Chương 229: Vạn Ngấn Thủy Lệ, Lam Ngân Ly Tâm
----
“Tách… tách… tách…”
Tiếng nước nhỏ giọt…
Từng giọt, từng giọt chảy dọc thân kiếm, lướt qua bàn tay Vĩ Linh Hoàng rồi nhỏ giọt xuống đại địa.
Lúc này nàng mới chú ý tới, Hồng Ma Hữu Kiếm không chỉ đơn thuần song hành hai hệ lôi và hỏa.
Thân kiếm được sinh ra bởi Hắc Ma Lôi Hoàng, hào quang kiếm ảnh bắt nguồn từ Hồng Liên Tước Vũ, nhưng nếu nhìn kỹ hơn, bao bọc lấy thân kiếm mờ ảo kia rõ ràng không phải hai nguyên tố mạnh mẽ này, mà là một lớp lệ khí vừa tú mỹ, nhẹ nhàng lại vừa thánh khiết, y hệt như lam ngân.
Thứ kim ngân óng ánh này đã bao bọc lấy thân kiếm từ lúc nào?
Kim ngân… chính là thủy ngân ở thể rắn.
Tư duy nhanh như chớp, Vĩ Linh Hoàng cảm nhận được hơi thở của thủy nguyên tố trên Lưu Viên Uyên, mặt hồ rộng hàng triệu ki-lô-mét vuông trong dãy Côn Lôn. Mặt hồ vẫn tĩnh lặng như tờ, nhưng lại giống như vừa được làm mới, tựa như một vòng tuần hoàn không gian thời gian vừa tái diễn, vẫn còn vương lại chút khí tức ma pháp xao động chưa phai.
Thủy ngân được sinh ra từ thủy nguyên tố, Mạc Phàm đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho màn này ngay từ đầu. Cấm pháp huyền thuật của Vĩ Linh Hoàng tuy mạnh nhưng phạm vi lại vô cùng có hạn, chỉ cần vượt ra ngoài phạm vi vạn dặm chưởng khống, ma pháp tuyệt đối sẽ không còn bị ảnh hưởng.
Hơn nữa, các phân tử Thủy Ngân vốn là một sự tồn tại khác biệt hoàn toàn so với bảy đại nguyên tố, gần như nằm ngoài phạm vi cảm nhận của nàng.
Vạn Yêu Thần Tọa, vẻ mặt nàng thoáng qua một tia cay đắng, hóa ra bản thân vẫn không nhận ra điểm này sớm hơn.
Nàng ý thức được mình đang ở quá gần Mạc Phàm, nếu giữ một khoảng cách nhất định, có lẽ vẫn còn cơ hội quần thảo. Ngược lại vào lúc này, linh tính mách bảo rằng thứ thủy ngân kia cực kỳ uy hiếp đến tính mạng của chính mình.
Vực sâu bao la được hồng quang chiếu rọi, bầu trời phía trên đầu hai người trở nên nhỏ bé tựa như miệng giếng, có thể thấy rõ đường chân trời và nơi giao thoa của vầng sáng đỏ, hiện ra một đường vòng cung hoàn mỹ.
Nếu quan sát kỹ đường vòng cung này, sẽ nhanh chóng phát hiện ra nó được tạo thành từ vô số viên thủy tinh màu bạc xanh óng ánh. Chúng không hoàn toàn ở thể rắn, bởi vì chất rắn phải có màu kim ngân thuần túy, nhưng ở đây, chúng lại cho người ta cảm giác mỗi một hạt đều trong suốt long lanh, lấp lánh màu lam ngân, mang bản chất bán lỏng đặc thù.
Phải, thủy ngân bán lỏng, bán rắn!
Những giọt lam ngân.
Vĩ Linh Hoàng lộ ra một nét mặt nhăn nhó, miệng vực thẳm đã dày đặc những giọt thủy ngân, vậy chẳng phải có nghĩa là số lượng dưới đáy vực còn kinh khủng hơn gấp bội sao?
Nàng vô thức nhìn về phía Mạc Phàm. Xung quanh hắn vẫn bị vô số những phiến đao gió màu trắng của Phong Bạo Huyền Vũ bao phủ, liên tục ào ào cắn xé vào những điểm trọng yếu.
Bão táp màu trắng tầng tầng lớp lớp, tạo thành một đóa liên hoa lưỡi dao sắc bén tùy ý thu hoạch sinh mệnh. Có thể nghe được âm thanh kim loại va chạm leng keng, khiến những cánh hoa sen gió không ngừng rơi lả tả xuống mặt đất.
Điều đáng sợ chính là, băng vụ tán loạn trong không khí, thổ vụ ngập tràn mặt đất, những phiến đao gió bị vỡ tan nhiều không đếm xuể, nhưng Mạc Phàm vẫn chỉ đứng đó, ánh mắt bình thản tựa như mặt hồ Lưu Viên, mái tóc trắng bồng bềnh trong cơn loạn vũ. Thân thể hắn vẫn không hề có một vết thương, tựa như hắn đang tồn tại trong một không gian khác, hoàn toàn không thể chạm tới.
“Đông! Đông! Đông!”
Mãi cho đến khi thu hồi hồ ly mao lại, Vĩ Linh Hoàng mới nhìn thấy từng giọt, từng giọt thủy lệ trong suốt hóa thành màu lam ngân đang lơ lửng giữa đất trời.
Những viên thủy lệ màu lam ngân này nhỏ li ti như giọt nước, khi ở trạng thái trong suốt, lại ẩn mình dưới vầng hồng quang che khuất của bầu trời, căn bản không thể nhận ra được.
