Chương 233: Hồng Ma Bổ Thiên, Lôi Hỏa Tích Diệt

----

Đại thiên sứ Azazel không cần quay đầu lại cũng biết kẻ đến là Mạc Phàm, hành tung của hắn lúc nào cũng khiến người khác mất hứng như vậy.

“Hòa giải cái gì?” Azazel gằn giọng, vẻ mặt tất nhiên không vui. Hắn vừa mới chật vật thoát khỏi Phong Kiếp Bát Giới và Xích Hỏa Ma Trù của Vĩ Linh Hoàng, trong lòng đang nén một cỗ nộ khí chưa có chỗ phát tiết.

"Dừng, dừng, chúng ta đã ký kết hiệp ước đình chiến, đánh đấm cũng chỉ vì mục đích này thôi mà!" Mạc Phàm tiến lên phía trước, mở miệng nói.

Nhật Nguyệt tử dực sau lưng bao phủ một nửa bầu trời hoàng hôn, ánh mắt Azazel rơi xuống người Mạc Phàm, vết son đỏ trên ngấn cổ kia quả thực đặc biệt gây chú ý.

“Ăn vụng mà quên chùi mép à… thật không ngờ các ngươi đã tiến xa đến mức này.” Vốn đang muốn tìm cớ trút giận, Azazel bỗng cảm thấy có chút hụt hẫng.

Mạc Phàm dĩ nhiên hiểu ý, hắn đảo mắt dò xét xung quanh, xác nhận khí tức của Vĩ Linh Hoàng không xuất hiện gần đây, bèn nở một nụ cười chậm rãi rồi thì thầm:

"Ngươi cũng biết đấy, diễn kỹ của ta trước nay vẫn luôn rất tốt!"

“Diễn kỹ thật sao?” Azazel hỏi lại.

“Chắc chắn rồi, nàng ta còn quỳ xuống cầu xin ta nữa là. Cuối cùng lòng tốt của ta trỗi dậy, mới miễn cưỡng cho phép nàng để lại một dấu ấn kỷ niệm, ký kết thỏa thuận hòa bình, đảm bảo Côn Lôn yêu tộc sẽ không gây khó dễ cho nhân loại nữa.” Mạc Phàm vẫn giữ vẻ mặt cực kỳ chân thành.

Azazel trợn tròn hai mắt, trừng trừng nhìn hắn, trong lòng không khỏi cảm thán.

Trước kia sao mình không nhận ra tên này lại mặt dày đến thế nhỉ?

Bất quá, hắn cũng không phải kẻ hiếu chiến, có thể hạ nhiệt thì cứ hạ nhiệt, thực lực vốn chỉ nên dùng trong những tình huống khẩn cấp nhất. Tâm tính bộc phát này không phù hợp với đạo lý của một trí tuệ thiên sứ.

Thu lại Nhật Nguyệt tử dực sau lưng, Azazel khôi phục lại hình tượng một nam nhân tuấn tú phi phàm giữa nền trời hồng rực.

“Được rồi, ngươi nói vậy ta cũng yên tâm, bớt được một đối thủ cạnh tranh!”

“Bớt đi đối thủ cạnh tranh?” Mạc Phàm rùng mình, cảm giác có điềm chẳng lành.

“Ừ, tình nhân của ngươi cũng đâu có nói là không cho ta ứng tuyển?” Azazel cực kỳ bình thản đáp.

Quả nhiên...

Đỉnh cao của nghệ thuật mặt dày chính là gặp phải tổ sư của bộ môn ăn tạp!

Lẽ ra mình không nên nói với hắn chuyện này, cứ để hai tên đó lưỡng bại câu thương có phải tốt hơn không.

“Hống hống hống ~~~~~~~!”

