Chương 258: Đến học hỏi

----

Tài sản của Triệu Thị trải dài từ Trung Quốc đến khắp năm châu bốn bể, đặc biệt là khi Triệu Mãn Duyên đã trở thành một Cấm Chú Pháp Sư, mức độ phủ sóng và bành trướng của nó gần như không gì sánh nổi. Giờ đây, hắn thậm chí chẳng cần phải để bất kỳ hoàng tộc vương thất nào vào mắt.

Nào là hồng sâm dược liệu, trầm ngân khoáng sản, các loại đá quý, tài nguyên tu luyện, xuất khẩu trứng rồng, kinh doanh học phủ, xây dựng bất động sản, gần đây nhất còn thâu tóm được cả việc buôn bán giống Tích Dịch Vu Thổ ở thôn Minh Lang. Có lẽ tương lai không xa, Triệu Thị sẽ vượt mặt tất cả để trở thành kho bạc đứng đầu thế giới, đủ tư cách thành lập nên Đế Quốc Triệu Thị.

Bất quá, 2000 ức vẫn là một con số khổng lồ, đủ sức làm dao động khối tài sản kếch xù kia. Có cung ắt có cầu, giả như ngày nào đó có một tổ chức ngầm nào đó rao bán Đại Địa Kết Tinh, giá trị thật của nó cũng không thể nào lên tới 2000 ức được.

Triệu Mãn Duyên sao có thể không đau lòng đến mức muốn khóc ròng cơ chứ, hắn sa sầm mặt nói: “Mẹ kiếp, lần sau ngươi không cho ta món bảo bối trân quý nào thì huynh đệ chúng ta đừng nhìn mặt nhau nữa.”

Nắm giữ 30% cổ phần thì được phép đốt tiền rồi à, tên gia hỏa này sao không biết tính toán gì hết vậy???

“Ây, đừng như vậy, nếu may mắn kiếm được thêm chỗ tốt, ta sẽ quyên tặng hết về cho Triệu gia chủ được chưa. Chỉ là đồ tốt thường không dễ kiếm, ngươi cũng đừng quá kỳ vọng.” Mạc Phàm nói.

“Còn nữa, con chó kia, sau này khải giáp tới tay thì đi theo ta ngay lập tức. Món đồ mang tính biểu tượng thế này phải đem đi chụp ảnh quảng cáo lăng xê, dù gì cũng phải thu hồi vốn chứ!” Triệu Mãn Duyên lại u oán, không chút khoan nhượng nói.

Nghe hắn nói vậy, Viện trưởng Giroud đang đứng gần đó cũng loạng choạng cả đôi chân gỗ, suýt nữa thì ngã sõng soài ra đất.

“Vậy mà cũng nghĩ ra được?”

Trên thế giới này, còn gì có thể tạo hiệu ứng tốt hơn một con Quân chủ mặc ma khải cấp Đế Vương đi chụp ảnh quảng cáo chứ?

Mới nghe thôi mà ai nấy đều cảm thấy chấn động, hưng phấn tột độ.

Đừng nói là dùng làm biểu tượng, chỉ cần quay một đoạn phim Hoàng Văn Thương Lang mặc Đế Vương nhuyễn khải thôi, thì dù có cho nó quảng cáo cám lợn, món đó cũng sẽ cháy hàng trên toàn cầu trong nháy mắt.

Quả không hổ là người lãnh đạo Triệu Thị, mình thì tốn hết nước bọt mời chào, cắn rứt lương tâm đủ kiểu mới đổi được 2000 ức. Triệu Mãn Duyên chỉ bằng một ý tưởng chụp ảnh dạo đã gần như san bằng con số đó.

Đẳng cấp, đúng là đẳng cấp.

Mục Bạch và Mạc Phàm cũng chỉ biết cười trừ, gật đầu tấm tắc thán phục.

“Lão Triệu… vẫn là lão Triệu!”

………………………………………..

Vốn dĩ cả nhóm định sau khi bàn giao xong sẽ quay về Parthenon chờ đợi, nhưng Mục Bạch lại cho rằng, hiếm có dịp đặt chân đến vùng đất của kỹ nghệ luyện kim, học hỏi thêm một chút cũng chẳng mất mát gì.

Cuối cùng, cả ba quyết định tá túc tại một nhà khách cao cấp bên trong không gian kim thuật Hephaistos. Đương nhiên, với tư cách là khách hàng VIP cao nhất, lại còn được ghi danh vào bảng bạch kim vương giả trong suốt lịch sử gia tộc, mọi dịch vụ của họ đều được miễn phí, tiếp đãi vô cùng chu đáo.

Mấy ngày sau, họ đến tham quan công xưởng.

Công xưởng kỳ thực không nằm ở đâu quá xa, chỉ tọa lạc ngay phía sau trung tâm thị trấn, bên dưới tu viện Meteora.

