Chương 276: Đệ Nhị Long Môn
----
"Khe nứt này khá hẹp, dù có vào được bên trong, muốn trở ra cũng chẳng dễ dàng gì." Mạc Phàm quan sát một lượt rồi lên tiếng.
Nhìn khe nứt đen kịt kia, Apase không nén nổi hiếu kỳ, nàng chậm rãi tiến lại gần, đưa bàn tay nhỏ nhắn ra, nhẹ nhàng vuốt ve bề mặt phiến đá.
“Xì xì xì xì xì ~~~~~~~~~~~~~~~~~~”
Ngay lập tức, vô số tia thanh quang kỳ dị từ sau tấm bia đá đột nhiên bắn ra, tựa như bên trong khe nứt thần kỳ này ẩn giấu một luồng sức mạnh cổ xưa nào đó, tràn ngập long khí đậm đặc không kém gì Vạn Long Cốc.
Tiếp tục phủi đi lớp bụi trên bề mặt vết rạn, thuận theo những luồng thanh quang bí ẩn kia, những hoa văn tinh xảo kéo dài liên miên dần hiện ra.
Những hoa văn này rõ ràng là hình long nhãn và long giác, tựa như biểu tượng của pháp thuật Thượng Cổ Ma Môn.
Đương nhiên, là một Triệu Hoán hệ pháp sư siêu giai đỉnh cấp, Mạc Phàm tức thì cảm nhận được sự quen thuộc từ những long văn này.
Cùng lúc đó, Tiểu Mei khi thấy được mật đạo sâu thẳm màu xanh lục kia, cả người không giấu nổi kinh ngạc, đôi môi đỏ chúm chím thốt lên: “Đệ Nhị Long Môn…”
Bên trong Vạn Long Cốc, ai có thể ngờ được, vậy mà lại thật sự tồn tại một cánh cổng rồng cổ đại thứ hai!!!
“Đệ Nhị Long Môn, nghe như một thánh địa nào đó vậy?” Mạc Phàm không hiểu, bèn hỏi.
“Tỷ phu, khí tức ngạo nghễ phô trương của Vạn Long Cốc chẳng qua chỉ là bề nổi. Không gian ẩn mình sau phiến đá này mới chính là long môn bên trong long môn, đây mới là bộ mặt thật sự, là toàn bộ thực lực của những kẻ từng thống trị thế giới nguyên thủy này. Tuyệt đại đa số sinh vật muốn tìm được Đệ Nhị Long Môn đều phải trông vào cơ duyên tạo hóa.” Tiểu Mei kiên nhẫn giải thích cho Mạc Phàm, "Khe nứt trên phiến đá đang ở trong trạng thái không gian hỗn loạn, bên trong tồn tại một loại năng lượng phi thường, nó sẽ phá vỡ cấm chế và tạo ra những vết nứt không gian. Loại vết rách này chính là mật đạo để chúng ta có thể xâm nhập vào."
Thánh địa, lối vào Thượng Cổ Long Môn là duy nhất, khí tức được ẩn giấu vĩnh viễn, không dễ gì lộ ra bên ngoài, đến cả những Long chủng kia cũng không có khả năng phát hiện ra di tích này.
Thế nhưng cơ duyên này cũng quá đỗi hiếm có rồi, bọn họ chỉ mới đến lần đầu, tại sao Vạn Long Cốc rộng lớn không kém một châu lục như vậy, đi một hồi đã chạm ngay đến bí mật của thánh địa??
Lại một lần nữa tận mắt chứng kiến vận may của Mạc Phàm, Tiểu Mei quả thật chỉ biết gật đầu thán phục. Nàng hoài nghi gã này có phải là con trời hạ phàm lịch luyện hay không, nếu không thì tin hắn và con trời có chung giấy khai sinh cũng chẳng phải là chuyện không thể.
Mạc Phàm nuốt nước bọt, đôi mắt không giấu được vẻ hưng phấn, hỏi: "Đệ Nhị Long Môn là một không gian riêng biệt sao?"
