Chương 1499: Thiên Sứ Vực – Tà Thần Vực

............

.........

[...]

“Tiền cược là gì?” Mạc Phàm mở miệng hỏi.

“Bất kể thắng thua, ngươi phải dùng mọi giá ngăn cách hai vị diện. Vị diện khoa học và vị diện ma pháp tuyệt đối không được dung hợp, đây là yêu cầu duy nhất của ta.” Bàn Cổ trong vai hoàng đế Hạ Băng mạch lạc nói.

“Nếu ta không làm được thì sao?”

“Chẳng sao cả. Cứ yên tâm, ta không phải con buôn chỉ biết thu lợi, ngươi không cần thề thốt, cũng không bắt buộc phải thành công 100%. Cứ dốc hết sức mình là được. Lỡ như thất bại, vậy thì kiếp sau, nếu có cơ hội, hai chúng ta sẽ cùng nhau cởi truồng tắm mưa, kết làm bằng hữu, bắt đầu lại từ đầu.”

Mạc Phàm hít sâu một hơi, tâm tình như trút được gánh nặng.

“Vậy còn phải xem thứ của ngươi có đủ giá trị liên thành để ta phải liều mạng tả xung hữu đột hay không đã.”

Bàn Cổ cười cười, trên tay nắm lấy Bạch Dương Nhật Kiếm, ánh sáng của nó càng lúc càng rực rỡ, sí quang thiên sứ chưa từng lộng lẫy đến thế.

“Ta tự nhận mình đánh cờ không bằng Cổ Nguyệt Đế. Nhưng thua cũng không có nghĩa là bị áp đảo hoàn toàn mà không gây được chút khó dễ nào cho hắn. Chúng ta kéo nhau đến tàn cuộc, hắn ăn hậu của ta, chiếu bí ta, nhưng cái giá phải trả cũng không hề nhỏ. Hậu của hắn, một là bức họa đồ Khởi Nguyên đã bị Nữ Oa tương kế tựu kế, dùng mạng đổi lấy. Sau đó, chúng ta bày ra một kế hoạch vĩ đại kinh thiên động địa, chấn động vạn cổ. Bây giờ nghĩ lại vẫn còn thấy kinh hãi vô cùng. Ta vừa nói với ngươi rồi, ta hủy diệt Bạch Linh thế giới để che giấu tung tích bức họa đồ mà Nữ Oa mang về, thu hút mọi sự chú ý của người ngoài vào ta. Người đời cho rằng ta oán hận Nữ Oa mà nổi lên thiên sát chi ý, kỳ thực chính là để tạo cơ hội âm thầm giao phó bức họa đồ cho Mang Đế Horakthy. Ngươi đã biết điểm này, ta sẽ không nhắc lại chi tiết.”

“Song, còn một ý nữa. Ngoài việc giao phó bức họa đồ cho Mang Đế Horakthy, nguồn năng lượng bạch quang của Bạch Linh thế giới đã bị ta rút cạn, dùng để thai nghén ra Thiên Sứ Vực.” (Chương 1360).

Nghe đến đây, mọi giác quan của Mạc Phàm như bị một luồng điện kích thích. Hắn đột nhiên có cảm giác của một kẻ nghèo rớt mồng tơi sắp trúng số độc đắc, chuẩn bị đổi đời!!!

Cứ việc Bạch Linh thế giới vẻn vẹn là một thế giới thuộc về Quang Minh Vị Diện, song, dù xét ở phương diện cấp độ năng lượng sinh mệnh hạch tâm hay cấp độ năng lượng linh bản ma năng dồi dào, nó dĩ nhiên vẫn luôn vượt trội hơn rất nhiều so với những tiểu vị diện khác. Trong chiến dịch chư giới thảo phạt này, có bao nhiêu vị diện có thể so sánh với Bạch Linh thế giới chứ? Gần như không có, may ra chỉ có vài cái tiệm cận mà thôi.

Quang Minh Vị Diện, Hắc Ám Vị Diện, Siêu Duy Vị Diện, Triệu Hoán Vị Diện đều là những Siêu Đại Vị Diện, nằm ở tầng thứ không gian đứng đầu, là những bức tường thành vững chắc. Vì vậy, việc tiểu thế giới của nó có năng lượng sinh mệnh vượt trội hơn những vị diện thấp kém khác cũng không có gì khó chấp nhận.

