Chương 1508: Hồi Kết Cận Kề – Chung Cực Ma Pháp (4)

.........

Nàng yêu chàng.

Ta cũng yêu chàng.

Chúng ta có lẽ khác nhau về bản chất, về thực lực, khí chất và cả cách hành xử.

Nhưng ta cũng nguyện ý đồng sinh cộng tử với chàng, nguyện sánh bước bên chàng chiến đấu đến giây phút cuối cùng.

Xoẹt—!

Thiên Phúc Thần Nữ chân thân, mang theo tất cả những gì Diệp Tâm Hạ sở hữu, bùng cháy hừng hực rồi dung nhập vào cơ thể Mạc Phàm. Giống như một Hồn Linh tiến vào thể xác, nàng ban cho hắn một luồng thánh quang chúc phúc thuần khiết không gì sánh bằng.

Thần Hồn của Thần Nữ, cùng với toàn bộ bản nguyên tinh thần ma pháp của nàng, giá trị đến mức nào chứ! Athena năm xưa vốn mang mệnh cách được định sẵn là Thiên Đạo Đế Hoàng tương lai. Tuy không thể so bì với Mạc Phàm, nhưng chỉ riêng việc dẫn dắt và điều phối lượng ma năng khổng lồ từ Vĩ Linh Hoàng để khôi phục toàn bộ các hệ ma pháp của Mạc Phàm về trạng thái toàn thịnh thì hoàn toàn dư sức.

Lời chúc phúc từ Thần Hồn Thần Nữ đã khiến các hệ Bạch Ma Pháp của hắn trở nên hoàn chỉnh, đồng loạt được cường hóa lên cấp tối cường Thần Tinh cấp 10.

Giờ phút này, tất cả các hệ ma pháp của hắn đều đã đạt đến Thần Tinh cấp 10.

Ma năng trong mỗi hệ đều căng tràn viên mãn.

Mọi pháp thuật đều đã chạm đến ngưỡng chung cực, vượt xa Cấm Chú, thậm chí siêu việt cả cảnh giới Đế Hoàng. Ma pháp của hắn giờ đây chính là phổ quang pháp tắc, là cực hạn của vũ trụ, là vạn pháp quy về thần diệu.

Diệp Tâm Hạ, từ một thần nữ pháp sư đứng đầu thế giới, trong nháy mắt hóa thành một người phụ nữ bình thường ngoài 50 tuổi. Chỉ là khí chất thoát tục trên người nàng không đổi, cộng thêm việc được thần hồn ảnh hưởng suốt thời gian dài nên da dẻ vẫn trắng trẻo, đầy đặn. Dù cho toàn bộ ma pháp đã rút đi, nàng vẫn không hề già nua, trông như một nàng công chúa ngủ trong rừng giản dị mà mộc mạc.

Nàng tạm thời mất hết sức lực, ngã khuỵu xuống không thể đứng vững. Mạc Phàm đứng dậy, nhanh chóng vòng tay ôm lấy eo nàng, đặt lên môi nàng một nụ hôn chân thành khôn tả.

“Mạc Phàm ca ca, Thiên Phúc Thần Diệu của em có thể cường hóa cả Thần Hồn của anh. Anh chiến đấu, em sẽ cầu phúc. Anh bị thương, em sẽ chữa trị. Em sẽ mãi mãi song hành cùng anh...” Diệp Tâm Hạ nói, hơi thở yếu ớt, gương mặt tái nhợt.

Mạc Phàm lặng lẽ gật đầu.

“Ta biết.”

“Chúng ta sẽ cùng nhau chiến đấu.”

Mặc dù Mạc Phàm sở hữu Bạch Ma Pháp, khả năng tự chữa trị của hắn thậm chí còn vượt qua cả Diệp Tâm Hạ, nhưng dưới sức mạnh khủng bố của Chí Tôn Đế Hoàng, điều đó vẫn là chưa đủ. Tốc độ hồi phục của Chaos quái dị đến mức còn nhanh hơn cả Mạc Phàm, những vết thương hắn gây ra khiến hệ Trì Dũ cũng không thể phục hồi kịp, quá chậm.

Học thuyết cao nhất của Bạch Ma Pháp đã ghi rõ, áo nghĩa của nó không dành cho một người.

Một người thì không thể gọi là đỉnh cao áo nghĩa chân chính của Bạch Ma Pháp. Nó cần ít nhất hai người, một người trở thành thiên phúc hộ mệnh cho người kia.

