Chương 260: Làm kịch sĩ cũng mệt thật

----

Lúc này, một vị siêu giai pháp sư khác, cũng là sư đệ của Viện trưởng Giroud, lên tiếng: “Hay là thôi đi huynh, tỷ lệ 78% vốn đã rất xuất sắc rồi. Kim thuật gia truyền xưa nay cũng chỉ đảm bảo trên nền tảng 75%, so với những lò rèn tốt nhất bên ngoài đã hơn ít nhất 5%... Oài, hay là vấn đề nằm ở chỗ thời gian ngâm tẩm vẻn vẹn hai giờ không đủ để tẩy lễ? Một số tài liệu giám định ban đầu có ghi chú rằng mảnh kim loại này tồn đọng tà tính tương đối nặng, lẽ ra cần phải ngâm lâu hơn. Xưa kia, Hỗn Ảm Minh Thần Nhuyễn Khải là một kiện Thần Khí cấp Đế Vương tràn ngập oán hồn, sở dĩ luyện ra được mức độ hoàn mỹ đến 91% phần lớn là do thời gian tắm trong đáy vực lò rèn kéo dài hơn trăm năm.”

“Hỗn Ảm Minh Thần Nhuyễn Khải đúng là thành công nhờ thời gian tôi luyện lâu dài, nhưng ngươi phải làm rõ hai khái niệm khác biệt, oán hồn vong linh và tà tính chấp niệm trên mảnh kim loại này hoàn toàn khác nhau. Bí môn Hephaistos có ghi chép, quá trình tẩy lễ trong một đến hai giờ đầu tiên đã là đỉnh điểm của sự gột rửa. Càng ngâm lâu về sau, độ hoàn thiện có tăng lên, nhưng không nhiều. Chất lượng luyện kim sẽ giảm dần, cho dù có ngâm thêm vài tháng, hay vài năm, cũng chưa chắc đã lên nổi 81%. Còn nếu muốn vượt qua 85%, theo ta tính toán, chậm thì cũng phải trên trăm năm… Đây là điều không thể nào chờ đợi được.” Viện trưởng Giroud nhanh chóng lắc đầu phản đối.

Đương nhiên, nói như vậy không có nghĩa là hắn đã bỏ cuộc, ngược lại trong lòng còn có chút khó chịu mãnh liệt, bằng mọi giá muốn thử lại một lần nữa.

Vài tháng trước, Giroud không trực tiếp rèn xương tủy Băng Ngưu Thú Vương, hắn chỉ cần giám sát quy trình là được, nhưng kết quả lại đạt tới 83% bản nguyên kim loại. Đại công cáo thành.

Trong khi đó, mảnh kim loại thần cấp từ Băng Bích Hạt Chu do chính tay mình đảm nhiệm chỉ được 78%, quả là một sự sỉ nhục tột cùng.

“Huynh, ta thấy bọn họ cũng không hẳn sẽ để ý chuyện này. Vả lại huynh xem, ngay cả Thiên Niên Thánh Hỏa chính tông mạnh mẽ nhất thế giới cũng không thể tiêu trừ tà tính trên mảnh kim loại, khẳng định phần lớn là do bản thân kim loại có vấn đề. Theo ta thấy, rất có khả năng bọn người đó đã sử dụng khế ước tà thuật nào đó liên quan đến Hắc Ám Vương để có được tám mảnh kim loại quỷ dị này, cần thiết thì nên thông báo cho Thánh Tài Viện một tiếng!” Sư đệ của Giroud thẳng thắn nói, hắn không quay đầu lại, nhưng lời nói rõ ràng là đang ám chỉ đám người Mạc Phàm ở phía trên.

Sư đệ của Giroud tuy cũng xuất thân từ thế gia kim thuật, nhưng kỹ nghệ đúc rèn bản môn lại không giống nhau. Kể cả có tuyệt học cao siêu, điều cần hơn cả là tự thân phải có thủ pháp thuần thục và thể lực đủ cường độ.

Cho nên từ nhỏ, chí hướng của hắn đã không đặt ở nơi này, mà sớm lựa chọn con đường ma pháp công ích, trở thành một nhà nghiên cứu, ưa thích ngao du tìm kiếm nguyên liệu mang về.

Ngoài hành lang, Triệu Mãn Duyên nghe được cuộc đối thoại của họ, hắn nhíu mày nhìn chằm chằm hai huynh đệ nhà Giroud.

