Chương 255: Luyện Kim Thuật
----
“Ngaooo Hống ~~~~~~~~!”
“Ngaooo Hống ~~~~~~~~!”
Nghe Mạc Phàm nói vậy, toàn thân Lão Lang run lên như bị điện giật, cái đuôi phía sau mừng rỡ ngoe nguẩy không ngừng.
Trong huyết mạch lang tộc có vô vàn biến thể, từ Ma Lang, Cốt Lang, Sát Lang, Chiến Lang, Tinh Lang cho đến Tang Lang, U Lang. Thế nhưng, chỉ có Thương Lang mới thuộc dòng dõi quý tộc, mang trong mình huyết thống cao quý nhất, mà trong đó, kẻ sở hữu hoa văn thượng cổ thú hoàng lại càng là vương giả giữa bầy sói!
Hoàng Văn Thương Lang vốn đã được xem là cực hạn sức mạnh của lang tộc trong suốt chiều dài lịch sử, bản thân nó lúc này cũng đang muốn làm rạng danh liệt tổ liệt tông.
Vậy mà giờ đây, chủ nhân lại cho nó biết rằng nó vẫn có thể đột phá lên một cảnh giới cao hơn nữa.
Lão Lang hiện tại đang ở cấp bậc Quân Chủ, nếu thăng cấp thêm một lần nữa, đó chính là Đế Vương cấp.
Đế Vương cấp đó! Đỉnh cao của kim tự tháp sinh vật, có thể thống trị cả một quốc gia, một thế lực hùng mạnh khiến vô số kẻ khác phải ngước nhìn.
Vẻ mặt hí hửng này của Lão Lang hoàn toàn trái ngược với bộ dạng tội nghiệp, nhục nhã ban nãy.
Trông nó như muốn nói: “Hí hí, bản tôn có thể bỏ qua cấp Chí Tôn Quân Chủ để tiến thẳng lên Đế Vương!”
Không thể chịu nổi bộ mặt hưng phấn tột độ của con chó này, Mạc Phàm đột nhiên tung một cước trời giáng vào người nó.
“Oành ~~~!”
Chỉ thấy một bóng dáng đỏ rực to lớn bay vút đi như một tia chớp, quét ngang một khoảng rừng rậm trên Tán Dương Sơn, đâm gãy vô số đại thụ lớn nhỏ, gây ra một trận hỗn loạn.
“Gào gào gừ gừ ~~~~~~~~!”
Không hiểu chuyện gì đang xảy ra, Hoàng Văn Thương Lang bật dậy từ đống cây đổ nát, tiếng sói tru cảnh giác vang vọng khắp Tán Dương Sơn. Nó không ngừng lắc lắc cơ thể, cái đầu quay cuồng, ánh mắt co rút lại, lập tức chuyển sang trạng thái săn mồi, bật chế độ cảnh giác cao nhất.
Toàn thân lông mao dựng đứng như gai nhọn, tựa hồ sắp phải đối mặt với đại địch, quyết một trận sinh tử.
Đứng tại chỗ quan sát hành động của con chó nhà mình, Mạc Phàm cảm thấy hơi đau đầu.
Cứ ngỡ việc thăng cấp sẽ dễ dàng giúp nó vơi đi nỗi tủi nhục, nào ngờ lại kéo theo nhiều chuyện phức tạp đến vậy.
Quả nhiên…
Trước hết vẫn phải tìm cơ hội thay não cho nó. Ngu đần cũng là một vấn đề nghiêm trọng không kém gì thực lực; một Đế Vương ngu ngốc sẽ gây ra sức phá hoại tăng theo cấp số nhân, tuyệt đối không thể dùng được.
Mãi một lúc loay hoay như nhà có trộm, Lão Lang thấy Mạc Phàm chậm rãi tiến lại gần, con ngươi của nó mới dần dần bình tĩnh trở lại. Nó có chút hiểu ra rằng mình vừa bị chính chủ nhân đạp cho một cú đau điếng người, vậy mà cứ ngỡ trời sập, yêu thần giá lâm.
