Chương 218: Lôi Hệ Nhập Cuộc
----
Màn đêm vẫn lặng lẽ buông xuống, dòng chảy thời gian nào có vì trận chiến ái hận tàn khốc này mà ngừng lại. Lẽ ra, ánh bình minh rực rỡ đã phải gõ cửa, nhưng chẳng hiểu vì sao, mây đen vẫn kìn kịt che kín cả bầu trời.
Mây mù che lấp cả rạng đông, khiến không khí trở nên ngột ngạt, tù đọng. Khắp mấy trăm ngàn cây số vuông của Thánh Sơn Côn Lôn, bụi linh và băng linh do Triệu Mãn Duyên khuấy động vẫn đang lơ lửng trong trạng thái hỗn loạn cực điểm. Chính trạng thái này đã vô tình kiến tạo nên một từ trường khổng lồ.
Từ trường bao trùm, nhanh chóng cưỡng ép hết thảy các hạt vật chất bên trong phải nhiễm điện tích.
Mà một khi đã nhiễm điện tích, điều đó cũng đồng nghĩa với việc toàn bộ vật chất bắt đầu có tính dẫn điện…
“Xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt ~~~~~~~~~~~~~~!”
“Xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt ~~~~~~~~~~~~~~!”
Bất kể là bụi linh đại diện cho thổ tức chi sa hay băng linh tượng trưng cho dị thể băng nguyên tố, trong nháy mắt, tất cả hợp chất và đơn chất đều bị chuyển hóa, biến cả một vùng trời thành một Lôi Uyên khổng lồ. Lôi Uyên cuồn cuộn lôi nguyên tố, đậm đặc đến mức dù đứng ở bất cứ đâu cũng có thể nghe thấy tiếng sấm rền vang gầm thét khắp bầu trời.
Từ đông sang tây, từ nam chí bắc, toàn bộ khu vực trung tâm của tộc yêu tại Thánh Sơn Côn Lôn rộng mấy trăm ngàn cây số vuông bỗng chốc biến thành lãnh địa của thần tử Thiên Trì, sấm chớp giăng đầy trời khiến người ta rùng mình đến cực điểm.
Tại tâm điểm của thế giới Lôi Uyên lơ lửng giữa không trung, thân ảnh Mạc Phàm chẳng biết từ lúc nào đã đứng đó, chắn ngay trước mặt Vĩ Linh Hoàng.
Nàng có chút bàng hoàng, không phải vì có kẻ vừa cản được ma chưởng của mình, mà đơn giản là trong khoảnh khắc ấy, nàng chợt nhận ra nhân loại này đã sở hữu thứ gì đó vượt ngoài tầm hiểu biết của nàng.
Mạc Phàm cũng nhìn thấy nàng, hắn nở một nụ cười: "Ta phải cảm ơn ngươi mới đúng!"
Vĩ Linh Hoàng thu lại ánh mắt xao lãng, giọng có chút không vui: “Tại sao?”
Lúc này, nàng nhìn thấy quanh thân Mạc Phàm có vô số tia chớp tử vong nổ tung, hóa thành hai luồng điện quang vong sắc đan xen vào nhau, một đạo mang màu thương hắc cao ngạo, đạo còn lại mang màu hắc huyết tựa u ma giáng thế.
Dù chỉ mới quen biết, nhưng gã đàn ông trước mắt thường cho Vĩ Linh Hoàng một cảm giác dở dở ương ương, thậm chí có phần đê tiện vô sỉ, khiến nàng chẳng muốn đặt nhiều kỳ vọng. Nhưng giờ phút này, khi nhìn vào đôi mắt song sắc đối lập của hắn, cái dáng vẻ tản mạn phi thường, lẳng lặng đứng giữa thế giới Lôi Uyên tử vong, ánh mắt ấy lại khiến nàng không dám nhìn thẳng.
"Cấm thuật của ngươi quả thực đã gây cho ta không ít phiền phức, khiến lôi nguyên tố không thể nghe theo hiệu lệnh. Vốn dĩ trận này ta đã định từ bỏ át chủ bài mạnh nhất của mình rồi. Nhưng chính biển mây đen này đã thay đổi tất cả. Ta có một thiên phú đặc thù, có thể nghịch chuyển những vật chất nhiễm từ thành lôi điện nguyên tố thuần khiết nhất. Mà lôi do ta tạo ra, tự nhiên sẽ nằm ngoài sự khống chế của cấm thuật ngươi giăng." Mạc Phàm dần trở nên lạnh nhạt.
“Tự tin như vậy, không sợ lần sau ta rút kinh nghiệm sao?” Dáng người Vĩ Linh Hoàng càng lúc càng lộ ra vẻ mị hoặc của hồ ly.
Mạc Phàm thần sắc bình tĩnh, khóe miệng khẽ nhếch lên, xem như Vĩ Linh Hoàng bây giờ không còn là đối thủ tuyệt đối không thể đánh bại nữa. “Nhiều lôi nguyên tố thế này, ta xưa nay chưa từng triệu hồi được. Cho nên, nương tử à, sẽ không có lần sau đâu."