Mạc Phàm biết, hắn hiểu, điều này tương đương với việc, nếu lấy toàn bộ Bạch Linh vị diện làm năng lượng để thai nghén Thiên Sứ Vực, vậy thì thứ đang được bàn đến chắc chắn là Thần Chủng!

“Thiên Sứ Vực nguyên bản được ta sáng tạo từ bản nguyên năng lượng của toàn bộ Bạch Linh thế giới. Nó chính là một Thần Chủng. Thiên Sứ Long Hồn của Bàn Côn Long chiếm một phần ba, còn Thần Hồn phân thân Thiên Phụ Seiddark của ta kết hợp với nó sẽ nắm giữ một nửa. Tuy đã bị suy yếu đi ít nhiều, nhưng ngươi đã làm rất tốt, ngươi thu hoạch được đại thiên sứ Thánh Thành chi hồn để lắp vào, bổ sung lại năng lượng rất hiệu quả. Bây giờ bên trong Bạch Dương Nhật Kiếm đúng là có nửa mảnh Thần Chủng, đại khái là cấp Siêu Thánh Chủng. Trên tay ta lúc này, còn giữ nửa mảnh còn lại. Đây chính là giao dịch.”

Mạc Phàm cố nén sự kinh hỉ, thấp giọng hỏi một câu: “Ta tưởng ngươi muốn thu lại một phần thần hồn của mình?”

Chỉ thấy Bàn Cổ chậm rãi lắc đầu: “Phân thân là một nhân kiếp. Thế gian có biết bao đau khổ và gian truân, mỗi một lần luân hồi đâu chỉ đơn giản là một lần luân hồi. Ta đã trải qua quá nhiều luân hồi chi kiếp trong thân phận Thiên Phụ, ký ức, tình duyên, con cái có lẽ cũng thật lận đận, buồn vui lẫn lộn. Một mảnh đời quá nhiều thăng trầm chỉ sợ sẽ khiến ta quên mất đâu là chân thật, đâu là hư ảo. Chết rồi là chết rồi, ngay từ đầu vốn đã cho đi, không nhất định phải đòi lại. Phân thân Seiddark thì hãy cứ để nó mãi là Seiddark đi, đừng trở lại làm Bàn Cổ nữa. Nó mệt rồi, nó đã có một cái kết đẹp, đã hoàn thành trọn vẹn mọi kiếp du lịch nhân gian của chính mình.”

Nhân sinh có người muốn biết càng nhiều, lại có người cảm thấy biết càng nhiều lại càng giống như một loại dằn vặt, chỉ muốn sớm quên đi.

Buông bỏ, cũng là một loại năng lực.

Mạc Phàm thông cảm, cũng hiểu rõ ý của Bàn Cổ.

Nhưng điều đó không còn quan trọng nữa.

Thiên Sứ Vực!!!

Bàn Cổ không thể giao cho Mạc Phàm Thần Quang Đại Hào Thần Chủng chí cao quang minh của hắn. Nhưng một Thần Chủng được sáng tạo từ năng lượng của cả một tiểu thế giới như Thiên Sứ Vực, dùng làm phần thưởng trao đổi thì quá tuyệt vời.

Một tin tốt từ trên trời rơi xuống, Thiên Sứ Vực – Thiên Sứ Thần Chủng!!!

Chưa kịp để niềm vui sướng lộ ra mặt, Mạc Phàm đột nhiên nhận ra tâm tình của Bàn Cổ còn thăng hoa hơn cả hắn, dường như vẫn còn con bài tẩy, dường như vẫn chưa nói hết.

“Ngươi đã dùng sai cách Bạch Dương Nhật Kiếm này rồi. Nó không phải vũ khí, nó là tài nguyên để sử dụng. Mạc Phàm, ngươi còn một cơ hội sử dụng mảnh vỡ vị diện, đúng chứ? Ngươi có biết, mảnh vỡ vị diện phù hợp nhất đối với một kẻ đi theo con đường Toàn Chức Pháp Sư như ngươi là cái gì không?” Bàn Cổ chậm rãi nói, lời nói của chính ông cũng khó mà giữ được bình tĩnh vì con át chủ bài sau cuối này.

