Chương 1469: Triệu hoán ma pháp của Chí Tôn Đế Hoàng
.............
[...]
Trận chiến bên dưới kéo dài thêm vài giờ. Kẻ dưới không thể đi lên, người trên cũng chẳng có dấu hiệu nào cho thấy sẽ sớm kết thúc mà hạ xuống.
Lúc này, Mục Ninh Tuyết vận dụng Thần Phú dung hợp Thần Quyền, mở ra pháp tắc Tuyết Vực của riêng mình.
Ầm ầm ầm! ! !
Phía sau lưng Mục Ninh Tuyết bỗng xuất hiện một trận tuyết lở không tưởng. Chẳng ai biết nàng đã đào đâu ra thứ sức mạnh kinh thiên động địa, mang sức hủy diệt của thiên tai đến nhường này. Trận tuyết lở xé toạc lĩnh vực Yêu Hỏa, ào ạt lao về phía Búp Bê Ma, khiến nó không khỏi kinh ngạc.
Một Băng hệ pháp sư, trong môi trường bị nguyền rủa bởi Yêu Hỏa Ma Hoàng, vậy mà có thể triệu gọi được trận tuyết lở sóng thần hủy thiên diệt địa, đây đâu phải là hoàn cảnh thời tiết ở Bắc Âu lúc trước. Xung quanh Bắc Âu là những dòng sông băng lạnh lẽo và những dãy núi tuyết hùng vĩ, ẩn chứa nguyên tố Băng hệ bàng bạc, nên việc Mục Ninh Tuyết dựa vào Thần Quyền và Thần Phú để triệu gọi tuyết lở cũng xem như hợp lý.
Nhưng bây giờ, nàng đang ở trong Yêu Hỏa Nguyền Rủa, khói xám bao phủ trên đầu, hơn nữa bên ngoài còn có Hỗn Độn Ma Trận ngăn cách. Cứ cho là hang ổ của Hàn Trùng nằm ở Bắc Âu, nhưng ngọn Thiên Đỉnh Sơn này lại hoàn toàn bị cô lập với phần còn lại của lục địa. Ấy thế mà, Mục Ninh Tuyết vẫn triệu hồi ra được trận tuyết lở suýt chút nữa đã chôn vùi toàn bộ các quốc gia Bắc Âu, một sức mạnh bàng bạc và nguy nga đến nhường nào.
Thực lực của nữ nhân này quả thực khiến người ta không khỏi run rẩy.
Búp Bê Ma vốn là đệ nhất ma linh của Hắc Ám Vị Diện. Ma linh và thánh linh cũng tương tự nhau, ở các vị diện khác, tồn tại như thánh linh chính là tinh linh trong huyền thoại, thường ngự trên ngôi đền của minh quân để thủ hộ chủng tộc. Còn ở Hắc Ám Vị Diện, ma linh chính là đẳng cấp cao nhất của tinh linh. Nó từng biết đến nhân loại, càng biết rất nhiều về Thiên tộc tinh linh tháp của Triệu Hoán Vị Diện.
Song, đối với Mục Ninh Tuyết, đây là lần đầu tiên nó gặp phải một trường hợp kỳ lạ đến vậy.
Nàng ta tu luyện kiểu gì vậy???
Đây không đơn thuần là may mắn. Nhìn cái trình độ khống chế Băng hệ đã đạt đến mức thuần thục nhuần nhuyễn kia, không thể nào chỉ là may mắn té giếng nhặt được bí kíp tăng sức mạnh là có thể làm được. Đây là ngộ đạo, là cảm ngộ. Cứ như thể nàng đã hoàn toàn dung hợp với toàn bộ hệ Băng và nhiệt độ thời tiết trên toàn cầu. Mục Ninh Tuyết dường như có thể mượn được một phần sức mạnh của cả Ymir.
Xì xì xì ~~~~~~~~!
