Chương 187: Minh Lang Thành Chủ

----

Bờ đông quyết chiến cùng hải yêu, nhưng quốc gia những năm gần đây ngày càng cường thịnh, lại có đê chắn vững chắc, có lực lượng quân đội hỗ trợ, các lãnh thổ khác cũng đồng lòng chống cự. Vì vậy, dù là Hải Dương Thần Tộc muốn xâm chiếm cũng chẳng hề dễ dàng.

Ngược lại, Côn Lôn Đế Quốc lại khác. Địa phận của chúng nằm sâu trong rừng rậm thánh sơn, một huyết sắc cảnh giới, tiến vào đã khó, thoát ra lại càng nan giải hơn. Chính vì thế, quân đội trước nay vẫn không có cách nào can thiệp.

Do đó, nếu không có Minh Lang Thôn lấy máu tử thủ Tây Thành, e rằng Hoa Hạ đã sớm rơi vào tay Côn Lôn Yêu Quốc.

Quan Ngư bước ra từ đội ngũ quốc phủ, là thành viên thuộc hoàng kim thế hệ duy nhất từng chiến thắng trên đấu trường pháp sư trẻ quốc tế. Hôm nay, hắn đại diện cho người dân Minh Lang Thôn, một lần nữa đứng trên đỉnh cao danh vọng của cả nước.

Triệu Thị, Mục Thị, những đại thế gia này đặt cạnh Minh Lang Thôn, thử hỏi có gì đáng để so sánh?

Khác nào đem thương nhân so với những bậc tổ tiên có công giữ nước?

“Ngươi đi trước đi, việc không đáng nhắc thì không cần nhắc lại.” Quan Ngư của hiện tại đã khác xưa. Hắn trải qua nhiều sóng gió, tính cách cũng trầm ổn hơn theo năm tháng. Dù đối đãi với bằng hữu hay thuộc hạ, hắn luôn giữ đúng mực, không hề khoe khoang câu nệ.

Sau đó, đôi mắt hằn lên những nếp nhăn của năm tháng khẽ cong lại, Quan Ngư quay mặt về phía ba vị trưởng lão, dõng dạc nói: "Đây là những người bạn vào sinh ra tử của ta. Cục diện chiến trường mấy tháng nay vô cùng nguy cấp, đều nhờ có họ. Hiện tại, yêu tộc ngày càng cảnh giác với chúng ta, thêm một người đáng tin cậy chẳng phải sẽ tốt hơn sao? Dù cho sự có mặt của họ không mang lại tác dụng gì, ta cũng chỉ hy vọng mấy vị có thể toàn lực tương trợ, giúp Minh Lang Thôn chúng ta vượt qua đại nạn lần này. Về sau, nếu có việc cần, các vị cứ trực tiếp đến nhà ta nhận lấy chỗ tốt, thậm chí nếu cần, ta nguyện ý đem vị trí thôn trưởng Minh Lang Thôn giao lại."

“Chúng ta mang trong mình huyết mạch Minh Lang, sao có thể không ra sức bảo vệ?” Tả Minh có chút không đồng tình đáp lại.

“Ba vị có đủ khả năng đối đầu với một sinh vật cấp Đế Vương không?” Quan Ngư vẫn giữ thái độ hòa giải.

“...Chúng ta chỉ có thể cố hết sức mình để thủ thành.” Giọng Tả Minh có chút ngập ngừng, dè dặt.

“Vậy được rồi. Người đang đứng trước mặt ba vị đây, người vừa đánh bại cả ba vị cùng lúc, chính ta đã tận mắt chứng kiến hắn một mình hạ gục Băng Ngưu Thú Vương. Thủ cấp của nó đang treo trước trấn Minh Lang chính là do hắn hạ sát, tặng ta mang về để tăng nhuệ khí. Các vị làm được không?” Quan Ngư tiếp tục nói.

Các thế hệ tiền bối của Tả Minh từng kể lại, bọn họ quả thực đã từng đối mặt với Băng Ngưu Thú Vương trong một cuộc bạo loạn. Đó là một sinh vật khổng lồ tựa như một bình nguyên di động, rộng lớn đến mức không ai dám tin nó là một sinh vật sống.

Một bước chân của nó có thể khiến cả Côn Lôn rung chuyển, một cú chạy đà có thể xóa sổ cả một khu rừng nguyên sinh, làm cho sông ngòi cạn kiệt. Loại sinh vật cấp Đế Vương này được liệt vào danh sách tuyệt đối không thể trêu chọc. Cho dù huy động toàn bộ lực lượng của Minh Lang Thôn từ xưa đến nay, cũng chưa chắc đã có thể đả thương được nó.

Hiển nhiên, những cuộc xâm chiếm của Côn Lôn Yêu Quốc thường không có những sinh vật cấp Đế Vương như vậy dẫn đầu. Chính vì thế, việc Minh Lang Thôn có thể trấn thủ thành công cũng là nhờ một phần ân huệ không nhỏ từ chúng.

“Ngươi đã nói vậy thì chúng ta sẽ nghe theo sắp xếp của ngươi. Đánh không lại người ta, nói gì mà chẳng được.” Tả Phong trưởng lão cuối cùng cũng lên tiếng.

Thái độ của ba vị trưởng lão đối với hắn là gì?

Không phục!

Quá rõ ràng! Không thể nào phục được!

