Chương 197: Thiên Sứ Cổ Đại

----

Một tòa thành thị nham thạch khổng lồ lơ lửng giữa không trung, chấn động đến cực điểm, trải dài từ rặng Lưu Viên Tuyền đến tận chân trời. Đây chính là một trong những pháp thuật ngâm xướng mà Bee đã chuẩn bị trên đường đến Bạch Đằng Sơn.

Vậy mà Bạch Mao Hoàng Kỳ Lân chỉ khẽ vung tay, một vết nứt băng giá liền xuất hiện trên bầu trời. Vết nứt cắt ngang khối thiên thạch, và trong khoảnh khắc, tòa thành trì khổng lồ bắt đầu tan rã, hóa thành vô số vụn tuyết vô hại, ào ạt trút xuống mặt đất.

Hồn năng Thiên Sứ của hai vị Thánh Ảnh giả cũng được giải phóng; cả hai đều là Tông Đồ Thánh Ảnh bốn cánh.

Hai vị Thánh Ảnh vừa mới vực dậy tinh thần nhờ đòn tấn công bất ngờ của Bee, lập tức triệu hồi Hồn Thiên Sứ của mình. Nhưng khi họ định lao lên trợ lực, một cảnh tượng kinh hoàng đã khiến cả hai khựng lại, như bị một thế lực vô hình níu chân, đôi chân bất giác run lên bần bật.

Nếu nói Bee đã phô diễn một sức mạnh Thổ hệ vượt ngoài sức tưởng tượng, tuyệt đối đạt đến cực hạn của Cấm Chú nhân loại, thì Thiên Không Tinh Thạch vừa rồi chính là một Cấm Chú hoàn mỹ giáng lâm. Bọn họ chắc chắn không có thực lực đó, ngay cả hình thiên sứ Farl cũng chưa đạt đến trình độ nhuần nhuyễn như vậy.

Cấm Chú ma pháp là một loại pháp thuật đặc biệt, đòi hỏi phải kiến tạo nên một Tòa Tinh Tượng cực kỳ phức tạp. Việc lắp nối một Tòa Tinh Tượng hoàn chỉnh cần đến 100,352 tinh tử, yêu cầu tinh thần lực phải vô cùng cường đại, và uy lực cũng có sự khác biệt rất lớn.

Nếu không tính đến các yếu tố đặc thù như chúc phúc hay ma pháp cổ xưa, cấp độ Cấm Chú được phân định dựa trên số lượng tinh tử mà pháp sư có thể lắp nối. Nói cách khác, sức chịu đựng của tinh thần lực trước mật độ tinh tử dày đặc chính là thước đo đẳng cấp trong giới Cấm Chú.

Cụ thể hơn, Cấm Chú sư không thể độc lập thi triển pháp thuật một cách tự nhiên nếu chỉ nối được trên dưới mười ngàn tinh tử. Một số Cấm Chú sư phổ thông có thể độc lập thi triển, nhưng cần tương đối nhiều thời gian để hoàn thành từ 30 ngàn đến 60 ngàn tinh tử; cao hơn nữa, tinh thần của họ rất dễ bị tổn thương, gần như không thể thực hiện.

Một số pháp sư ở đẳng cấp cao hơn một chút, có thể coi là thượng vị giả trong giới Cấm Chú, họ có khả năng chịu đựng được bảng mạch khoảng 60 – 70 ngàn tinh tử. Hai vị Thánh Ảnh Tadan cùng Sudan vừa mới gia nhập cảnh giới này.

Từ 70 ngàn đến 95 ngàn tinh tử được nối, ma pháp triển khai dĩ nhiên càng thêm mạnh mẽ, được gọi là Cấm Chú chân chính giáng lâm; đại biểu gần nhất có thể kể đến hình thiên sứ Farl, một đỉnh vị giả Cấm Chú.

Trên 95 ngàn tinh tử, có lẽ cả thế gian này không đếm đủ một bàn tay những người nắm giữ năng lực đó, Đại Thiên Sứ Trưởng Michael là một trong số họ. Họ chính là cực hạn Cấm Chú, và ma pháp của họ được gọi là Cấm Chú hoàn mỹ giáng lâm.

Bạch Mao Hoàng Kỳ Lân, rốt cuộc nó là tồn tại cỡ nào chứ?

“Phụt!”

Bee chỉnh trang lại y phục, vai hắn có một vệt băng tinh lướt qua, máu bị đông cứng rỉ ra một ít. Bất quá, chuyện này không thành vấn đề. Cũng may, nếu Bee không nhanh trí cẩn thận theo dõi động tác của vị Dị Thú Chi Vương kia, rất có khả năng chính mình đã thực sự ngậm trái đắng.

