Chương 1515: Ta có một món nợ, còn chưa có trả (hạ)
................
“Thương Kiếp!?”
Ngay tại Siêu Duy Vị Diện, người đủ tư cách truyền âm cho Mạc Phàm, đồng thời nắm vững kiến thức để đưa ra góp ý cho hắn vào thời điểm này, cũng chỉ có hai người.
Một là Sở Giang. Thế nhưng Sở Giang không đến, có lẽ hắn cũng chẳng biết chuyện gì đang xảy ra.
Mà người thứ hai, cũng là người biết rõ hơn cả và đang trò chuyện với Mạc Phàm đây, chính là Bàn Cổ.
“Cái gì Thương Kiếp? Không phải Thương Kiếp đã kết thúc rồi sao?” Mồ hôi đã sớm đầm đìa trên trán, Mạc Phàm có chút sửng sốt đáp lại.
Bàn Cổ lẳng lặng suy nghĩ một hồi, sau đó nghiêm túc nói: “Không hẳn. Thương Kiếp kia phần lớn là dành cho Chaos, không phải ngươi. Mạc Phàm, đừng quên bản chất ngươi vốn có song hồn của Lưỡng Cực Vị Diện, ngươi không cần Thương Kiếp. Ngươi chỉ cần tự bảo vệ mình, giết được kẻ muốn giết ngươi là Chaos, thì cuối cùng ngươi chính là kẻ thu hoạch được Thần Vị. Chaos mới là kẻ phải giết ngươi, sau đó càng phải dung hợp với ngươi, mà độ khó để dung hợp thành công lại càng cao hơn. Ngươi chính là Thương Kiếp mà Chaos cần vượt qua để đoạt lấy Thần Vị. Hai phạm trù này hoàn toàn khác biệt.”
Mạc Phàm nghe xong hoàn toàn ngây người!
Hiểu rồi, hiểu rõ rồi!
“Không phải chứ, lên làm Thượng Thương cũng có thương kiếp, Thượng Thương cái quái gì thế?”
Mạc Phàm thử dùng đủ loại cấm chú ma pháp hòng tiêu diệt Tam Nhật lơ lửng giữa thương khung, nhưng kết quả vẫn không hề thay đổi, chúng không hề suy suyển dù chỉ một ly.
Cảm giác tựa như pháp tắc đã hoàn toàn tan rã. Một vật thể có thể khiến cho cả ma pháp nghịch chuyển càn khôn của hắn cũng trở nên vô dụng.
Vô hiệu! Lôi Hệ, Thủy Hệ, Hỏa Hệ, Hỗn Độn Hệ, Nguyền Rủa Hệ, Quang Hệ, Hắc Ám... Toàn bộ các hệ ma pháp công kích đều vô hiệu.
Tam Nhật thậm chí còn hòa tan được cả ma pháp chung cực của Mạc Phàm.
Ngay cả Toàn Chức Pháp Thương hay Thiên Mang Thần Vương cũng chẳng thể làm lung lay ba vầng thái dương kia.
Đây rốt cuộc là hiện tượng quỷ dị gì?
Không chỉ riêng Mạc Phàm, tất cả Thiên Đạo của đa vị diện, tất cả Thiên Đạo Đế Hoàng nghe lệnh hắn tổng lực công kích, cuối cùng cũng đều vô nghĩa, không cách nào xua đuổi được Tam Nhật.
Trên thực tế, đám Thiên Đạo cũng cảm nhận được rằng, nếu Tam Nhật không biến mất, tất cả bọn chúng đều sẽ chết, chư giới đa vị diện sẽ không còn bất kỳ ai có khả năng sống sót. Mối nguy này vượt xa mọi thảm họa thông thường. Đây chính là Thương Kiếp tận thế chung cực của đa vị diện!!!
Tĩnh lặng...
Sự tĩnh lặng như một lời mỉa mai không thành tiếng.
Tựa hồ chúng đang muốn nói, mặc kệ ngươi thần thông quảng đại ra sao, Mạc Phàm, mặc kệ ngươi có là Thượng Thương đi chăng nữa, thì chung quy ngươi vẫn chỉ là một con người trong thế giới này, một kẻ đáng thương đang thống lĩnh đám sâu mọt kia mà thôi. Bọn ta cứ không muốn đi đấy, bọn ta cứ thích ở đây ban phát chút nắng ấm để dần dần thiêu rụi các ngươi đấy, ngươi làm gì được bọn ta nào?
Sắc mặt Mạc Phàm sa sầm, đây... chẳng lẽ đúng là nó, Thương Kiếp dành cho mình.
“Bình thường mà nói, có lẽ khi đã trở thành Thượng Thương Thần Vương, ngươi căn bản không cần đến Thương Kiếp nữa, nhưng hiện tượng này là cái quái gì thì chính ta cũng không hiểu. Cứ như thể sau khi khảo hạch xong, hệ thống rà soát lại một lần, nhận thấy ngươi chưa đủ tư cách, còn thiếu một cửa, nên liền mở ra vòng phúc khảo cuối cùng.” Bàn Cổ đưa ra một giả thuyết.