"Không phải, đây chỉ là một loại không gian biến dị được tạo ra bởi cấm chế long hoang. Loại cấm chế này ngăn cách tiên linh chi khí với bên ngoài, một mình chiếm đoạt hạt nhân sinh mệnh của Vạn Long Cốc. Đại ca ca, nó giống như sự phân hóa giàu nghèo về thực lực vậy. Vạn Long Cốc dù trải qua ngàn năm, vạn năm thì đã sao, nếu so với tất cả những gì bên trong Thượng Cổ Long Môn, căn bản không đủ ba thành tư cách!” Apase mất một lúc để xác nhận rồi nói.
Đôi mắt nàng cũng sáng lên, vừa mỹ lệ vừa tự tin. Nàng cùng Mạc Phàm, Tiểu Mei và Hoàng Văn Thương Lang bước vào vết nứt kỳ ngộ này. Mặc dù không biết thế giới bị năm tháng lãng quên bên trong khe nứt kia ra sao, nhưng với sự nhạy bén về sức mạnh, trong lòng nàng cũng dâng lên đôi chút khát khao.
Mạc Phàm nghe Tiểu Mei và Apase giải thích cặn kẽ về long môn huyền bí này, vừa kích động mong chờ, lại vừa có mấy phần tim đập nhanh.
Đương nhiên, hắn cũng có chút do dự. Dựa theo kiến thức của hai nàng yêu tinh cực phẩm này, cũng vì loại pháp tắc thần bí đó mà sinh vật bên trong Đệ Nhị Long Môn e rằng đều là những tồn tại cực kỳ khủng bố, có lẽ là Đế Vương chính thống, thậm chí Đại Đế hoặc mạnh hơn nữa cũng nên.
Giả dụ xuất hiện một Ma Thần với xác suất không nhỏ, với tình trạng hiện tại của mình, dù là Apase hay Tiểu Mei cũng không ở trạng thái toàn thịnh, liệu có bị chúa tể nơi đó một chưởng đập chết không?
"Khụ khụ, Mei Mei, em cho bọn anh biết trước, em đã từng vào đây chưa?" Mạc Phàm hỏi.
Tiểu Mei nhìn Mạc Phàm, miệng nhỏ không khỏi bật cười, mang theo ý trêu chọc: "Tỷ phu, không phải là anh đang sợ đấy chứ?"
Mạc Phàm tặc lưỡi: "Nếu là trước đây thì ta chẳng quan tâm, nhưng giờ ta đã là cha của Tiểu Hy rồi, ta phải có trách nhiệm. Nếu khó quá thì có thể đánh dấu bản đồ, sau này tu vi đột phá rồi quay lại cũng không muộn."
"Em chưa từng đến đây. Nhưng mà tỷ phu, anh cũng không cần lo lắng. Giả dụ bên trong có một chúa tể cực kỳ tàn bạo, thì bên ngoài long môn chắc chắn sẽ có không ít thuộc hạ canh gác, hơn nữa còn là những thuộc hạ có cảnh giới không tầm thường, đủ để đảm bảo không ai có thể quấy rầy. Cho nên, nhìn vách đá bên ngoài khe nứt hoang vắng thế này, em đoán Thượng Cổ Long Môn này không phải hung địa gì, càng không liên quan đến một vị chúa tể cường hãn nào cả." Tiểu Mei cười cười đáp.
"Hai người đều sở hữu năng lực tâm linh mạnh mẽ, đừng dùng tư duy thông thường để suy đoán như vậy chứ. Hay là bắt đại một con Á Long nào đó ngoài kia, tẩy não nó rồi quăng vào long môn xem sao… ngạch, ta tin vào năng lực thao túng của các ngươi hơn là suy đoán." Mạc Phàm cười khổ nói.
"..." Tiểu Mei cũng cạn lời với tính cách giảo hoạt thất thường của gã này.
“Anh không đi thì chúng ta về thôi. Hoàng Văn Thương Lang e rằng sẽ không thể đột phá lên Chí Tôn Quân Chủ nếu chỉ miễn cưỡng đánh đấm thừa sống thiếu chết hay hấp thụ chút long khí thừa thãi bên ngoài. Huống hồ, biết đâu bên trong Đệ Nhị Long Môn lại có tài nguyên nào đó bổ trợ tốt cho tu vi…” Apase hiểu rõ Mạc Phàm hơn Tiểu Mei, nàng chọc thẳng vào tử huyệt của hắn.