Làm sao có thể chấp nhận một người cả đời tu luyện đến cảnh giới Cấm Chú, mấy chục năm liều chết trấn thủ, cống hiến cả đời cho một Minh Lang Thôn huy hoàng… cuối cùng lại để một kẻ tuổi đời chỉ đáng cháu chắt, mới chém giết vài năm đã muốn ngồi lên đầu mình?

Đừng nói là tam đại trưởng lão không phục, ngay cả trên cổng thành, trừ một hai người trẻ tuổi như Đỗ Tuần Du có thể nhận ra đôi chút, còn lại rất nhiều cường giả lớn tuổi đều không thể hiểu nổi!

Ngay khoảnh khắc này, ba vị trưởng lão một lần nữa nhìn nhận lại Quan Ngư. Người thành chủ trẻ tuổi này mang trong mình ánh mắt kiên định, phảng phất một loại khí chất tương tự Ngải Giang Đồ, nhưng lại chan chứa tình cảm và sự dung hòa hơn.

Giống như khi đối xử với một đám người di cư, dù cho có xây nhà cho họ ở, thì nỗi bi thương vì mất đi quê hương và sự hoảng sợ trong môi trường xa lạ vẫn cần được động viên một cách hợp lý, chứ không thể đơn thuần dùng vũ lực chèn ép, mà phải phối hợp để xoa dịu tâm tình của họ.

Quan Ngư có thể không đạt tới… thậm chí còn rất lâu nữa mới đạt tới Cấm Chú, hoặc có lẽ là vĩnh viễn không thể, ai mà nói trước được; nhưng với tư cách là một người lãnh đạo… điều đó có thực sự cần thiết không?

Vị trưởng lão đứng đầu, một Cấm Chú pháp sư hệ Ám Ảnh là Quan Trung Hà, cũng là huynh đệ vào sinh ra tử với phụ thân của Quan Ngư. Ban nãy, ông ta vô tình cưỡi Phích Lịch Điểu đi tuần, phát hiện yêu khí của Rêu Hạt nên tiện tay giải quyết, vừa vặn muốn đề phòng một số kẻ không thích hợp tiến vào địa phận Minh Lang Thôn.

Đỗ Tuần Du dẫn mọi người vào là sai. Khi đối chất lại lôi quan hệ bằng hữu với thôn trưởng ra, dùng Quan Ngư làm bình phong để phản biện… lại càng sai hơn. Điều này đã góp phần khiến Quan Trung Hà nổi giận, thậm chí trong lúc mất bình tĩnh còn bị Triệu Mãn Duyên khiêu khích đến phát khùng.

Giọt nước tràn ly, sát ý nổi lên…

Cội nguồn vấn đề là như vậy.

Thế nhưng, hậu thuẫn của Quan Ngư lại có thêm một nhân vật quan trọng nữa. Gã đàn ông tóc trắng xuất hiện từ đâu đó, tựa như thiên sứ sa ngã, lại giống như thượng cổ ma thần, thực lực không cách nào bì kịp.

Nếu Quan Ngư làm thành chủ, lại có vị này ủng hộ... tam đại trưởng lão khó lòng không phục.

Gã đàn ông tóc trắng đó là Mạc Phàm. Mạc Phàm một mình đối chiến với tam đại trưởng lão của Minh Lang Thôn, kết quả là toàn thắng, một chiến thắng mang tính áp đảo, nghiền ép hoàn toàn.

"Thực lực của vị huynh đệ này quả thực siêu cường, bên cạnh còn có một con rồng càng mạnh hơn… không biết nên xưng hô thế nào?" Lúc này, Quan Trung Hà bị long tức xâm nhập, chịu vài vết thương nặng, giọng nói có chút mệt mỏi. Đối với Mạc Phàm, hai chữ “khiếp đảm” từ ban nãy vẫn chưa thể hoàn toàn gạt bỏ.

“Gọi ta là Mạc Phàm là được rồi. Chuyện ban nãy chỉ là hiểu lầm, hắc hắc, mong ba vị lão nhân gia đừng chấp nhất.” Mạc Phàm trước sau vẫn không biết nên nói gì, đành đơn thuần nhận lỗi về phần mình.

Mà Tả Minh, Tả Phong, cùng với Quan Trung Hà nghe xong, nhất thời chỉ muốn thổ huyết.

Tên này vừa gọi chúng ta là gì?

“Mong ba vị lão nhân gia đừng chấp nhất…”

Đây là thái độ của một người trẻ tuổi khi nhận lỗi sao?

“Khụ khụ, không dám, không dám. Các ngươi đã gặp mặt nhau rồi thì đi đi, chúng ta cũng cần về tu luyện.” Tả Minh trưởng lão không đành lòng thừa nhận, nói.

Nếu nói đến thiệt hại, Quan Trung Hà lẽ ra đã muốn lên tiếng đối chất. Con Phích Lịch Điểu của ông ta được triệu hoán từ trong Thượng Cổ Ma Môn, tuy không phải là khế ước thú nhưng cũng đã đồng hành gắn bó suốt nhiều năm.

Vậy mà Hắc Long Đại Đế chỉ bằng một tiếng long ngâm đã đánh cho nó tan xương nát thịt. Thủ đoạn này không khỏi quá mức tàn nhẫn, độc ác…

Đề xuất Voz: THIÊN BẢNG
BÌNH LUẬN