Chương 284: Tổ Long Ngăn Cách

------

Mạc Phàm để Tiểu Kỳ Lan men theo ngọn của Long Vân Thụ di chuyển thật nhanh.

Tiểu Kỳ Lan lướt về phía ngọn cây.

Những quả Băng Ma Trù lủng lẳng trên cành đều có niên đại khác nhau, thấp nhất cũng hơn 400 năm tuổi.

Về phần những thánh quả cổ xưa, chúng thường được rất nhiều chạc cây bao bọc, xung quanh còn mọc đầy hoa lá Long Vân. Bởi vì quanh năm suốt tháng hấp thu tiên khí bên trong Đệ Nhị Long Môn, bản thân quả ngọt đã ẩn chứa năng lượng hùng hậu. Thứ năng lượng đặc thù này tỏa ra một loại quang mang kỳ dị, chiếu rọi cả cuống quả lẫn cành cây nâng đỡ nó.

Khi con long xà nhỏ bé chậm rãi bò lên nhánh cây trĩu nặng quả Băng Ma Trù, Mạc Phàm lập tức cảm nhận được một luồng nhiệt lượng từ lớp biểu bì của Tiểu Kỳ Lan khuếch tán ra xung quanh.

Đó là một luồng thanh quang dìu dịu mà thần bí.

Thanh quang từ những hoa văn kỳ lân huy hoàng chậm rãi tuôn ra, thoáng nhìn tựa như tinh chất diệp lục được pha loãng đến cực hạn, chảy xuôi trên thân Tiểu Kỳ Lan. Trong quá trình đó, một luồng sức mạnh cổ xưa dường như đang thức tỉnh bên trong nó.

Mạc Phàm tại chỗ chăm chú quan sát, vẻ mặt đặc biệt hiếu kỳ, muốn thưởng thức màn ra mắt đầu tiên của bảo bối mới, Tiểu Kỳ Lan.

Từng tia sáng màu xanh nhu hòa, mang theo hơi thở tươi mới và ẩm ướt, không ngừng được giải phóng, thấm vào tán cây, thấm vào cuống quả, tước đi dưỡng chất, khiến phần cuống vốn cứng cáp trở nên mềm nhũn.

Dường như lúc này chỉ cần một cơn gió nhẹ lướt qua, rung lắc cành cây, là có thể dễ dàng hái những quả Băng Ma Trù xuống, một việc mà trước đó ngay cả tam đại Long Vương cố gắng hết sức cũng không cách nào làm được.

"Xong rồi sao?" Mạc Phàm có chút kinh ngạc nói.

Một biểu tượng thánh long xà, một vệt quang văn kỳ lân, thế là xong?

Cấm chế này lại đơn giản như quẹt thẻ rút tiền vậy.

Hắn còn tưởng rằng sẽ mất rất nhiều thời gian để phá giải cấm chế cổ xưa, thậm chí còn lo lắng Tiểu Kỳ Lan không thể vượt qua bài khảo nghiệm hái đào tiên của lão tổ tông.

Hóa ra không biết bao nhiêu Chân Long mạnh mẽ đã đến khiêu chiến sức bền của Thần Thụ, tranh nhau suất đóng vai Mỹ Hầu Vương hái trộm đào tiên nhưng đều thất bại, vậy mà bảo bối đời thứ hai nhà mình vẫn còn trong giai đoạn ấu niên lại có thể dễ dàng hái được.

Tuyệt vời!

Nhờ có Tiểu Kỳ Lan, Mạc Phàm nhanh chóng tiếp cận ba quả Băng Ma Trù to bằng hai nắm tay đang treo lủng lẳng, chỉ bằng một ý niệm đã cắt chúng xuống, cẩn thận cất vào không gian chứa đồ.

Đúng lúc này, tại ngọn Long Vân Đại Thụ, tầm mắt Mạc Phàm bất chợt nhìn thấy một miệng giếng bên dưới, nằm trong một cái ống thân cây rỗng ruột, kéo dài hàng chục vạn mét đâm thẳng xuống lòng đất.

Vạn Trượng Tỉnh!

Từ miệng giếng xa xôi, Mạc Phàm cảm nhận được từng luồng khí tức của mãnh thú hoang cổ, rõ ràng phát ra từ vô số những con rồng khổng lồ đang cuộn mình bên dưới cái giếng của Đại Thụ.