Thiên Kiếp dành cho Đế Hoàng, do Thiên Đạo quyết định.
Mà Thương Kiếp, là thử thách mà Thượng Thương chi tuyển bắt buộc phải trải qua. Nó không nằm trong phạm vi của Thiên Đạo, mà liên quan đến sự nhận thức và quyết định của tất cả dòng chảy vật chất, nguyên tố, thương linh, thứ nguyên trong đa vũ trụ, từ quá khứ xuyên suốt đến hiện tại, là quy tắc tối hậu của thời không.
Nghe lời Bàn Cổ, Mạc Phàm lập tức minh bạch.
Nếu ngẫm nghĩ kỹ, hắn xác thực còn thiếu một đạo Thương Kiếp cuối cùng thuộc về mình. Hơn nữa, hắn đủ thông minh để hiểu, Thương Kiếp đó có khả năng thuộc về phạm trù gì rồi.
Có lẽ Thương Kiếp cuối cùng của ta, chính là nàng!
Mặc dù đã lẩn trốn suốt thời gian qua, cố gắng chôn giấu và quên đi để sống tốt cho mình, nhưng đến cuối cùng, chính hắn cũng không thể tự kiểm soát được bản thân, Thương Kiếp rốt cục vẫn bị dẫn động tới.
Mạc Phàm đứng chết trân tại chỗ, thần sắc thoáng nét bi thương...
Quan sát từ bên cạnh, Bàn Cổ thấy Mạc Phàm như có thứ gì nghẹn lại trong cổ họng, nửa ngày không nói nên lời, mãi đến cuối cùng mới khó nhọc thốt ra: “Thương thiên nghiệt duyên, thương kiếp luân hồi.”
Khi Mạc Phàm nói ra câu này, đôi mắt bất giác đã có chút co rụt lại. Cứ việc bề ngoài hắn cố gắng cưỡng ép duy trì trấn tĩnh, song, nội tâm lại dời sông lấp biển, khó lòng che giấu được thần thái có phần gượng gạo.
Biểu hiện này khiến Bàn Cổ trong lòng khẽ động, ý thức được đại sự không ổn.
“Xem ra, nghi ngờ của ta trong quá khứ đã thành sự thật. Bí mật đằng sau bốn mảnh bức họa khởi nguyên và Vĩ Linh Hoàng, có đúng không...” Bàn Cổ đồng cảm, cũng khô khốc cười gượng.
Không cần câu trả lời, biểu hiện của Mạc Phàm đã nói lên tất cả.
Trí tuệ của Bàn Cổ cực cao, chỉ một thoáng liếc mắt đã lập tức minh bạch, tâm trí dần chìm xuống.
Bảo sao...
Bảo sao ngay cả Mạc Phàm cũng không chống lại được.
Bất luận là Thiên Kiếp hay Thương Kiếp, loại hình đáng sợ nhất không phải là Diệt Tuyệt Kiếp, mà là Tình Kiếp nghiệt duyên, và đáng sợ hơn nữa chính là ---- Luân Hồi Kiếp.
Dòng chảy thời gian và luân hồi chính là thứ đáng sợ nhất.
Luân hồi ở đây, không phải là luân hồi đầu thai thông thường. Độ Kiếp Luân Hồi, Thiên Kiếp Luân Hồi mới là đầu thai sang một kiếp khác, giống như Phong Thanh Dương, đó chính là kiếp số của hắn.
Mà Thương Kiếp Luân Hồi thì lại vô cùng kinh khủng, nó liên quan trực tiếp tới thời không, tới dòng chảy thời gian, có thể sửa đổi, hoặc thậm chí là xóa bỏ.
Bởi vì pháp tắc thời gian luôn tuyến tính đi lên, có những sự kiện then chốt của Thiên Cơ không thể bị thay đổi, ngay cả cấp bậc như Mạc Phàm cũng không có khả năng tua ngược quá khứ để thay đổi một sự kiện.
Bởi vậy cho nên, Thương Kiếp Luân Hồi, chính là thứ đáng sợ nhất!!! Chỉ cần một chút sơ sẩy, đừng nói chỉ một mình Mạc Phàm, mà ngay cả dòng thời gian của cả đa vũ trụ cũng sẽ bị xóa bỏ. Đây chính là áo nghĩa của Deathflag.
“Đối với một cá thể đơn độc mà nói, tình cảm và tận thế là những cuộc chiến tranh cùng đẳng cấp, chỉ khác biệt về phương thức. Thương Kiếp của ngươi, ảnh hưởng đến toàn bộ đa vị diện.” Bàn Cổ nói.
“Ta biết.” Mạc Phàm cảm thấy có thứ gì đó nghẹn lại trong cổ họng, khó khăn kiềm nén cảm xúc.
“Ngươi đã tránh né nó?” Bàn Cổ nhẹ nhàng chất vấn, nhưng thực ra giống như đang tận tình hỏi han hơn.
“Ta đã cố.” Mạc Phàm đáp.
“Nhưng ngươi không quên được nàng?” Bàn Cổ dở khóc dở cười.