“Gràoooooooo!”

Chưa dừng lại ở đó, con Đại Đế cấp bậc này thậm chí còn muốn hung hăng tấn công tới. Nó khẽ gầm lên, long dực mở rộng giữa trời mây, thế giới băng tuyết đột nhiên lay động, mấy trăm ngàn cây số băng chi nguyên tố trên dãy Côn Lôn này không ngừng hội tụ, không ngừng được hấp thu.

Những nguyên tố băng chi ôn nhu đang bay múa dần dần hóa thành cái rét lạnh thấu xương.

Bạch Mao Hoàng Kỳ Lân xoay mình một vòng trên không trung, tất cả tinh thể băng chi chen chúc tạo thành một vòng xoáy màu trắng, khiến thân thể nó trong cơn bão tuyết ngày càng mãnh liệt, huyễn hóa thành một Nam Cực Băng Giới.

Thần thú ma pháp!? Băng hệ ma pháp!?

Đôi mắt lân tinh lấp lánh như mặt hồ, từ bầu trời u ám tuyết rơi, một thác nước băng tinh lấp lánh màu trắng đột ngột nghiêng mình đổ xuống, dòng chảy chậm rãi tựa như dòng sông băng từ hoàng tuyền đang trút xuống nhân gian.

Vô số hạt băng hợp thành thác nước, hợp thành một màn trời, cứ thế treo ngược trên đầu ba con người nhỏ bé. Ánh sáng óng ánh có thể xuyên thấu từ vị diện Nam Cực Băng Giới đến thế giới này, nhưng lại khiến người ta cảm nhận được hai thế giới hoàn toàn khác biệt, một rãnh trời ngăn cách triệt để!

Bee đứng dưới Nam Cực Băng Giới, có chút giật mình nhìn qua vết tích hoàng tuyền không cách nào vượt qua này, sau đó đưa mắt nhìn về phía con Bạch Mao Hoàng Kỳ Lân...

“Ngươi thực sự muốn chọn ta làm đối thủ sao?” Bee cười khổ nói.

Hắn đã lợi dụng tâm lý “biết dùng não” của sinh vật cấp Đế Vương, cố tình tấn công vào Đằng Sơn Cốt Bá Vương. Hắn nghĩ rằng với tâm lý kẻ mạnh trọng kẻ mạnh, bản thân mình bỏ qua Bạch Mao Hoàng Kỳ Lân thì hy vọng nó cũng sẽ làm lơ mình. Thế nhưng cuối cùng hắn vẫn không ngờ con thần thú có vẻ nhược trí này quả thật muốn giết hắn trước tiên, một loại tính cách đặc trưng ưa thích ngược đãi kẻ mạnh.

Xem như hôm nay Bee đã hiểu vì sao loài não tàn này lại bám váy Vĩ Linh Hoàng suốt rồi.

Cũng thơm thật…

Bee mặc một chiếc áo len đỏ khá dày, dù sao cũng là đi trong cái lạnh âm hàn của Côn Lôn. Áo len thấm máu của chính mình, màu đỏ hòa vào sợi chỉ, nhưng vẫn không để người ta thấy được hắn có nửa điểm thương tích.

Nam Cực Băng Giới rót từ trên đỉnh đầu hắn xuống, nhiệt độ sớm đã hạ thấp đến cực điểm, tay chân đông cứng, cơ mặt đông cứng, mí mắt trĩu nặng ý vị của tuyết giá, không còn đường nào để thoái lui.

Đương nhiên, bản thân Bee cũng không có ý định né tránh.

“Vút! Vút! ~~~~~~!”

Hào quang màu tím bùng lên quanh cơ thể hắn, đan dệt thành một bộ Thánh Nguyệt Khải vô cùng kiên cố. Hai bên vai Thánh Nguyệt Khải là cặp phi phong màu tím vàng, tung bay trong gió lạnh như một Chiến Thần Chấp Pháp. Nổi bật trên nền phi phong, những chiếc lông vũ óng ánh từ sau lưng hắn bắt đầu bung ra.

Một cặp cánh lông vũ màu tím…

Hai cặp cánh lông vũ màu tím…

Ba cặp cánh lông vũ màu tím...

Bốn cặp, năm cặp, sáu cặp, bảy cặp…

Là Tám cặp cánh lông vũ màu tím!

Thần hồn cổ đại tái lâm!!!