Nhìn từ trên trời xuống, một mảng màu trắng khổng lồ đủ sức bao trùm lãnh thổ của năm sáu quốc gia lân cận đang đổ ập xuống, theo mười đại lộ trên không trung mở ra Tuyết Vực vùi lấp trung tâm đỉnh Hàn Trùng Cốc. Trong khoảnh khắc, mảnh đất tội nghiệp này như bị một con cự thú tuyên cổ đến từ tuyết quốc giẫm đạp lên. Thật khó tưởng tượng thế cục lại xoay chuyển nhanh chóng và bị vùi lấp đến mức này chỉ trong thời gian ngắn như vậy.
Giờ đây, toàn bộ lĩnh vực Yêu Hỏa của Búp Bê Ma đã biến thành một màu tuyết trắng, trở lại thành thế giới Viễn Cổ Bắc Cực với băng tuyết phủ dày đặc trên những ngọn đồi, cánh rừng và lòng sông. Đối với một Chúa Tể khét tiếng cấp Ma Hoàng như Búp Bê Ma ở Hắc Ám Vị Diện mà nói, đây chính là một sự sỉ nhục tột cùng, là bất kính với Thượng Đế thánh minh.
Quan sát từ bên dưới, đừng nói là Thập Uyên Chúa Tể, ngay cả tứ đại nóc nhà được mệnh danh là Thiên Đạo Đế Hoàng cũng phải dụi mắt, một trận kinh hãi đến thất thần.
“Khụ, khụ... Ymir, ta cứ ngỡ vừa rồi là ngươi ra tay chứ.” Hải Mộ Đế Leviathan gầm lên một tiếng, nhưng cố tình hạ thấp âm lượng để thì thầm với đồng loại.
Ở phía bên kia, Sa Hoàng Giáo Chủ Behemoth suy tư kỹ lưỡng rồi quả quyết lắc đầu: “Còn kém một chút. Nếu là Ymir, gã kia muốn bị chôn vùi, mạng sống có thể giữ, nhưng trọng thương thì khó tránh.”
Chỉ thấy chính chủ Nam Cực Đế Hoàng Ymir siết chặt bàn tay, do dự lắc đầu: “Mục Ninh Tuyết thật đáng sợ. Ma pháp Tuyết Vực kia, chỉ sợ đã rất gần với cấp Kinh Thế Đế Hoàng rồi. Nàng chỉ còn thiếu một giới hạn mỏng manh nữa thôi.”
Ma pháp của nhân loại đáng sợ nhất chính là ở điểm đó.
Dung hợp pháp môn đáng sợ nhất cũng chính là ở điểm đó.
Minh ngộ đến cảnh giới mà khí tức đuổi theo không kịp. Giới hạn huyết mạch của Mục Ninh Tuyết không thể nào đột phá được hàng rào Đế Hoàng cảnh, cho dù có đồng hóa thành chúa tể Băng Hà Thánh Linh cũng không thể, ngưỡng cửa đó quá cao. Song, cảnh giới ma pháp của nàng thì hoàn toàn có thể. Hiện tại chưa đủ, vẫn chưa tới, nhưng trong tương lai xa xôi, đi tiếp vạn dặm đường dài, có thể nếu may mắn sống thêm 10 vạn năm, thậm chí chỉ 5 vạn năm, ai biết được ma pháp của Mục Ninh Tuyết có xuyên phá được hàng rào, dùng Cấm Chú đối kháng Đế Hoàng hay không.
Trên bầu trời thiên đỉnh, giữa Hàn Trùng Cốc, Cổ Nguyệt Đế đang ngồi trên mỏm đá dưới gốc bồ đề lúc này lại một lần nữa mở mắt.
Hắn đã nghe thấy động tĩnh lớn vừa rồi, vốn tưởng chỉ là đế hoàng hàng xóm va chạm với nhau, vì vậy hắn vẫn toàn tâm toàn ý tập trung nghiên cứu và quan sát Thế Giới Dung Hợp, thần vị khai mở.
