Chương 240: Ta tới nhặt xác hai ngươi
----
Thành Tây Hải bị phá hủy nghiêm trọng. Nếu cấp trên chưa cử người xuống kiểm kê thiệt hại, đưa ra chính sách tái thiết và điều động nhân lực xây dựng lại cơ sở hạ tầng, tòa thành này vẫn chưa thể có người quay lại sinh sống.
Mạc Phàm cũng không ghé qua thôn Minh Lang thăm hỏi ai. Vì vậy, vừa trở lại khu vực Tây thành, hắn quyết định đến huyện Phù Ân ở ngoại ô để dừng chân.
Bước qua những đống gạch vụn của các tòa nhà sụp đổ, khung cảnh tro tàn đổ nát khiến lòng người không khỏi nặng trĩu. Mạc Phàm không kìm được, ngoảnh đầu nhìn lại dãy Côn Lôn Ngũ Hành Sơn hùng vĩ. Đó là một khung cảnh hoàn toàn đối lập với sự hoang tàn xung quanh hắn, một vùng băng thiên tuyết địa trắng xóa bao la. Dãy núi và bình nguyên ấy rõ ràng được vẽ nên giữa nền trời, nhưng lại như bị một thế lực màu trắng nuốt chửng, trông vô cùng đáng sợ.
Quá nhiều yếu tố khôn lường, quá nhiều hiểm cảnh mà các pháp sư nhân loại chưa từng đối mặt.
Vạn yêu Côn Lôn trải dài trên hàng triệu kilomet vuông bình nguyên và sơn mạch, nhưng tất cả chúng cũng chỉ quanh quẩn ở Thánh Địa Côn Lôn mà thôi. Dãy Kỳ Liên Sơn kia trên thực tế mới là nơi Vĩ Linh Hoàng cất giấu binh lực trước trận chiến.
Nếu như tất cả sức mạnh này cuối cùng bùng phát, nhân loại liệu có thể chống đỡ nổi sự trả thù của chúng không?
Hắn đột nhiên nhớ tới lời Quan Ngư nói quả không sai: bất kể tu vi cao thấp thế nào, muốn du ngoạn Côn Lôn, việc đầu tiên phải làm chính là viết sẵn di chúc.
Cuối cùng cũng đến huyện Phù Ân. Huyện này chỉ là nơi tập hợp của vài xã đoàn nhỏ, nhưng vì đồng bằng nơi đây thuận lợi đón gió và ánh nắng, nên sớm đã được nhiều doanh nhân chọn mặt gửi vàng, phát triển thành một khu dân cư cao cấp.
Nói đi cũng phải nói lại, Mạc Phàm bây giờ đã quen với lối sống của giới thượng lưu. Hắn vung tiền vào một khách sạn xa xỉ để thư giãn, việc đầu tiên chính là mua ngay một vé spa và xông hơi ở hồ nước nóng, sau đó dự định sẽ ăn một bữa hải sản thật thịnh soạn, cuối cùng là tận hưởng một giấc ngủ ngon lành để sáng mai lên đường đến Thần Miếu Parthenon.
“Sùng sục… sùng sục… sùng sục…!”
Ngả đầu ra thành đá nóng, toàn thân ngâm mình trong làn nước ấm áp, Mạc Phàm nhắm mắt tận hưởng từng luồng thủy lực đang xoa bóp cơ thể cực kỳ thư giãn. Bên tai hắn là tiếng nước sủi bọt, những quả bóng nước lớn nhỏ nhấp nhô quanh phần cơ thể nổi trên mặt nước, đây chính là hiệu quả của bồn tắm Jacuzzi, quả đáng giá đến từng xu.
“Chà, phải bảo Tuyết Tuyết đầu tư lắp một cái bồn Jacuzzi ở Phàm Tuyết Sơn Trang mới được. Sau những lúc mệt mỏi, được ngâm mình thế này quả thực rất thống khoái!” Mạc Phàm thầm nghĩ, sắc mặt cũng trở nên hồng hào.
Vì đã thức tỉnh Thủy hệ, khả năng cảm nhận thuộc tính nước của hắn rất tốt. Nước nóng hay nước lạnh đều không thành vấn đề. Làn da hắn vốn đã bị đông cứng đến mức muốn nứt ra, trong da thịt vẫn còn sót lại nhiều băng sương chưa tan hết. Giờ đây, khi dòng nước nóng len lỏi vào từng tế bào, chúng như một liều thuốc tê làm nhiều vị trí trên cơ thể mất đi cảm giác, sau đó dần chuyển sang ngưa ngứa, rồi đến cảm giác lâng lâng, sung sướng tột cùng.