Bất tri bất giác, chân trời hiện ra một vệt màu trắng xóa, một tia sáng bên cạnh khảm trên những ngọn núi trập trùng. Dù cho bầu trời đã bị xích quang chiều tà cùng lôi hỏa hồng quang của Mạc Phàm che phủ, hình dáng đại địa vẫn hiện rõ, khiến tia sáng to như quả núi lướt ngang kia càng thêm rõ ràng.

Vệt băng trắng lướt đến đâu, mặt đất nơi đó liền hóa thành băng khâu trắng xóa. Cả núi đồi, bình nguyên đều biến thành một màu băng giá tinh khiết. Ngay cả những đóa hoa dại khô héo cũng nhờ vệt băng này mà hóa thành vô số Tuyết Cơ Phi Điểu.

Băng vết hóa hình.

Diễn sinh từ thổ nhưỡng.

Mặt đất, gò núi, đại địa trong một cái vung vuốt này đã biến ra vô số Tuyết Cơ Phi Điểu. Bầy Tuyết Cơ Phi Điểu đông nghịt che kín cả ngàn km vuông xung quanh, tựa như một trận bão táp băng linh, khủng bố và cực hạn băng hàn chẳng khác nào nhau.

Bầy Tuyết Cơ Phi Điểu điên cuồng lao về phía Mạc Phàm và Azazel đang lơ lửng trên trời, dĩ nhiên, chúng không đến để vui đùa nhảy múa.

“Nghiệt súc, ngươi bị điếc à, ta bảo dừng mà còn muốn đánh, chủ của ngươi cũng đã ngừng chiến rồi...” Mạc Phàm cảm nhận được hàn khí, ánh mắt trong nháy mắt trở nên sắc lẹm, nhìn về phía Bạch Ma Bát Vĩ Kỳ Lân đang lao tới từ xa.

Tĩnh kiếm vắt ngang vầng trăng, cách mặt đất hàng chục dặm, bụi bặm và tuyết vụ chậm rãi lan tỏa ra xung quanh.

Đột nhiên, bàn tay Mạc Phàm lóe lên hắc huyết tà quang, Hồng Ma Hữu Kiếm bên người càng giống như Tà Nguyệt trong đêm dài, tách ra từ tầng mây dày đặc, tuân theo hiệu lệnh của kẻ điều khiển chúng sinh, khiến vạn vật bên dưới cảm nhận một thứ quang huy không cách nào nhìn thẳng.

Kiếm quang quét qua, vô số tia sét, hồ quang điện, lôi xà ầm ầm xé toạc không gian, chém xuống mặt đất. Đại địa vỡ nát, xuất hiện những khe nứt dài hàng trăm dặm, rộng tựa một dòng Trường Giang. Uy lực của Hắc Ma Lôi Hoàng vẫn chưa dừng lại, dù cho bầy Tuyết Cơ Phi Điểu có hoảng hốt quay đầu bỏ chạy, thần uy của kiếm vẫn truy đuổi đến tận cùng!

Tuyết Cơ Phi Điểu cũng không hổ là bá chủ tuyệt đối của Côn Lôn, chỉ một cú vỗ cánh của nó đã có thể biến hoàng hôn thành ban ngày ở Bắc Cực, một Bắc Cực lạnh lẽo đến âm hơn trăm độ.

Đáng tiếc, thần thánh lôi quang đang điên cuồng phóng thích thứ thiểm điện có thể xé rách mọi sự sống, uy lực của những tia sét kia có thể so với thùy thiên thiểm điện và thần lôi trụ. Giữa không trung, những con ma quỷ phi điểu, thậm chí cả màn sương băng tuyết bị đánh trúng đều hoặc là tan xương nát thịt, hoặc là đến nửa mảnh tế bào cũng không còn.

Rất nhanh, sau khi quét sạch toàn bộ bầy Tuyết Cơ Phi Điểu, lực lượng thiểm điện trả lại một bầu trời hồng quang thuận mắt. Mục tiêu tiếp theo của nó chính là ngọn Băng Sơn có tám cái đuôi sông băng khủng bố đang tụ lại một chỗ. Đã thấy thân hình khổng lồ của Bạch Ma Bát Vĩ Kỳ Lân từ giữa không trung nghiêng mình lao tới trong tuyết vụ, từng đạo sấm sét hủy diệt kinh thiên động địa không chút do dự bao trùm xuống, khí thế bàng bạc, cảm giác cả bình nguyên đều đang rung chuyển!