Nhưng vừa mở mắt, hắn đã nhìn thấy một màn suýt chút nữa khiến mình phải đứng dậy vỗ tay.
Mục Ninh Tuyết này... quả là một thiên tài cảm ngộ hoàn mỹ.
Dưới Đế Hoàng, chỉ sợ trên đời này nàng chẳng có mấy đối thủ xứng tầm.
Thiên Đạo không thừa nhận nàng là Thiên Đạo Đế Hoàng, nhưng lại cho nàng một danh ngạch Nóc Nhà Thế Giới, Nóc Nhà nhân loại, Nóc Nhà đô thị, vậy cũng xem như đã ngầm thừa nhận, chừa cho nàng một suất. Tương lai có thể sẽ ban cho một vị trí Thiên Đạo Đế Hoàng.
Giống như ở Siêu Duy Vị Diện, Hạo Nhiên Sở Giang không phải là Đế Hoàng, nhưng hắn lại là Thiên Đạo Đế Hoàng, thậm chí về mặt lực lượng chưởng khống còn ảo diệu hơn cả Bất Hủ Đế Hoàng.
Nữ nhân này đã sớm có tên trên danh sách, thực sự rất lợi hại. Nàng và Mạc Phàm chính là hai vị tuyệt đại thiên kiêu của nhân loại pháp sư thời đại này. Mạc Phàm là do hắn tạo ra, nhưng Mục Ninh Tuyết mới chính là lựa chọn của thế giới ma pháp!!!
Cổ Nguyệt Đế không hề nổi giận, cũng không lập tức dấy lên sát ý, dùng sức mạnh của mình một đòn đánh cho Mục Ninh Tuyết thần hồn câu diệt.
Hắn rất điềm tĩnh nhìn nàng.
Trong khi đó, một nửa bán cầu não còn lại của hắn vẫn tiếp tục suy nghĩ về Thần Vị.
Tuyết Vực của Mục Ninh Tuyết không thể lập tức đánh bại Ma Hoàng Búp Bê Ma, chỉ tạm thời áp chế nó trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, xem như phong ấn.
Sau đó, nàng lạnh lùng nhìn về phía Cổ Nguyệt Đế.
Nhất niệm duy ngã độc tôn: “Ta không cần biết ngươi là ai.”
Dứt lời.
Cực Trần Băng Thương hóa thành Cực Trần Băng Hà Cung.
Mục Ninh Tuyết triệu hồi ra trạng thái mạnh nhất của thiên sát thần khí ma cụ – Cực Trần Băng Hà Cung, đôi mắt nàng cũng hiện lên màu băng lam.
Lần này, Mục Ninh Tuyết không phải muốn quan sát thế giới nguyên tố Băng Tuyết, nàng đơn giản chỉ muốn quấy phá Cổ Nguyệt Đế. Ai nói nàng ngu xuẩn hay thí mạng vô ích nàng cũng mặc kệ. Kế hoạch của nàng từ đầu đến cuối chỉ có một, đó là cầm cự, cầm cự cho đến khi đám người Mạc Phàm trở về. Nếu nàng không làm gì, để Cổ Nguyệt Đế ngồi chiêm nghiệm thành Thần Vị, một đời Thần Vương ---- vậy thì tất cả đều kết thúc.
Những người kia cũng không cần phải quay về nữa.
Mục Ninh Tuyết nhắm vào cây bồ đề, nhắm vào mỏm đá, nhắm vào Cổ Nguyệt Đế, nhắm vào không gian thơ mộng và yên tĩnh xung quanh hắn.
“Băng Phát Bạo Lực Tiễn!”
Cả đất trời như ngưng đọng lại trong một tiễn này.
Một tiễn của Mục Ninh Tuyết bắn ra, vạn vật như ngừng lại.