Đó là một tòa tháp hình trụ màu kem nâu sừng sững giữa núi rừng, xung quanh có dòng sông Thu Hải chảy ngang qua, đồng thời giúp giảm bớt phần nào nhiệt lượng tỏa ra từ xưởng.

Phải, dĩ nhiên là nhiệt lượng.

Chưa cần đến gần, khu vực xung quanh xưởng trong phạm vi hơn 10 km đã mang lại cho người ta cảm giác như đang đứng cạnh một lò luyện đan rực lửa.

Cửa xưởng vừa mở, hơi nóng từ các lò rèn hắt ra khiến khuôn mặt ba người họ ửng đỏ.

Đại sảnh vô cùng ngăn nắp, hàng lối ngay ngắn, khắp nơi đều đặt các loại linh kiện kim loại. Mạc Phàm chỉ có thể miễn cưỡng nhận ra trong số đó, hẳn có không ít là linh kiện thuộc về quặng than trên ma khí.

Mục Bạch có chút tò mò, hắn không dừng lại mà tiến sâu vào trong, hai người kia cũng vội vàng đi theo.

Nơi này nhìn từ xa thì không lớn như tưởng tượng, nhưng không gian bên trong cũng chẳng hề nhỏ. Dường như khi xây dựng, các vị tiền bối trong làng nghề đã cố tình dùng pháp thuật điều khiển không gian, chia nó thành các phân khu khác nhau.

Đi dọc theo một hành lang để quan sát kỹ hơn, họ nhận ra khu vực rèn đúc một món ma cụ tiêu chuẩn bao gồm bốn công đoạn được hỗ trợ bởi pháp trận: thứ nhất là nung và rèn kim loại trong dung nham thiên hỏa; thứ hai là ghép nối khung bằng bí pháp; thứ ba là tôi luyện và hàn gắn trong lôi trì; cuối cùng là gột rửa bằng thủy lực trong bể nước.

Bốn tầng công đoạn, như vậy đã hơn hẳn hai tầng so với kỹ thuật ở đại đa số những nơi khác. Mỗi một tầng lại được luyện kim kỹ lưỡng bằng kỹ thuật cổ xưa thần sầu, quả thật đủ khiến người ta mở rộng tầm mắt.

“Lão Triệu giới thiệu quả không sai, tay nghề ở đây đúng là hữu danh hữu thực!”

Mạc Phàm giơ ngón cái về phía Triệu Mãn Duyên, hắn bắt đầu có niềm tin mãnh liệt rằng việc mình chọn mặt gửi vàng, giao phó bộ khải giáp của lão lang cho nơi này là cực kỳ đúng đắn.

Nhìn xuống khu vực rèn đúc.

Hơn 200 vị tinh anh Hỏa Pháp Sư thân hình lực lưỡng, vai rộng, bắp tay cuồn cuộn đang làm việc bên dưới. Nhóm thì quy hoạch pháp trận, nhóm thì chịu trách nhiệm duy trì thiên hỏa, nhóm thì ra sức kéo bễ lò rèn. Tất cả dường như đều là Trung Giai, Cao Giai Pháp Sư, chỉ lác đác bốn, năm vị tu luyện đến được cấp Siêu Giai.

Ngoài ra, còn có một nhóm giám sát công xưởng, ghi chép dữ liệu.

Kim thuật Hephaistos là một quy trình vô cùng nghiêm ngặt và chuẩn tắc, yêu cầu rất cao về kỹ thuật, mỹ thuật và kỷ luật. Do đó, mọi thứ phải được đảm bảo không có bất kỳ sai sót nào.

“Kia không phải là Viện trưởng Giroud sao?” Mục Bạch bất ngờ liếc thấy một thân ảnh quen thuộc, liền lên tiếng.

Triệu Mãn Duyên quay đầu nhìn, xác nhận đúng là Viện trưởng Giroud đang ở bên dưới.

Hôm nay, viện trưởng chỉ mặc một chiếc áo thun xám mỏng, không họa tiết. Bất quá dù đã ngoài năm mươi, cơ thể của ông ta lại vạm vỡ ngoài dự đoán, nếu không muốn nói là khá săn chắc, đô con.

Mà vị viện trưởng chân gỗ này cũng vừa lúc ngẩng đầu lên, bắt gặp ba người họ rồi hô lớn: “Triệu gia chủ, Mạc Vỹ Kỳ huynh đệ, Mục Bạch huynh đệ, các vị đến xưởng tham quan sao?”

“Lão viện trưởng, ngài thực sự quay lại luyện kim rồi à?” Triệu Mãn Duyên lớn tiếng hỏi.

Đệ nhất luyện kim sư, Viện trưởng Giroud hôm nay đã quay lại để trực tiếp dẫn dắt việc đúc khải giáp cho Hoàng Văn Thương Lang. Suốt mấy năm lui về hậu phương làm kinh tế, ông cảm giác tay chân mình sắp lụt nghề đến nơi.