Diệp Tâm Hạ không thể tự hồi sinh chính mình nếu chỉ dùng Bạch Ma Pháp Thần Hồn Thần Thuật. Văn Thái năm xưa tự hồi sinh được là vì hắn đã dùng pháp môn hắc ám để đồng hóa từ trước, Thần Hồn chỉ là con bài tẩy.

Bạch Ma Pháp không phải là đơn phương. Bạch Ma Pháp đúng nghĩa đề cao sự che chở lẫn nhau, ta bảo vệ ngươi, ngươi bảo hộ ta, ta hồi phục cho ngươi, ngươi làm lá chắn, cùng tiến cùng lùi.

Bây giờ, có thêm Thần Hồn Thiên Phúc của Diệp Tâm Hạ phân rã trong thế giới tinh thần của Mạc Phàm, che chở cho hắn, tăng cường Bạch Ma Pháp của hắn, điều này mới khiến hắn bừng tỉnh, thấu triệt được sức mạnh chung cực của Bạch Ma Pháp là gì.

Không chỉ Diệp Tâm Hạ, mà cả Asha Corea, cả Mục Ninh Tuyết nữa, Mạc Phàm đã hoàn toàn thông suốt.

Cả nhà đồng lòng, trời sập cũng đỡ được.

Tất cả, thật đáng để cược một phen.

“Tâm Hạ, hãy để ta mãi mãi bảo vệ em.”

Dứt lời, hắn chớp mắt, đồng tử không gian lập tức đưa Diệp Tâm Hạ đến bên cạnh Thiên Hy và Phong Nguyệt Cát, khiến vị chúa tể sa mạc Sahara Behemoth kinh hãi tột độ. Đây là lãnh địa của nó, cấm chế của Thiên Đạo Đế Hoàng tầng tầng lớp lớp vây quanh, Mạc Phàm kia rốt cuộc ở đâu, làm thế nào mà hắn có thể dùng không gian chưởng khống chỉ trong một cái chớp mắt xuyên thủng tất cả kết giới phòng ngự của Behemoth, nhẹ nhàng gọn gàng đặt Diệp Tâm Hạ vào trong buồng, ngay cạnh Thiên Hy.

“Nàng rụng một sợi tóc, ngươi mất một cái ngà. Behemoth, ngươi chỉ có hai cái. Hiểu chưa?” Một thanh âm tựa như thư tuyệt mệnh của thần chết gửi đến vị bá chủ Sahara này.

Sơ hở một chút là đi đầu thai ngay.

Đây lại là thứ sức mạnh gì nữa?

Behemoth dĩ nhiên vội vàng cúi đầu nhận lệnh.

Với cảnh giới này của Mạc Phàm, hắn thực sự nói được làm được, Kinh Thế Đế Hoàng trong mắt hắn căn bản chẳng còn bao nhiêu trọng lượng. Không đến mức tùy tiện giết chết, nhưng bẻ gãy sừng thì có gì khó?

Behemoth biết, Mạc Phàm đang ra giá, cho nó một bản hợp đồng sinh tử, vừa có lợi vừa có hại, đúng là một con dao hai lưỡi. Lợi là, nếu Mạc Phàm thắng, nó sẽ trở thành trung thần, con đường tu hành tương lai sẽ càng thêm rộng mở. Hại là, nếu Mạc Phàm thua, xác suất nó bị lưu đày, cưỡng ép trục xuất khỏi thế giới ma pháp sẽ cao hơn một chút. Bởi vì Behemoth cũng không trực tiếp ra tay chống lại Chaos, nên Chaos nhất định sẽ nể mặt mà tha cho nó tội chết.

Mặt khác, Behemoth không có quyền từ chối. Nó càng tuyệt đối không thể vùng vằng đứng về phía Chaos để nổi dậy chống lại Mạc Phàm, bởi vì nó đang ở rất gần vị trí của Xích Thố Chiến Hoàng Hạt. Khi Lucifer vắng mặt, Xích Thố Chiến Hoàng Hạt sẽ tạm thời nghe lệnh Mạc Phàm, mà thực lực của nó lại cao hơn Behemoth một bậc...

Huống chi, nếu phải động thủ, Vạn Long Uyên Khung và 49 Thái Dương Thần kia vẫn còn đó, không chừng Mạc Phàm sẽ chẳng tiếc mang thêm Bạch Phượng Hoàng và Vĩnh Dạ Ma Kiếm đến trấn áp nó. Mẹ kiếp, chỉ một quyết định sai lầm, toàn bộ gia phả già trẻ lớn bé của các tiểu quốc, đại quốc, bộ lạc và chủng tộc trên lãnh thổ Sahara này chắc chắn sẽ phải đầu thai làm lợn ở kiếp sau.