“Ừm, quá khó để quên đi một người. Ta vẫn còn ám ảnh về nàng, ám ảnh đến mức chính ta cũng không đủ can đảm đối diện sự thật. Có lẽ vì lòng ta rung động, tâm ta do dự, cho nên Thương Kiếp mới đến để khảo hạch lại chính ta.”
“Vậy bây giờ, ngươi tính thế nào?” Bàn Cổ không dám đòi hỏi gì thêm ở Mạc Phàm.
Trên thực tế, nếu Mạc Phàm bây giờ không đi tiếp nhận Thương Kiếp, tất cả mọi người chắc chắn phải chết, thời không này, dòng thời gian này sẽ vĩnh viễn bị xóa bỏ.
Có lẽ một Thượng Thương Thần Vương như Mạc Phàm có thể miễn cưỡng sống sót bằng cách nào đó, né tránh sang một dòng thời gian khác, nhưng tất cả mọi người, kể cả Chí Tôn Đế Hoàng, cũng chưa chắc sống nổi, chắc chắn phải chết. Phải biết, Bàn Cổ bây giờ thậm chí còn chưa trở lại cảnh giới Chí Tôn Đế Hoàng!
Bất quá, Bàn Cổ biết mình chẳng có quyền đòi hỏi gì ở Mạc Phàm thêm nữa, nên khi lời hắn nói ra, cũng mang theo một chút tâm tư buông xuôi.
Chết thì chết thôi.
Nhẹ tựa lông hồng...
Nhân sinh một đời, thương sinh một kiếp, đâu dễ gì được chứng kiến Luân Hồi Thương Kiếp giáng lâm!!
Chỉ thấy Mạc Phàm hư không tiêu thất.
Một làn sương khói mờ ảo cuốn qua, trước khi đi, hắn chỉ để lại cho Bàn Cổ duy nhất một câu: “Ta có một món nợ, còn chưa có trả.”
Bàn Cổ ở lại, lòng nặng trĩu như biển khơi xô bờ.
Món nợ này, nghe thôi đã thấy nặng tựa ngàn non, dường như không bao giờ có thể trả nổi...
..........
Hôm đó, toàn đa vị diện mưa to xối xả, cơn mưa tầm tã tựa như lệ sầu của Thượng Thương.
Thỉnh thoảng, có người còn nghe thấy một câu rên rỉ nỉ non của ai đó vang vọng giữa thương khung.
Một tiếng than ai oán của nam tử.
“Bao nhiêu luân hồi thiếu một người...”
Day dứt.
Dằn vặt.
Hoàng hôn trong đêm mưa, giữa màn mưa có một nữ nhân cầm cây dù giấy, mái tóc trắng xõa dài trên vai, chỉ thấy bóng lưng xinh đẹp mà không thấy rõ dung mạo.
Nàng cũng nghe được câu nói kia của Thượng Thương, nức nở thổn thức, rốt cục không kìm được nỗi lòng mà bật khóc. Cũng đã lâu lắm rồi nàng mới có dịp òa khóc như mưa một cách đáng thương đến vậy. Cảm giác ấy tựa như một con Tuyết Miêu cô độc đứng trên Thiên Sơn vô định, tiếng khóc lẻ loi khiến bất cứ ai trông thấy cũng chỉ muốn ôm nàng vào lòng.
Ngày hôm đó.
Nước mắt của nàng rơi đến đâu, sông băng đóng băng đại địa đến đấy. Thậm chí, bởi vì Tuyết Thần Ngạo Thế Băng Phát Lãnh Hà của nàng bộc phát đến cực điểm, đã kích hoạt một Kỷ Băng Hà mới tại Bắc Băng Dương, biến mảnh hải dương này vĩnh viễn trở thành lãnh địa của Tuyết Thần. Truyền kỳ về nàng, ngàn vạn năm sau, người ta vẫn còn đọc mà nhói lòng, đọc mà ám ảnh, và nguyền rủa đến cực điểm cái tên đã khiến nàng ra nông nỗi ấy.
Bao nhiêu luân hồi thiếu một người...
Lại thêm một nghiệt duyên thương kiếp...
.......
Cùng thời điểm cơn mưa tầm tã trút xuống Siêu Duy Vị Diện.
Nơi đây có một Thần Kiếm Chi Mộ. Nghe nói đã từng có một luồng kiếm mang vô song đâm xuống tòa thành này, dùng máu của một vị nữ nhân xinh đẹp nhất để đơm thành hoa.
Hoa mọc lên chính là Bỉ Ngạn. Thần Tỉnh Bỉ Ngạn.
Phía dưới, Sở Giang và Phong Nguyệt Cát hằng năm đều đến đây cúng bái cho nàng.
Nghiệt duyên thương kiếp...
Trên bia kiếm, có khắc một bài thơ.
Hoa nở ngàn năm hoa bỉ ngạn
Mộ kiếm huyết nhuộm nỗi bi thương
Vô hoa hữu diệp, vô tương ngộ
Vạn kiếp luân hồi, vạn kiếp vương
Duyên phận này, đã định sẵn tử sinh.