“Mảnh vỡ Thế Giới Ma Pháp. Thế giới ma pháp có cả hắc ám, quang minh, thất đại nguyên tố, thứ nguyên chi lực. Không gì phù hợp với ngươi hơn nó cả.”

“Hơn nữa, loại mảnh vỡ ấy, toàn bộ thế giới ma pháp hiện tại chỉ có thể tìm thấy đúng một cái, một cái hoàn mỹ nhất, và nó đang ở ngay trước mặt ngươi đây.”

Vừa nói, ánh mắt của cả Bàn Cổ lẫn Mạc Phàm đều đổ dồn về phía Bạch Dương Nhật Kiếm...

Thần mang của nó lộng lẫy, sánh ngang Nhật Miện nơi bắc đẩu, sánh cùng Hạo Nguyệt giữa tinh không.

Có lẽ vào khoảnh khắc này, Mạc Phàm mới hiểu được, hành trình của Tiểu Hữu thực sự đã kết thúc rồi. Kết thúc, để tiến hóa, để tồn tại vĩnh cửu trong linh hồn của hắn...

..........

Đoạn Mạc Phàm dành thời gian bế quan ở Siêu Duy Vị Diện rồi gặp lại Asha Corea, chính là để hoàn mỹ luyện hóa, đem năng lượng của Mảnh Vỡ này rót vào tinh thần thức hải toàn hệ ma pháp của mình. Hắn có thể trong thời gian ngắn ngủi chục năm mà tu vi đã nhảy vọt một cách không tưởng, một bước phá vỡ gông xiềng cực hạn Thần Tinh cấp 9, tiến lên Thần Tinh cấp 10, ma pháp tổng hợp đạt đến cảnh giới Siêu Việt Bất Hủ, rõ ràng chính là nhờ Mảnh Vỡ này quá tương thích với bản thân, như thể sinh ra là để thuộc về nhau.

Về phần Thiên Sứ Vực...

Thiên Sứ Thần Chủng không dễ dàng gì tương thích với Tà Thần Thần Chủng. Phải biết rằng, Thần Chủng đầu tiên của Mạc Phàm không phải là Thiên Sứ Thần Chủng, mà là Tà Thần Thần Chủng.

Còn nhớ Mạc Phàm đã làm cách nào để đánh bại Đọa Lạc Viêm Quân Lucifer ở Siêu Duy Vị Diện không?

Lucifer thương thế mãi không lành, Bất Hủ Thần Nhãn vậy mà không hiểu sao lại không cách nào tua ngược thời gian để Thần Hỏa chữa trị. Thời điểm đó, dường như có một loại lực lượng bí ẩn nào đó không ngừng hủy diệt từ bên trong. Bất Hủ Thần Nhãn vì hoạt động không ngừng trước đó mà đã tiêu hao đến suy yếu, đúng lúc đó lại đụng phải cỗ lực lượng quỷ dị kinh khủng kia thừa thắng xông lên, khiến cơ thể Lucifer trong khoảnh khắc gặp trục trặc.

Không ngừng chữa trị, không ngừng lặp lại cũng không phải là thiên hạ đệ nhất. Thế gian luôn tồn tại những túc địch khắc chế lẫn nhau. Bất Hủ Thần Nhãn và Viêm Ngục Tội Hỏa đều có uy lực sánh ngang Thần Chủng, nhưng khi chúng ở trong thế yếu lại gặp phải một thần vật khác có năng lực phản ngược chính mình, một thứ tạo ra sự thoái hóa và hủy diệt không ngừng, khiến vạn vật hôi phi yên diệt, rốt cục đã phải thất bại.

Mọi người vẫn nghĩ đó là Thần Quyền do Thần Mẫu Gaia ban cho Mạc Phàm. Trên thực tế, đó chỉ là một nửa sự thật. Thần Quyền Xích Miện Tuần Thiên của Mạc Phàm phải nói là phi thường mạnh, là đệ nhất Thần Quyền của Siêu Duy Vị Diện. Bất quá, cho dù là đệ nhất Thần Quyền cũng khó có thể tạo ra lợi thế lớn trước hai Thần Chủng đang suy yếu như vậy. Có thể đạt được ngưỡng sức mạnh này, chính là nhờ Nguyệt Thực, nhờ Mặt Trăng Máu – Tà Miếu đã được triệu hoán đến, là do Cửu U Tà Đồng của Mạc Phàm đã dung hợp vào.