Thậm chí, Mạc Phàm còn nhận ra tinh thần lực vốn đang uể oải của mình cũng bắt đầu hồi phục, trở nên minh mẫn hơn vài phần.
Nơi này quả không hổ danh là chốn lui tới của kẻ có tiền. Chỉ riêng những hoa văn rồng phượng thời nhà Thanh được chạm khắc tinh xảo dưới ánh đèn vàng ấm áp đã đủ thấy xa hoa, huống chi là mấy vị mỹ nữ yểu điệu thướt tha đang tắm hồ trong trang phục… cực kỳ mát mẻ.
Da thịt các nàng không tì vết, đa số đều đeo trang sức bằng bạc phụ trợ, trông càng thêm thanh xuân xuất chúng, mỗi người đều có dung mạo không hề tầm thường.
Quan trọng là, Mạc Phàm để ý thấy, gã đàn ông đứng giữa bọn họ trông quen quen.
Mái tóc vàng, nụ cười đểu cáng, đôi tay không ngừng táy máy, miệng thì thao thao bất tuyệt kể lể chiến tích huy hoàng ở Côn Lôn, một điệu bộ đê tiện không lẫn vào đâu được.
Liếc sang bên phải, quả nhiên còn có một nam tử khác. Kẻ này đầu quấn khăn trắng, vẻ mặt đăm chiêu, tỏ ra vô cùng miễn cưỡng. Nhìn qua là biết ngay bị lôi kéo đến.
Triệu Mãn Duyên…
Mục Bạch…
“Trời cao không phụ lòng người, hai ngươi thật biết chọn chỗ hưởng thụ. Lần này xem ta có cạo trọc đầu hai ngươi không.” Mạc Phàm nở một nụ cười, nhưng nụ cười ấy không có lấy nửa điểm hơi ấm.
Một luồng sát khí nhàn nhạt tỏa ra, lạnh lẽo cả gian phòng suối nước nóng của khách sạn.
Mạc Phàm bước tới, người ướt sũng, hơi nước bốc lên mờ ảo. Thấy bóng dáng của Mục Bạch và Triệu Mãn Duyên, cũng thấy cả những cô nàng Tây Âu, Trung Đông vây quanh họ. Các nàng đang ngâm mình trong hồ, ánh mắt đầy hoài nghi xen lẫn sợ hãi nhìn Mạc Phàm.
Còn Triệu Mãn Duyên và Mục Bạch thì lại mang vẻ mặt vừa kinh ngạc vừa sùng bái.
Bọn họ có một huynh đệ ngay cả Nữ Đế Vương cũng thu phục làm nương tử được, chuyện này dùng hai chữ “kinh thiên” cũng không đủ để hình dung.
“Mạc Phàm, đừng có gánh nặng trong lòng, huynh đệ bọn ta nhất định sẽ ủng hộ ngươi. Biết đâu sau này người và yêu có thể chung sống hòa bình vì con cái của ngươi và nàng thì sao… Khụ khụ, mà cái cảm giác ngồi trên ngai vàng vạn yêu nó ‘ngon’ cỡ nào, miêu tả chút đi? Kích cỡ, loại mỹ phẩm, nước hoa nàng dùng là gì…” Triệu Mãn Duyên hồi lâu mới nén lại cảm xúc, vẻ mặt vừa chân thành vừa hâm mộ nói.
Mạc Phàm liếc xéo hắn.
Hận không thể ném tên này vào Luyện Ngục luyện bảy bảy bốn mươi chín lần.
Không muốn ăn đòn thì im lặng đi là được rồi, lại còn dám ăn chia không sòng phẳng tài nguyên của lão tử, giờ còn ở đây nói mấy lời khó nghe như vậy.
“Mấy ả đàn bà không phận sự này, cút hết cho ta!” Mạc Phàm không chút khách khí.
Ngữ khí của hắn không hề nhẹ, Triệu Mãn Duyên nghe xong cũng phải sững người.