Bầy rồng hoang cổ đó ở rất xa, rất xa, nhưng hắn vẫn có thể cảm nhận được khí thế bàng bạc của chúng; tựa như một thần giới trong truyền thuyết, đã ngủ say từ rất lâu trong vực sâu vạn trượng bên dưới Long Vân Đại Thụ.

Thế giới đó có màu tím, màu đen, màu đỏ, màu vàng dội lên, những màu sắc nguyên thủy đó hòa quyện vào nhau, không hề thua kém những đám mây hỗn độn trong không gian thực tại.

Giống như ở thế giới Vạn Long Cốc lơ lửng trên mây, Đệ Nhị Long Môn chính là một bí mật; thì tại bên trong Đệ Nhị Long Môn này, Vạn Trượng Tỉnh sâu không thấy đáy mới chính là kiệt tác thượng cổ lâu đời nhất của Long tộc.

Mạc Phàm bị cảnh tượng này dọa cho giật mình.

Đây mới là hình hài chân chính của Vạn Long Cốc.

Rất có thể, Tổ Xà trong quá khứ, cũng chính là dòng dõi Kỳ Lân Thanh Thánh Xà, đã từng phân chia lãnh thổ với Tổ Long nguyên thủy, và Thần Thụ này chính là đường ranh giới.

Phía trên ranh giới, rõ ràng chỉ có một đám Chân Long sau nhiều đời huyết mạch biến đổi, cùng vô số Á Long, Ngụy Long tạp chủng.

Phía dưới ranh giới, đó là những Tổ Long mạnh mẽ nhất, là một mảnh tạo vật Hoang Cổ trên thế giới này.

Tiểu Kỳ Lan, có lẽ chỉ là sinh linh được cấm chế trên Long Vân Thần Thụ thai nghén mà ra, giống như một vòng tuần hoàn đã được định sẵn, đến niên đại, đến thời kỳ, tự nhiên sẽ giáng lâm, rồi cũng tự nhiên may mắn quay về, hoàn nguyên với cây mẹ.

Còn nữa, Vạn Trượng Tỉnh rốt cuộc sâu bao nhiêu, Mạc Phàm cũng không cách nào phán đoán, nhưng hắn cảm giác được nếu mình không cẩn thận rơi xuống từ nơi này, e là sẽ trực tiếp va chạm với đàn rồng nơi vực sâu; và trong lúc rơi xuống, đừng nói đến việc bị vạn con rồng đói khát vây kín, chỉ cần trong đó xuất hiện một vài chúa tể cấp Long Thần, như Vĩ Linh Hoàng, thậm chí còn mạnh hơn, thì chỉ trong một hơi thở, cũng dư sức thổi bay một pháp sư cấp Cấm Chú hay một Đế Vương thành tro bụi.

Mạc Phàm hít sâu một hơi.

Hắn cố gắng thu Tiểu Kỳ Lan lại trên tay, đóng kín luồng thanh quang đang mở ra lối đi trên thân Thần Thụ.

Hắn kiên quyết không để ý đến cái giếng sâu hạ vực và bầu trời của loài rồng này nữa.

Không có gì bất ngờ, đó nhất định là vùng đất sử thi mà ngay cả Thánh Đồ Đằng Thanh Long cũng có khả năng gặp lại ông cố của mình.

May mắn là, đa số sinh mệnh trong mắt chúng chẳng khác gì con muỗi, cho nên việc Mạc Phàm và Tiểu Kỳ Lan mạo phạm nhìn vào, căn bản cũng không phải là sự xúc phạm gì to tát.

Thần linh nào thèm chấp kẻ phàm phu.

Cũng may khi tiến vào Long Vân Đại Thụ, Mạc Phàm đã chuẩn bị một vài kế hoạch không tồi, nếu không lỡ như đại chiến nổ ra ở đây, thi triển ma pháp hủy diệt trên diện rộng, rất có nguy cơ làm tổn hại đến miệng giếng trên Thần Thụ.

Không khéo lại dẫn dụ vạn đầu Tổ Long kia ra ngoài.

"Ba quả thánh quả bên này đều hái được rồi, Lão Lang, chạy!" Mạc Phàm hạ giọng nói.