“Ta đi, chúng ta đi!”
…………………………….
Tiến vào bên trong khe nứt, Mạc Phàm để lão lang đi trước mở đường. Lỡ như gặp nguy hiểm gì, cũng có thể lấy đầu lão sói ra làm vật thế thân để cả bọn kịp thời bỏ chạy, tránh cho tính mạng gặp nguy.
Ít nhất, Mạc Phàm biết rõ, dù lão lang có mất đầu, vẫn còn Diệp Tâm Hạ hay Tiểu Mei dùng thần mang trị dũ cứu sống được.
Không bao lâu, hơi thở của Hoàng Văn Thương Lang phát sinh biến hóa, đôi mắt nó lấp lánh có thần, chăm chú nhìn một cánh cửa màu xanh lục đang chậm rãi mở ra trong vách đá.
Đệ Nhị Long Môn!!
Đây là Thượng Cổ Ma Môn mà nhân loại không cách nào mở ra. Theo lời Tiểu Mei, bên trong đó có rất nhiều Chân Long đã sớm tuyệt tích tại vị diện này.
Ngoại trừ việc trực tiếp tiến vào diện kiến, căn bản không có cách nào thấy được diện mạo cùng sự mạnh mẽ của chúng, cũng không thể để chúng huy hoàng giáng lâm.
Mạc Phàm dường như đã có chút quen thuộc với Vạn Long Cốc, hắn thích nghi cực nhanh. Vừa đi, hắn vừa chú ý đến những vết tích trên Long Môn, những đường vân này cũng hiện ra hình dạng long văn, nhưng còn cổ quái hơn cả long văn trên Thượng Cổ Ma Môn của Vạn Long Cốc rất nhiều.
Khoảng hơn năm phút sau, cả nhóm nối đuôi nhau xuyên qua cánh cổng u tối, trước mắt dần dần hiện ra một sơn cốc khác.
Tựa như ma pháp thuấn di không gian, Mạc Phàm chỉ đơn giản xuyên qua vách đá đã tới một đầu khác của sơn cốc. Đến khi hoàn toàn bước vào bên trong, hắn mới phát hiện nơi này rộng lớn ngoài sức tưởng tượng, tiên linh chi khí nồng đậm hơn bên ngoài không biết bao nhiêu lần.
Cây cối nơi đây đúng nghĩa là che trời lấp đất, khiến cả tòa sơn cốc di tích lộ ra mấy phần âm u, giống như bọn họ chỉ đang đứng trên một nhánh nhỏ của một cây đại thụ khổng lồ mà không thể nào thấy hết được tán lá.
Mây bụi nồng đậm, bao phủ thân cây trong một lớp ảo vân màu trắng.
Cây đại thụ cổ xưa này lơ lửng giữa trời, xung quanh còn có vô số tầng mây bụi đan xen, tựa như từng tầng đảo hoang lơ lửng giữa đất trời, hấp thụ tinh hoa của trời đất làm chất dinh dưỡng.
Nhìn xuống dưới là một vùng tuyết trắng xóa mênh mông, nhưng khi đi trên vùng đất trắng xa xăm này, bọn họ mới chắc chắn rằng mình đang đứng trên một cây đại thụ khổng lồ.
Mây trắng hóa cành, thánh sơn vạn trượng làm thân, vạn vật đất trời là hoa lá, một khung cảnh mỹ lệ đến nao lòng.
Tu luyện ở đây, dù không cần bao nhiêu tài nguyên, cho dù là một pháp sư sơ giai tư chất kém cỏi, chỉ cần một thời gian ngắn cũng có thể tự nhiên đột phá lên trung giai!
Nội tâm Mạc Phàm khẽ rung động.
Thế giới của Đệ Nhị Long Môn này... không biết có thể nhét tiên khí vào túi mang về được không nhỉ...
Đề xuất Tiên Hiệp: Chung Cực Đấu La