Bao nhiêu luân hồi thiếu một người...
.......................
.......................
Mạc Phàm tiếp nhận Thương Kiếp, xuyên qua vô tận vị diện, tiến vào một điểm neo thời gian của thế giới.
Nơi này trống rỗng, tựa như hư vô, không có hỗn loạn, cũng chẳng có gì đáng để bận tâm, chính là điểm kỳ dị khởi đầu của Big Bang, là khởi nguyên của đa vị diện thế giới.
Đột nhiên, ngay tại thời khắc này, Mạc Phàm bắt đầu nhìn thấy dòng chảy thời gian lóe sáng lên từ điểm kỳ dị.
“Đầu tiên cần hiểu rõ một điểm, nếu con người thật sự có linh hồn, vậy linh hồn được tạo thành từ cái gì? Là vật chất, hay là năng lượng?” Một thanh âm quen thuộc truyền đến tai hắn, nhưng trong thoáng chốc hắn không thể nhận ra.
“Ai vậy?” Mạc Phàm hỏi.
Một lát sau, không thấy âm thanh kia trả lời.
Mạc Phàm suy tư một chút, tuy không xác định được người nói, nhưng vẫn trả lời: “Dường như đều không phải.”
“Vậy ký ức cùng ý thức thì sao? Chúng ở trong linh hồn, hay vẫn tồn tại trong đại não?” Âm thanh quen thuộc lại lên tiếng.
Mạc Phàm nhíu mày, xác nhận: “Là ở trong linh hồn.”
Đây là pháp tắc cơ bản, không khó để biết.
Giọng nói ấm áp của nam tử kia lại một lần nữa truyền đến: “Tạm thời không nói ngươi trả lời đúng hay sai, vậy ta hỏi tiếp. Nếu như con người thật sự có linh hồn, mà lại không thuộc về vật chất cùng năng lượng, ngay cả ký ức và ý thức đều có thể chứa đựng bên trong, vậy thì... linh hồn được tạo ra từ đâu?”
“? ? ? ?”
Câu hỏi này, độ khó đã tăng lên một chút.
Thế nhưng Mạc Phàm vẫn rất nhanh trả lời: “Phân tán từ một linh hồn vĩ đại nhất.”
Thần hồn phân tán, thiên hồn phân tán. Giống như linh hồn của thiên sứ, vốn được nặn ra từ thần hồn của Thiên Phụ, pháp tắc này chỉ cần đạt tới cảnh giới Đế Hoàng là sẽ hiểu rõ.
Thanh âm thần bí kia lại hỏi: “Linh hồn vĩ đại nhất phân tán. Vậy còn thể xác thì sao, vạn vật thế gian chẳng lẽ được tạo ra từ thể xác của linh hồn kia?”
Mạc Phàm nhớ tới thân thể khủng bố của Thần Mẫu Gaia làm nơi trú ngụ cho Siêu Duy Thần Lục, nhớ đến Vạn Long Uyên Khung long môn chính là khung xương của Thần Mẫu, nhớ đến kích thước kinh hoàng của Thanh Hoàng Hiên Viên Long quấn quanh Địa Cầu, dứt khoát trả lời: “Đúng vậy.”
“Vậy ngươi có đoán ra được thế giới tạo ra từ gì rồi?” Thanh âm thần bí hỏi.
“Cổ Thần.”
“Là từ thi thể của Cổ Thần.”
Big Bang bắt đầu từ điểm kỳ dị, và điểm kỳ dị chính là thi thể phân rã của Cổ Thần.
Thần hồn phân rã thành ức vạn linh hồn thương linh, thân xác nổ tung thành vũ trụ, nội tạng trở thành thiên thể và thiên hà, giọt máu hóa thành tinh huy, sao trời. Mỗi một thuộc tính ma năng linh bản, chính là đại diện cho mỗi một chiều không gian vị diện.
Thuyết pháp này, rất rõ ràng!
Mạc Phàm trước đây đã sớm cảm ngộ được, bây giờ hắn là Thượng Thương, càng không có lý do gì không biết.
Bộp bộp bộp bộp ~~~~~~~~~~~!
Thanh âm tựa như tiếng vỗ tay vang lên bên cạnh Mạc Phàm.
Một khắc sau, giọng nói của nam tử thần bí lại truyền đến: “Vậy theo ngươi, Cổ Thần đầu tiên đến từ đâu? Ngươi nói hắn là điểm kỳ dị tạo ra Big Bang, vậy hắn ở đâu, hắn là ai, hắn tồn tại như thế nào? Hắn có trước cả vũ trụ, vậy cái gì đã sáng tạo ra hắn?”
Câu hỏi này...
Mạc Phàm không thể trả lời.
Không phải vì ý gì khác, đơn giản là hắn không biết.
Hắn chưa bao giờ rảnh rỗi tự hỏi mình câu này.
Trong quá khứ, Mạc Phàm chỉ mặc định rằng có một Cổ Thần nào đó ngã xuống, ban phát Tuế Nguyệt linh năng cho vũ trụ, chứ chưa từng giả thuyết sâu hơn về nó.