Mũi tên này của nàng vô cùng mỏng, vô cùng nhỏ. Nàng đã ngưng tụ và dung hợp ma pháp cấm chú ngũ hệ vào chính mũi tên bắn ra, đem cấm chú ma pháp của bản thân dung nhập vào đó.
11 vạn tinh tử Phong hệ trong tinh không, 11 vạn tinh tử Băng hệ trong tinh không Cấm Chú, cùng với lực lượng của Không Gian hệ, Triệu Hoán hệ, Hỗn Độn hệ toàn bộ đều được dung nhập vào cung tiễn.
Cực Trần Băng Hà Cung chỉ có cung, bởi cung và nàng đã sớm dung hợp làm một. Mũi tên Cực Trần vốn không có hình dạng cố định, ma pháp chính là mũi tên. Đây chính là phương thức chiến đấu mà Mục Ninh Tuyết đã lĩnh ngộ được, bởi vì ma pháp khác nhau, mũi tên bắn ra cũng khác nhau, có thể tạo ra thiên biến vạn hóa.
Một mũi tên này bắn ra, phân thành bốn mũi tên nhỏ theo bốn hướng riêng biệt. Nhìn chúng có vẻ nhỏ bé nhưng lại vô cùng sắc bén, đó chính là những vật sắc bén nhất, có lực xuyên thấu mạnh nhất thế gian, không gì có thể sánh bằng.
Vút! Bốn tiếng xé gió vang lên, bốn mũi tên lập tức bắn phá vào vị trí của Cổ Nguyệt Đế, phá không gian, phá sự tập trung, phá tĩnh cảnh, cốt để chọc tức, ngăn cản hắn minh ngộ nghi thức Thần Vị.
Một mũi tên trúng bốn con chim!
Mục Ninh Tuyết đã chọn đúng một phần vạn giây hoàn hảo để bắn ra một tiễn phân thành bốn, giáng xuống cực trần thiên sát, mang cái lạnh lẽo của vĩnh dạ nam cực phá nát nơi ngồi lý tưởng của Cổ Nguyệt Đế.
Ừm, lý thuyết thì là vậy.
Một tiễn này ngay cả Đế Vương cũng có thể bị săn giết.
Ai mà ngờ được, mỏm đá và cái cây bồ đề vô tri kia lại không hề suy suyển.
Một con chim đậu trên cây cũng không rụng một cọng lông, lá bồ đề cũng không hề lay động.
Cứ như thể... mũi tên kia, xuất phát từ hư vô, rồi cũng quay về với hư vô.
Ngay tại thời điểm Mục Ninh Tuyết tung ra đòn tấn công cực mạnh này, một đạo không gian ma pháp còn nhanh hơn cả nàng từ vòng sáng trên bầu trời phóng tới.
Đạo không gian này rất nhỏ bé, nó vạch ra bốn khe hở không gian.
Khi luồng sáng không gian này mô phỏng y hệt bốn mũi tên của Mục Ninh Tuyết, đôi mắt nàng bỗng giật nảy mình. Nàng ngẩng đầu nhìn lên, bên ngoài vòng sáng, từ hư vô thương khung, một nam tử vĩ ngạn phong độ nhẹ nhàng duỗi ra một ngón tay. Đạo không gian ma pháp mô phỏng y hệt chiêu của nàng chính là do hắn bắn ra.
“Lại một Cổ Nguyệt Đế khác ư?!”
Phân thân???
Tê tê tê! !
Va chạm vào nhau, không gian nuốt chửng mũi tên, kích quang lóe lên rồi biến mất. Đạo tiễn từ khe nứt không gian này không chỉ phá giải chiêu thức của Mục Ninh Tuyết, mà tại thời điểm mũi tên cực tốc của nàng phóng tới, nó như đã tính toán sẵn góc độ, tốc độ, vừa vặn bắn trúng y hệt mũi tên của nàng, phá thức, phá chiêu, phá cả cảnh giới.
Chỉ còn thiếu việc hắn có muốn giết người hay không mà thôi.