Trăng treo trên cao, sắp nuốt chửng mặt trời. Thánh huy của Bạch Ma Bát Vĩ Kỳ Lân duy trì phi hành ở tầng trời thấp, thỉnh thoảng lướt qua vài con sông, nhẹ nhàng điểm một cái như rửa mặt, sau đó lại lướt đi mấy chục km.

Mặt hồ Lưu Viên yên tĩnh bị móng vuốt của Bạch Ma Bát Vĩ Kỳ Lân tách ra hai gợn sóng tinh xảo, cũng đem hình ảnh phản chiếu của màn đêm chia làm hai. Một chút Hàn Sương tựa như muối trắng tinh khiết vẩy ra, theo Bạch Ma Bát Vĩ Kỳ Lân lần nữa tạo thành một lớp khải giáp, mặt hồ đã hóa thành một tòa băng hồ trắng xóa.

Bạch Ma Bát Vĩ Kỳ Lân bất luận là hình thể hay năng lực đều vẫn còn đó, thậm chí còn đáng sợ hơn trước gấp mấy chục lần, tựa hồ đã đạt đến trình độ Quân Vương chân chính. Huống chi đạo lôi điện này chẳng qua là một đòn xuất kích vội vàng, không thể uy hiếp được nó, mà cho dù là một đòn hoàn mỹ, cũng rất khó có khả năng phá vỡ được lớp phòng ngự của nó.

Thiểm điện đánh xuống, hắc ma hoàng lôi như cuồng long địa ngục cắn xé Thánh Lân nhưng không thành. Vô số tia sét bị phản chấn đánh xuống mặt hồ, mà hồ Lưu Viên căn bản không hề bị thần phú lôi hệ của Mạc Phàm chưởng khống, trọn vẹn một con cuồng long hắc ma lôi hoàng cứ thế bị nuốt chửng.

“Hống hống hống ~~~~~~~~!”

Bạch Ma Bát Vĩ Kỳ Lân chủ yếu mang tâm tính và sự chưởng khống của Bạch Mao Hoàng Kỳ Lân, nó vẫn chưa quên Mạc Phàm ban nãy, cũng chính một đòn kia đã bẻ gãy nửa bên cánh của nó, thống khổ khôn cùng; uất hận nhất chính là suýt chút nữa đã đem niềm kiêu hãnh Dị Thú Chi Vương chôn vùi xuống địa ngục dơ bẩn, bị tên La Sát giả danh Tô Lộc kia giày vò sỉ nhục.

Hòa cũng được!

Ngừng chiến cũng được!

Nhưng Bạch Ma Bát Vĩ Kỳ Lân chỉ muốn báo tư thù, nó xông ra chính là muốn lôi Mạc Phàm ra đánh một trận.

Vĩ Linh Hoàng cũng xuất hiện ở phía xa bên hồ, nàng vẫn một thân rung động lòng người đứng đó, bóng hình tuyệt mỹ dưới ánh trăng.

“Tiểu Bạch này sao lại nói không giữ lời thế nhỉ, bất quá ta cũng có nhã hứng ngắm trăng xem phu quân múa võ.” Vĩ Linh Hoàng lắc đầu, đoạn nàng hướng lên Mạc Phàm trên cao nói: “Phu quân, đây là tư thù cá nhân, ta không can dự!”

Mạc Phàm nhíu mày nhìn Vĩ Linh Hoàng một cái, sau đó lại liếc về phía Bạch Ma Bát Vĩ Kỳ Lân ở xa.