“Thương Kiếp Luân Hồi của ngươi, bắt đầu rồi.” Thanh âm của nam tử thần bí lại vang lên.
Nó không đợi Mạc Phàm trả lời đúng, cũng chẳng cho hắn biết kết quả.
Chỉ thấy một luồng ánh sáng của dòng chảy thời gian cuốn lấy Mạc Phàm, đem cả bản thể lẫn linh hồn, lẫn tất cả phân thân ở nhân gian của hắn tụ tập lại nơi này. Bao gồm cả khế ước, hồn ước, linh ước thuộc về Mạc Phàm, tất cả tất cả.
“Cái gì vậy? Ta cảm giác thân thể mình giống như một cái neo, đem linh hồn neo chặt tại đây. Ta rõ ràng chỉ cần giãy giụa một chút là có thể thoát ra, nhưng lại cảm giác một khi thoát ra, sẽ có chuyện kinh khủng xảy ra. Cảm giác này khiến ta không giải thích được mà sinh ra khủng hoảng, sau đó không dám làm gì tiếp.” Mạc Phàm kinh hãi thốt lên.
Cảm giác chỉ cần sơ hở một chút, đa vị diện sẽ rơi vào trầm luân.
Chân diện mục của thế giới, chính là chảy trên một dòng thời gian cố định, gọi là dòng thời gian vĩnh hằng.
Một màn kỳ dị trước nay chưa từng có, ngay cả Mạc Phàm cũng chẳng thể cưỡng lại lực lượng của dòng chảy thời gian. Thời gian này đem hắn phân nhánh sang một dòng thời gian khác, thuộc về một hệ sinh thái vũ trụ khác của đa vị diện, ở bên ngoài.
Ví như dòng thời gian của vũ trụ là một đường thẳng, bao gồm tất cả đa vị diện sinh sống trên đường thẳng đó, thì hiện tại Mạc Phàm đã bị cắt đi, cả hắn và tất cả sủng thú của hắn đều bị ném đến một dòng thời gian mới.
Apase, Viêm Cơ, Thanh Long, lão lang, Lonna... bao gồm cả Vạn Long Uyên Khung khế ước của Apase, tất cả đều đi theo Mạc Phàm, tiến vào trong tinh thần thế giới của hắn. Hiện tại, tất cả đều bị kéo đến nhánh thời gian hoàn toàn mới này.
Qua đi một hồi lâu, Mạc Phàm không nghe thấy thanh âm nào nữa.
“Này, ngươi bắt đầu rồi đấy hả?”
“Tại sao ta chỉ bị nhốt ở đây? Thương Kiếp của ta đâu, đến đi.”
“Vì sao ta không nhìn thấy gì cả?”
Tất cả chỉ là một màn hư vô trơ trọi.
Tĩnh mịch.
Cũng không biết đã trôi qua bao lâu.
Tuế nguyệt thôi đưa, có lẽ nhân gian đã trôi qua ngàn năm, vạn năm, thậm chí cả chục vạn năm.
Trong lúc Mạc Phàm ngây ngốc đứng đó, hắn nhớ đến Mục Ninh Tuyết, hắn nhớ đến Diệp Tâm Hạ, nhớ đến Asha Corea, và cuối cùng, hắn nhớ đến nàng.
Có một nỗi day dứt trong lòng vĩnh viễn không cách nào nguôi ngoai.
Đột nhiên, vừa nhớ đến Vĩ Linh Hoàng, Mạc Phàm bỗng chốc tỉnh ngộ.
Thương Kiếp Luân Hồi!
Nàng vì ta mà tiến vào luân hồi.
Ta vì nàng, cũng phải tiến vào luân hồi.
Luân hồi nhân quả, nghiệt duyên luân hồi.
Cổ Thần...
Câu hỏi lúc nãy, thân xác Cổ Thần từ đâu mà ra...
Mạc Phàm rốt cục đã có câu trả lời.
Cổ Thần chính là Thượng Thương.
Thượng Thương chính là hắn.
Hắn chính là Cổ Thần!!!
Còn ai giống Cổ Thần hơn hắn nữa chứ?
Chẳng lẽ, đây chính là vòng lặp nhân quả, là luân hồi của thời gian?
Điểm cuối cùng chính là điểm bắt đầu. Thương Kiếp của Mạc Phàm là phải tiến vào luân hồi, hắn chết đi và phân rã, mới tạo ra thế giới, quy hoạch nên điểm kỳ dị.
Nội tâm Mạc Phàm dậy sóng, hắn đứng đó, cảm giác mọi thứ thật phi thực.
Đây là một vòng lặp vĩnh hằng không có hồi kết.
Mỗi lần luân hồi tỉnh giấc, Mạc Phàm sẽ phải trải qua Thương Kiếp, đi về nơi bắt đầu. Thân thể Cổ Thần của hắn chính là điểm kỳ dị. Hắn mượn tương lai của chính mình để kiến tạo thế giới, vậy thì tương lai của hắn cũng phải quay về điểm kỳ dị này để hoàn trả.