Kết quả, Behemoth ngoan ngoãn cúi đầu tuân lệnh, một cái gật đầu đổi lấy trăm ngàn năm an toàn sau này, quá hời.

..........

Ầm ầm ầm ầm!

Đúng nửa giờ. Chaos không cho Mạc Phàm quá nhiều thời gian. Vĩ Linh Hoàng đã mất đi ma năng và Thần Chủng Huyền Vực, quả thực không thể cầm chân Chaos lâu hơn được nữa.

Mạc Phàm vừa ổn định lại thế giới tinh thần sau biến hóa kịch liệt, hắn mở mắt đứng dậy, Chaos đã giáng lâm ngay trước mặt.

“Nàng ta không qua khỏi, ngươi tức giận sao? Nếu đã bất mãn với ta như vậy, thì hãy thể hiện bằng thực lực đi!” Chaos vẫn như xưa, lúc trầm lúc bổng, khi thì kiêu ngạo phách lối đến cực điểm, khi lại điềm đạm ôn hòa. Nhưng chung quy, khuôn mặt hắn lúc cười lại ngụy trang một cách quỷ dị, không ai có thể nhìn thấu được bản chất.

Mọi người nghe thấy những âm thanh ‘két két két’ cực kỳ ghê rợn vang lên, một cơn thủy triều hắc ám lập tức bao phủ không gian trước mặt Mạc Phàm, Mục Ninh Tuyết và Asha Corea.

Sau lưng Chaos là một vực sâu đen kịt. Từ trong vực sâu đó, mắt thường cũng có thể thấy vô số vòng xoáy lỗ chỗ đến rợn da gà, mỗi cái lỗ là một nấm mồ. Từ bên trong những nấm mồ, từng đôi bàn tay quỷ màu đen lần lượt trồi ra, theo sau đó là hàng chục, hàng trăm cái đầu lâu Quỷ Vương, Yêu Đế xương xẩu lít nhít, chúng níu lấy vai, tóc, lưng của Chaos mà ngoi lên khỏi vực sâu.

Ken két... ken két... ken két!

Quỷ Vực!

Chaos hiển nhiên là nhân loại pháp sư nắm giữ Hắc Ám Ý Chí và Hắc Ám Bản Nguyên mạnh mẽ nhất Hắc Ám Vị Diện, đến cả Thiên Đạo cũng nằm trong tay hắn. Thứ sau lưng hắn, chính là Quỷ Vực.

Tu La Tràng, U Minh Cốc, Thập Bát Cửu U Âm Giới, Vạn Tượng Ma Uyên Sơn, Hoàng Tuyền Vong Xuyên Tử Lộ, Diêm La Sâm, tất cả những thứ mà Thần Quyền ban phát, chẳng phải cũng chỉ là một phần nhỏ Chaos trích ra từ Quỷ Vực của hắn để bố thí hay sao?

Quỷ Vực sau lưng Chaos hóa thành một chiếc Thiên Sát Phi Phong màu đen. Theo hắn bay lên, thân thể trôi nổi một cách quỷ dị, trên chiếc áo choàng đen đột nhiên hiện ra lít nhít những cánh tay và đầu lâu Mặt Nạ Quỷ.

Hai mươi cánh!

Trông tựa như Thiên Sứ, nhưng tuyệt nhiên không phải Thiên Sứ.

Hai mươi cánh của Chaos không phải lông vũ, càng không phải cánh dơi, mà là đôi cánh được tạo nên từ vạn quỷ tà ma.

Hai mươi cánh phe phẩy, từng tầng ô trọc tử khí khuếch tán ra. Chaos chỉ cần đứng đó cười, ức vạn con quỷ trên hai mươi cánh của hắn đã gào khóc thảm thiết, uốn lượn giữa không trung thành một vòng xoáy khổng lồ. Có thể thấy bên trong vòng xoáy đó đầy rẫy những cạm bẫy Hắc Ám mang theo sức mạnh độc ác, tàn nhẫn nhất, được tăng cường lên không biết bao nhiêu lần.

Quỷ Vực quỷ bí tầng tầng lớp lớp nhất thời như một tòa Cửu U Thiên Ngục ghê rợn nhất đang bành trướng, khiến Chaos trông không khác gì một vị Phản Ảnh Chúa Trời. Một khía cạnh Tà Ác của Thượng Đế, hay nguyên bản, trong miệng mọi người vẫn gọi là Thần Ma Tà Thương.

Tà Thương.

Hai chữ này, Mạc Phàm lại vô cùng quen thuộc.

May mà hắn đã không chọn con đường này.

