Chương 291: Ăn Thánh Quả

Đệ Nhị Long Môn quả không hổ danh là thánh địa tiên khí bên trong Vạn Long Cốc.

Cây đại thụ ngự trên đỉnh mây này có thể điều hòa khí tức, dùng linh vận khiến tốc độ tu luyện tăng vọt, vượt xa bất kỳ nơi nào trong vị diện ma pháp của nhân loại.

Do đó, vẫn còn 10 ngày nữa mới đến hẹn lấy thần khải từ viện sĩ Giroud, Mạc Phàm liền quyết định ở lại đây, để bản thân cùng dàn thú khế ước và triệu hồi chăm chỉ hấp thu linh vận tẩm bổ.

Nhất là Lão Lang.

Sau khi nhận được quả Long Vân Băng Ma Trù, Mạc Phàm cảm thấy nguồn năng lượng từ thánh quả này vượt xa mong đợi, có lẽ chẳng bao lâu nữa sẽ giúp Hoàng Văn Thương Lang tiến giai.

"Đại ca ca, tiến độ này quá tốt rồi! Đến lúc rời khỏi vị diện Triệu Hoán, Hoàng Văn Thương Lang có xác suất rất cao đạt tới thực lực Siêu Việt Quân Chủ!" Apase có chút hưng phấn nói.

“Ừm, thánh quả do trời đất thai nghén, quả nhiên danh bất hư truyền,” Mạc Phàm vui vẻ đáp.

Quả thật, đây là khu vực tu luyện tuyệt vời nhất hắn từng biết.

Kể cả ma pháp sư, nếu có thể ở lại đây vài ngày để đả thông kinh mạch, thực lực cũng sẽ có bước nhảy vọt về chất.

“Nhưng mà, có phải chúng ta đã chiếm lãnh thổ của người khác hơi quá đáng rồi không?” Apase chỉ tay về phía xa, đôi môi nhỏ cong lên trào phúng.

Mạc Phàm ngẩng đầu nhìn theo, có chút bất ngờ.

Phía trước vẫn là biển mây.

Trên Long Vân Thần Thụ không có gió, quanh năm suốt tháng chỉ có vô số cầu vồng giăng mắc tô điểm cho cảnh sắc.

Chỉ là cách đó cả chục dặm, có thể thấy từng đàn long thú đang lượn lờ quanh ngọn Thần Thụ chót vót, dường như đều muốn tranh giành quyền tu luyện ở nơi này. Nhưng khi thấy nhóm Mạc Phàm, chúng lập tức tự động lui ra, chỉ dám lượn lờ xung quanh như một đám ruồi bọ, kiên nhẫn chờ đợi chủ thượng bên trong dùng tiệc xong.

"Nhiều long thú như vậy đều muốn tranh giành địa bàn, chúng ta muốn cắm rễ ở đây e là không dễ đâu nhỉ," Apase cười tinh nghịch, cố ý trêu chọc đại ca ca của mình.

Nàng biết rất rõ.

Nếu nói về thủ đoạn tranh đoạt quyền lợi, Thánh Chúc Sâm Long làm sao bì được với Mạc Phàm?

Trăm năm qua, Thánh Chúc Sâm Long chỉ dựa vào chút long uy vượt trội để hiếp đáp, cướp bóc, đày đọa đám long thú dưới trướng.

Còn Mạc Phàm, sau khi hạ sát tam long, một bước lên ngôi, trở thành kẻ quyền lực nhất vùng đất này, lập tức hưởng thụ toàn bộ tài sản của nó.

Hắn ngược lại không hề đi bắt nạt đám tiểu long hay sinh linh nhỏ bé, mà còn dùng thủ đoạn, chia cho chúng một ít lãnh địa cũ của Thánh Chúc Sâm Long mà bản thân mình cũng chẳng dùng đến.

Đổi lại, hắn nhận được lòng dân của long tộc cùng vô số thông tin, kiến thức bổ ích bên trong Vị Diện Triệu Hoán.