Tựa như câu hỏi, trứng có trước, hay gà có trước ---- câu trả lời là không xác định.
Mạc Phàm không biết gốc rễ bắt đầu từ đâu.
Nhưng cuối cùng, khi hắn lên làm Thượng Thương, Thương Kiếp Luân Hồi liền thuộc về hắn, hắn phải trả lại tất cả cho thương linh từ thuở ban đầu.
Cổ Thần không tự sinh ra, cũng không tự mất đi. Là hắn ở tương lai trở thành Thượng Thương rồi quay về quá khứ để điền vào chỗ trống. Dòng thời gian của những người còn sống vẫn sẽ tiếp diễn, nhưng hắn sẽ phải đi ngược lại, đi một vòng tròn của luân hồi kiếp, từ điểm cuối quay ngược về điểm khởi nguyên để hoàn thành luân hồi.
Thương Kiếp là tối quan trọng, bắt buộc Mạc Phàm phải hoàn thành vòng tròn tồn tại của Big Bang. Chỉ có hắn mới làm được điều này, thực tại mới có thể tiếp diễn, mọi thứ mới được định nghĩa rõ ràng.
Giả như Mạc Phàm không về quá khứ trả nợ, mọi thứ trên thế gian sẽ trở nên vô nghĩa, không tồn tại. Mà vũ trụ đang tồn tại, tức là trong vô tận chuỗi vòng lặp đó, Mạc Phàm chắc chắn đã hoàn thành Thương Kiếp rồi.
Không có bắt đầu thì sẽ không có kết thúc!!!
Cho nên, hắn phải bắt đầu.
Thì ra, thì ra giọng nói kia có thanh âm cực kỳ quen thuộc, đó chính là giọng nói của chính mình ở quá khứ để lại...
Mạc Phàm bật cười, tự cười khổ với chính mình.
Ra là vậy...
Nguyên lai, không phải nó bắt nhốt mình ở đây rồi bảo rằng Thương Kiếp bắt đầu mà chẳng làm gì cả. Bởi vì đơn giản, Thương Kiếp là do chính hắn bắt đầu.
Không ai có khả năng giết Mạc Phàm, chẳng có pháp tắc nào giết nổi hắn. Chỉ có tự hắn, tự hắn ý thức được việc phải đi vào luân hồi, tự hắn ngộ ra, là chính bản thân tự nguyện đi đến gặp Thương Kiếp.
Nói cho dễ hiểu ---- hắn nguyện ý tự sát, hiến tế bản thân để tạo ra điểm kỳ dị, tạo ra khởi nguyên.
Có lẽ, đã đến lúc phải chết rồi...
Nội tâm Mạc Phàm thời khắc này thanh thản lạ thường, hắn không quá cực đoan, cũng chẳng thấy có gì bất hạnh.
Thế gian này... thật đẹp.
Có rất nhiều chuyện hắn đã làm xong, cũng có rất nhiều chuyện còn dang dở.
Bất quá, luân hồi, đúng là một trong những điều hắn muốn làm.
Hắn muốn gặp lại các nàng.
Hắn muốn gặp lại Vĩ Linh Hoàng.
Hắn còn một câu day dứt trong lòng, chưa có cơ hội nói ra.
“Xin lỗi nhé, những người bạn đồng hành qua hồn ước, linh ước, và khế ước của ta. Vì ta mà các ngươi cũng sẽ bị phân hủy theo đạo Thương Kiếp cuối cùng này. Xin lỗi. Luân hồi trôi qua, chúng ta sẽ bắt đầu lại từ đầu, ta sẽ lại lần lượt đi tìm kiếm các ngươi.” Mạc Phàm trầm giọng da diết.
Cứ việc có bao nhiêu không cam lòng, nhưng kỳ thực cũng rất hưng phấn.
Nhân sinh bắt đầu lại một kiếp, còn gì trân quý hơn việc được luân hồi lần nữa, gặp lại những người bạn, những người mình thương yêu.
Có lẽ một kiếp mới bắt đầu lại, cũng không phải là quá tệ.
“Thương Kiếp, ta đến đây.”
Ngã xuống, vô tận ngã xuống.
Mạc Phàm tách ra khỏi dòng thời gian chính để đi ngược về điểm xuất phát, sau đó nhập lại vào nhánh thời gian này, tựa như đi một vòng tròn khép kín về nơi bắt đầu. Sau đó, hắn bành trướng bản thân rồi phát nổ, phân hủy cùng với tất cả sủng thú của mình.
Từ đó, điểm kỳ dị chính là hắn, Cổ Thần chính là hắn, Pháp Thương Mạc Phàm. Big Bang tại một nhánh vũ trụ khác được tạo ra, khai sinh ra khởi nguyên đa vũ trụ, khai sinh ra Khởi Nguyên Bàn Cổ, Long Thần, Tà Thần, Thần Mẫu Gaia.