Chuyện này không phải quá khó hiểu sao? Đường đường là người chung chăn gối với một vị Nữ Đế Vương, kiến thức văn hóa không nói, nhưng Mạc Phàm dù bình thường có hơi thiếu lễ nghi, cũng chưa bao giờ thô lỗ với phái đẹp như vậy, nhất là với những người hắn còn chưa quen biết!
“Ngươi muốn ăn mừng có thêm vợ mới thì cũng đừng đuổi mấy cô em của ta đi chứ!” Triệu Mãn Duyên bất mãn nói.
Mạc Phàm vận dụng ma pháp âm hệ, sóng âm dội thẳng xuống mặt hồ, khiến mặt nước khuấy động, vang lên vô số tiếng quỷ gào thét. Khỏi phải nói, mấy cô nàng kia lập tức kinh hoàng tột độ. Từng người vội vã bò lên bờ, chẳng chút chần chừ vơ vội chiếc khăn tắm rồi chạy biến.
Bọn họ tuyệt đối không dám ngoảnh mặt lại nhìn!
Trong lòng các nàng còn có chút đau đớn, trai đẹp lâu lâu mới gặp, sao lại phát bệnh như chó điên thế này?
“Mạc Phàm, rốt cuộc ngươi bị làm sao vậy?” Mục Bạch không nhịn được lên tiếng.
“Hai người các ngươi còn dám hỏi ta à? Mẹ nó, tài nguyên thì không nói một tiếng đã muốn nuốt trọn hết phải không!” Mạc Phàm đứng trên thành hồ, đôi mắt như hổ đói muốn ăn tươi nuốt sống hai kẻ trước mặt.
“Ngươi không được chút lợi lộc nào à???” Triệu Mãn Duyên ngơ ngác hỏi lại.
“Lợi lộc cái gì mà lợi lộc! Các ngươi bỏ lão tử lại cho nữ ma đầu đó, nàng ta suýt nữa thì giam ta vĩnh viễn ở Côn Lôn rồi… Thôi, không nói nhiều nữa, mau lấy ra đây! Toàn bộ tài nguyên, ta lấy một nửa, còn lại các ngươi tự chia. Bằng không, ta cạo trọc đầu cả hai bây giờ!” Mạc Phàm càng nói càng gằn giọng.
“Vãi chưởng! Mạc Phàm, ngươi còn tham lam như vậy làm gì? Một Vĩ Linh Hoàng cùng toàn bộ tài nguyên của dãy Côn Lôn Sơn Mạch còn chưa đủ sao? Đừng nói đến việc có thể sai khiến vạn yêu đi càn quét bất kỳ quốc gia nào, chỉ riêng Vĩ Linh Hoàng từ đầu đến chân, bộ phận nào trên người nàng mà chẳng phải báu vật thiên hạ. Chỉ cần được ôm nàng ngủ thôi, đổi lại là Triệu Mãn Duyên ta, dù có ôm đến 80 năm mục xương cũng vẫn lời chán.” Triệu Mãn Duyên lập tức bất mãn phản bác.
“Ngươi thích thì tự vác xác lên mà hưởng!” Mạc Phàm gằn giọng.
“Được thôi, cho ta mượn Con Mắt Lừa Gạt!”
“…”
Không hiểu vì sao, nghe những lời này của Triệu Mãn Duyên, toàn thân Mạc Phàm điên cuồng tỏa ra một luồng sát khí ngút trời, đôi mắt hắn đỏ ngầu như sắp rỉ máu.
“Hình như Tương Thiểu Nhứ tìm ta, hai vị, ta đi trước một lát!” Mục Bạch cảm thấy không rét mà run, hồ nước nóng này dường như sắp đóng băng đến nơi rồi. Hắn tốt nhất nên tính bài chuồn.
“Mục Bạch, Tương Thiểu Nhứ dặn ta phải để mắt đến ngươi, lỡ ngươi đi một mình gặp phải thổ phỉ… à không, gặp phải tiện nữ lừa gạt thì còn có ta xử lý. Chờ ta với!” Triệu Mãn Duyên cũng vội vàng bò ra khỏi hồ, định chuồn theo.
“Cả hai đứng lại đó! Vừa hay ta cũng đang muốn đi gặp Tương Thiểu Nhứ, chi bằng để ta đi nhặt xác hai ngươi luôn thể!”
✶ Truyện dịch VN tại Vozer ✶
Đề xuất Voz: Quỷ Mộ - Phù Nam Ký - Hành Trình đi tìm con | William