“Gào gào gào gừ gừ ~~~~~~~~~~~~~”

Bất thình lình, Hoàng Văn Thương Lang gầm lên vài tiếng thật sâu, thật to, kích động đến mức không giữ được bình tĩnh.

Đại khái là sắp được thăng hoa đột phá, dị bảo nơi này, chắc chắn có phần của mình.

“Gáy cái gì mà gáy, ăn trộm xong còn muốn báo động sao? Ta chưa từng thấy con chó nào không biết đi ăn trộm như ngươi cả!” Mạc Phàm trừng mắt nhìn Hoàng Văn Thương Lang, tức giận mắng.

“Grừ ~~~”

Hoàng Văn Thương Lang lập tức cảm thấy bị coi thường, lại cúi gằm đầu xuống, có chút oan ức thương tâm.

Mình là Thương Lang, không phải Thương Khuyển, thân phận rõ ràng không giống nhau.

Mà thôi, làm Thương Khuyển cũng được đi, nhưng tại sao Thương Khuyển lại phải đi ăn trộm chứ?

Chẳng phải làm chó, cốt yếu là phải biết giữ nhà sao?

Người chủ nhân này thật kỳ cục, chó không được giữ nhà, mà phải học cách ăn trộm.

Cứ như thể kiếp trước chủ nhân là một tay trộm chó chuyên nghiệp, đầu thai chuyển kiếp rồi vẫn không bỏ được nghề.

Mạc Phàm cũng là một kẻ có bản chất tham lam bẩm sinh.

Lúc để Tiểu Kỳ Lan leo lên, hắn đã thuận tay vét sạch ba quả ngọt.

Mà vấn đề trọng yếu nhất là, Long Vân Đại Thụ chỉ có tổng cộng ba quả, Mạc Phàm đã vơ vét sạch sành sanh, không chừa lại quả nào cho ba con rồng kia.

Cất kỹ ba quả Băng Ma Trù xong, Mạc Phàm lập tức quay người rời đi, cùng Hoàng Văn Thương Lang tiếp ứng Apase và Tiểu Mei.

………………….

Bầu trời Đệ Nhị Long Môn,

Tiểu Mei, Apase và Tử Linh Hỏa Long mượn những tầng mây dày đặc, nhiều lần thoát khỏi những đợt tấn công tập thể của ba con rồng hung hãn, đồng thời liên tục quấy nhiễu không cho chúng quay trở lại Long Vân Đại Thụ phá hỏng kế hoạch của Mạc Phàm.

Bất quá, ở nơi này, Thánh Chúc Sâm Long mạnh hơn Tiểu Mei và Apase một bậc. Mỗi lần các nàng giở thủ đoạn thoát khỏi tầm mắt của nó không bao lâu, nó luôn tìm được nơi ẩn nấp của các nàng trong mây để phản công, thậm chí đã nhiều lần đả thương Tử Linh Hỏa Long.

“Mei Mei, chúng ta nên giải quyết hai con Giao Ma Thổ Long và Tử Đằng Cốt Long trước, chúng phiền phức hơn tưởng tượng.” Apase sắc mặt có chút tái nhợt nói.

Nàng cũng dựa vào Lừa Gạt Chi Nhãn, ban nãy đóng giả làm Mạc Phàm, chơi trò mèo vờn chuột với Thánh Chúc Sâm Long một lúc lâu.

Cuối cùng bị Thánh Chúc Sâm Long nhìn thấu, nàng phải đổi sang tấn công, dụ đối phương đi một hướng, rồi quay về tập hợp với Tiểu Mei ở hướng khác.

“Không được, chỉ có thể thủ, không thể công, trừ phi tạo được khoảng trống cho Tử Linh Hỏa Long. Con Thánh Chúc Sâm Long đó quá mạnh, e rằng khi không bị áp chế thực lực, ta cũng không phải là đối thủ của nó.” Tiểu Mei nói.

Trên người nàng có một vài vết thương chưa kịp hồi phục.

Đó là do sau một thời gian dài giao chiến, ba con rồng đã nhận ra vai trò cực kỳ quan trọng của Tiểu Mei trong đội hình.

Muốn tiêu diệt Tử Linh Hỏa Long và Apase, trước hết phải bước qua xác của nữ nhân áo trắng này!!!

“Để ta thử!"

Đề xuất Tiên Hiệp: Công Tử Biệt Tú
BÌNH LUẬN