“Khụ khụ, rõ ràng là qua mấy năm dưỡng lão, sức lực không còn được như trước nữa, nhặt lại món nghề gia truyền này không khéo lại lấy đi cái mạng già của mình mất. Bất quá, ta đối với dự án này có thể nói là tràn trề tâm huyết, tràn đầy kích thích, thế nào cũng phải tự mình ra tay.” Viện trưởng Giroud cười khổ nói.

Sau đó, ông liếc sang Mạc Phàm, tiếp tục hào hứng: “Mạc Vỹ Kỳ huynh đệ, ngươi yên tâm, ta có lòng tin rằng một khi chiến khải cho Hoàng Văn Thương Lang của ngươi hoàn thành, nó sẽ tạo ra một bước đột phá không kém gì việc thay đổi huyết mạch hay phi thăng hồn cách. Chắc chắn nó sẽ mở ra một trang sử mới cho pháp môn Thú Khải, đưa Triệu Hoán Hệ lên một tầm cao mới.”

“Ngài cứ làm việc đi, chúng tôi quan sát là được rồi.” Mạc Phàm nói.

Viện trưởng Giroud gật đầu, cũng không tán gẫu thêm với đám người Mạc Phàm. Ông xoay người lại, tiến về khu vực lò rèn trung tâm.

Trung tâm lò rèn là một khung thép khổng lồ hình tròn có bán kính 10 mét, trông như một cái giếng sắt. Bên dưới giếng là lò luyện thiên hỏa ngàn năm, hơi nóng bốc lên nghi ngút, xộc thẳng vào mũi. Xung quanh có bốn vị Siêu Giai Pháp Sư Hỏa Hệ ngồi ở bốn góc, bọn họ tay cầm ma cụ xiềng xích, kéo căng để dẫn luồng hỏa khí, tạo áp lực cho thiên hỏa bên dưới có không gian bùng lên, thổi thẳng về phía trung tâm miệng giếng.

Đúng vậy, là trung tâm phía trên miệng giếng, bởi vì nơi đó có một thanh kim loại Băng Bích Chu Mâu đang được đặt ở một vị trí cực kỳ kiên cố.

Chăm chú nhìn lại bản vẽ mình đã hoàn thành, Viện trưởng Giroud mỉm cười thỏa mãn, liền hiểu rõ công việc hôm nay là gì. Tám mảnh kim loại thần khí cần phải được nung luyện để gia tăng độ sắc bén và khả năng kết dính nguyên liệu, đây là bước tối quan trọng để hàn chúng vào bộ giáp.

Nếu là kim loại đỉnh cấp thông thường, chỉ cần mấy vị Cao Giai Pháp Sư là có thể hoàn thành. Nhưng đối với kim loại thần cấp sinh ra từ Đế Vương mà nói, yêu cầu cao hơn rất nhiều, chỉ có thể trông cậy vào các pháp sư từ cấp Siêu Giai trở lên.

Viện trưởng Giroud mở dực ma cụ, cầm thiết chùy bay đến giữa miệng giếng. Ông dùng cả hai tay giơ cao cây thiết chùy lên, cả người nương theo dực ma cụ làm trọng tâm, uốn cong thành hình chữ “C” ngược, miệng gầm lên: “Dẫn hỏa!!!”

“Hephaistos!!!”

“Hephaistos!!!”

“Hephaistos!!!”

Tên của vị thần rèn, cũng là tổ tiên của họ được xướng lên, vừa như để tri ân, vừa như muốn mượn lời đồng ca để gia tăng ý chí.

Toàn bộ hơn 200 vị tinh anh ở đây đồng thời mở ra ma pháp trận đồ dị hỏa. Hỏa là địa tâm, tâm xuất phát từ ý chí, ý chí cuồn cuộn như sóng lửa. Tinh thần lực của 200 người hòa làm một trong ngọn lửa thiêng, đồng bộ dẫn lối cho hỏa mạch bên dưới.

Hỏa mạch bên dưới giếng khoan thổi bùng lên lò dung luyện, tựa như núi lửa phun trào.

“Rầm!!!”

Như một đòn sấm sét giáng xuống, Viện trưởng Giroud tập trung toàn bộ sức mạnh vào đầu thiết chùy, nện một cú thật mạnh vào trung tâm luồng lửa, cũng chính là vị trí mảnh kim loại thần cấp đang được cố định.

Thanh chu mâu kim loại theo tiếng nổ vang lên một tần số rung động cực kỳ khủng bố, suýt chút nữa đã bật văng lên trên.

Đề xuất Voz: Vẫn Là Thằng Lặng Lẽ Đi Sau Em Và Nó
BÌNH LUẬN