Mạc Phàm luyện hóa Cửu U Tà Đồng, dung hợp Thần Quyền Xích Miện Tuần Thiên vào Tà Miếu, thêm vào đó là sự cung phụng từ Tà Long Miếu của Apase ở Triệu Hoán Vị Diện trả về, cùng với Hải Ma Tù Đảo ở Hải Châu cũng góp phần luyện hóa. Tà Miếu thông qua việc không ngừng chiến đấu để thu hoạch sát lục chi lực và hồn cách được thế gian cung phụng, chẳng những có thể trưởng thành nhờ chiến đấu chém giết, mà còn hoàn thành Hắc Ma Pháp Tà Thần Thần Vực. Kết quả cuối cùng mới có thể thăng cấp một nửa Tà Miếu, dùng Thần Chú nguyền rủa Bất Hủ Thần Nhãn và Viêm Ngục Tội Hỏa của Lucifer. Thẳng đến cuối cùng, nhờ vận khí không tệ, may mắn thắng hiểm, mới ức chế ngược được hai Thần Chủng cực kỳ khủng bố này của Lucifer.

Về sau, Mạc Phàm đoạt thêm Thần Ý Chí dung hợp vào, Cửu U Tà Đồng mới chính thức thuế biến thành Diệt Thế Yên Đồng. Nguyệt Thực trở về nguyên dạng thời kỳ đỉnh phong, là Chu Du thương khung diệu nhật, là Tà Dương Yểm Nhật, là Thái Dương của âm giới, không hề nghi ngờ chính là cấp độ Thần Chủng - Tà Thần Vực.

Nhưng Thiên Sứ Vực thì không được. Mạc Phàm nghiên cứu rất lâu, nhưng hắn làm cách nào cũng không tìm ra mấu chốt để dung hợp Thần Chủng Thiên Sứ Vực vào người mình.

Kỳ thực, nguyên nhân chủ yếu là do bản thân Mạc Phàm không thích hợp làm Thiên Sứ.

Loại trừ việc hắn sở hữu Tà Thần Thần Chủng dẫn đến bản nguyên ma năng tương xung, ngay từ những ngày đầu giác tỉnh ma pháp và trưởng thành tu luyện, hắn đã không có duyên với thiên sứ hồn. Quan trọng hơn là bản thân Mạc Phàm cũng không phải người có tính cách này.

Thiên sứ phải duy trì trật tự thế gian, phải tuân theo nề nếp quy tắc, phải biết che chở, thủ hộ cho quảng đại sinh linh, phải trong trắng thuần khiết, thân thể không tì vết. Mạc Phàm tuyệt đối không phải một người lương thiện, hắn thậm chí đến giả nhân giả nghĩa cũng không làm được, trước sau đều thẳng thắn, đầu óc đầy toan tính, luôn nghĩ cho mình trước, người không vì mình trời tru đất diệt. Quá khác biệt với Thiên Sứ. Hắn vốn ghét Thiên Sứ, quá trình trưởng thành của hắn cùng cách làm của Thiên Sứ ngày càng nảy sinh nhiều mâu thuẫn không thể khỏa lấp.

Mạc Phàm từ nhỏ đến lớn chưa từng làm những chuyện giả nhân giả nghĩa, hay những việc tỏa sáng như nắng mai, thắp lên hy vọng quang minh. Hắn cứu vớt thương sinh, về cơ bản là tiện tay tự cứu mình rồi cứu luôn người khác, chứ không phải xuất phát từ lòng tốt bao dung, càng không rảnh rỗi đi bảo vệ một đám người chẳng ra gì.

Không làm được theo cách chính quy, vậy thì dùng tà đạo, dùng thủ đoạn Luân Hồi để cải biến.

Chết đi sống lại. Chết vì bảo vệ nụ cười của gia đình và người thân, sống lại vì nguyện ý trở thành thiên sứ.