Trong đầu Triệu Mãn Duyên chợt lóe lên một ý nghĩ, hắn lập tức đá nhẹ vào chân Mạc Phàm: “Có vẻ vấn đề nằm ở năng lực hỏa diễm, ngươi mang Tiểu Viêm Cơ đến có xử lý được không?”

“Không chắc chắn, nhưng sẽ không thua Thiên Niên Thánh Hỏa. Ta vốn đã không ưa gã kia, cái gì mà cấu kết với Hắc Ám Vương, đây rõ ràng là xem thường người khác. Phải cho hắn mở mang tầm mắt, xem chúng ta có cần phải đi kết giao với Hắc Ám Vương không!” Mạc Phàm từ nãy giờ cũng đã nhẫn nại lắng nghe vị siêu giai sư đệ của Viện trưởng Giroud.

“Ngươi thấy sao, vấn đề này thử được hay không?” Mạc Phàm quay sang hỏi ý kiến Mục Bạch.

“Tới đi, dìm chết hắn!” Mục Bạch đột nhiên nói một câu cực kỳ hung tợn.

“Mới có chút đã muốn dìm chết rồi???” Mạc Phàm nhăn mặt như ăn phải chanh, không ngờ Mục Bạch lại cục súc đến vậy.

“Ta thấy hơi ngứa mắt, đi đi, làm huynh đệ thì phải lấy lại danh dự cho ta!!!” Mục Bạch nói với ánh mắt đen kịt.

“…”

…………………………

Khải, đối với pháp sư bình thường là áo giáp hộ thân, đối với giới quyền quý là vật phẩm tiêu hao khổng lồ trong chiến tranh. Còn đối với Giroud, khải còn mang ý nghĩa là bộ mặt, là con mắt, là thân thể, là trái tim của hắn. Đúc khải luyện kim, còn hơn cả cơ nghiệp tổ tiên, hơn cả nghề gia truyền, nó chính là lòng tự trọng, là linh hồn của vị viện trưởng xứ sở Hephaistos này.

Giroud đi tới chỗ mảnh kim loại vừa luyện xong, định tự mình thử lại lần nữa. Đột nhiên, một bàn tay bất thình lình đặt lên vai hắn, đồng thời có người lên tiếng: “Lão tiên sinh, nói thẳng nhé, huynh đệ của ta có thể giúp một tay việc thổi lửa.”

Giật mình một thoáng, Giroud lập tức quay lại, con ngươi hoảng hốt phát hiện Triệu Mãn Duyên và Mạc Phàm đã không biết từ lúc nào xuất hiện ngay giữa trung tâm lò luyện, mặc cho nhiệt độ nóng bỏng từ dung trì tỏa ra, thậm chí còn lơ lửng giữa không trung, ung dung bước tới, quỷ dị như ma quỷ.

Phải biết, Giroud là một Cấm Chú pháp sư, vậy mà với tu vi của hắn lại hoàn toàn không cảm nhận được sự hiện diện của họ!

“Sao các vị lại biết chuyện luyện kim? Thôi được, thôi được, ta biết các vị đang nôn nóng chờ khải giáp đến tay, nhưng ta cũng cần thời gian để hoàn thiện nó. Nếu vội quá e rằng sẽ không tối ưu, dù gì thì ta vẫn đặt rất nhiều quyết tâm vào dự án này!” Viện trưởng Giroud nói.

“Chuyện của các vị chúng tôi có nghe qua. Giả dụ vấn đề nằm ở môn thuật luyện kim, cái này tôi tự nhiên không thể giúp được gì, nhưng nếu là cung cấp hỏa lực để nung nóng, thì tùy tiện thử một chút cũng được.” Mạc Phàm bình thản nói.

“Hoang đường, hoang đường! Tuyệt đối hoang đường! Hỏa lực trong thiên hạ này, cho dù là của thiên sứ Thánh Thành, cũng không thể chiếm thế thượng phong so với Thiên Niên Thánh Hỏa của chúng ta, càng chưa nói đến bí pháp hỏa trận duy trì lò đúc với hơn 200 pháp sư tinh anh. Các ngươi tưởng mình là Cấm Chú pháp sư thì có thể ngông cuồng muốn nói gì thì nói sao?” Vị siêu giai sư đệ của Giroud bỗng nhăn nhó, lớn tiếng phản đối.

Đương nhiên, sư đệ của Giroud cũng không phải kẻ ngốc thiếu hiểu biết. Hắn biết người đứng đầu Triệu Thị là một Cấm Chú pháp sư, nguyên liệu Băng Ngưu Thú Vương lần trước cũng là của hắn. Người đi bên cạnh Triệu Mãn Duyên tuy ít thông tin hơn, nhưng có thể mang đến một kiện kim loại thần khí mang khí tức đế vương nồng nặc, nhất định cũng không tầm thường.

