Chương 320: Ác Mộng Tử Thần

…….

Xế chiều, nơi đây tỏa ra một mùi khét lẹt nồng nặc. Tòa thành trì hoàng thất vốn lộng lẫy trên áp phích giờ đây chẳng còn vẻ huy hoàng như trong hình. Toàn bộ đã sụp đổ, vùi lấp trong đất đá bụi bặm, hóa thành một đống đổ nát hoang tàn.

"Mùi máu tươi, từ bên kia truyền đến, mau tới xem!" Mạc Phàm nhíu mày, nói với Lukaku.

"Có vong khí, là vong quỷ!?” Sắc mặt vốn đen sạm của Lukaku cũng dần tái đi, kinh hãi nhìn về phía lãnh địa tập kết.

"Sao lại có nhiều người chết như vậy?" Mạc Phàm men theo hướng hoàng thất trên bản đồ, nhưng dọc đường đi lại chẳng thấy bóng dáng một pháp sư Ai Cập nào còn sống sót.

Khi đã tới khu vực chân núi, Lukaku giẫm lên đống phế tích bước tới, cuối cùng cũng thấy một thân ảnh cháy xém đang hấp hối bò về phía chân hắn.

Trong một góc khuất, người đang bò này gần như không còn mảnh vải che thân, toàn thân bị nung đến cháy đen. Nhiều chỗ còn bị những mảnh kim loại, bê tông từ tòa lâu đài cắm sâu vào da thịt, khiến cơ thể hắn dính chặt vào đống vật liệu xây dựng.

Tu vi của hắn chắc chắn là một Siêu Giai pháp sư, chỉ có như vậy mới đủ thể chất để sống sót trong tình trạng tồi tệ đến cực điểm này.

Nhìn người này đã đau đớn đến không chịu nổi nhưng vẫn không dám phát ra một tiếng rên rỉ, chỉ hy vọng có thể trốn thoát một kiếp, vẻ mặt vốn đã ảm đạm của Lukaku lại càng thêm u ám.

“Ngươi… đã xảy ra chuyện gì?” Lukaku vội cúi xuống, hỏi người đàn ông bị thương.

"Vo..vong quỷ…, đỉnh vị giả của Khafre Kim Tự Tháp… xuất..xuất..quân!" Người đàn ông cố gắng mở miệng, thoi thóp nói.

"Những người khác đâu?" Mạc Phàm khó hiểu nhìn quanh, sau đó lại gần hỏi.

"Điện chủ…, hội trưởng,… chủ tịch..., viện…phó, cùng đại.. đa số cường giả của các gia tộc lớn... đều đang vây quét Vong Quỷ ở hướng bên kia, bọn họ nhất thời tính mạng khó..khó bảo toàn, huynh đệ...huynh đệ, ngươi mau chạy đi, báo lại…báo lại cho quân thủ, báo cho Cấm Chú Hội... Khải…khải…" Giọng người đàn ông hấp hối run rẩy.

“Được rồi, ngươi ngủ một lát đi!”

Mạc Phàm vừa dứt lời, liền dùng Niệm Khống đánh mạnh vào sau gáy người đàn ông, khiến hắn lập tức bất tỉnh, cả khuôn mặt gục xuống chân Lukaku, không còn động đậy.

“Hoàng thượng, ngài… ngài giết hắn ư?” Lukaku giật mình nói.

“Đừng nói nhảm, ngươi ở lại đây, tập hợp tất cả những người còn cơ hội sống, đánh ngất bọn họ rồi mang về doanh trại cho quân y Mei Mei!” Mạc Phàm ra lệnh.

“Ngài đi đâu, đừng đi, đừng bỏ lại ta mà…” Lukaku ban đầu còn chưa kịp phản ứng, nhưng rất nhanh đã ý thức được Mạc Phàm định làm gì, vội vàng níu lấy cánh tay hắn nài nỉ.

“Ta đi giải vây, ngươi ở lại bảo vệ tốt những người này, đừng thấy chết mà không cứu. Địa mạch vẫn còn hơi ấm của hỏa diễm và âm khí sót lại chưa tan, chứng tỏ bọn họ chỉ vừa trải qua một trận tàn sát chưa đầy một, hai giờ trước. Trong thời gian ngắn ngủi như vậy đã có thể đánh tan toàn bộ đội quân tập kết, e rằng Vong Quỷ kia mạnh ngoài dự liệu.” Mạc Phàm nói, trong lòng có chút hoài nghi.