Con đường đó chính là sa ngã, xấu xí, gớm ghiếc không chịu nổi, đánh mất cả điều kiện đơn giản nhất là bảo vệ người mình yêu thương.

Bất quá, không thể không thừa nhận, dù nắm trong tay tận bốn Thần Chủng, Mạc Phàm vẫn cảm thấy mình bị khí thế của Chaos áp đảo đôi chút.

Tên này quá cường đại.

Hắn tuyệt đối đã mạnh hơn những gì Bàn Cổ, Long Thần hay Thần Mẫu Gaia năm xưa có thể làm được.

Đúng là Vô Song, đúng là Đệ Nhất Chí Tôn Đế Hoàng.

“Tuyết Tuyết, Asha Corea, hai nàng hãy cùng ta chiến đấu. Nhờ có Diệp Tâm Hạ, ta đã lĩnh ngộ được con đường chung cực của ma pháp còn có thể làm được những gì. Ta vừa sáng tạo ra một pháp môn mới, có thể dễ dàng vận dụng tất cả thế mạnh của các nàng. Đó là hiệu quả diễn sinh.” Mạc Phàm nói với ngữ khí nghiêm túc.

“Tiểu Dạ, Bạch Bạch, hai ngươi cũng đến đây đi.”

Sau lưng Mạc Phàm, vẫn là bốn mảnh Thần Luân Khuyết xoay tròn, ở trung tâm là một lõi ánh sáng tử hồng chói lóa tựa Tà Dương Yểm Nhật. Tổng thể mà nói, cảnh tượng này khiến Mạc Phàm trông như đang vác sau lưng một động cơ phản lực vừa khoa huyễn, vừa huyền huyễn, lại mang chút hơi thở thần thoại cổ xưa.

Mà sự thật đúng là như vậy, bây giờ Mạc Phàm bay và di chuyển không cần dùng ma pháp nữa, chính động cơ năng lượng Thần Luân Hoàn sau lưng giúp hắn bay lượn.

Mạc Phàm đã sáng tạo ra một Tụ Hồn Pháp Trận với khái niệm có thể hiểu là Phụ Thể Vực. Mục Ninh Tuyết là Băng Hà Thánh Linh, về lý thuyết, có thể phụ thể lên một sinh vật nào đó có cùng thuộc tính và đủ điều kiện môi trường. Bạch Phượng Hoàng cũng là Thánh Linh, Thần Phượng Thánh Linh, Đế Hoàng Thánh Linh, khả năng phụ thể cũng tương tự.

Chỉ là, từ trước đến nay, bất luận là tinh linh nhỏ yếu hay sau này phát triển thành Thánh Linh đỉnh cao, cuối cùng cũng chỉ có thể phụ thể một lần cho một người. Dù có nhiều tinh linh hơn, họ thường sẽ chọn phương pháp phụ thể của tinh linh mạnh nhất trong số đó.

Hiện tại, Mạc Phàm đã là vô thượng chí tôn Thiên Mang Pháp Thương. Mặc dù xét về gốc rễ, hắn vẫn không thể để một người được nhiều hơn hai Thánh Linh phụ thể.

Song.

Song, hắn có thể sáng tạo ra Phụ Thể Vực từ tam đại Thần Chủng của mình, dùng nó làm một dung môi Tụ Hồn, tạo ra một thế giới tinh thần diễn sinh cho phép nhiều hơn hai vị Thánh Linh cùng tồn tại bên trong, với nhiệm vụ chính là đồng thời hỗ trợ ma pháp cho hắn.

Đồng thời hỗ trợ, khác với đồng thời phụ thể.

Đồng thời phụ thể là không thể, nhưng đồng thời hỗ trợ thì lại giống như nhất tâm nhị dụng. Mạc Phàm có khả năng chuyển đổi trạng thái cực nhanh, nhanh đến mức tạo cảm giác như đang sử dụng hai vị Thánh Linh phụ thể cùng một lúc.

Trên thực tế, đó là sự chuyển đổi liên tiếp, tựa như một thanh Thần Kiếm được khảm hai viên bảo ngọc Hỏa và Băng. Người cầm kiếm dùng ngọc Hỏa trước, chém ra Hỏa Kiếm, sau đó lại chuyển đổi cực nhanh qua ngọc Băng, phóng ra Băng Mâu. Chỉ là, khi tốc độ đạt đến đơn vị mili giây, thậm chí nhỏ hơn cả mili giây, khoảng thời gian cực tiểu này có thể bỏ qua, về phương diện sức mạnh thì hầu như không khác gì Thánh Linh song trọng phụ thể đồng thời.