Chỉ là, sư đệ của Giroud vẫn tuyệt đối tin tưởng rằng tất cả hỏa hệ trên thế gian này đều không đáng để cân nhắc trước bí pháp cổ xưa của thần rèn Hephaistos.

Lơ lửng phía trên lò luyện, Triệu Mãn Duyên cười khẩy một tiếng, ánh mắt liếc qua Mạc Phàm ra hiệu, tựa hồ có một sự gian manh đã được ngầm thảo luận từ trước.

“Ồ, vị huynh đệ này của ta cũng vừa vặn là một hỏa hệ pháp sư cực mạnh nhất thế giới. Ngươi nói như vậy, là không phục hay không dám để hắn giúp đỡ?” Triệu Mãn Duyên nở nụ cười đầy châm chọc.

“Triệu Mãn Duyên, hay là thôi đi. Ta đây cũng chỉ là một Cấm Chú pháp sư chưa tròn 29 tuổi, được Trung Quốc phong làm hỏa hệ pháp sư mạnh nhất thế giới. So với đại trận cổ xưa của người ta… vẫn là không nên, thất lễ, thất lễ quá. Lỡ chẳng may thật sự lộ ra ta mạnh hơn, chuyện này mà lan truyền ra ngoài... Ngạch, vẫn là thôi đi, ta tin tưởng tài năng của viện trưởng, nếu ngài ấy không cho phép, ta sẽ không nhúng tay.” Mạc Phàm đứng một bên, giọng điệu nửa đùa nửa thật, nhưng từng lời từng chữ đều khiến toàn bộ xưởng rèn sôi máu sùng sục.

Chưa tròn 29 tuổi đã là Cấm Chú pháp sư?

Được phong làm hỏa hệ pháp sư mạnh nhất thế giới?

Còn dám coi thường bí pháp truyền thừa của Hephaistos và uy nghiêm của Thiên Niên Thánh Hỏa?

Sắc mặt Giroud cũng không tốt cho lắm, phần lớn vẫn còn rung động vì không ngờ Mạc Phàm lại là hạng quái vật như vậy.

29 tuổi tu luyện đến Cấm Chú pháp sư, Triệu Mãn Duyên trước đó cũng là một con quái vật khác mà hắn biết. Hai người này nhất thời khiến thế giới quan của vị viện trưởng tu viện Meteora được mở ra hết cỡ.

“Ha ha ha, các ngươi nghe không, hỏa hệ pháp sư mạnh nhất thế giới, ha ha... Thật không biết ngượng, thật không biết xấu hổ!” Sư đệ của Giroud trong lòng nảy sinh ghen ghét với Mạc Phàm, nhưng hắn cố kìm nén, giả vờ cười to.

Ngoài dự đoán của hắn, ngoại trừ tiếng cười của gã siêu giai sư đệ, toàn trường hơn 200 vị pháp sư khác không một ai dám hưởng ứng, không một ai dám khinh nhạo Mạc Phàm.

Người ta là Cấm Chú pháp sư đấy. Chỉ cần một cái vặn tay thôi, cả cái lò xưởng này sẽ tan thành tro bụi.

Ai dám lớn tiếng trêu chọc chứ?

“Mạc Vỹ Kỳ huynh đệ, thực lực của ngươi cường đại, chính ta lần đầu tiên thấy Thứ Nguyên Thú thăng cấp lên Đại quân chủ cũng là nhờ vào năng lực của ngươi. Không ngờ ngươi còn là hỏa hệ chủ tu. Bất quá, khụ khụ, Thiên Niên Thánh Hỏa chính là suối nguồn chi hỏa ngàn năm, có thể xem là địa hỏa chi nhụy dồi dào năng lượng nhất trên thế giới. Ta cảm kích ý tốt muốn giúp của ngươi, nhưng e rằng không được.” Viện trưởng Giroud nói.

“Viện trưởng, không thử sao biết? Ta được phong là hỏa hệ mạnh nhất thế giới, vừa vặn là có năng lực hấp thụ hỏa diễm để gia tăng sức mạnh. Ngài cứ để ta, ta sẽ nhảy vào lò luyện hỗ trợ nung, ngài cứ tiếp tục phối hợp với bí môn thiết chùy.” Mạc Phàm tiếp tục nói với vẻ mặt chân thành.

