Chương 318: Ta nguyện ý đánh trận đầu

………

Chi Lâm Vong trấn vừa kịp thời có người đứng ra chấp chưởng, tạm thời binh lực sẽ không bị điều động toàn bộ đi chinh phạt.

Tứ hùng tướng dưới trướng Mạc Phàm, chỉ huy tối cao của bốn đạo quân, hắn cũng sẽ không mang đi.

Chỉ có gã quân tá Lukaku là đang rảnh rỗi không có việc gì làm. Hơn nữa, Lukaku vốn là một Thợ Săn Đại Sư tứ tinh, đặc biệt sành sỏi địa bàn Ai Cập. Có gã dẫn đường, mọi việc quả thực sẽ thuận lợi hơn rất nhiều.

Do đó, Mạc Phàm liền kéo ngay tên mập này đi theo, cũng là muốn đến xem thử tình hình cứ điểm đã bị Vong Quỷ đánh chiếm, nơi mà khiến vô số thế lực chỉ nghe tên thôi đã sợ mất mật.

"Hoàng thượng, ngài có thể cho thần chút thời gian suy nghĩ được không? Thần trên còn có mẹ già, dưới có con thơ, trong nhà còn người vợ bệnh tật cần chăm sóc... hay là ngài cứ đến chi viện trước đi, đợi thần bốn, năm năm sau hoàn thành nghĩa vụ hiếu tử, thuận tiện tu luyện đến Cấm Chú Pháp Sư, cuối cùng nhất định sẽ đi báo thù cho ngài." Lukaku lại vô cùng am hiểu tình hình của Vong Quỷ, nhìn nỗi sợ hãi trong con ngươi hắn, dường như trước kia gã đã từng kinh qua một trận chiến để lại ám ảnh sâu sắc.

Tất nhiên, chủ yếu là kiến thức gã thu thập được, chứ không phải thực chiến.

Mạc Phàm gật đầu, thản nhiên nói: “Ngươi cứ ở lại, ta không ngại biến ngươi thành vong linh đâu.”

“Hoàng thượng… hạ thần đi!”

…………

Ai Cập vẫn đang trong giai đoạn cực kỳ hỗn loạn, khắp nơi vẫn còn vô số người đói khát, cơ thể khô héo vì thiếu nước trầm trọng.

Chưa hết, ngoài bão nhiệt và hạn hán kéo dài, gần đây còn liên tiếp có tin tức về chiến sự. Quốc gia này hiện đang phải đối mặt với tam trọng kiếp nạn: Vong Linh đế quốc bùng phát, loạn quân nổi dậy, và quân đội chính quy giao tranh. Rất nhiều thành thị đều chịu ảnh hưởng nặng nề, bao gồm cả các trung tâm kinh tế trọng điểm.

Nội bộ Ai Cập dần trở nên mục ruỗng, lục đục không ngừng. Vô số thế lực và gia tộc nhỏ đã sớm bị xóa sổ khỏi bản đồ, còn những kẻ mạnh mẽ và ngoan cường hơn cũng xuất hiện dấu hiệu chia năm xẻ bảy, chẳng còn vẹn toàn.

May mắn là, không phải nơi nào cũng như vậy.

Tại vùng đất tro tàn phía Bắc thủ đô Cairo, ngăn cách với Chi Lâm Vong trấn bởi những dãy núi trập trùng, một mảnh phế tích rộng lớn vô ngần trải dài đến tận chân trời. Cây cối thưa thớt, khói lửa thi thoảng lại bốc lên, lớp đất phù sa bên dưới bị đốt cháy thành một màu nâu đen.

Giữa những dãy núi và phế tích ấy, có một tòa lâu đài cổ bỏ hoang từ thời La Mã. Lâu đài được xây bằng đá hoa cẩm thạch, kết cấu tinh tế và kỳ lạ, trông như lơ lửng giữa đất trời nơi thung lũng, lại có chút giống một tòa thành trì sụp đổ trong cơn bão sa mạc.

Đây là lãnh địa của hoàng thất Ai Cập cổ xưa.

Hôm nay là một ngày đặc biệt, các pháp sư bên trong đang triệu tập vô số thế lực khác nhau trên toàn quốc, mỗi một vị đến đây đều phải có tu vi ít nhất là cao giai, thực lực hơn người.

Mà tại lãnh địa lâu đài, các liệp khách cũng kéo đến không ngớt. Rất nhiều người nghe được tin tức triệu tập liền tự phát tập kết đến Chi Lâm Vong trấn, vượt qua đoạn đường gian khó để đến tòa thành trì này, cốt để góp một tay, đồng thời tỏ rõ sự ủng hộ đối với vị đại diện Liệp Vương kia.

