Chương 339: Sông ngầm dưới chân

……….

Đêm lạnh như băng. Bầu trời phía đông vốn một màu đen kịt, ấy vậy mà chẳng biết từ đâu, từng đám tinh vân sắc đỏ rực liên tục tỏa ra quang mang chói lọi, chiếu rọi cả thành Cairo tựa như hoàng hôn huy hoàng.

Những người nông dân địa phương trông thấy bầu trời rực đỏ, nhuốm màu hỏa diễm, ai nấy đều run lẩy bẩy, gần như muốn quỳ xuống sùng bái Mạc Phàm.

Cách đó vài trăm dặm, trong khu rừng băng giá, vô số pháp sư, đội thợ săn, quân đội, phản quân, quan chức chính quyền, cho đến đám thổ phỉ ăn mày... đủ mọi tầng lớp đang dõi theo đám tinh vân đỏ rực với khí thế bàng bạc kia. Bọn họ mặt mày tái nhợt, liên tưởng đến một kẻ đồ tể hung ác nào đó, hoặc là đang thi triển ma pháp tàn bạo để giáng Tà Hỏa xuống nhân gian, hoặc là đã triệu hồi ra một sinh vật Hỏa Thần khổng lồ toàn thân phủ vảy lửa hòng thiêu rụi thiên hạ.

“Tiểu Viêm Cơ, chú ý an toàn, duy trì nhiệt độ vừa phải để làm tan băng là được rồi!” Mạc Phàm truyền âm cho Viêm Cơ Quốc Mẫu xinh xắn và cao quý đang ngâm xướng trên bầu trời.

Mạc Phàm không phải kẻ ngốc. Hắn biết rõ, hồng liên hỏa diễm của Viêm Cơ Quốc Mẫu thừa sức áp đảo lớp băng hàn đang bao phủ cả khu rừng rộng lớn này.

Nếu để Viêm Cơ Quốc Mẫu bung hết sức, với uy lực thánh hỏa của nàng, cả khu rừng này không chỉ tan băng mà còn bốc cháy ngùn ngụt, điên cuồng thiêu rụi vạn vật thành tro bụi.

Hơn nữa, khí tràng của một sinh vật đặc thù như vậy, dù là ban đêm, nhưng nếu Viêm Cơ Quốc Mẫu đại triển thần uy, thân phận của nàng sớm muộn gì cũng sẽ đánh rắn động cỏ. Giữa những Đế Vương chính thống, sự tồn tại của nàng chắc chắn sẽ gây chú ý, bị nhìn thấu, khiến việc hành động sau này khó khăn hơn rất nhiều.

Đây là chuyện hắn không hề mong muốn, tuyệt đối không thể lơ là!

Do đó, Mạc Phàm nhắc nhở Tiểu Viêm Cơ, điều chỉnh hỏa diễm ở mức độ thích hợp, chỉ vừa đủ làm tan lớp băng bên ngoài.

“Na na na na na na na na na ~~~~~~~~~~~~~~”

Đột nhiên, từ trong vòng sáng khế ước của Mạc Phàm vang lên một âm thanh vô cùng dễ nghe.

Mạc Phàm giật mình, vội nhớ ra Apase ở nhà đã gửi gắm Tiểu Kỳ Lan vào không gian khế ước của hắn từ sớm. Nhờ có mối liên kết của linh ước, linh hồn của Mạc Phàm có thể tương tác với Tiểu Kỳ Lan.

Apase và Tiểu Mei ở khu trục quân cả ngày phải chăm sóc Tiểu Thiên Hy, nên nàng muốn Tiểu Kỳ Lan có thể đi theo Mạc Phàm ra ngoài rèn luyện, chờ đợi thời cơ đột phá.

Đi với ai không quan trọng, nhưng nếu là Mạc Phàm, Apase luôn đánh giá hắn là người có vận may cực tốt, thường xuyên gặp được kỳ ngộ, tài nguyên quý hiếm nhiều không đếm xuể.