"Ông ông ông ~~~~~~~ "
Không gian rung lên. Giữa những tầng minh huy âm u đang gào thét, một thanh ma kiếm màu huyết sắc lơ lửng hiện ra. Dù chỉ đứng yên, nó vẫn tỏa ra một cảm giác uy hiếp cực đại, nhất là khi những tia sét dị ảo chi chít trên thân kiếm rít lên xé gió, tựa như trăm vạn bạo quân lôi đình đang đồng thanh gầm thét.
Khí chất đáng sợ trên người hắn, theo sự khuếch tán của thanh thần kiếm mà thay đổi long trời lở đất, khí khái của thiên sứ đứng đầu thế gian e rằng cũng không sánh bằng.
Vĩ Linh Hoàng quan sát kỹ thanh Hắc Huyết Lôi Kiếm, trên mặt dần lộ ra vẻ kinh ngạc.
Đây dường như không phải là một loại ma pháp hay cổ pháp thuần túy nào đó. Nó có linh thức, có sinh mệnh, càng tỏa ra khí tức của một thần binh diệu khí, nơi thiên giới và ma giới cùng tồn tại, một thần khí chân thực tuyệt đối.
"Hay là cho ta diện kiến bộ mặt thật của ngươi đi." Đôi môi xinh đẹp của Vĩ Linh Hoàng khẽ thốt ra một tiếng nhẹ nhàng mà ngân dài.
Nàng vừa dứt lời, sau lưng, phía trên bờ mông cong vút, chín cái đuôi quang ảnh khổng lồ hiện ra, in hằn lên bầu trời. Chúng vô cùng chói mắt, giống hệt nhau về cả kích thước lẫn màu sắc, tỏa ra một cỗ khí chất cao quý như lưu ly nhưng lại ẩn chứa uy thế ngút trời, đủ sức khiến cả thiên địa này trở nên nhỏ bé đến đáng thương.
Vạn trượng hỏa thành!
Một trong chín chiếc đuôi của Vĩ Linh Hoàng tự động tách ra, bay lượn giữa không trung. Ánh lửa rực rỡ gột rửa lớp lông trắng, hóa nó thành một con Sí Hỏa Xích Long dài mấy chục cây số, còn những phiến lông thì hóa thành vô số sợi xích đỏ rực như thép nung, quấn quanh thân rồng. Con long ảnh này có sức phòng ngự không hề thua kém “Thủy Dịch Băng Thần Cửu Vĩ” mà nàng dùng trước đó, đủ sức miễn nhiễm với áp lực hủy diệt từ thế giới Lôi Uyên đáng sợ này.
Sí Hỏa Xích Long vỗ cánh, lao lên tầng mây, đốt cháy một vùng trời rực lửa, tựa như một họa sĩ đang dùng bút lửa vẽ nên Hỏa Diệm Sơn trong truyền thuyết.
Mạc Phàm ngước nhìn Sí Hỏa Xích Long khí thế ngút trời đang bay lượn giữa Lôi Uyên cuồn cuộn lôi nguyên tố.
Dường như vì những sợi xích nung chảy kia, Mạc Phàm không đuổi theo con Hỏa Long, bởi hắn cũng muốn xem thử con Xích Long có vẻ yếu kém này rốt cuộc có thể làm được trò trống gì.
Cuối cùng, sau khi xác định được đối thủ, Sí Hỏa Xích Long đáp xuống gần Mạc Phàm, đồng thời từng chút một thu hẹp không gian đất trời xung quanh gã nhân loại nhỏ bé. Bất chợt, toàn thân Sí Hỏa Xích Long bùng lên hỏa diễm ngút trời, ngọn lửa điên cuồng tuôn ra, tạo thành một cái lồng bằng xích lửa cao hơn vạn trượng giữa trời bình minh.
Hỏa thành rực cháy, tường thành là những sợi xích dày đặc, liệt hỏa từ trên thân xích lan tỏa ra xung quanh, bao vây lấy Mạc Phàm, quyết không cho hắn một kẽ hở để trốn thoát.
"Gàooooo~~~~~~~~~~~~~~~! ! ! ! !"
Thân cuộn tròn, đầu ngẩng cao, đôi mắt hung dữ trút xuống, Sí Hỏa Xích Long rống lên một tiếng, tụ lực sa chi và sí hỏa, lập tức khiến khí lưu xung quanh hóa thành một vòng xoáy màu đỏ khổng lồ.
Một ngụm long diễm từ yết hầu Sí Hỏa Xích Long tuôn ra, giống như một miệng núi lửa treo ngược, nung chảy cả thế giới Lôi Uyên thành nham thạch nóng bỏng. Nham thạch từ miệng rồng rơi xuống, điên cuồng lan tràn khắp bầu trời.
“Ầm ầm ầm ~~~~~~~~~~!”