Bây giờ Mạc Phàm mới phát hiện, bốn mảnh Thần Luân Khuyết sau lưng mình chính là bốn mảnh bức họa cổ xưa mà bốn vị Chí Tôn Đế Hoàng nắm giữ. Nhiệm vụ của nó chính là khi tập hợp lại một chỗ, sẽ trả về ký ức luân hồi, trả về tất cả các chi kiếp luân hồi.
Vĩ Linh Hoàng đã tập hợp được cả bốn mảnh này, vậy thì nàng, đã có được ký ức của chính mình trong quá khứ luân hồi?
Chẳng trách Vĩ Linh Hoàng nói rằng, nàng đã mất rất nhiều ký ức, rất nhiều ký ức.
Trong trái tim Mạc Phàm có một giọt nước mắt của Vĩ Linh Hoàng. Khi hắn chết đi, giọt nước mắt đó chảy về Quang Minh Vị Diện, rơi xuống đáy biển, trải qua vô tận tuế nguyệt, cuối cùng tạo ra Mang Đế Horakthy. Nàng vốn là giọt nước mắt trong trái tim hắn.
Vậy còn Vĩ Linh Hoàng xuất hiện ở thế giới ma pháp thì sao?
Nàng, cũng giống hắn, một chưởng thứ chín đánh ra, chính là luân hồi.
Nàng cũng đã luân hồi.
Nàng đi ngược dòng thời gian mà hắn tạo ra, trở thành sinh vật độc nhất vô nhị ở thế giới ma pháp.
Chẳng trách, chẳng trách nàng luôn cảm thấy có thứ gì đó mình đã lãng quên trong quá khứ, nàng luôn u buồn sầu muộn như vậy...
Chẳng trách, bức tranh về nam tử kia, nàng dù ý thức được mình đã vẽ ra, nhưng hết lần này đến lần khác cũng không nhớ hắn là ai, lại càng không hiểu vì sao hắn giống Mạc Phàm đến vậy.
Thì ra là đúng, hắn chính là Mạc Phàm!!!
Trong lúc phân hủy, Mạc Phàm nhìn thấy một số chuyện trong dòng thời gian quá khứ...
Bắt đầu từ thời điểm Chaos sáng tạo ra Mạc Phàm, Vĩ Linh Hoàng lúc đó cũng có mặt ở đó, tại thế giới ma pháp, chứng kiến Mạc Phàm của thế giới ma pháp khi đó ngã xuống.
Không biết vì sao, nàng đã khóc. Nhìn thấy Mạc Phàm của thế giới ma pháp chết đi, nàng khóc thương tâm, lệ rơi ướt mi. Giọt nước mắt của nàng nhòe đi, chảy vào tim hắn, khắc thành lạc ấn. Mà Chaos sau khi dung hợp song hồn cho Mạc Phàm chính là đã sử dụng trái tim này.
Lúc Mạc Phàm giao chiến với Thiên Sứ Sariel ở Song Thủ Các, hắn gần như đã bị giết. Thời điểm đó, ngay cả một chút cấm chú cũng không thể xuất hiện trong khu vực bị bao quanh bởi lĩnh vực Chu Tước và Dị Không Chi Sương đáng sợ kia, vậy mà Linh Linh lại có thể bước vào, rút ra thanh thương đâm xuyên trái tim Mạc Phàm. Vì sao?
Mạc Phàm nhìn vào dòng chảy thời gian, hắn đã thấy Huyền Vực xuất hiện.
Cấm pháp!!!
Xung quanh Linh Linh, có một tầng Huyền Vực cấm pháp bao bọc, khiến nàng miễn nhiễm với tất cả.
Vĩ Linh Hoàng ngay tại Phú Sĩ, đã sớm dùng một chiêu bảo hộ Linh Linh, để Linh Linh cứu Mạc Phàm một kiếp.
Còn có rất nhiều điều không thể lý giải trong quá khứ, Mạc Phàm rốt cục đã minh bạch...
Trong quá trình tan chảy, linh hồn hắn sớm đã ngấn lệ, đau đớn và thống khổ không chịu nổi.
Vĩ Linh Hoàng và Mang Đế Horakthy, hai nàng tuy hai mà là một.
Vĩ Linh Hoàng chết, Huyền Chưởng thứ chín xuất ra, chính là đem toàn bộ ký ức giao phó cho Horakthy, để nàng theo chưởng thứ chín luân hồi trở về quá khứ, cứu giúp Mạc Phàm. Mà khi Horakthy luân hồi về quá khứ, nàng liền có mặt ở thế giới ma pháp, trở thành một đời Vạn Yêu Thần Tọa mới.
Chưởng thứ chín kia, tên gọi là Luân Hồi Chưởng!!!
Mạc Phàm thét lên, gào thét điên cuồng trong cõi hư vô...
Hắn chợt nhớ lại một câu mà Vĩ Linh Hoàng từng hỏi hắn.
“Ngươi có bao giờ nghĩ, sẽ yêu ta giống như Mục Ninh Tuyết không?”
“Không, vĩnh viễn không.”
“Không sao, thật đáng tiếc... Mạc Phàm, ngươi có bao giờ nghĩ rằng sẽ thay đổi không?”
Trong phút chốc, vị Thượng Thương Thần Vương ấy, khóc như một đứa trẻ.