“Tỉnh rồi à, được, được, gia gia cho ngươi ra ngoài.” Mạc Phàm dở khóc dở cười nói.

Từ trong không gian khế ước của mình, hắn nghe được tiếng kêu non nớt của Tiểu Kỳ Lan, liền biết nó ngủ đã đời nên thấy chán, muốn ra ngoài hít thở không khí, tiện thể tìm sữa lấp đầy cái bụng đói.

Mạc Phàm mỉm cười, dùng tay nhẹ nhàng vuốt ve thân hình bóng loáng phủ thanh quang của Tiểu Kỳ Lan, đặc biệt là phần lông nhung mềm mại ở cổ, xoa nắn trên đó quả là một loại hưởng thụ.

"Na ~~~~"

Tiểu Kỳ Lan dường như rất thích được gia gia vuốt ve, bất giác cọ cọ thân hình nhỏ bé vào ngón tay Mạc Phàm, tỏ ra rất vui vẻ khi được cùng gia gia đi dạo trong rừng.

"Ngươi đáng lẽ phải tiến giai rồi chứ, sao đến giờ vẫn nhỏ nhắn xinh xắn thế này?" Mạc Phàm có chút tò mò đánh giá Tiểu Thanh Xà.

Tính toán thời gian, Tiểu Kỳ Lan tỉnh lại sau giấc ngủ say hẳn là đã bước vào giai đoạn tiếp theo, không ngờ vẫn chưa có chút biến hóa nào.

Sau khi ăn Băng Ma Trù Quả, Tiểu Kỳ Lan không biến đổi nhanh chóng như Thương Văn U Lang. Đến bây giờ, nàng vẫn giữ nguyên dáng vẻ ban đầu, chẳng có dấu hiệu gì của việc đã trải qua thuế biến lực lượng. Điều này cho thấy huyết mạch của Tiểu Kỳ Lan cường đại hơn Thương Văn U Lang rất nhiều, cần thời gian dài hơn để tái tạo và thức tỉnh sức mạnh.

Dù sao Tiểu Kỳ Lan cũng có huyết mạch Tổ Long thượng phẩm thuần khiết, là hậu duệ chân chính của Kỳ Lan Thanh Thánh Xà, ít nhất cũng có tám, chín mươi phần trăm khả năng sẽ thuế biến ra năng lực huyết mạch đặc biệt. Cả Apase và Mạc Phàm đều vô cùng mong chờ vào năng lực tương lai của nàng, nên dù phải bồi dưỡng thế nào cũng không tiếc tài nguyên.

“Na na na ~~~~”

Tiểu Thanh Xà nhỏ bé khẽ kêu bên tai gia gia Mạc Phàm. Nàng đã ngủ một giấc dài triền miên, nay cuối cùng cũng tỉnh lại, không khỏi làm nũng, tỏ vẻ đói bụng vô cùng đáng thương. Lớp lông vũ màu thiên thanh lung linh bao phủ trên da nàng phát sáng trong đêm tối, đẹp đẽ hút mắt.

Tiểu Kỳ Lan tuy có hai cặp cánh mỏng manh như cánh bướm mỹ miều, nhưng phần lớn thời gian, nó lại đáng yêu như một chú mèo con với bốn chi mềm mại và bộ móng vuốt xinh xắn, hay cào cào khắp nơi một cách e thẹn.

Vừa được Mạc Phàm bế ra, việc đầu tiên Tiểu Kỳ Lan làm là lao ngay xuống khu rừng Lan Thạch Anh vừa được cô cô Viêm Cơ Quốc Mẫu làm tan băng. Nàng mê mẩn hương thơm của Lan Thạch Anh, càng thích thú hơn khi được gặm nhấm loài hoa cao quý này.

Thế nhưng, Lan Thạch Anh mọc trên thân cây cứng rắn, khá dai so với cái miệng còn hôi sữa của Tiểu Kỳ Lan trong giai đoạn ấu niên.