Loại hành vi vừa ăn cướp thu lợi, vừa đóng vai hiệp sĩ giả nhân giả nghĩa này.

Thánh Chúc Sâm Long dù có đội mồ sống dậy cũng không thể nào tin nổi những gì đang xảy ra trước mắt.

Mạc Phàm cười cho qua chuyện, không tiếp tục tán dóc vô thưởng vô phạt với Apase.

Hắn tìm một đám mây mềm mại, ngồi xuống, sương trời trên cao ngưng tụ thành một tấm thảm tuyết, ngược lại còn dễ chịu hơn cả ghế gỗ. Mạc Phàm sau đó ngồi xếp bằng, định bụng thu nạp linh vận trời đất hiếm có này, thì bất thình lình ánh mắt liếc qua Tiểu Mei đang ngồi đối diện, cả người liền ngẩn ra.

“Mei Mei, em không tranh thủ tu luyện mà lại đi vẽ tranh à? Mà khoan... em biết vẽ tranh từ bao giờ thế? Sao trước nay anh chưa từng thấy nhỉ??” Mạc Phàm trợn mắt hỏi.

Tiểu Mei ngồi ở một góc trên ngọn thần thụ, với tư thế đoan trang, gót sen làm điểm tựa. Ống tay áo được xắn lên gọn gàng, làn da trắng như ngọc của nàng ẩn hiện dưới ánh cầu vồng, toát lên vẻ đẹp ôn nhu thoát tục, tựa như một tuyệt tác của tạo hóa.

Nhìn bàn tay thoăn thoắt của nàng đang chấm phá, tái hiện lại kỳ quan bên trong Đệ Nhị Long Môn, hắn bỗng có một cảm giác rất quen thuộc.

“Là Nhã Tràm tỷ tỷ dạy em đó!” Tiểu Mei nhìn Mạc Phàm, đáp lời.

Nhã Tràm tỷ tỷ???

Cái tên này lập tức gợi lên ký ức trong đầu hắn!

“Là cô gái vẽ tranh trên thuyền ở Côn Lôn?” Mạc Phàm kinh ngạc hỏi lại.

Hắn có ấn tượng rất sâu sắc với nữ nhân áo lam che mạng sa này. Một họa sĩ tâm vô bàng vụ, thong dong, tao nhã, lại rất thấu hiểu lòng người, còn mang một phần thần bí gây tò mò.

“Đúng vậy ạ, lúc anh còn dưỡng thương, Nhã Tràm tỷ đã rất tận tâm dạy em pha trà, vẽ tranh; tỷ phu, còn có... toàn bộ đều là miễn phí!” Tiểu Mei ngây thơ như một tờ giấy trắng, nói năng không chút tạp niệm.

Mạc Phàm méo mặt.

Tiểu Mei quá mức thuần khiết, mình dạy nàng tiết kiệm, nàng lại tiết kiệm đến cảnh giới siêu phàm, cái gì cũng muốn miễn phí.

“Nhã Tràm có liên quan đến Vĩ Linh Hoàng, một nữ nhân độc ác và lắm mưu nhiều kế, thực lực lại mạnh kinh khủng. Em tốt nhất đừng nên dính dáng đến cô ta,” Mạc Phàm nói.

“Tỷ phu, em biết Vĩ Linh Hoàng lợi hại thế nào, nhưng chính anh cũng đã nhận dấu ấn của người ta rồi, chẳng phải nên trước sau như một sao? Hơn nữa, nếu Vĩ Linh Hoàng thật sự muốn hại chúng ta, tại sao chúng ta vẫn còn sống đến bây giờ?” Tiểu Mei đôi mắt tròn xoe, ngây ngô hỏi lại.

“Em không nên biết về những mưu hèn kế bẩn thì hơn…” Mạc Phàm nói.

Hắn còn chưa dứt lời, giọng nói của Apase đột nhiên từ đâu xen vào: “Mei Mei, hẳn là người ta nghiện còn ngại đó, theo em thấy, ánh mắt hắn lần đầu tiên nhìn vào cô nàng kia, rõ ràng là ánh mắt của một tên biến thái."

