Chương 159: Cố Đô Đóng Cửa
----
Phía xa, toàn bộ pháp sư trong Nội Thành đều đang ngẩn ngơ, chết lặng. Đây là tình huống gì thế này?
Bọn họ đã quá quen thuộc với mọi ngóc ngách nơi đây, hiểu rõ tường tận từng chi tiết, từ vòng đời sinh hoạt của Vong Linh, tập tính bầy đàn của chúng, cho đến bản năng nhận diện những sinh vật cao cấp nguy hiểm.
Cũng vì thế mà đại bản doanh tháp phòng ngự ở Cố Đô luôn được tân trang, có kế hoạch bảo vệ then chốt, có đội ngũ trinh sát lành nghề, có trang bị khắc chế tiên tiến, đặc biệt ứng phó tốt với mọi tình huống có thể xảy ra.
Ừm, đó là ngày thường thì như vậy!
Hôm nay, không phải ngày thường…
Bầu trời đã mất đi vẻ thanh tịnh vốn có. Mấy đạo tinh quang vừa giáng xuống trước mắt đã làm thay đổi tất cả. Một khắc trước, một tấm lưới trắng không biết từ đâu giáng xuống, giăng chằng chịt giữa không trung. Quay đi quay lại bàn tán vài câu đã nghe thấy những âm thanh xào xạc như pháo đốt, rồi hỏa diễm bùng lên giữa trời, bên trong hỏa diễm lại là những mảng không gian bị cắt xé, vặn vẹo. Cuối cùng, tất cả hóa thành một thế giới màu huyết mực, sặc mùi tử thi.
Đừng nói là dân chúng hiếu kỳ, ngay cả cấm vệ pháp sư, đại diện Liên minh Thợ săn hay sĩ quan quân đội đang túc trực cũng chẳng ai hiểu rõ đây là hiện tượng gì, tất cả đều lâm vào hỗn loạn.
Người khó chịu nhất lúc này chính là Hàn Tịch. Tuy hắn không phải Thành chủ Cố Đô, nhưng với tư cách là người đứng đầu Hiệp hội Ma pháp tại đây, tuyệt đại đa số mọi quyết định đều phải thông qua hắn.
Đám đông bất ngờ dừng hết mọi công việc, đổ dồn sự chú ý ra vùng ngoại thành, nơi một màn không gian quỷ dị đang biến ảo. Chuyện này tự nhiên đã ảnh hưởng đến toàn bộ lưu dân trong thành. Họ truyền tai nhau rằng có phải đại kiếp vong linh Cố Đô lại một lần nữa tái diễn hay không? Liệu có giống như thảm cảnh ở Ma Đô hay chăng?
“Điều tra được gì rồi?” Hàn Tịch đứng trên tháp nội viên, nhìn ra xa hỏi.
“Chúng ta không thể ra xa được, nửa dặm gần nhất đã bị một kết giới không gian chặn đứng. Đây là loại lực lượng mà ngay cả siêu giai pháp sư cũng không thể bước vào!” Tường Bân mở miệng nói.
“Kết giới không gian?” Quân Ti Lục Hư đứng bên cạnh Hàn Tịch, hai mắt lộ rõ vẻ kinh ngạc.
“Phải, quân đội đã tạm dừng tiến quân, cấm vệ pháp sư cũng đã lui về xây dựng phương án phòng thủ. Bất kể thế nào chúng ta cũng không thể lọt qua được.” Tường Bân trình bày rõ ràng sự tình.
“Khụ khụ…”
Nghe tiếng ho khàn sau lưng, Tường Bân đột nhiên quay người lại, theo phản xạ cúi nửa người định hành lễ.
“Đừng khách khí, ta chỉ vô tình mang đồ đệ đến đây khảo hạch, dạy dỗ chút thôi… Quay lại vấn đề chính, kết giới không gian ngoài kia e rằng không phải để ngăn chúng ta tiến vào bên trong…” Thủ tịch Cung đình Pháp sư Bàng Lai trầm giọng nói.
“Không phải để ngăn chúng ta tiến vào bên trong sao?”
“Ừm, ta mơ hồ đoán rằng mục đích của nó có lẽ là để ngăn những thứ bên trong tràn ra ngoài này...” Bàng Lai vuốt chòm râu bạc, ánh mắt xa xăm nhìn về phía biên ải ngoại thành.
“Ý của ngài là…” Tường Bân run run hạ thấp giọng hỏi.