Trong thâm tâm, Hoàng Văn Thương Lang có chút không dám tin, chủ nhân Mạc Phàm vậy mà lại thật sự ném tên nô tài chó này ra để đánh. Không biết có phải chủ nhân đã bị yêu thần nào đó khống chế hay không…
"Khoan hãy nghĩ đến chuyện lên Đế Vương, cứ đặt mục tiêu nhỏ trước mắt, bước vào cấp Chí Tôn Quân Chủ rồi hẵng nói!" Mạc Phàm chớp mắt một cái đã đứng bên cạnh Lão Lang, bàn tay xoa xoa đầu nó. “Ngươi về nghỉ ngơi đi, bồi bổ cơ thể cho tốt, tuần tới ta sẽ trực tiếp du hồn đến Triệu Hoán Vị Diện, tự tay huấn luyện ngươi!"
“Ngòa ngòa hống hống ~~~~~~!”
Lão Lang lại vẫy đuôi, lắc lắc cái đầu, cuối cùng cũng nhận ra Mạc Phàm cố ý đạp mạnh mình một cái.
Thật... quá hạnh phúc mà.
Rõ ràng không có ai khống chế chủ nhân, chủ nhân đối xử với mình rất tốt, cú đạp này chẳng qua chỉ là muốn thử sức bền của mình mà thôi.
Nghĩ vậy, Lão Lang mang bộ mặt chó cực kỳ hạnh phúc, cúi rạp người xuống đất, vùi đầu thể hiện lòng trung thành tuyệt đối.
Chứng kiến biểu hiện này của con chó nhà mình, Mạc Phàm khẽ lấy tay đập vào trán…
Xem ra, chữa bệnh ngu còn tốn kém hơn cả việc thăng cấp Đế Vương!!!
………………………..
Đã qua rồi cái thời cứ ngồi lại với nhau là chỉ muốn bàn chuyện gái gú.
Thời gian khiến con người ta trưởng thành, cũng khiến mỗi người dần mang trên vai một loại trách nhiệm.
Đám đàn ông bây giờ lại thích thảo luận về thời cuộc, chiến tranh và chính trị.
Vừa nhắc tới chiến tranh, chắc chắn sẽ liên quan đến thế chân vạc của ba nóc nhà vị diện hiện nay: Vĩ Linh Hoàng, Lãnh Nguyệt Yêu Mâu Thần.
Mà đã bàn đến các đại yêu tộc, yêu chủng thì tất nhiên phải có nhân loại. Có nhân loại thì sẽ liên quan đến quốc gia đối nội, đối ngoại, các phòng tuyến quân đội, các hiệp hội và tổ chức lớn nhất đại diện cho nền văn minh nhân loại, và cả Thánh Thành…
Cuối cùng, hầu hết các cuộc trò chuyện đều sẽ quay về sự trở lại của thiên thần sa ngã Lucifer.
Một nhân vật đã từng quá mức chói lòa, hội tụ cả trí, dũng và quyền lực, tỏa sáng khắp năm châu bốn bể, được vô số người trên thế giới sùng bái tín ngưỡng…
Vì sao Lucifer lại lựa chọn phản bội?
Vì sao Lucifer lại cởi bỏ chiếc áo thánh quang óng ánh của đại thiên sứ tối cao để khoác lên mình chức nghiệp đọa lạc, phản lại thiên mệnh, một mình đối đầu với Quang Minh Thiên Quốc???
“Nói đến chuyện của Lucifer, gần đây ngươi có liên lạc được với gã Bee kia không?” Mục Bạch hỏi.
“Không, sau lần từ biệt ở Côn Lôn, ta cũng không liên lạc gì với hắn.” Mạc Phàm đáp.
"Tên biến thái tạp nham đó vậy mà thực sự là thiên sứ, lại còn là Đại Thiên Sứ Trưởng 16 cánh trong truyền thuyết, quả nhiên ẩn mình rất kỹ. Mạc Phàm, ta thấy cứ thế này, mấy nhân vật của Thánh Thành ẩn thân khắp nơi, mai này chính ngươi cũng khó mà giả heo ăn thịt hổ được đâu.” Triệu Mãn Duyên một tay cầm bản đồ, dẫn đường cho cả ba người đến một nơi nào đó thuộc vùng Balkan, Hy Lạp.
Mạc Phàm hừ lạnh một tiếng: “Ta cũng đâu phải kẻ địch của bọn họ, nghĩ xa như vậy làm gì.”
“Ha ha ha, cái đó chưa chắc đâu, ngộ nhỡ hồn thai của Raphael hay Sariel trước khi chết đặt một lời thề không đội trời chung với ngươi, biết đâu người kế thừa của chúng vừa ra đời đã tìm đến tận Phàm Tuyết Thành gõ cửa.” Triệu Mãn Duyên cười cợt nói.
