Chương 208: Đánh cược

Hoàng hôn buông xuống, mặt trời đã khuất sau rặng núi xa xăm. Những vệt nắng cuối cùng le lói, hắt lên bóng lưng Vĩ Linh Hoàng.

Tà hồng y bằng lụa và mái tóc lam bạch của nàng bồng bềnh trong gió, dưới ánh tà dương càng tôn lên vẻ cao quý vũ mị. Mạc Phàm thấy được nụ cười của nàng, một nụ cười ngọt ngào đến khó tin, như thể dung mạo tuyệt thế kia lại được tăng thêm mấy phần thần bí, thần thánh và quyến rũ đến mức không thể cưỡng lại.

“Vụt!”

Vĩ Linh Hoàng đã tiến đến sát bên cạnh Mạc Phàm, một khoảng cách mà chỉ cần khẽ cử động cũng có thể chạm vào nơi không nên chạm, chẳng khác nào đang công khai chiếm tiện nghi.

"Ngươi cảm thấy ta không bằng nàng ta?" Vĩ Linh Hoàng nở nụ cười, lời nói mang theo mấy phần trêu chọc, nàng áp sát khuôn mặt vào tai hắn với điệu bộ của một hồ ly tinh thực thụ. "Hay là ta đã quá nuông chiều ngươi, khiến ngươi muốn nếm thêm mùi ngược đãi?"

Thanh âm của Côn Lôn Yêu Hoàng trong trẻo mà ôn nhu, phảng phất như nàng không muốn chịu thua bất kỳ ai trong hoàn cảnh này. Dứt lời, ánh mắt nàng vẫn không rời khỏi Mạc Phàm, nàng thực sự muốn hắn cảm nhận được sự bất an, không cam lòng xen lẫn cảm giác khó chối từ này.

Trên thực tế, nàng đối với tất cả yêu tộc, yêu nhân hay nhân loại trên thế gian này đều không hề có tình cảm.

Là tân nhiệm Hộ quốc thần long, mang một thân Tà Thần khí tức, chém chết Băng Ngưu Thú Vương, đánh bại Băng Bích Hạt Chu; Vĩ Linh Hoàng tự nhiên có thể nhìn ra, cho dù thực lực lẫn trí tuệ của hắn bây giờ không bằng mình, tương lai cũng sẽ từ từ đuổi kịp nàng.

Nghĩ đến việc tìm một chút thú vui, thao túng toàn bộ Hoa Hạ, nàng tin rằng thay vì tìm một Cổ Lão Vương hay thiên sứ đủ tư cách theo năm tháng, thì gã tiểu thịt tươi trước mắt này lại có thực lực hơn hẳn. Hắn là một trong số ít người có cảnh giới đủ sức theo kịp bước chân của nàng.

Bản tính Mạc Phàm vốn là cầm thú, đối mặt với mỹ nhân dâng tận miệng, há lại không muốn xông vào?

Nhưng hôm nay, hắn hành động vì quốc gia.

Bán thân cũng phải yêu nước, bán thân cũng phải có giấy phép hành nghề!

Chưa nói đến dục vọng cá nhân, hành động của nàng chắc chắn có chút bất tiện.

"Thân động, nhưng tâm bất động. Vĩ tiểu thư, xin người tự trọng. Nhà ta Mục Ninh Tuyết là không thể giết được. Người nói xem, giả sử sau này ta gặp một nữ nhân còn ưu tú hơn người, nàng ta bảo ta đi giết người, ta cũng sẽ không làm. Đây là cốt khí của Mạc Phàm ta. Ta bảo vệ Mục Ninh Tuyết, thực chất là vì nghĩ đến tương lai chúng ta cùng nhau chưởng khống vị diện, xưng bá thiên hạ!" Mạc Phàm có chín cái đầu, quả nhiên văn vở tuôn ra như suối.

"Cũng đúng!" Vĩ Linh Hoàng không hỏi nữa.

Nàng chỉ lẳng lặng đứng đó, sát bên cạnh nam tử ưu tú trước mắt, mỉm cười một cách khó hiểu, nhưng cũng không thể hiện thái độ một lòng muốn giết Mục Ninh Tuyết để ra giá.

“Mục Ninh Tuyết phù hộ…” Mạc Phàm lúc này mới có thể thả lỏng toàn thân. Khoảnh khắc ban nãy hắn hoàn toàn không có cách nào phòng ngự, chỉ cần nói sai một câu, cái chết chắc chắn không thể tránh khỏi.

“Vậy cho nên…”

“Cho nên bây giờ ta giết ngươi!” Nụ cười trên mặt Vĩ Linh Hoàng dần lạnh lẽo đến không còn chút hơi ấm.

Ặc…!