Kinh hãi nhất chính là, Mạc Phàm có thể dung hợp cả hai chiêu thức của hai Thánh Linh phụ thể liên tiếp, bởi vì thời gian chuyển đổi trạng thái thực sự quá nhanh.

Vụt! Mạc Phàm dùng Tuyết Thần Vực đóng băng cả Bắc Âu, đóng băng cả vật chất lẫn tinh thần của vạn vật, rồi xuất hiện ngay sau lưng Chaos. Đôi mắt hắn hóa thành Bạch Viêm, sau lưng mọc ra đôi cánh Thần Phượng.

Ầm!

Tụ lực một quyền, một quyền như sao xẹt xé toạc không gian, dù đứng ở bất cứ đâu trên thế giới cũng sẽ thấy một quyền hóa thành cột sáng trắng chống trời, đấm thẳng vào cằm Chaos, đánh thủng cả bầu trời. Thiên địa bạch viêm và lôi điện xé rách không gian làm hai nửa.

Đừng nói là bị đánh văng ra ngoài Hệ Mặt Trời, như thế quá tầm thường. Một đòn vừa rồi của Mạc Phàm đã trực tiếp xuyên qua một vị diện khác, phá tan tầng tầng không gian cách trở, đánh bay hắn tới tận một tiểu vị diện thuần long nào đó.

Chỉ là một quyền, nhưng gợn sóng ánh sáng của nó lan rộng đủ để bao trùm toàn bộ một vị diện khác. Ánh sáng trắng cực lớn thậm chí còn đâm xuyên qua vị diện kia, như một bức tường ánh sáng khổng lồ dựng lên, chia cắt hai tòa thành nam bắc của vị diện thuần long.

Chưa hết.

Nắm đấm rực lửa, nhưng dư âm của nó lại diễn sinh ra Băng hệ ma pháp Tuyết Thần Ngạo Thế.

Tuyết rơi phủ trắng cả tiểu vị diện này, biến nó thành một vùng Bắc Cực. Tại đại lộ thứ bảy của tòa thành, ánh mặt trời cũng không thể xuyên qua nổi. Trong phút chốc, tại Tiểu Thế Giới này, hào quang Thái Dương và tuyết trắng vô ngần phảng phất như đang phân chia một ranh giới rõ ràng...

Chaos nằm sõng soài dưới đất.

Thân thể bị bạch viêm thiêu đốt, xung quanh thì bị băng tuyết niêm phong.

Đây chính là giá trị của việc Mạc Phàm chuyển đổi trạng thái phụ thể cực nhanh, căn bản không khác gì đồng thời phụ thể cả Băng Hà Thánh Linh Mục Ninh Tuyết và Đế Hoàng Thánh Linh Bạch Phượng Hoàng.

Thậm chí, sức mạnh còn đúng bằng cả hai cùng phụ thể một lúc, bởi vì toàn bộ năng lượng của hai vị Thánh Linh đều đã nằm trong Thần Vực sau lưng hắn.

Vẫn chưa xong.

“Asha Corea, nàng có tâm linh hệ cường đại, ta cũng có. Tâm linh của ta có thể sáng tạo ra pháp môn cho phép tách một phần linh trí của ta ra, ta cho phép nàng tiến vào tâm trí của ta để điều khiển phần đó.”

“Ta có kiếm, nàng có kiếm cảnh. Hiểu ý ta chứ?”

“Ta hiểu.” Trong thế giới tâm linh của Mạc Phàm, Asha Corea đáp lại.

Đúng vậy, Asha Corea không cần phụ thể hắn, nàng không phải tinh linh, Thánh Linh hay ma linh. Nàng là nhân loại pháp sư, là Thương Kim Giả.

Bởi vì nàng cũng sở hữu tâm linh cấm chú ma pháp giống Mạc Phàm, có thể cùng hắn diễn sinh pháp môn. Hắn cho phép nàng nắm giữ một phần linh trí của hắn, để nàng cầm kiếm mà chiến.

Điều này không cần phải học kiếm pháp.

Kiếm cảnh của Asha Corea hiện tại đã bằng một nửa của Phong Thanh Dương, vậy cũng đã là cường đại nhất thế gian rồi.

Mạc Phàm rút kiếm, cũng chính là Asha Corea thần giao cách cảm rút kiếm.

Không phải là nhất tâm nhị dụng.

Mà là Lưỡng Tâm Nhất Dụng!

Ngươi thật đáng thương.

Cả nhà chúng ta năm người, hội đồng một mình ngươi!

.................

Đề xuất Huyền Huyễn: Từ Hôm Nay Bắt Đầu Làm Thành Chủ
BÌNH LUẬN