Nghe đến việc nhảy vào hỏa diễm để thổi lửa, sư đệ của Giroud đột nhiên nói: “Huynh, hay là cứ để hắn toại nguyện đi. Muốn nhảy vào Thiên Niên Thánh Hỏa tìm chết, tại sao chúng ta lại không cho hắn cơ hội chứ, ha ha ha!”

“Tiền bối, hỏa diễm của Thiên Niên Thánh Hỏa, thật ra không đủ gãi ngứa cho ta đâu.” Mạc Phàm vẫn duy trì vẻ mặt vô hại.

Chỉ là, vẻ vô hại này lại khiến sư đệ của Giroud càng lúc càng khó chịu đến cực điểm, nhất là mỗi lần nhìn thấy nụ cười đầy vẻ thách thức của kẻ đứng bên cạnh Mạc Phàm, Triệu Mãn Duyên.

“Được, được, nếu ngươi chết trong đó, có phải toàn bộ kiện thần khí này sẽ thuộc về chúng ta không?” Sư đệ của Giroud bực tức nói.

“Câm miệng! Sao ngươi dám nói những lời…” Viện trưởng Giroud nghe thấy lời của sư đệ mình, nhất thời nhíu mày quát mắng.

“Hay lắm! Nếu huynh đệ của ta chết, ta đương nhiên lấy danh nghĩa chủ tịch Triệu Thị, đem toàn bộ kiện thần khí này tặng cho các ngươi. Vậy còn ngược lại thì sao? Vùng vẫy trong Thiên Niên Thánh Hỏa cũng không dễ thở như không khí bên ngoài, lại còn phải giúp các ngươi thổi lửa rèn đồ. Có phải nên thêm một điều khoản, nếu chúng ta thổi lửa thành công, luyện kim vượt quá 80%, thì sẽ giảm một nửa giá thành không?” Triệu Mãn Duyên nói.

Một nửa giá, 2000 ức giảm một nửa, đây hoàn toàn là đánh cược cả mạng sống để kiếm lời!

Rất nhiều người không thể tin nổi một Cấm Chú pháp sư, lại giàu có như Mạc Phàm, tại sao lại ngu ngốc làm ra chuyện liều chết như vậy.

Ngâm mình trong Thiên Niên Thánh Hỏa để bồi đắp hỏa diễm ư?

Cấm Chú pháp sư bây giờ đã biến thành con trai của Hỏa Thần rồi sao?

“Nếu ngươi hoàn thành quá trình luyện kim mà vẫn sống sót trở ra, ta tình nguyện nói với sư huynh của mình, mỗi một phút ngươi sống được trong lò nung Thiên Niên Thánh Hỏa, ta sẽ trừ cho ngươi 10 ức chi phí. Thế nào?” Sư đệ của Giroud ngông cuồng nói.

Ánh mắt Mạc Phàm sau đó nhìn về phía Giroud, chờ đợi sự xác nhận của hắn.

Viện trưởng Giroud có chút lưỡng lự. Trong lòng tuy không có ác ý gì với Mạc Phàm, nhưng hắn thật sự cũng hơi hoài nghi năng lực có phần khoa trương của Mạc Phàm.

Đối với Giroud, hắn chỉ có một mục tiêu duy nhất là đúc luyện thành công một cách hoàn mỹ.

Giả dụ Mạc Phàm thành công, tuy hắn sẽ mất đi một khoản lợi nhuận lớn, nhưng đó vẫn là một niềm hạnh phúc to lớn. Còn trường hợp ngược lại, khỏi phải nói cũng biết sẽ là một món hời kinh thiên, chiếm hữu trọn bộ tám mảnh thần khí Chu Mâu này.

Viện trưởng Giroud cuối cùng cũng gật đầu, có chút xấu hổ gật đầu xác nhận.

Chỉ là, lúc này có một cảnh tượng khiến hắn khó hiểu.

Mạc Phàm trước đó sắc mặt rất bình thản, cuối cùng lại nở một nụ cười. Nụ cười của hắn dường như đang xem thường tất cả những người có mặt ở đây.

Đồng thời, Giroud cũng để ý đến Triệu Mãn Duyên và Mục Bạch, sắc mặt của họ sao cũng vui vẻ đến lạ thường, tựa như tất cả tình tiết này đều đã được họ sắp đặt từ trước.

Mặt dày…

Gian thương…

Diễn kịch…

“Haiz, thật ra đóng kịch cũng mệt phết!” Mạc Phàm dùng Âm hệ truyền âm tán thưởng với Triệu Mãn Duyên và Mục Bạch.

Đề xuất Voz: Khi Miền Ký Ức Giao Thoa
BÌNH LUẬN