Mạc Phàm cũng không rộng lượng đến mức sẽ gọi Tiểu Mei hồi sinh cho tất cả các pháp sư đã chết.

Thế giới này có quy tắc vận hành của riêng nó, vốn dĩ ngoại trừ kẻ chưởng khống thời gian vĩnh hằng có thể tùy tiện đảo lộn trật tự, thời không, quá khứ, thì năng lực của cá nhân Bạch Ma Pháp cũng có giới hạn!

Tiểu Mei tuy sở hữu năng lực hồi sinh người chết một cách thần kỳ, nhưng mỗi lần thi triển nàng đều phải đánh đổi rất nhiều ma năng, bao gồm cả thần lực và tinh thần lực của bản thân. Vạn nhất giữa đường cạn kiệt, chính sinh mệnh của nàng cũng sẽ chịu phản phệ cực kỳ nghiêm trọng, cần rất nhiều thời gian và tài nguyên để hồi phục.

Mà đây lại là một trong những cơn ác mộng mà Mạc Phàm sợ hãi nhất. Hiện tại, hắn dồn hết chấp niệm và sự ích kỷ của bản thân lên người Tiểu Thiên Hy, cho nên Tiểu Mei tuyệt đối không thể xảy ra chuyện gì, phải giữ lại sức lực để phòng trường hợp cấp bách bảo vệ ái nữ của hắn.

Ngay cả khi Thần Nữ Diệp Tâm Hạ và Tiểu Mei hợp lực, các nàng cũng chỉ có thể cố hết sức chọn lọc ra những người đáng được trở về dương gian; đương nhiên, còn có thêm một vài điều kiện chủ quan khác nữa.

“Hoàng thượng, ý của ta không phải như vậy…” Lukaku một mặt thành khẩn, tiếp tục giữ chặt tay Mạc Phàm không buông.

“???” Mạc Phàm nhìn chằm chằm Lukaku, chẳng lẽ mình lại đánh giá sai tên này.

Hắn đang thấy chủ nhân sắp gặp nguy hiểm, thật lòng muốn ra tay giúp đỡ, hay là còn giấu lá bài tẩy nào đó muốn khoe ra!?

“Vong Quỷ mạnh đến mức đó, ngài đi rồi, lỡ như ta bị phục kích ở đây, e rằng mạng nhỏ cũng không giữ được. Ngài nhất định phải bảo vệ ta…” Lukaku than thở.

“....”

“Ngươi nói xem, giữa ta và Vong Quỷ, ai đáng sợ hơn?” Khóe miệng Mạc Phàm giật giật, lộ rõ vẻ muốn đánh người.

Về cảnh giới nhát gan, Lukaku và Triệu Mãn Duyên đúng là trời sinh một cặp.

Bất quá, tên này thực sự quá yếu, dẫn hắn theo, chủ yếu cũng chỉ có giá trị trông đồ mà thôi.

……………………..

Sayyid chủ tu Vong Linh hệ, thứ tu Phong hệ, đều đạt đến Siêu Giai cảnh giới. Hắn đang bảo vệ Anna, hai người giờ phút này đang giẫm lên một cái Phong Bàn, bỏ chạy thục mạng giữa vùng đồi núi hoang vắng. Phía sau lưng họ còn có hai đầu quân chủ cấp Tử Đao Mộc Nãi Y và một đầu Lệ Kiếm Tử Thị đang cảnh giới.

"Bọn họ có thể chống lại Quỷ Đao Nhân không?" Sắc mặt Anna trắng bệch, từ trước đến nay nàng chưa từng gặp qua sinh vật nào ma quỷ hơn thế, mạnh mẽ đến mức chẳng khác gì một vị thần chân chính.

“Trước tiên phải rời khỏi đây, ít nhất chúng ta phải có người sống sót!” Sayyid ho ra một ngụm máu do bị dư chấn từ xa của Quỷ Đao Nhân làm cho chấn thương, lúc này không hề có ý định chần chừ ở lại.

Hắn và Anna xem như may mắn, lúc đạp lên Phong Bàn rời đi, Quỷ Đao Nhân kia đang trong trạng thái giết chóc bản năng. Cái gọi là Siêu Giai pháp sư hay sinh vật cấp quân chủ, dưới lưỡi đao tàn sát của Quỷ Đao Nhân, bọn họ cũng chẳng khác gì lũ ong bướm tầm thường, chẳng qua là tốn thêm chút thời gian và yêu năng mà thôi.

