Chương 1460: Khế Ước, Linh Ước, Hồn Ước - Toàn Bộ Hội Tụ (Thượng)
...........
Vong linh linh ước, triệu hoán khế ước, thú hồn hồn ước... Ba loại sủng thú khác nhau của Mạc Phàm rõ ràng không cùng tồn tại trong một vị diện, cũng hoàn toàn không có cách nào triệu hoán đến đây theo đúng nghĩa đen.
Thế nhưng, cảnh giới của Mạc Phàm đã cho phép hắn ngưng tụ ý chí tinh thần của chúng lại với nhau. Tất cả đột nhiên bị cưỡng ép triệu tập đến một thế giới tinh thần đặc biệt, mặt đối mặt với nhau.
Mạc Phàm dùng thế giới tinh thần của bản thân làm cầu nối trung tâm, đồng thời kết nối cả ba sợi dây liên kết của hồn ước, khế ước và linh ước. Đây không phải là triệu hoán thể xác hay linh hồn, mà là triệu hoán ý chí thể tinh thần của tất cả sủng thú vào trong đó. Cuối cùng, hắn mô phỏng thế giới tinh thần ấy, tái hiện nó giữa thanh thiên bạch nhật ngay tại thế giới tận thế này.
Mạc Phàm niệm chú ngữ, triệu hoán quang ảnh của Lão Lang đến trước mặt mình.
Lão Lang lim dim đôi mắt ngái ngủ, vừa ngẩng đầu vươn vai một cái, thân thể trắng như tuyết của nó liền phát ra tiếng xương cốt giãn ra răng rắc. Hình ảnh này sống động như thật, tái hiện lại một cách hoàn hảo hành động của nó ở thế giới ma pháp.
Ngay sau đó, ý chí thể của Lão Lang giật nảy mình, hoang mang không hiểu vì sao thế giới trước mắt bỗng từ Nam Cực băng giá biến thành sa mạc hoang tàn đến kinh người.
Quang ảnh của Lão Lang giật mình như gặp phải quỷ, lông toàn thân dựng đứng, suýt nữa thì tưởng mình bị gã khổng lồ Behemoth nào đó tấn công bắt cóc, bốn chân đã sẵn sàng tư thế bỏ chạy.
“Này, bên này, nhìn lên đây.” Mạc Phàm cười nói.
Một âm thanh bình thường không thể bình thường hơn vang lên, rót vào màng nhĩ Lão Lang. Nhưng chính vào khoảnh khắc ấy, âm thanh tưởng chừng giản đơn kia lại khuấy động lên trong nó những cảm xúc mãnh liệt đến tột cùng.
Ký ức.
Không, đây không phải là ký ức bình thường.
Toàn thân Lão Lang như có hàng vạn luồng điện chạy qua, mỗi một tế bào đều tê dại co rút.
Nó run rẩy lẩy bẩy.
Âm thanh này...
Hơn 10 năm rồi.
Đã hơn 10 năm trôi qua.
Suốt khoảng thời gian đằng đẵng ấy, Lão Lang vẫn luôn khắc ghi trong tâm khảm ký ức quen thuộc và đáng nhớ nhất cuộc đời mình về thanh âm này.
Nó lập tức quay đầu ngẩng lên, đôi đồng tử băng giá từ lúc nào đã long lanh ngấn lệ.
Ăng... ẳng... ăng... Tiếng kêu của Lão Lang nghẹn ngào run rẩy.
“Đến đây nào.” Mạc Phàm đứng đó, mái tóc xám khói của lão quái vật bất tử vẫn tung bay giữa không trung, nở một nụ cười ôn hòa. Trong phút chốc, hắn dường như hóa thành chàng thiếu niên 18 tuổi tóc nâu căng tràn sức sống thanh xuân, đứng đó dang rộng vòng tay.
Nước mắt lưng tròng, Lão Lang bước từng bước nhỏ, từng bước đầy cảm xúc tiến về phía Mạc Phàm. Miệng nó vẫn ăng ẳng ư ử, nức nở không thôi.
Mấy chục năm trước, tại học phủ Minh Châu, Lão Lang đã gặp được chàng thiếu niên ngang tàng, kiêu hãnh này, nhận hắn làm chủ, bị hắn thu phục.
Ngày ấy, thiếu niên đứng trước mặt nó đã quả quyết tuyên bố rằng tương lai hắn sẽ trở thành Pháp sư đệ nhất thế giới. Và giờ đây, mấy chục năm trôi qua, hắn đã không thất hứa.
Chàng thiếu niên ngang tàng ở học phủ Minh Châu năm nào, bây giờ đã là Pháp Thần, một Pháp Thần đứng trên đỉnh cao chót vót, không thể dùng tầm mắt toàn cầu để đo lường được nữa.
Lão Lang sụt sịt, bước chân mỗi lúc một nhanh hơn.
Nó nhìn thấy bên cạnh Mạc Phàm, trên vai hắn, vài tiếng “lánh lánh” vang lên, một quang ảnh 3D của hỏa tinh linh hiện ra. Tiểu Viêm Cơ xinh xắn đáng yêu vẫn thích nhảy lên vai Mạc Phàm, vui vẻ nhún nhảy ở đó. Dù cho thế giới có sụp đổ, Tiểu Viêm Cơ cũng quyết không rời khỏi bờ vai ấm áp tình cha này.
Quang ảnh của Lão Lang lúc này đã sải những bước dài, lao nhanh về phía Mạc Phàm trên bầu trời. Nó thu nhỏ lại, trông hệt như một chú chó Samoyed tuyết trắng, lập tức ôm chầm lấy chủ nhân, dùng miệng cọ cọ vào gương mặt Mạc Phàm thật lâu.