“Ấy, bình tĩnh, Vĩ tiểu thư, ta thật sự muốn cầu thân với người. Như vầy đi, hôm nay người không đồng ý, chi bằng ta đưa ra hai phương án, người chọn giải pháp nào cũng được.” Mạc Phàm kinh hãi vội vàng nói.

Vĩ Linh Hoàng không trả lời.

Mạc Phàm nhìn nàng, nói tiếp: “Thứ nhất, nàng đồng ý thì gật đầu, không thì chọn phương án thứ hai. Bây giờ ta nói cái thứ nhất, nếu người vẫn muốn cùng ta trải qua năm tháng trăng hoa, chúng ta cứ giữ liên lạc, 10 năm, 20 năm sau ta lại đến, trực tiếp lên Côn Lôn tìm người thương lượng. Dù sao người cũng không già đi, không sao cả đúng không?

Phương án thứ hai, hai chúng ta đã không hợp nhau như vậy, thôi thì đường ai nấy đi. Ta dẫn huynh đệ của ta về lại lãnh địa nhân loại, bọn họ vốn cùng ta đến đây thăm hỏi dọn cỗ, cuối cùng ta lại bị từ chối. Thôi thì người cứ tiếp tục ở lại Côn Lôn chờ người tiếp theo đến cầu thân, chúng ta không ai nợ ai, nước sông không phạm nước giếng.”

Nói một hồi vẫn không thấy Vĩ Linh Hoàng trả lời, sắc mặt Mạc Phàm có chút gượng gạo: “Ha ha, xem ra nàng không gật đầu, vậy là chọn phương án thứ hai… Khặc khặc, tuy có chút tổn thương nhưng đành trách Mạc Phàm ta tài hèn sức mọn, không xứng với đệ nhất mỹ nhân thiên hạ. Mong rằng sau này nàng sẽ tìm được bến đỗ mới, ta xin cáo từ.”

Dứt lời, Mạc Phàm từ từ rón rén, rồi đột nhiên quay người định chạy biến khỏi tầm mắt của vị Côn Lôn Yêu Hoàng kia với tốc độ thần sầu.

“Đứng lại!” Thanh âm Vĩ Linh Hoàng lạnh như băng.

“Đừng cản ta, ta cũng buồn lắm chứ, ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ sống tốt!" Mạc Phàm không hổ là kẻ có mặt dày sánh ngang mặt đường, không hề có ý định quay lại.

Vĩ Linh Hoàng hôm nay thật sự bái phục Mạc Phàm.

Thiên hạ đệ nhất vô liêm sỉ, hắn hoàn toàn không có đối thủ.

Nếu bàn về nghệ thuật mặt dày trên thế gian này, Mạc Phàm chắc chắn đã đạt tới cấp bậc thần kỹ.

Làm sao hắn có thể trơn tru, nhuần nhuyễn đến như vậy?

“Trước tiên, ngươi giả vờ để một người tên Lãnh Linh Linh cùng Trần Khương tách khỏi đoàn, cố tình triệu tập cường giả Cấm Chú đến. Vốn dĩ ngay từ đầu đã đặt bẫy để ta biết kế hoạch này, lại còn phán đoán chính xác ta sẽ tương kế tựu kế, dụ toàn bộ Cấm Chú của Hoa Hạ xuất hiện để tru diệt một lần. Sau đó tại Minh Lang Sơn, ngươi cố tình tạo ra động tĩnh khí tức, triệu hoán Hắc Long Đại Đế ra phát long ngâm để khẳng định vị trí của mình, diễn một màn kịch cho ta thấy các ngươi đã bị lừa."

"Cuối cùng, ngươi tách đoàn ra vào thời điểm đã biết Trần Khương và Linh Linh bị ta thao túng, sắp xếp người thích hợp để chặn đứng tất cả. Sau cùng, chính mình ngươi chờ sẵn để ta xuất hiện rồi giải cứu hội Cấm Chú. Đây là kế hoạch của ngươi?” Vĩ Linh Hoàng đột nhiên đổi chủ đề, nói một hơi những khuất mắt trong lòng.

“Ặc, thật ra là của một người bạn tên Bee của ta, ta chỉ hỗ trợ hắn… coi như góp ba thành trí tuệ thôi.” Mạc Phàm cảm giác lúc này mà chạy… thì đúng là tự treo cổ mình.

“Ba người giả dạng ở Minh Lang Thôn, Đằng Sơn Cốt Bá Vương là Trần Khương, tiểu hồ ly là Linh Linh, còn ta chính là Đỗ Tuần Du. Ngươi rõ ràng thấy ta lúc đó không đi lên Côn Lôn Sơn, tại sao không chặn lại ngay, mà phải đợi đến khi ta ra tay?” Vĩ Linh Hoàng hỏi tiếp.