Mạc Phàm đành phải đổ mật hoa vào lòng bàn tay mình, rồi đưa tới bên miệng tiểu xà. Nàng mới lười biếng vươn đầu lưỡi, liếm láp từng chút mật hoa vào bụng giống như một chú mèo con uống nước.

Mật hoa của Lan Thạch Anh cực kỳ bổ dưỡng, rất hợp khẩu vị của tiểu xà.

Xương cốt, da dẻ, nội tạng, và quan trọng nhất là huyết thống của nó, tất cả đều hoàn hảo!

Mạc Phàm vừa quan sát vừa không khỏi thở dài cảm thán: “Tiểu Kỳ Lan, chú ý thân phận chứ, ngươi hút mật hoa trông xấu quá, đừng có học cái thói hèn mọn của bá bá Thương Văn U Lang”.

Vừa đi về phía khe cốc đang dần tan băng, vừa bế Tiểu Kỳ Lan cho nó tích cực ăn uống, Mạc Phàm đồng thời để ý đến những mảnh ruộng hoa màu và khu rừng Lan Thạch Anh rậm rạp gần đó, phát hiện trên lá cây quả thực có ngưng tụ một ít hơi sương.

Men theo khe cốc vào sâu bên trong, tốc độ của Mạc Phàm khá nhanh. Thể chất của hắn còn mạnh hơn cả pháp sư cấm chú, càng không thể so với những người dân chăn nuôi trồng trọt ở đây. Bọn họ thậm chí còn yếu hơn cả dê bò gia súc của mình, cơ thể suy nhược không bằng một pháp sư yếu nhất.

"Lan Thạch Anh có khả năng trữ một lượng nước cực lớn." Mạc Phàm đánh giá.

Khu rừng Lan Thạch Anh có phương thức trữ nước riêng của nó, với những bụi cây rậm rạp, lớp đất dày, và cả hơi nước bốc lên từ thánh hỏa hồng liên từ xa rồi ngưng tụ trên lá. Điều này hoàn toàn trái ngược với khung cảnh khô hạn đến nứt nẻ cả mặt đất bên trong sơn cốc thành trì.

Tiểu Kỳ Lan quả thực rất lười biếng. Nàng rõ ràng có cánh, rõ ràng mới từ không gian khế ước chui ra chơi, nhưng chỉ vài phút đã không muốn ở lại thế giới loài người tuyệt vời này nữa, chỉ ỷ lại trên vai Mạc Phàm, khẽ kêu vài tiếng no bụng rồi ra sức làm nũng.

"Lười chết ngươi đi được!" Mạc Phàm dở khóc dở cười.

So với một Tiểu Thiên Hy nghịch ngợm ham chơi không bao giờ biết chán, Mạc Phàm thấy Tiểu Kỳ Lan càng giống một vị tiểu thư đỏng đảnh hơn.

Hắn lại thở dài, lách qua lối vào khe rừng băng giá, phát hiện địa thế sơn lâm phía trước đột ngột dâng cao, có vài chỗ dốc đứng đến mức không có chỗ để leo lên.

"Kỳ lạ, sao nơi này lại có vết tích của một mạch sông ngầm lớn dưới lòng đất?"

Mạc Phàm vòng qua chỗ dốc đứng, lại phát hiện những dây leo, bụi gai Lan Thạch Anh có dấu vết bị chặt đứt, dưới chân còn có một con đường rõ ràng, như thể có ai đó cố tình vun đất cao lên vài mét để trồng cây. Bên dưới, thực chất chính là đại mạch Hoàng Giang Hải Triều.

Mang theo vài phần nghi hoặc, Mạc Phàm men theo con đường này đi lên chỗ cao. Dựa vào địa hình tổng thể, cảnh tượng trước mắt lại làm cho Mạc Phàm ngây ngẩn cả người...

Đề xuất Voz: Chị em, cô giáo...tình yêu...
BÌNH LUẬN