Có thể hiện tại hắn không phải đối thủ chân chính của Vĩ Linh Hoàng, so với nàng vẫn còn chênh lệch không thể đối đầu. Nhưng Bạch Ma Bát Vĩ Kỳ Lân kia chỉ vừa mới thăng tiến lên cảnh giới Quân Vương, hẳn không thành vấn đề.

May mà, hồng quang diệu thế của chính mình, lôi hỏa lưỡng giới vẫn đang ngùn ngụt bao phủ bầu trời.

"Vậy ta trước tiên đánh nát tất cả xương khớp của ngươi, chém rụng hết đuôi của ngươi xuống, sau đó có chuyện gì thì đi mà tìm chủ nhân ngươi dạy bảo." Mạc Phàm đã mất hết kiên nhẫn.

"Không được đánh nát khớp gối!" Vĩ Linh Hoàng nhẹ giọng nói vọng lại.

“…”

“Hống hống hống ~~~~~~~~!”

Bạch Ma Bát Vĩ Kỳ Lân rống lên một tiếng, bá đạo đến cực điểm. Nó đã tiến vào cấp bậc Quân Vương, ngoài việc có thêm tám cái đuôi sông băng cường đại, tự nhiên cũng kích hoạt yêu pháp, mở ra thêm Hỗn Độn huyền thuật.

Mà ở cấp độ huyền thuật Quân Vương, cấm chú ma pháp cũng chẳng bằng một siêu giai ma pháp yếu ớt, thậm chí chỉ có thể xem như cao cấp.

Ngôi vị Quân Vương này khiến thực lực của nó bạo tăng trong nháy mắt, nắm giữ phong hệ, băng hệ, hỗn độn hệ, không gian hệ chí cao trên thế giới, một mình nó đại biểu cho sự vô địch, trải dài khắp toàn bộ Hoa Hạ đại lục như một vị Đế Vương không đối thủ.

"Ngao rống ~~~~~~~~~~~ "

Nó nhe nanh, trong miệng là vô tận băng vũ hỗn độn, lá phổi của nó là không gian bạo tuyết, khí áp trở thành vòng xoáy phong ba. Bạch Ma Bát Vĩ Kỳ Lân ngửa đầu thét dài, toàn thân bao trùm lớp băng lân, từng mảnh đột nhiên bùng nổ như những viên đá băng linh của Vĩnh Dạ. Trong khoảnh khắc, Băng Thần Kỳ Lân này huyễn hóa thành một thứ ánh sáng siêu thực, sáng đến chói lòa cả trong hoàng hôn chiều tà.

“Thình thịch thình thịch ~~~~~~~~”

Băng vụ áp chế bên dưới của Bạch Ma Bát Vĩ Kỳ Lân là sự chấn động không thể bàn cãi.

Nhưng trên trời, hồng quang kia một lần nữa bùng lên cực thịnh, lấn át xuống còn kinh hãi hơn rất nhiều.

Bạo quân thần hỏa đồ tích góp đạt đến cực hạn, đột nhiên diễn sinh ra hàng ngàn, hàng vạn đạo lôi hỏa quang vũ trên nóc nhà Hoa Hạ. Sắc thái tím hồng nhuộm cả bình nguyên, nhuộm cả thiên địa, mỹ lệ mà lại tràn ngập khí tức hủy diệt.

Thiên không kiếm ý, chỉ thẳng đại địa.

Một lôi, một hỏa.

Lôi Hỏa Tích Diệt!

"Phóng mắt khắp thế gian, hai vị thần nay tái thế! Một trảm Hồng Ma Bổ Thiên chưa hoàn hảo của ta đã đủ tiễn Băng Ngưu Thú Vương về địa ngục, hy vọng ngươi sẽ xứng đáng với nó!" Đôi mắt Mạc Phàm ánh lên hai màu đỏ tím đối lập, hắn chậm rãi giơ thanh ma kiếm lên...

Đề xuất Voz: Say Nắng Cô Em - Tán Cô Chị
BÌNH LUẬN