“Kết giới đó đang bảo vệ chúng ta. Các ngươi nhìn xem, bầu trời biến ảo đến thế kia nhưng Nội Thành không hề có một trận rung chuyển nào. E rằng ngoài Cấm Chú hệ Không Gian ra, khó có đáp án nào khác. Mà Cấm Chú đã xuất hiện, chứng tỏ sự tình bên trong đã đến cấp bậc mà nhân loại không muốn dính vào, rất có khả năng cấp Đế Vương cũng đã xuất hiện rồi!” Bàng Lai thở dài nói.
“Hệ Không Gian… Cấm Chú… Còn có cả… Đế… Vương!” Một số cấm vệ pháp sư xung quanh nghe được, mặt mày ai nấy đều tái mét như trời sập.
Vậy chẳng phải là tử sắc cảnh giới rồi sao!
“Chúng ta có cần báo cho Cấm Chú hội bên kia trợ giúp hay không…” Tường Bân không nhịn được hỏi.
“Không vội, cứ xem xét tình hình một chút đã.” Bàng Lai phất tay nói.
“Nhưng đó… đó là cấp Đế Vương, nhỡ như…”
Có Bàng Lai bên cạnh ngăn cản, Tường Bân vốn tưởng mình có thể không chút kiêng dè mà nở mày nở mặt trước đám Liên minh Thợ săn hay Hiệp hội Ma pháp, hắn định báo cáo nhanh chóng để lập đại công, nào ngờ lại gặp phải tình huống này.
“Hoa Hạ chúng ta có pháp sư Cấm Chú hệ Không Gian sao?” Bàng Lai cất tiếng hỏi.
Phải rồi, Cấm Chú hệ Không Gian!?
Bọn họ không ai nghĩ tới, bên trong Cố Đô lại ẩn giấu một vị pháp sư hệ Không Gian cường đại đến thế. Mà điều đáng mừng nhất chính là, sự tồn tại này chắc chắn sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến trận đại kiếp. Ít nhất ở thời điểm hiện tại, bọn họ sẽ không phải đối mặt trực diện với Đế Vương, sự xuất hiện của Cấm Chú đã làm tình hình bớt phức tạp đi một chút, kéo dài thêm thời gian cho Cố Đô.
“Vài năm trước thì không có, vài năm trở lại đây danh sách cũng chỉ xuất hiện thêm vài cái tên tiềm năng…” Quân ti Lục Hư suy nghĩ rồi nói.
“Được, đây là Hoa Hạ, cho dù có pháp sư Cấm Chú không gian ngoại quốc đến du lịch cũng không muốn dính vào trận chiến với Vong Linh ở biên ải. Huống chi tình hình bệnh dịch bên ngoài vừa mới thuyên giảm, khả năng này rất thấp. Cho nên, pháp sư Cấm Chú hệ Không Gian này chắc chắn phải là người của chúng ta.” Lời lẽ của Bàng Lai vô cùng thuyết phục.
“Kiểm tra danh sách tiềm năng đưa tới cho ta!” Quân Ti Lục Hư ra lệnh cho tiểu đội viên sau lưng.
“Không cần, trong đầu chúng ta chẳng phải đã rõ ràng chỉ có một cái tên thôi sao…” Bàng Lai vuốt râu, từ tốn nói.
“Tiểu tử đó sao?” Lục Hư nhướng mày.
“Hoa Hạ gần đây đã sản sinh ra một người như hắn. Với những gì hắn đã làm, hắn có thể vỗ ngực tự hào mà không thẹn với nửa thế giới này. Nếu nói có kỳ tích Cấm Chú không gian xuất hiện, ta cũng không hề bất ngờ…” Bàng Lai nở một nụ cười từng trải, đến tầm tuổi này, ông muốn dành hết hy vọng cho thế hệ sau mà ra sức đào tạo.
“Mạc Phàm. Tuyệt đối là hắn, mà nếu là hắn, chúng ta chỉ cần tin tưởng là được!”
“…Mạc Phàm?” Hàn Tịch lẩm nhẩm cái tên trong miệng, không nói thêm lời nào.
---------------------------------------
---------------------------------------
Tiếng nổ vang ầm ầm liên tục, ngay sau đó là mặt đất chấn động trên một phạm vi cực rộng. Mạc Phàm nghiêng đầu sang bên cạnh, tiện tay xoa xoa gương mặt của một cự thú màu huyết thẫm khổng lồ. Thú văn trên người nó khuếch đại, cơ bắp cuồn cuộn như nham thạch của một quân nhân tráng kiện, toàn thân tràn ngập sức bùng nổ không gì sánh được.
Mạc Phàm nhìn Vong Thần Đại Địa, trong lòng không khỏi hài lòng với loại sức mạnh tương xứng này. Toàn là máu tốt, vật liệu quý trộn lẫn tạo thành, miễn cưỡng cũng có thể vắt ra sức để chiến một trận với cấp Đế Vương rồi.