“Vĩ tiểu thư, chúng ta lúc đó xác thực có hoài nghi Đỗ Tuần Du, nhưng không hề biết đó là người. Mãi cho đến khi ta đọc ký ức của tiểu hồ ly đóng giả Linh Linh, mới xem như rõ ràng.” Mạc Phàm cười khổ nói.

“Ta hiểu rồi. Thì ra khi ngươi đọc ký ức của tiểu hồ ly, ta có để lại một sợi thần thức trong cơ thể nó, ngươi chắc chắn đã biết. Cho nên, ngươi cố tình giả vờ như không biết gì, hoặc nói cách khác, ngươi sử dụng thuật ngữ ‘đội ngũ mạnh nhất’… chính là đang ám chỉ ngươi sẽ đi tìm ta.” Vĩ Linh Hoàng cuối cùng cũng thông suốt.

Nàng ngay từ đầu đã tính toán tỉ mỉ, điểm bất hợp lý nhất chính là cuối cùng đã đánh giá thấp trí tuệ của Mạc Phàm.

Hắn vốn đã từng đọc ký ức của Mục Đình Dĩnh, biết Vĩ Linh Hoàng có khả năng để lại thần thức trong bất kỳ sinh vật nào. Vậy nên, thời điểm hắn đọc ký ức của tiểu hồ ly, hắn cũng giả vờ diễn một màn kịch xuất thần như thể chính mình bị lừa.

Hơn 30 Cấm Chú Sư, chắc chắn là một đội ngũ mạnh hơn hẳn tất cả các đội ngũ khác. Lực lượng này đồng thời giáng xuống, Vĩ Linh Hoàng trong trường hợp không đề phòng, không có cách nào chống đỡ đòn tấn công, chết thì có lẽ không, nhưng giữ được mạng cũng rất khó toàn vẹn.

Nhưng bọn họ vốn dĩ không phải đối thủ thật sự của Vĩ Linh Hoàng. Nếu nàng có đề phòng, toàn bộ bọn họ tuyệt đối sẽ bị đánh cho tan tác. Huống hồ Vĩ Linh Hoàng xưa nay chưa bao giờ triển khai toàn bộ thực lực, nàng chỉ dùng một chút yêu pháp huyền thuật nhỏ nhoi cũng đủ sức khuấy đảo Hoa Hạ suốt chiều dài lịch sử.

Vĩ Linh Hoàng chắc chắn là một yêu linh trí tuệ.

Nàng thất bại trong cuộc đấu trí với Bee, nhưng Bee cũng không thể hoàn toàn lừa được nàng nếu Mạc Phàm không thể hiện ra trí tuệ đã được nâng cấp của mình nhờ việc bổ sung tám cái đầu hồn cách.

Bất quá, kế hoạch là kế hoạch, trí tuệ là trí tuệ…

Đến đây thôi...

Cuối cùng, vẫn phải dựa vào thực lực để phân định.

Bee chưa biết mình có vượt qua được ngọn núi Bạch Mao Hoàng Kỳ Lân hay không.

Đám người Triệu Mãn Duyên không biết có thất thủ trước vạn vạn yêu quân đang đổ xuống tấn công hay không.

Và Mạc Phàm, liệu hôm nay có thể thoát chết khỏi tay Vĩ Linh Hoàng hay không…

“Mạc Phàm, đừng nói ta không cho ngươi cơ hội. Chỉ cần ngươi thắng ta ván cược này, các ngươi toàn bộ sẽ sống sót rời khỏi Côn Lôn, ta cũng sẽ không uy hiếp Hoa Hạ, ít nhất là trong ngàn năm tới!” Vĩ Linh Hoàng cuối cùng sắc mặt lạnh như băng, không còn tiếp tục đùa giỡn với Mạc Phàm.

“Ngươi nói đi?” Mạc Phàm giờ phút này cũng đành phóng lao theo lao.

“Ta là vạn yêu chi vương, cũng là Côn Lôn Yêu Hoàng. Chỉ cần ngươi cứu được bất kỳ một Cấm Chú Sư nhân loại nào khỏi sự truy sát của ta trong vòng ba ngày, ta sẽ thừa nhận mình thua ván cược này!” Vĩ Linh Hoàng dùng ngôn từ cực kỳ khẳng định để tuyên bố.

“Trường hợp ta không thích cá cược thì sao?” Mạc Phàm tiếp tục hỏi.

“Vậy thì ngươi nghĩ mình có thể bảo vệ tính mạng của bọn chúng, và cả của ngươi, trong bao lâu nữa?”

Đề xuất Voz: Wǒ ài nǐ
BÌNH LUẬN