Mặt khác, cũng có không ít cường giả pháp sư muốn nhân thời thế chiến loạn tận thế này để giúp hậu bối của mình nhanh chóng tạo dựng ảnh hưởng và danh vọng, nên đã lập tức tham gia đại hội, dốc sức thể hiện bản lĩnh, hòng tìm kiếm cơ hội cho hậu bối của mình.

Bên trong sơn điện đèn đuốc sáng trưng, một vị trưởng lão ngồi nghiêm chỉnh, người mặc áo dài màu vàng nhạt, đầu đội trưởng lão chi quan, ngự tại trung tâm đại hội hào kiệt, dáng vẻ vừa trang nghiêm vừa đầy quyền uy!

"Cảm tạ chư vị đã đến tổng đàn hoàng thất của chúng ta. Lần này, Hải Thị Thận Lâu chiếu xuống từ trung tâm Kim Tự Tháp Khafre, thực chất chính là Vong Quỷ binh đoàn, lực lượng ác linh đáng sợ nhất trong lịch sử Ai Cập. Nhớ lại sử sách năm xưa, mỗi khi Vong Quỷ đổ bộ là vạn vật lầm than, lương thực thiếu thốn, người sống khan hiếm, người chết gia tăng, thậm chí có một số vong linh còn tàn bạo phá hủy các công trình, hủy diệt văn minh nhân loại. Với tư cách là hậu duệ hoàng thất, nhân danh đại diện Liệp Vương, ta, chúng ta nguyện ý gánh vác trọng trách này, mang lại một thời thái bình cho hậu thế quốc gia." Đứng giữa đại sảnh lâu đài, Hắc Tượng Vương cất giọng giải thích.

“Vong Quỷ? Sao lại là Vong Quỷ bị khúc xạ xuống? Chẳng phải các người đã nói mức độ cao nhất chỉ là vong linh Quân cấp thôi sao?” Trong tổng đàn, một lão ni cô đến từ Quốc Hoa học phủ của Ai Cập sửng sốt lên tiếng.

Kể từ khi Khufu lợi dụng một vài khế ước cổ xưa, rục rịch dùng Minh Huy mở đường cho minh giới phản quân đổ bộ trở lại vị diện này, những năm gần đây Hiệp Hội Ma Pháp Phi Châu đã bắt đầu soạn thảo nhiều điều mục để đánh giá mức độ thảm họa vong linh, mục đích là đưa ra số liệu và thước đo chính xác, từ đó lập kế hoạch ứng cứu kịp thời.

Vong linh Chủ cấp, ám chỉ mức độ có khả năng xuất hiện một nhánh sinh vật cấp Quân Chủ. Đây đã là cảnh giới phi thường cao rồi, ngoại trừ thảm họa Vong linh Vương cấp có xác suất xuất hiện sinh vật cảnh giới Đế Vương ra, về lý thuyết thì không có gì vượt qua được.

Thế nhưng, đó là xét trên phương diện vong linh thông thường, nếu đổi sang Vong Quỷ thì câu chuyện lại hoàn toàn khác. Loài Vong Quỷ này, dù chưa thể xác định có tồn tại cấp Đế Vương hay không, nhưng bản thân chúng chính là Vong Linh đã lột xác, lại được suối nguồn Pharaoh tưới tắm để thuế biến, trở thành Tiên thể trong giới Vong Linh, nắm giữ thân thể bất tử, mạnh mẽ đến mức vượt ngoài lẽ thường.

Có thể nói, một con Vong Quỷ như vậy, cho dù chỉ là cấp bậc Thống Lĩnh, nhưng một hai sinh vật cấp Quân Chủ cũng chưa chắc giết nổi nó.

“Xì xì xì xào xào xào…”

Sau khi vị ni cô lên tiếng, trong đại sảnh liền vang lên những tiếng xì xầm bàn tán, rõ ràng cũng có không ít người không muốn đối đầu với Vong Quỷ.

"Chư vị, chư vị, chúng ta đều là chiến giả con dân của Ai Cập. Ta cũng như các ngươi, đương nhiên không ai muốn nhảy vào chỗ chết cả. Nhưng nếu không ai dấn thân, không ai bằng lòng thử sức, thì cơ nghiệp tổ tiên của mỗi chúng ta sẽ đi về đâu? Ta lấy thân phận Liệp Vương ra tuyên bố, chính mình sẽ đứng ở đầu chiến tuyến! Ta, với tư cách này, nguyện ý đánh trận đầu, một lòng thảo phạt vong linh đế quốc, quyết không lui bước!" Hắc Tượng Vương dõng dạc hô lớn.