....
Cái gì mà có thay đổi không cơ chứ.
“Nương tử, ngày đó đã đến rồi.”
“Chỉ là... nó đến hơi muộn một chút, một chút thôi.”
Thời gian chưa chắc đã chứng minh được nhiều việc, nhưng chắc chắn, nó đã giúp ta nhìn thấu được nhiều thứ.
Ngược dòng quá khứ quay về những ký ức xưa, Mạc Phàm mang theo hoài bão muốn tìm lại những ký ức hôm nào.
Hắn thực sự rất sợ, rất sợ, một lần nữa, sẽ đánh mất Vĩ Linh Hoàng.
Gặp được người mình thực sự rung động, nhưng lại chẳng thể tiến lại gần.
Giống như trong một bộ phim hắn từng si mê nghiền ngẫm, có một câu thoại khiến hắn ấn tượng sâu sắc nhớ mãi không quên, bây giờ lại ứng nghiệm lên chính bản thân mình.
......Đã từng có một mối tình chân thành đặt trước mặt ta. Nhưng mà ta không biết trân trọng. Cho tới khi mất đi thì ta mới hối hận không kịp. Trên trần gian còn có gì đau khổ hơn như vậy?!? Nếu mà ông trời cho ta một cơ hội trở lại một lần nữa, thì ta sẽ nói với nàng là ta yêu nàng. Nếu nhất định phải có một kỳ hạn cho mối tình này, ta hy vọng là... mười ngàn năm. Không, là vĩnh viễn.
Dù có phải luân hồi bao nhiêu kiếp, ta vẫn muốn tìm gặp lại nàng...
Bao nhiêu luân hồi thiếu một người.
Ta nhất định sẽ trả lại cho nàng, tất cả!!!
.....
Bụp!
“Thật đáng tiếc, Thương Kiếp Luân Hồi không như ngươi tưởng tượng đâu. Nghiệt duyên, chính là nghiệt duyên. Ngươi không chung thủy, thì cái giá phải trả chính là như vậy đấy.” Giọng nói của Mạc Phàm ở quá khứ thở dài, tiếc nuối vang lên.
Luân hồi, nào có để lại ký ức!
Luân hồi, vốn là xóa sạch tất cả.
Mà Mạc Phàm cũng không nghĩ tới.
Kiếp sau của hắn bắt đầu lại từ đầu.
Cũng không phải là hắn.
.....................................................
Đến khi Mạc Phàm mở mắt ra lần nữa, hắn phát hiện bản thân mình đang ở Hắc Ám Vị Diện, đang ở Chu Du Thế Giới.
“Ta là ai? Đây là đâu?” Thiếu niên luân hồi mở miệng.
Hắn ở thế giới Chu Du nguyên thủy, trí tuệ vẫn cực cao, bởi vì dù đã quên đi ký ức, mất đi toàn bộ tu vi, nhưng trí tuệ của Thượng Thương vĩnh viễn không thể nào thấp được.
Mấy năm sinh hoạt ở thế giới Chu Du, vật vờ suýt chết mấy lần.
Thiếu niên hôm đó đã bắt đầu đặt cho mình một cái tên.
Bởi vì thế giới này quá hỗn loạn, quá đáng sợ, để lại ấn tượng sâu sắc trong nhận thức của hắn.
Cho nên hắn đặt tên của mình là...
“Ta gọi là Chaos!!!!!!” Mạc Phàm mở miệng nói.
...
Trớ trêu thay cái gọi là nghiệt duyên...
Ác độc thay, đây mới là Thương Kiếp Luân Hồi...
Một là ngươi chết đi như một vị anh hùng, hai là ngươi sống đủ lâu, để biến mình trở thành phản diện.
Đi một vòng luân hồi, rốt cục hóa ra, mọi thứ đều bắt đầu từ chính mình.
Chaos mất đi tất cả ký ức, trong đầu hắn, chỉ có một mục tiêu là tìm lại ký ức của mình.
Mà làm sao để tìm lại ký ức?
Thần Vị!
Chính là nó, Thần Vị!!!
“Ta có một món nợ, giống như còn chưa có trả.” Chaos cười cười nói.
......................
......................
Tại dòng thời gian chính sau khi Mạc Phàm rời đi.
Siêu Duy Vị Diện.
Thế Mỹ đi tới thắp nén nhang trên Thần Kiếm Mộ của Asha Corea, khuôn mặt ngấn lệ.
“Xin lỗi, ta có một cảm giác rất kỳ lạ, ta có cảm giác... không biết vì sao, ta cảm thấy, ta đã từng yêu nàng.”
Những người mà chúng ta gặp không phải là tình cờ.
Họ đi ngang qua đời ta là có một lý do nào đó...
Có phải hay không!?
Hàn Hải Điện Chủ, Thế Mỹ...
Hắn chính là người năm xưa trò chuyện với Thần Mẫu Gaia ngày nàng thất bại, hắn chính là một phân thân của Chaos!
................
Đề xuất Linh Dị: Trảm Thần Chi Phàm Trần Thần Vực