Một trường lực không gian mãnh liệt bao phủ toàn bộ ngọn núi thiên đỉnh.
Một Cổ Nguyệt Đế vẫn tiếp tục nhắm mắt ngưng thần ngồi dưới cây bồ đề.
Một Cổ Nguyệt Đế khác mặc âu phục như Thượng Đế từ trên trời giáng xuống, từ từ tiến lại, rồi dần dần dung nhập vào Cổ Nguyệt Đế kia, hoàn mỹ hợp nhất hai trong một.
Cũng không biết trên bầu trời thương khung kia, còn bao nhiêu kẻ giống như hắn nữa.
Người có năng lực như vậy quả thực sống động vô cùng. Mặc dù hắn vẫn chưa hoàn toàn giáng lâm ma pháp của chính mình, nhưng chỉ thông qua một chiêu thức từ phân thân trong vòng sáng kia, đã đủ mang đến cho toàn trường một cảm giác ngột ngạt đến cực điểm.
Bất quá, lần này Cổ Nguyệt Đế vẫn quyết định ra tay mạnh hơn một chút. Hành động vừa rồi của Mục Ninh Tuyết, thực sự khiến hắn thấy phiền hà.
Không gian vắng lặng, lạnh ngắt như tờ.
Ngồi trên mỏm đá, Cổ Nguyệt Đế thủ thỉ mở miệng: “Ra hết đi. Toàn bộ.”
Ông! Ông! Ông! Ông! Ông!
Hắc quang không gian hiện lên trên bầu trời Bắc Âu trước mặt tất cả mọi người, từng đạo vết nứt không gian xuất hiện, lan ra giữa không trung, à không, phải nói là ở phía bên ngoài vũ trụ, bên ngoài chiều không gian đang bao bọc nơi này.
Thái Cổ Hắc Ám Ma Môn!
Chúa Tể Ma Môn!
Mấy cái khế ước triệu hoán ma pháp của Hắc Ám Vị Diện bị triệu hoán ma pháp hệ không gian của Cổ Nguyệt Đế truyền tống đến trước mặt Mục Ninh Tuyết.
Nói ra thì...
Thực sự có rất nhiều người muốn biết, Cấm Chú Triệu Hoán Ma Pháp của vị đệ nhất vô song Chí Tôn Đế Hoàng này rốt cuộc là thứ gì...
Cũng không nhiều.
Ngoại trừ việc sân nhà Hắc Ám Vị Diện đang bị hắn đùa giỡn bằng trò chơi vương quyền hỗn loạn ra.
Triệu hoán ma pháp của hắn, câu thông với mấy trăm triệu tầng thế giới của những vị diện nhỏ bé khác.
Hắn không triệu hoán một cá thể đặc biệt nào.
Hắn mang đến cả một vị diện.
Triệu hoán ma pháp của hắn...
...chính là vị diện.
Vô số vị diện.
Nhiều như sao trên trời!
................
................
P/s: Keng! Viết được rất dài, nhưng chương sau đang chỉnh sửa cho hay ho không có xuất bản. Chương sau, mọi người chắc cũng phần nào đoán được sơ sơ rồi. Hôm nay không thể xuất 2 chương được, thành thật nhận lỗi. Nhưng chương này cũng tính là rất dài rồi.
Khép lại năm 2022 đầy sóng gió. Đoạn cuối năm tác giả thực sự có rất nhiều chuyện buồn phiền, cả tinh thần lẫn vật chất, không thể kết được trong năm nay như mong muốn.
Mai hi vọng năm mới viết được hai chương.
Anyway, Happy New Year mọi người sớm vậy.
Năm mới này an lành nhé. Nhớ chờ truyện mới của ta, một ngày nào đó, kiệt tác... hi vọng vậy :))))
..................
↬ Vozer . vn — Truyện dịch VN ↫
Đề xuất Voz: Lần đầu bị xà tinh ám thân, buộc tôi phải kết hôn với cô ta!