Đột nhiên, một trận mưa lửa khổng lồ từ miệng Sí Hỏa Xích Long quét tới, oanh kích vào không gian đang giam giữ Mạc Phàm. Ngọn lửa quét qua, bất kể bao nhiêu lớp lôi nguyên tố từ Lôi Uyên bảo vệ cũng bị phá tan trong khoảnh khắc, hóa thành vô số mảnh chớp giật xung kích về phía Mạc Phàm.
Liệt hỏa sa bụi, con Sí Hỏa Xích Long này chưởng khống loại liệt diễm từ sa chi, vừa có sức mạnh cực đại của thổ hệ, vừa có sự khủng bố của hỏa hệ, sức công phá dĩ nhiên không kém gì lửa của Chu Tước Thánh Thú, thậm chí về độ tàn độc còn bỏ xa.
Điều này khiến Mạc Phàm triệt để nhận ra, Vĩ Linh Hoàng chưởng khống bảy đại nguyên tố, bất kỳ nguyên tố nào cũng đã đạt tới cảnh giới siêu việt, khiến chính hắn cũng cảm thấy mình nhỏ bé đến nhường nào.
“Hồng Ma Hữu Kiếm!”
Thế nhưng cùng lúc đó, Mạc Phàm đứng giữa biển lửa, miệng chậm rãi thốt ra bốn chữ đơn giản. Thanh hắc huyết lôi kiếm tự mình chuyển động, chuôi kiếm khẽ rung, thân kiếm đột nhiên quét ngang. Lập tức, một vầng lãnh nguyệt màu đỏ tươi hiện ra, như thể chém ban ngày thành đêm tối, cắt rạng đông thành hoàng hôn.
“Xoẹt ~!”
Trên tay Mạc Phàm, Hồng Ma Hữu Kiếm rung lên ngày càng dữ dội, không gian xung quanh dường như cũng lắc lư theo. Quanh thân kiếm bao bọc bởi một lớp lôi điện màu đen nhàn nhạt, xen lẫn những tia chớp hắc huyết chi chít, tạo thành một trạng thái tà huyết hồng ma, tỏa ra khí trường bạo phát vô cùng đáng sợ, như muốn nuốt chửng cả không gian.
Sí Hỏa Xích Long chẳng nhìn thấy gì khác, chỉ thấy vầng kiếm huy lãnh nguyệt màu đỏ tươi không thể ngăn cản đang đánh tới, tựa như Tử Thần Sấm Chớp với tốc độ cực hạn vừa cắt ngang thiên địa, đáng sợ đến tột cùng.
Vốn dĩ con Thần Long này nóng nảy, cuồng bạo, một thân xích luyện thế gian, nhìn như dã tính không thể ngăn cản, nhưng Mạc Phàm chỉ đơn giản vung ra một đạo thiểm điện thần tốc.
Tử vong lôi huyết xẹt qua, nhanh như một tia chớp cắt ngang yết hầu của Sí Hỏa Xích Long. Khoảnh khắc ấy, dường như cả thời gian cũng phải ngưng đọng.
Trên thân Sí Hỏa Xích Long không có máu, nhưng đầu và thân đã lìa khỏi. Tàn dư huyết ảnh hóa thành lôi tích, lôi tích màu đen và hắc huyết ở hai bên vết cắt tiếp tục xâm lấn, dùng lôi điện ăn mòn phần còn lại.
Gió nhẹ từ trên trời thổi qua, vuốt ve mái tóc bạc của Mạc Phàm.
Rõ ràng nơi đây vừa trải qua một trận hỏa diễm cuồng nhiệt, nhưng khí lưu xung quanh vẫn yên tĩnh như lúc ban đầu, không có bất kỳ dấu hiệu nào của một trận chiến trong hỏa thành.
Bình minh trên Thánh Sơn Côn Lôn đã đến, ánh mặt trời chiếu rọi qua thế giới Lôi Uyên dày đặc. Mạc Phàm lơ lửng ở nơi cao nhất, giữa những tàn dư xích diễm còn sót lại. Hắn đứng lặng ở đó, phảng phất như chưa từng ra tay, nhưng một đạo tử lôi cắt cổ xuất quỷ nhập thần kia đã bày ra thực lực đủ để rung động toàn bộ yêu tộc, hay bất kỳ nhân loại nào ở nơi này.
Phải!
Hồng Ma Hữu Kiếm, một đạo tử lôi cắt ngang bầu trời. Dù là đám người Triệu Mãn Duyên ở phía xa, không một ai không nhìn thấy luồng sóng chấn động hai màu thương hắc và hắc huyết đáng sợ quét qua, trong nháy mắt biến thế gian thành một góc của Hắc Ám Vị Diện.
Vĩ Linh Hoàng cũng vậy. Nàng phun ra một ngụm máu tươi, một phần cơ thể bị chặt đứt, đau đớn vô cùng...
Đề xuất Voz: dành cho các thím khoái hóng về Ma