Tuy chỉ là quang ảnh 3D chứ không phải thực thể, nhưng với trình độ tâm linh hệ của Mạc Phàm, việc trao cho sủng thú của mình một chút cảm giác chân thật vẫn là điều có thể. Lão Lang vẫn cảm nhận được hơi ấm, cảm nhận được da thịt của Mạc Phàm.
Một màn này của Thập Uyên Chúa Tể tại thế giới ma pháp thật mất mặt làm sao, nếu để đám yêu ma thấy được bộ dạng khóc như mưa của nó lúc này, nó thà đâm đầu xuống lớp băng dày vạn mét mà giả chết còn hơn.
“Được rồi, được rồi, ta đã trở về. Ngươi ráng đợi thêm một chút nữa thôi, một ngày nữa, ta sẽ thật sự trở về.” Mạc Phàm cũng dí đầu mình vào mặt Lão Lang, xoa xoa trán nó, vô cùng thân thiết.
Không chỉ có Lão Lang và Tiểu Viêm Cơ.
“Apase!”
Apase cũng được triệu hoán đến. Chỉ có điều, nàng không biểu lộ sự trung thành mãnh liệt như Lão Lang. Apase phần lớn tỏ ra không thích việc bị đột ngột triệu tập ý chí thể như thế này, vẻ mặt có chút hờn dỗi. Chủ yếu là do nàng đang ngủ ngon, tấm lưng lười biếng mệt mỏi lại bị người ta lôi dậy họp hành, haizz, thật không vui.
Cùng với Apase, Tiểu Kỳ Lan cũng chen chúc chạy ra.
Na ~~~ một tiếng, cặp mắt to xinh xắn của tiểu thanh xà cứ chằm chằm nhìn về phía Tiểu Viêm Cơ.
Tiểu Viêm Cơ đưa tay nhỏ ra, cố gắng đẩy tiểu thanh xà Kỳ Lan, ra vẻ nũng nịu quyết không nhường chỗ, sợ bị đối phương cướp mất vị trí trên vai ba ba của mình.
Tiểu Kỳ Lan có chút thất vọng, đành phải nhảy sang vai bên kia, đậu lên bờ vai còn lại của Mạc Phàm.
“Cốc, cốc!”
Mạc Phàm gõ nhẹ vào đầu hai đứa nhóc dù lớn tướng vẫn như quỷ con này, nói: “Ta chỉ có hai vai thôi, gánh hai ngươi đến chết sao?”
Lánh ~~~~
Na ~~~~
Cả Tiểu Viêm Cơ lẫn Tiểu Kỳ Lan đều trưng ra vẻ mặt đáng thương, như thể mình chẳng làm gì sai cả.
Mạc Phàm thở dài một tiếng.
Hai đứa nhóc này vẫn là trẻ con chưa lớn, hết cách, ai bảo chúng nó là hai sinh vật duy nhất được Mạc Phàm nuôi nấng từ khi còn trong trứng nước cho đến nay.
“Đại ca ca, bây giờ huynh có thể tùy ý cưỡng ép ý chí thể của chúng ta đến đây, rốt cuộc huynh đã đạt tới cảnh giới gì rồi?” Apase kinh ngạc nói.
Bản thân nàng cũng kinh hãi. Ma pháp của người này càng lúc càng kinh khủng, tốc độ tu luyện sắp phá vỡ mọi quy luật thông thường rồi.
Không chỉ là khế ước của Triệu Hoán hệ.
Linh ước, hồn ước cũng lần lượt hiện ra.
Huyền Xà tái hiện giữa thế gian. Quang ảnh của cổ đồ đằng to lớn như một ngọn núi, ánh sáng của nó làm lu mờ cả một góc sa mạc, khiến không gian trước mắt trở nên chật chội đến ngột ngạt.
Sau đó là đến Ngọc Diệm Tiên Lân.
Sấm sét tím thẫm lượn lờ, quang ảnh của Tử Lộc nhanh chóng tái hiện từ thế giới tinh thần, chui ra ngoài, vô cùng ngoan ngoãn đứng bên cạnh Mạc Phàm.
Nó lần đầu tiên nhìn thấy Nam Đế Tiên Lang danh bất hư truyền kia, liền lập tức đổi sang dáng vẻ cao ngạo, ra dáng một thần thú đứng trên vạn vật.
“Lãnh Tước, Lục Niên, Lãnh Liệp Vương Tần Trạm, Tô Lộc, Lonna, Vũ Ngang.”
Mạc Phàm tiếp tục triệu hoán, tất cả đều là ý chí thể chứ không phải thực thể. Trước đây, Thiên Địa Bát Hồn cũng đã từng xuất hiện trước mặt Mạc Phàm.
Vũ Ngang lắc lắc cái đầu, thật thà nhìn Tiểu Viêm Cơ và Apase, sau đó ánh mắt dừng lại trên người Lão Lang đang đứng cạnh Mạc Phàm, khịt mũi một cái đầy đắc ý và thách thức.
Lão Lang thở dài, lắc đầu, tỏ vẻ khinh thường không thèm chấp.
Lộn xộn cái gì, ta là Nam Đế Tiên Lang, là Thập Uyên Chúa Tể, hà cớ gì phải chấp nhặt với mấy tiểu súc sinh các ngươi.
Tô Lộc, Tần Trạm vẫn giữ vẻ khí phách, nghiêm nghị như thường. Còn Lonna, vừa xuất hiện đã tiến đến bên cạnh Apase hỏi han, cả hai tíu tít như chị em thân thiết. So với Mạc Phàm, Apase thân thiện với Lonna hơn nhiều.
.................
❀ Vozer ❀ Dịch VN hay
Đề xuất Voz: Ranh Giới