“Apase, cô coi tôi là hạng người gì, chúng ta trong sạch! Với lại, tôi là người chung thủy!” Mạc Phàm mặt cứng đờ, lập tức đính chính.

“Chung thủy là không thay lòng đổi dạ với một người, chứ đâu có nghĩa là không được thích thêm người khác. Mà kể cả không thích thêm đi nữa, một kẻ sáng thì nếm trái cấm của thần nữ tối cao đền Parthenon, tối lại đi ‘khám phá’ bí mật của Tuyết Cơ Nữ Thần. Dù xét theo nghĩa nào thì cũng cho thấy anh là kẻ biến thái!” Apase nói.

Nàng trước nay vẫn luôn cho rằng, Mạc Phàm luôn có cái thói chiếm tiện nghi của mấy cô gái xinh đẹp, đó rõ ràng là một trong những việc hắn giỏi nhất.

Mạc Phàm hít sâu một hơi.

Cứ dính đến chuyện liên quan Vĩ Linh Hoàng, hắn luôn rơi vào thế yếu như vậy.

"Em ra ngoài dạo đây, anh nhớ Vĩ Linh Hoàng đến mức tâm thần bất định rồi kìa, điều chỉnh lại cho tốt rồi tu luyện đi nhé," Apase nở nụ cười, trong đó mang theo vài phần vũ mị và trêu đùa.

“???” Mạc Phàm tiếp tục trưng ra bộ mặt đắng chát.

Tâm thần bất định…

Bây giờ lại thành ra mình vì Vĩ Linh Hoàng mà tâm thần bất định luôn rồi?

Mạc Phàm có chút tức giận, Apase này, đúng là đáng ăn đòn mà.

Tại sao cứ liên tục kiếm chuyện gây sự với người ta vậy?

………………….

Mạc Phàm tiện tay lấy một quả Băng Ma Trù ăn cho đỡ khát, một bên giúp Hoàng Văn Thương Lang tiêu hóa nhanh hơn nguồn năng lượng bên trong, biết đâu nó sẽ sớm tiến hóa đến cấp Chí Tôn Quân Chủ...

Vừa nuôi nấng, vừa tự mình hấp thu tinh hoa, lại vừa thưởng thức cảnh Tiểu Mei chuyên chú vẽ tranh, quả thực vô cùng thư thái.

“O o o o o o ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~”

Khả năng tiêu hóa của Hoàng Văn Thương Lang quả nhiên khác biệt, sau khi ăn xong, thân thể nó nóng rực lên. Có thể cảm nhận được luồng thánh khí cổ xưa mà thuần hậu đang tăng vọt một cách hỗn loạn trong cơ thể nó.

Mạc Phàm quay người, giúp Hoàng Văn Thương Lang tập trung lại, cũng bắt đầu hấp thu.

Rất nhanh, hắn liền cảm nhận được thế giới tinh thần của mình đang kết nối với Hoàng Văn Thương Lang và phát huy hiệu quả.

Trước kia, dù dùng bao nhiêu tài nguyên, Hoàng Văn Thương Lang vẫn tuân thủ quy trình chậm rãi dùng du hồn để tăng cấp. Nào ngờ sau khi cắn quả Băng Ma Trù, nó bắt đầu từng chút từng chút thu nạp linh nguyên trời đất vào trong cơ thể, hình thành nên linh khí có thể tẩm bổ cả Đệ Nhị Long Môn, tiên khí trong phạm vi mấy trăm dặm đều bị hút vào.

Quả Băng Ma Trù này, đúng là thần vật.

“Đây đúng là bảo vật, lại còn có hiệu quả kích hoạt thức tỉnh huyết mạch!" Mạc Phàm quan sát Hoàng Văn Thương Lang trong thế giới tinh thần, gương mặt lộ rõ vẻ kinh ngạc tột độ...

Đề xuất Voz: CHÚNG TA ĐÃ TỪNG NHƯ THẾ​ [A time to remember]
BÌNH LUẬN