Thánh Nguyệt Khải bao bọc thân thể, sau lưng xòe ra mười sáu cánh vũ màu tím vàng, triệt để mở rộng thành một vầng Nhật Nguyệt quang minh lộng lẫy giữa ban ngày. Ánh mắt Bee lúc này tràn ngập chiến ý, không còn khoan nhượng nửa bước.

Đó chính là Sí Thiên Sứ mười sáu cánh quyền uy tối thượng!!!

“Thiên… Đại Thiên Sứ Trưởng…” Thánh Ảnh Tadan nhìn thấy hào quang trên người Bee, đôi mắt hắn tràn ngập vẻ không thể tin nổi.

Bee nhìn Tadan, sau đó lại nhìn sang Sudan.

Hắn không nói gì, chỉ đơn giản chỉ tay về phía hai vị Thánh Ảnh.

“Vù ~~~~~~~!”

Trên đỉnh đầu hai vị Thánh Ảnh giả lập tức xuất hiện một lớp Nham Thổ cực kỳ cứng cáp, trên lớp nham thổ được chúc phúc thêm một tầng thuẫn Tử Giới, trên tầng thuẫn Tử Giới lại là một lớp Chi Sa dày đặc. Đây hiển nhiên là thần lực của Bee đang bảo vệ họ.

Nhật Nguyệt chi vũ bao bọc lấy cơ thể Bee, không để cho hắn có nửa điểm vết thương nào.

“Ầm ầm ầm ầm ~~~~~~~~~~~!”

Dòng thác băng đổ ập xuống, mang theo sức mạnh hủy diệt cực kỳ đáng sợ, e rằng kim loại cũng không thể chịu nổi nhiệt độ âm hàn nhiễu loạn như vậy.

Cũng trong lúc đó, băng giá lan nhanh, Nam Cực Băng Giới chẳng biết từ lúc nào đã nối liền hai mặt vị diện. Mặt đất hóa thành màu xanh biếc, sau đó tiếp tục đông cứng đến nứt vỡ, rồi sụp đổ, tạo thành một hố sâu khổng lồ giữa đại địa của Thánh Sơn Côn Lôn.

Nhưng vị thiên sứ mười sáu cánh vẫn đứng ở nơi đó, lơ lửng trên hố băng sâu thẳm, thuẫn vũ bay múa, phi phong bồng bềnh, không nhuốm bụi trần. Hắn dường như đang ở trong một thế giới khác, hòa hợp giữa Luyện Ngục và Quang Minh, nhưng lại không ai biết được vị trí thực sự của hắn.

Hai vị Thánh Ảnh giả cũng được bảo vệ và sống sót.

“Ta... Tadan, ngươi có nhớ... đôi cánh màu tím kia… là của thiên sứ nào không?” Sudan hỏi với sắc mặt tái mét.

“Cánh màu tím… Cánh của các Đại Thiên Sứ Trưởng hoàn toàn khác. Cánh tím... là đặc trưng của một trong những thiên sứ cổ đại, một loại thần hồn vốn đã không xuất hiện trên thế gian hàng ngàn năm nay.” Tadan vừa dụi mắt vừa cố nhớ lại.

Sudan cau mày nhìn Tadan một cách thiếu bình tĩnh, ánh mắt hắn như muốn nói đừng lấp lửng nữa, đây là thời khắc sinh tử.

“Ta có nhớ một cái tên, vị này theo truyền thuyết chỉ xuất hiện một lần duy nhất trong hàng ngũ Đại Thiên Sứ Trưởng. Kể từ trận chiến cổ đại ngày đó… Tên của ngài ấy…” Tadan vừa nói, não bộ vừa cố gắng nhớ lại cái tên đó.

“Azazel!” Một giọng nói vô cùng bình tĩnh vang lên.

“Đúng rồi, là Azazel! Nhật Nguyệt Thiên Sứ Azazel, cánh của ngài ấy chính là lông vũ màu tím!” Tadan như được nhắc nhở, lập tức nhận ra cái tên này.

“Ah… người vừa nói...”

Một cảm giác rợn tóc gáy chạy dọc sống lưng Tadan, hắn chỉ dám liếc mắt chứ không dám nhìn thẳng vào vị Sí Thiên Sứ mười sáu cánh chí cao kia.

Bee mỉm cười, ánh mắt không hề nhìn về phía bất kỳ vị Thánh Ảnh giả nào...

Đề xuất Đồng Nhân: Toàn Chức Pháp Sư Dị Bản
BÌNH LUẬN