Và khi đã nhận ra, nàng lại càng chìm vào nỗi sợ hãi vô tận.
Chính những giọt thủy lệ lam ngân này đã bắn phá và triệt tiêu phong bạo linh vũ của nàng.
Ban đầu chúng chỉ thưa thớt phân bố trong phạm vi quanh thân hai người, nhưng khi Mạc Phàm nở nụ cười, thông qua hỗn độn sao chép, những giọt thủy lệ lam ngân này lập tức tăng trưởng điên cuồng theo cấp số nhân.
Trong nháy mắt, toàn bộ không gian vực thẳm rộng hàng trăm dặm này chìm trong vô số tinh thể thủy ngân dạng giọt lệ bao phủ. Mỗi một hạt nước đều là một cá thể độc lập tuyệt đối, khoảng cách giữa chúng cũng bằng nhau một cách tuyệt đối.
Thủy hệ cao cấp, Vạn Ngấn Thủy Lệ.
Vĩ Linh Hoàng nhìn cảnh tượng này, bàn tay liền chủ động buông mũi Hồng Ma Hữu Kiếm ra. Nàng không chút chần chừ hóa thành một đạo hào quang bảy màu muốn thoát khỏi nơi đây, nhưng lập tức bị Mạc Phàm tung một quyền không gian ý niệm hất văng ra xa.
Một quyền bộc phát chỉ trong khoảnh khắc, nhưng suýt chút nữa đã bẻ cong cả không gian, hung hăng nện Vĩ Linh Hoàng sập vào sườn khe vực.
“Bắn!”
Mạc Phàm đứng yên tại chỗ, ánh mắt ngập tràn sát ý, hô vang một tiếng.
“Vạn Ngấn Thủy Lệ - Lam Ngân Ly Tâm!”
Đột nhiên, mấy chục vạn giọt thủy lệ lam ngân tự xoay quanh thân, tạo ra động năng khủng bố, tích tụ năng lượng hủy diệt dạt dào rồi cuối cùng bùng phát như điên như cuồng. Mang theo luồng sức mạnh cường đại đó, chúng thần tốc bay vụt về phía Vĩ Linh Hoàng, giống như một trận mưa đạn đạo laze của vạn quân, luồng sáng hội tụ bắn vào hạch tâm khiến người ta kinh hồn bạt vía.
“Chíu chíu chíu chíu chíu chíu ~~~~!”
“Chíu chíu chíu chíu chíu chíu ~~~~!”
Xoay càng nhiều, lực ly tâm bắn ra càng kinh khủng, năng lượng của mỗi một giọt thủy lệ khi lao ra và nổ tung đều mãnh liệt không kém gì tử quang trời phạt. Mà vạn vạn tia sáng lam ngân ngập trời bắn phá như vậy, quỹ đạo thiên biến vạn hóa, mắt thường không thể nào nhìn hết được.
Trên thế gian này, e rằng cần sức mạnh cỡ nào mới có thể chống lại được uy lực xuyên thủng này?
Ánh lam ngân chói lòa, khói bạc tỏa ra dày đặc, khiến cho toàn bộ mảnh vực thẳm này căn bản không chịu nổi gánh nặng!
Tuy nhiên, thủy ngân lệ không chấn động rầm rộ như thần lôi tuyệt diệt hay thánh hỏa tịnh thế. Phương thức duy nhất của nó chỉ là kích sát, những giọt lệ cực kỳ mạnh mẽ, với tốc độ thần sầu xuyên tâm đoạt mạng địch nhân.
Thủy ngân còn cứng hơn bất kỳ hợp chất nào, có thể cắt kim cương, có thể gọt sơn mạch. Trong quá trình bay, mỗi một vệt lam quang của giọt thủy ngân còn mang theo độc tính phóng xạ cực mạnh. Dù cho một quần thể trăm ngàn yêu ma sinh vật đứng ở trung tâm hạch tâm cũng đừng hòng có kẻ nào sống sót trở ra.
Thậm chí, có thể nói rằng trên thế giới này, e rằng không có mấy loại sức mạnh có thể chống lại được sự xuyên thủng của nó.
……………………………….
Đó là ma pháp Thủy hệ cao cấp tầng thứ sáu!
Từ xa quan sát hố sâu, sương máu và tử khí tràn ngập, băng bụi đầy trời lả tả rơi xuống, mọi người có chút thất thần nhìn cảnh tượng thảm sát do Vạn Ngấn Thủy Lệ tạo ra, một lúc lâu sau vẫn chưa thể hoàn hồn.
Mà không nói đến uy lực sát thương, dù không chứng kiến màn bạo phát kinh thiên động địa đó, mấy vị cấm chú pháp sư trước đó cũng đã kinh ngạc đến sững sờ.
Pháp sư bình thường có lẽ không nhìn ra, nhưng cấm chú pháp sư chỉ cần liếc mắt một cái là lập tức phát hiện ra quầng sáng Tinh Hà trong mắt Mạc Phàm vô cùng bất thường. Bề ngoài, đó dường như là những quang văn mờ ảo biểu thị cho sự cường hóa, nhưng thực chất lại khiến nội tâm người khác rung động mãnh liệt.
Đem ma pháp cao cấp cường hóa đến tầng thứ sáu, đây là hạng người gì thế này?..
✾ Vozer ✾ Truyện dịch VN
Đề xuất Tiên Hiệp: Quế Hà Văn Lục