phong Nguyệt Cát cảm nhận được hàn khí.

Nhưng mà.

Nhưng mà, kỳ thật nếu nhìn kỹ, dung nhan của Thiên Hy trong bộ váy đen này quả là cực phẩm, ngay cả khi cả người toát ra khí thế nghiêm nghị tàn ác, vẻ đẹp xuất thế của nàng cũng hoàn toàn che lấp đi tất cả.

“Hừm.”

Một câu nói của thiếu niên sau đó lại có hiệu quả hóa mục nát thành thần kỳ, khiến thiếu nữ thiếu chút nữa thì uất nghẹn đến thành nội thương.

“Hy tỷ, nội dung sách đó không hợp quy củ sao? Nhìn sắc mặt của tỷ thì hẳn là biết nội dung nhỉ. Có thể tóm tắt một chút không?”

Thiên Hy hít sâu một hơi, nuốt xuống cục tức này, trừng mắt nói: “Tóm cái gì mà tóm, tự đi mà xem, ta chẳng thèm.”

Dâm tặc, chính xác là dâm tặc!!!

Dưới ngọn đèn mờ, thiếu niên khẽ mỉm cười, cũng không nói thêm gì, quay đầu lại tiếp tục cặm cụi mài mực.

Rõ ràng, hắn cũng không biết mình đã bị tên Bạch Phàm kia chơi một vố.

Cơn giận của Thiên Hy vẫn chưa nguôi, nàng suýt chút nữa đã thật sự cầm dao nạo đầu tên này.

Chẳng qua là, vẫn còn kiềm chế được.

“Thiên Hy ta một tay có thể đánh một chục kẻ như ngươi… Nguyệt Cát, không phải có cha ta chống lưng, ngươi chết chắc rồi.” Thiên Hy thầm nghĩ.

Nói đến đây, nàng cũng cảm thấy buồn cười, rồi cứ thế đắm chìm trong dòng suy nghĩ của mình, càng lún càng sâu, lẩm bẩm: “Một tay đánh một chục Phong Nguyệt Cát, ừ, cách nói này quả là đa dụng. Sau này luận bàn, nếu ai bại dưới tay ta, ta sẽ ném lại một câu ‘thực lực cỡ ba đứa Phong Nguyệt Cát như ngươi cũng dám đấu với ta một trận’, cảm giác không tệ. Gặp một đầu Thần Thú Hồng Hoang nào kinh khủng hơn, cỡ tiệm cận cấp Đế Hoàng trở lên, lại thay đổi một chút, liền tự nhủ ‘nghiệt súc này tương đương với một trăm Phong Nguyệt Cát, quá mạnh, mau chạy thôi…’”

Phong Nguyệt Cát tiếp tục mài mực, không quan tâm, cũng không biết Thiên Hy đang nghĩ gì trong đầu.

Ở căn nhà 221C vách bên cạnh mà Thiên Hy đã mua lại.

Tiểu Viêm Cơ chậm rãi bay ra khỏi phòng, sau khi ra tới vườn, nhìn thấy Phong Nguyệt Cát và Thiên Hy loáng thoáng ghé sát vào nhau cùng mài mực, Tiểu Viêm Cơ liền nhảy tưng tưng, rung đùi đắc ý, miệng chậc chậc, giống như vừa phát hiện ra một đôi cẩu nam nữ đang từng bước vun đắp duyên phận.

Tiểu Viêm Cơ có đôi mắt màu nâu huyền bí, dồi dào khí tức phi thường. Trong con ngõ nhỏ về đêm, đôi mắt ấy càng lộ ra vẻ thần thánh và giảo hoạt, tựa hồ chỉ cần bước ra khỏi ngõ nhỏ này, nó sẽ vượt sông hóa rồng, biến thành một loại sinh vật vượt qua cả đỉnh cao của thế giới ma pháp.

Phong Nguyệt Cát nhớ ra gì đó, từ trong không gian lấy ra một viên hồng ngọc, cười nói: “Hy tỷ, tặng ngươi này.”

“???” Thiên Hy sững sờ một lát.

Nàng hỏi lại: “Là đồ gì?”

“Của một người bạn ta, hắn tên là Trịnh Khắc Thiên. Thứ này đối với ta rất có ý nghĩa, nhưng giữ bên người ta thì lại không còn ý nghĩa đó nữa. Đồ phong thủy đấy, tặng cho ngươi.”

Thiên Hy lại đột nhiên hỏi: “Nói vậy, ngươi thích nhất là viên này à?”

Phong Nguyệt Cát có chút thẹn thùng: “Nếu không tính những thứ liên quan đến cha mẹ ta… ừm, thì là thứ nhất.”

Thiên Hy nhận lấy viên hồng ngọc, dùng hai ngón tay kẹp lại, giơ cao qua đầu. Ánh sáng từ cửa sổ chiếu vào phòng, rọi lên viên đá.

Nàng ngẩng đầu nheo mắt, cẩn thận quan sát những hoa văn li ti trên đó.

Nàng nhìn viên đá.

Thiếu niên nhìn nàng.

Trong phút chốc, thời gian như ngừng lại.

Vẻ đẹp không nằm ở viên hồng ngọc, cũng không phải ở đôi má ửng hồng của thiếu nữ, mà chân chính nằm trong đôi mắt của kẻ sĩ si tình.

Đọc một vạn cuốn sách, đi một vạn dặm đường…

Không một từ ngữ nào đủ vốn liếng để miêu tả được nỗi lòng của thiếu niên lúc này…

Hai ngày…

Hai ngày tiếp theo.

Rào cản thế giới ma pháp…

KHAI!!!

...

Đề xuất Voz: Lang thang trong nỗi nhớ
BÌNH LUẬN