Sau lưng hắn, một vết rách vị diện hình vầng trăng khuyết chậm rãi xuất hiện. Ánh trăng khoét rộng, một luồng sáng màu lục chiếu dọc theo hai bả vai Vong Linh Đại Địa xuống hai bàn tay khổng lồ đang xòe ra.
“Grào! Grào! Grào! Grào!~~~~~~~~~”
“Grừ! Grừ! Grừ! Grừ! Grừ! Grừ!~~~~~~~~”
Trên hai cánh tay khổng lồ của Vong Linh Đại Địa, một đám sinh vật triệu hồi đã xuất hiện chi chít. Lực lượng này có thể coi như rất nhiều bộ tộc lang đoàn bên trong Thứ Nguyên vị diện, bao gồm Huyết Văn Bạo Lang, Bạch Khải Chiến Lang, Phệ Nguyệt Ám Lang, Phệ Nguyệt Thương Lang cho đến Ma Cốt Tinh Lang của ẩn tộc gần kề Vong Quốc Thú.
Số lượng mỗi lang đoàn bộ tộc đều không ít, dao động từ 500 đến cả 1000 con. Tổng cộng lại đã sớm vượt quá 3000 đầu, nhưng vẫn còn kém xa so với con số xấp xỉ 4000 của Hải Hàn Chu.
Màn triệu hồi inh ỏi trên tay Vong Linh Đại Địa này ban đầu cũng khiến Băng Bích Hạt Chu không kìm được mà liếc nhìn, nhưng rất nhanh, nàng ta lại lộ ra vẻ mặt khinh thường: “Gọi một lũ chó hoang đến mà cũng dám mở miệng so sánh với bầy con của ta sao?”
“Gào ô~~~~”
Nàng vừa dứt lời, một bóng sói nữa từ vết rách màu xanh nhạt nhảy vọt ra, toàn thân hiện lên hủy diệt chước văn, gương mặt toát ra vẻ anh hào của một thủ lĩnh, dường như đã nhẫn nhịn đám yêu chu bên dưới rất lâu rồi.
“Ầm!!!”
Hoàng Văn Thương Lang hấp tấp lao đến trước mặt Mạc Phàm, khiến tên bạo tạc gia hỏa này tưởng có địch nhân đánh lén, suýt chút nữa đã phóng ra một đạo liệt diễm nướng chín nó.
Mạc Phàm tức giận trừng mắt nhìn Hoàng Văn Thương Lang một cái, nó lập tức giật nảy mình, theo bản năng lùi về sau, mãi một lúc sau mới hết sợ hãi mà rón rén quay về hàng ngũ.
“Vẫn chỉ là một đàn chó vườn!” Băng Bích Hạt Chu nhếch mép cười khinh bỉ.
Thế nhưng, không hiểu vì sao, nụ cười của nàng ta rất nhanh đã bị dập tắt, biến thành một vẻ run rẩy không nói nên lời.
Vết rách triệu hồi thú triều vừa khép lại, đột ngột có hai luồng sáng khác lóe lên, chói lòa như cầu vồng bảy sắc vắt ngang, xuất hiện đầy tuyệt diễm ngay trước ngực Vong Linh Đại Địa.
Hai thân ảnh nữ tử, một người trong bộ váy xẻ màu xám tro gợi cảm, một người khoác chiếc áo trắng mỏng manh như sương sớm bình minh, dần dần hiện rõ. Ngay khoảnh khắc ấy, một luồng khí khái kinh thiên động địa tỏa ra, hoàn toàn áp đảo khí tức yêu tộc ngập trời.
Băng Bích Hạt Chu vốn sở hữu một nhan sắc mặn mà không tệ, nhưng khi đặt lên bàn cân so sánh với hai thân ảnh vừa bước ra, thì cũng chẳng khác gì bạch tuộc.
Phong vận hoàn mỹ, khí chất tôn quý tuyệt đối như thánh sủng của đất trời…
Medusa Nữ Vương!!!
Bạch Nhi Chi Đế!!!
Viêm Thánh Vũ sau lưng Mạc Phàm khẽ đập, đưa hắn bay lên đỉnh đầu Vong Linh Đại Địa. Ánh mắt hắn gắt gao nhìn chằm chằm Băng Bích Hạt Chu, dứt khoát không có nửa điểm nhân nhượng.
“Cố Đô hôm nay đóng cửa…”
Hắn liếc nhìn Apase và Tiểu Bạch một lượt, hai nàng cũng đồng thời nhìn lại phía Mạc Phàm.
“Thả chó!!!”
Đề xuất Tiên Hiệp: Hồng Mông Thiên Đế