Khi hắn nói, những người khác lập tức im lặng, có thể thấy họ đối với một nhân vật chức cao vọng trọng trong liên minh Thợ Săn vô cùng tôn trọng và kính ngưỡng.

"Liệp Vương đại nhân, Vong Quỷ sở hữu sức sống đặc biệt kinh khủng, thậm chí kẻ đứng sau chúng, Khafre, tiền thân cũng là một hiền giả Pharaoh nắm giữ vô số thủ đoạn. Có sự tính kế của hắn, thực lực của Vong Quỷ đã gia tăng một cách điên cuồng. Gia tộc Intef bên kia vốn từ xưa được giao trấn thủ cứ điểm phía Đông Chi Lâm Vong trấn, lực lượng trung bình có đông đảo cao giai và siêu giai pháp sư, vậy mà chỉ trong một ngày một đêm, toàn bộ cường giả trong gia tộc đều hoặc là biến mất, hoặc là hóa thành tro tàn, mặc cho Vong Quỷ tàn sát, huống hồ trong truyền thuyết Vong Quỷ còn có vài loại tồn tại cấp Chúa Tể nữa." Nữ thợ săn Anna đột nhiên lên tiếng.

Nàng hiện đang là tình báo viên ngầm cho Mạc Phàm, cũng đã sớm theo dõi Hắc Tượng Vương, kẻ được cho là có vấn đề trong hàng ngũ Liệp Vương.

Còn nhớ vụ án liên quan đến cái chết của Fenner, thêm cả việc Triệu Mãn Duyên, Mục Bạch, cùng không ít cường giả cấm chú đồng thời mất tích, e rằng đều không nằm ngoài phạm vi liên quan đến Hắc Tượng Vương.

Đương nhiên, thực lực của Anna không tính là quá mạnh mẽ, nàng đủ điều kiện thâm nhập đến nơi này, phần lớn là nhờ đi theo một người đồng bạn cực kỳ hữu ích của mình, Sayyid.

Sayyid này có xuất phát điểm tương tự Mạc Phàm, hắn năm xưa từng là thành viên đội tuyển quốc phủ Ai Cập, nay đã là Thợ Săn Đại Sư thất tinh, tu vi càng đạt đến siêu giai mạnh mẽ. Mấy năm qua, hắn rõ ràng cũng lựa chọn tin tưởng Anna mà hợp tác làm việc, trở thành một trong những thợ săn trẻ tuổi ưu tú nhất Ai Cập, có cơ hội cạnh tranh danh hiệu Liệp Vương trẻ tuổi nhất vào cuối năm nay.

Những người trong đại sảnh nghe Anna hỏi, bao gồm cả Sayyid, vẫn không nói một lời, đa số đến đây vẫn giữ cho mình một đường lui.

"Chuyện đó cũng không cần lo lắng. Minh Huy tồn tại trong thời gian rất ngắn ngủi vì Hải Thị Thận Lâu không chiếu rọi vĩnh viễn. Hơn nữa, Khafre là hạng người nào thì sử sách đã ghi chép không sai lệch; trong tình huống không nắm chắc như vậy, căn bản hắn sẽ không xuất hiện làm càn… Chư vị, Vong Quỷ dù sao cũng phải có những đặc thù riêng biệt, trên thế giới này vốn không có giống loài nào là bất tử cả, càng không thể không có thiên địch. Bất kỳ một con Vong Quỷ nào càng nắm giữ bản lĩnh ngút trời, thì tương đương sẽ càng lộ ra những khuyết điểm không ai ngờ tới. Các vị anh hùng hào kiệt chớ hành động đơn độc, một khi phát hiện…” Hắc Tượng Vương tiếp tục cao giọng nói.

"Ầm ầm ầm ầm ầm! ! ! ! !"

Lời của Hắc Tượng Vương chỉ mới nói được một nửa, đại điện đột nhiên rung chuyển dữ dội. Có thể thấy những cột đá chống đỡ bên trên đều xuất hiện vết rạn nứt, chực chờ đổ sập xuống đất.

Phía bên ngoài đại sảnh, hỏa diễm từ đâu ập tới, lan rộng ra, khiến cho thuộc hạ của các thế lực vội vã chạy vào trong lẩn trốn. Thế nhưng, đương nhiên không tránh khỏi có rất nhiều người bị cháy thành than đen, chết yểu trên đường chạy...

Đề xuất Voz: Lý Do & Lời Hứa
BÌNH LUẬN