Phải thừa nhận rằng, Quỷ Đao Nhân kia chính là một trong những ác mộng tử thần kinh hoàng nhất mà họ từng đối mặt. Nó không hề có ý định tha cho bất cứ thứ gì trong tầm mắt, dù là yêu ma sinh vật, vong linh lang thang, chim thú bay lượn, hay là quần hùng hào kiệt, Quỷ Đao Nhân đều thẳng tay tru diệt, hung hăng đánh nát những gì còn sót lại của tòa lâu đài hoàng thất.

Một tòa thành trì cổ xưa cùng điện thất lâu đài cổ đại đồng loạt vỡ vụn, ngay cả mấy ngọn núi xung quanh cũng gặp đại nạn, không thoát khỏi thảm cảnh này.

Vô số núi đá, mang theo lực lượng khổng lồ lăn xuống từ những sườn núi sụp đổ, gây ra sạt lở trên diện rộng, đủ để san phẳng cả một khu rừng lớn thành bình địa hoang mạc. Còn những người chết trong đó, thân thể bị nghiền đến thịt nát xương tan.

Bốn vị Bán Cấm Chú cùng mười một vị trưởng lão, hội trưởng, thủ tịch của các thế lực lớn vừa thoát ra khỏi hoàng thất, lập tức tìm được một nơi rộng rãi hơn để lập trận, phản kích lại Quỷ Đao Nhân, cầm chân nó cho những người khác rút lui.

Thế nhưng, nói là cầm chân, Quỷ Đao Nhân lại chẳng thèm để ý.

Ngàn năm trước, nó từng là đại tướng quân, thống lĩnh nguyên soái Ai Cập, là kẻ hộ pháp bảo vệ cho một trong những Pharaoh mạnh mẽ nhất, Khafre.

Quỷ Đao Nhân rất nhạy cảm với mùi vị của sự sợ hãi. Hắn nhận ra kẻ nào bỏ chạy trước, liền xông đến chém kẻ đó đầu tiên, không cho các vị pháp sư thượng vị, đỉnh vị kia có nửa điểm cơ hội ngăn cản.

Máu và nỗi sợ chính là sức mạnh của Quỷ Đao Nhân. Bất kể là máu của sinh vật nào, một khi nhỏ giọt từ thanh đại đao của nó, đều khiến Quỷ Đao Nhân có thêm một tầng thuộc tính cường đại. Mà khi đối phương càng sợ hãi, nó lại càng thu được nhiều Ác Ngưỡng Chi Lực, khai mở vong hồn lệ khí, trở thành Lăng Tẩm Chi Quân, sánh ngang với Thánh Ma Linh hay Tiên Quỷ.

“Yêu nghiệt, ngươi cho rằng ở đây không ai có thể trừng trị ngươi sao?” Hội trưởng Hiệp Hội Ma Pháp Ai Cập đứng trên dây leo của Chi Đằng Tẩm Cúc, ánh mắt sắc lẹm nhìn Quỷ Đao Nhân, không thể dung thứ.

Sau lưng ông ta, những cường giả mạnh nhất của các thế lực thảo phạt đã tập hợp lại.

Bầu trời bỗng nhiên xuất hiện vô số Tinh Cung thần bí được dựng nên từ sức mạnh của các pháp sư. Hào quang đủ mọi màu sắc của bọn họ, có màu bạc sâu thẳm, có huỳnh quang nổi bật, có màu xanh biếc của thủy ngự, có cả hỏa diễm đỏ rực, cùng vô số tia ma lôi, vẽ nên một khung cảnh duy mỹ tựa như một dải ngân hà thu nhỏ...

Mấy chục chòm sao được phác họa vô cùng phức tạp. Giữa bầu trời là từng mảnh từng mảnh Lưu Tinh hỏa mang rơi xuống, trên mặt đất là từng đợt Nham Ma Sóng Kình cuồn cuộn nổ tung, những tia lôi tử xé toạc cả ban ngày nắng gắt, điên cuồng nhắm vào người Quỷ Đao Nhân mà tra tấn.

Chưa dừng lại ở đó, không gian ba động mở ra những la bàn tử vong, trực tiếp khóa chặt yết hầu và yếu huyệt của Quỷ Đao Nhân để sát phạt, trong nháy mắt biến cả một vùng trời xung quanh nó tràn ngập vô tận hủy diệt chi khí...

✼ Vozer ✼ Dịch VN hay

Đề xuất Voz: Thời Không Đảo Lộn
BÌNH LUẬN