“Vậy lần tới ta sẽ cho hai cái hồn thai đó vĩnh viễn nằm dưới địa ngục là được.” Mạc Phàm có chút hờ hững đáp. “Chúng ta đừng nhắc đến đám người chim này nữa. Chuyện tới rồi sẽ tới, tính toán là cần thiết, nhưng chúng ta cũng không đơn độc trong cuộc chiến này. Trước mắt cứ tạm thời án binh bất động, thu thập thêm manh mối và nâng cao thực lực."
Dạo gần đây, Mạc Phàm bắt đầu chú trọng vào sức mạnh tập thể và thực lực của đồng đội hơn là sức mạnh cá nhân.
Trận chiến với Băng Bích Hạt Chu, hắn đã phải chịu thiệt thòi về quân số đến mức phải gọi thêm đồng đội. Sau đó, trận chiến trên Côn Lôn chính là minh chứng rõ ràng nhất. Yêu tộc Côn Lôn rõ ràng không chỉ có một mình Vĩ Linh Hoàng hùng mạnh trấn giữ; sau lưng nàng, thực lực của Bạch Mao Hoàng Kỳ Lân, Đằng Sơn Cốt Bá Vương, Băng Ngưu Thú Vương đều mạnh đến long trời lở đất.
Thậm chí, Mạc Phàm còn không biết liệu Vĩ Linh Hoàng có còn giấu thêm át chủ bài nào nữa không, nhất là khi một trong hai món quà hắn nhận được từ nàng, rõ ràng là một sức mạnh Đồ Đằng cấp Đế Vương vô cùng quý giá.
Mọi thế lực hùng mạnh trên thế giới này đều cần có quân đội của riêng mình.
Nói cách khác, nếu chỉ có một cá nhân mạnh lên, về cơ bản hắn cũng không thể một mình chống lại cả một đội quân vũ trang hùng hậu.
Do đó, Mạc Phàm quyết định sẽ tập trung phát triển đột phá Triệu Hoán hệ.
Càng lên cao, một Triệu Hoán hệ pháp sư mạnh mẽ càng đóng vai trò quan trọng, có khả năng đối phó với cả một quân đoàn khổng lồ.
“Tới rồi!” Triệu Mãn Duyên bỗng nhiên nói to.
“Chỗ này sao?”
Mục Bạch và Mạc Phàm cùng nhìn về phía trước. Đó là một trang viên vô cùng rộng rãi, cổng làm bằng đồng thau đặc, hai bên tường xây bằng gạch đỏ lộ ra ngoài, không hề sơn phết, có vẻ như chủ nhân của tòa trang viên này ưa thích kiểu kiến trúc hoàng gia Anh cổ điển.
Trên cánh cổng đồng thau có một tấm biển hiệu điện tử đang nhấp nháy, trên đó hiện lên dòng chữ quốc ngữ màu vàng: “Luyện Kim Thuật Hephaistos.”
“Hephaistos?” Mục Bạch kinh ngạc đến há hốc miệng.
“Tên hơi khó đọc, ngươi quen hắn à?” Mạc Phàm hỏi.
“Quen cái gì mà quen, Luyện Kim Thuật Hephaistos chính là đệ nhất thợ rèn của thế giới này. Ta cứ tưởng kỹ nghệ này đã sớm thất truyền, không ngờ vẫn còn tồn tại.”
Đây chính là vị thần rèn trong truyền thuyết, người đã từng tạo ra những ma cụ và vũ khí tốt nhất cho các kỵ sĩ phong hào cổ đại của Thần Miếu Parthenon. Ngay cả Thánh Thành, nếu bàn về thuật luyện kim chế tác, e rằng cũng phải chạy một đoạn đường rất dài mới đuổi kịp.
“Ta đã chế tạo bộ thần giáp siêu cấp của mình ở chính nơi này.” Triệu Mãn Duyên cười cười nói.
Nghe đến danh tiếng lẫy lừng như vậy, trong lòng Mạc Phàm quả thật có chút xao động mãnh liệt.
Tám cái chu mâu từ tám chi của Băng Bích Hạt Chu đều tương đương với cấp bậc thần khí, nơi này quả là thích hợp để thử nghiệm.
Đề xuất Voz: [Review] Đời Lính