Hắn đã tính toán, mình có khả năng chết một lần. Mạc Phàm đã tập dượt rất kỹ, thăm dò Chaos, kế hoạch là bán mạng một lần. Nếu không thì hắn làm gì có tự tin đánh cận chiến với Chaos như vậy, chỉ có kẻ ngu mới làm thế!

Mạc Phàm đã sớm chuẩn bị tất cả cho một lần tử vong.

Thiên Sứ Vực ban cho hắn thêm một lần sự sống.

Trước đó, Mạc Phàm đã đem toàn bộ ma năng cùng thần hồn của mình gán vào trong Thiên Sứ Vực. Hắn chết, Thiên Sứ Vực sẽ thức tỉnh, lấy Thần Chủng này làm gốc rễ gắn vào thần hồn Pháp Thần, sau đó mới nạp thêm Tà Thần Vực Thần Chủng vào Thần Nhãn. Như vậy sẽ ổn thỏa hơn.

Thủ đoạn này giúp Mạc Phàm thoát khỏi sự bài xích. Thiên sứ có thể nhập ma đạo, sa đọa xuống Địa Ngục, nhưng ác ma thì vĩnh viễn không có cửa bước vào Thánh Đường, đeo lên vòng thánh và chắp tay cầu nguyện cho con dân. Ừm, nghe đã thấy sai sai, đeo vòng kim cô may ra còn hợp lý hơn.

Thế gian không có nguyên tắc nào là tuyệt đối.

Thế đạo này càng không thiên vị hay sủng ái trao cho bất cứ sinh linh nào quá nhiều liều thuốc tăng trưởng.

Không có gì hư ảo từ không thành có, chỉ có nhận thức hợp lý hoặc không hợp lý mà thôi.

Còn hợp lý hay không, phải xem vào tầm mắt của mỗi người.

.............

Đương nhiên, lý thuyết là vậy, thực tế còn cần nhiều hơn thế.

Lóa~~~!

Một tòa trận pháp như chòm sao Bạch Dương, với 11 vạn viên Thần Tinh màu trắng lung linh nổi lên. Trì Dũ hệ cấm chú, từ trong trái tim nóng chảy lan theo các sợi độc huyết di chuyển khắp nội tạng, tái sinh thân thể như thần hỏa niết bàn. Ngoài ra, còn có hỗn độn quy tắc. Lucifer đã sớm chuẩn bị cho Mạc Phàm một cái quyển trục chứa một chút ma năng của Bất Hủ Thần Nhãn dùng một lần. Kết hợp tất cả những thứ này lại, thêm vào khí vận ma pháp để đánh cược, hắn mới có khả năng sống lại.

Vù vù vù vù ! ! ! ! ! !

Xích Miện liệt hà, Thái Dương chi hoàn bỗng nhiên bắt đầu đung đưa. Trong ngọn lửa kia, một vòng tà dương bạch sắc phi thường đặc thù dần dần hiện ra.

Đã là Tà Dương, lại còn là Bạch Sắc.

Tà dương bạch sắc càng ngày càng mạnh, thậm chí khiến cho một vài Đế Hoàng đang giao chiến gần đó như Xích Thố Chiến Hoàng Hạt hay Bạch Phương Hoàng đều phải sửng sốt, lạnh gáy không rét mà run.

Mạc Phàm đứng trong mảnh trùng dương niết bàn, xung quanh là tà dương bạch sắc lộng lẫy, phảng phất như đang tắm mình trong thánh quang chữa trị đặc thù. Lồng ngực nát nhừ của hắn lại khép lại với tốc độ cực nhanh, trái tim tái sinh, yết hầu và vòng cổ cũng khôi phục.

Ở phía xa, Quỷ Chúa Typhon đang vật lộn với Thanh Hoàng Hiên Viên Long, nó đột nhiên cảm nhận được một thứ gì đó mãnh liệt xung kích cơ thể. Nó trừng mắt nhìn sang phía Mạc Phàm đang được cấm chú chữa trị tái sinh, hận không thể tự mình xông lên đánh cho hắn thần hình câu diệt.

..........

⟡ Vozer — Nơi hội tụ dịch giả VN ⟡

Đề xuất Tiên Hiệp: Hồi Quy Tu Tiên Giả
BÌNH LUẬN