Chương 341: Viễn Hải Thần Đảo

Sóng biển vỗ vào vách đá tứ phía hòn đảo, thỉnh thoảng lại vang lên những tiếng “ùng ùng” tựa sấm dậy giữa trời quang. Gió biển nơi đây lạnh thấu xương, luồn qua lớp áo da màu đen, làm mái tóc hồng của hắn tùy ý tung bay.

Mạc Phàm lơ lửng trên bầu trời hòn đảo, ánh mắt chăm chú nhìn mặt biển rộng lớn mênh mông. Trong đôi mắt hắn cô đọng một tia sáng bạc pha lẫn ánh vàng kim, vẫn chưa hết bàng hoàng kinh ngạc. Hắn không ngờ mình lại lưu lạc đến một nơi chốn lạ lẫm nhưng cũng đầy kích thích và bất ngờ đến thế.

Bầu trời trong xanh như mặt hồ, vạn dặm mây lam, mưa bụi lất phất rơi.

Triệu Hoán Vị Diện này rộng lớn hơn Nhân Loại Vị Diện không biết bao nhiêu lần, có lẽ chỉ với sức của một kẻ du hồn như hắn, đi mãi cũng chẳng thể nào tìm thấy điểm cuối.

Nhờ dung hợp Hệ Triệu Hoán và Hệ Thủy, đây là lần đầu tiên Mạc Phàm đặt chân đến một nơi xa xôi cách biệt với đất liền như vậy.

Mạc Phàm chưa từng đến đây, cũng không biết liệu ngoài mình ra, đã có con người nào từng xuất hiện tại hải vực này hay chưa.

Vùng đất nhô lên giữa lòng đại dương này được gọi là Viễn Hải Thần Đảo, cao hơn mặt biển ít nhất ba thước.

Từ trên cao nhìn xuống, xuyên qua tầng mây lam mỏng manh đang trút mưa là có thể thấy đại dương sóng dữ bên dưới.

Vì có mưa lớn, sóng biển cuộn trào không ngớt, bề mặt đại dương tựa như một tấm gương khổng lồ liên tục vỡ tan, khiến ánh sáng phản chiếu từ bầu trời càng thêm phần kỳ ảo, mỹ lệ.

Giữa đại dương hư vô mịt mờ ấy có rất nhiều hòn đảo được cây cối bao phủ xanh um. Viễn Hải Thần Đảo có diện tích cực lớn, ước chừng gấp đôi lãnh thổ Nhật Bản, nằm đơn độc và tách biệt với những hòn đảo khác.

Viễn Hải Thần Đảo có hình thù tựa như một con Chu Tước khổng lồ. Vùng trung tâm là một ngọn núi cao chọc trời, sừng sững như một thanh thần kiếm đâm thẳng vào mây xanh, lại giống như mũi kiếm găm vào giữa bụng con Chu Tước thần thoại ấy.

Bốn phía đều là vách đá cheo leo, trơn trượt, không hề có lấy một bãi cát bằng phẳng nào. Bên dưới vách đá là mặt biển cuộn trào dữ dội, tiếng sóng vỗ vào đá ngầm không ngừng vang lên ầm ầm.

Thư tịch của Tự Do Thần Điện có vẽ một tấm bản đồ phỏng đoán về Triệu Hoán Vị Diện, trong đó ghi chép lại rất nhiều nghiên cứu và khảo sát được truyền từ đời này sang đời khác bởi các thiên sứ giả Thánh Thành và những pháp sư Hệ Triệu Hoán đỉnh cấp nhất.

Theo nguyên văn trong thư tịch, Viễn Hải Thần Đảo được các pháp sư nhân loại gọi là Thánh Linh Hải Đảo, chính là vì vạn vật sinh linh nơi đây đều có cấp bậc mạnh hơn trên đại lục vị diện gấp nhiều lần.

Ngoài ra, sinh vật ở nơi đây còn có tập tính và nhận thức cao cấp hơn. Chúng không giống đại đa số long chủng, lang chủng hay bất kỳ sinh vật nguyên thủy nào chỉ ưa thích giết chóc. Chúng chủ yếu sống hòa bình, tận dụng nguồn tài nguyên dồi dào để bồi bổ tu vi cho bản thân.

Cũng đừng đánh đồng sinh vật trên Viễn Hải Thần Đảo với sinh vật ở vùng biển xung quanh. Nhắc đến sinh vật hải dương là nhắc đến những loài vô cùng độc ác, man rợ và dã tính. Bởi vậy, nơi đây thường xuyên diễn ra chiến tranh tranh giành lãnh thổ giữa sinh vật trên Viễn Hải Thần Đảo và sinh vật dưới đại dương.

Lúc này trên đảo, hàng ngàn hàng vạn chim điêu, linh thú, dị thú, ma linh có cánh đủ mọi màu sắc đang bay lượn đầy trời, tựa như vô số chiếc lông vũ diễm lệ phất phới trên hòn đảo thần thánh mà cổ xưa. Trong đó không thiếu những sinh vật cấp quân chủ, thậm chí là vô địch quân chủ đang tuần tra để bảo vệ lãnh thổ, thể hiện vị thế kẻ mạnh kinh người trên không trung.

Cùng lúc đó, dưới tầng đại dương sâu thẳm, những con ma kình tạo ra bốn, năm vòng nước xoáy. Không khó để bắt gặp các bộ tộc Kiếm Ngư, Hải Độn, Thủy Sư, Thủy Hổ liên tục rượt đuổi nhau tranh giành lãnh thổ. Còn có vô số Hải Diêu Ngư, Lam Linh Hải Sa đang săn bắt những con chim biển và Thủy Nga xấu số bay là là trên mặt nước.

Thế nhưng, Thủy Nga không phải là sinh vật yếu đuối thông thường, bản lĩnh mạnh nhất của chúng chính là tự vệ và né tránh.

Ngay cả những con Hải Sa có tốc độ cực nhanh trồi lên khỏi mặt nước táp mồi cũng có thể bị bầy Thủy Nga này trêu đùa.

Trước mặt bầy Thủy Nga, vô số Hải Thú trở nên cực kỳ vụng về. Rõ ràng đàn Thủy Nga khổng lồ đang bay lượn, lướt trên mặt nước bắt mồi ngay trước mắt, tưởng chừng chỉ cần tiện tay là vồ được vài con, nhưng lũ Hải Thú dù có tức tối đến đâu, chỉ cần khẽ động đậy, cả đàn Thủy Nga liền uyển chuyển lướt đi, nhẹ nhàng né tránh.

Thậm chí, nếu không phải vì mưa lớn làm ướt thân mình, chúng căn bản không thể nào bị nước do lũ Hải Thú bắn lên làm vấy bẩn.

Mạc Phàm để ý đến đám Thủy Nga này, trong lòng không khỏi ngưỡng mộ cái tính cách thích “trêu chó” của chúng.

“Hệ Thủy biến dị quả nhiên khiến ma pháp dung hợp càng thêm kỳ ảo. Khí tức tiên linh giao thoa nơi đây thậm chí có thể sánh ngang với Đệ Nhị Long Môn trong Vạn Long Cốc, mấy cái gọi là hải dương thần tộc ở Nhân Loại Vị Diện kia quả thật không đáng nhắc tới.” Mạc Phàm khép lại Không Gian Chi Nhãn, bất giác thán phục từ tận đáy lòng.

Tốt lắm, một nơi phong phú tài nguyên như vậy, lo gì không tìm được yêu linh có huyền thuật hô mưa gọi gió!

Sau khi dùng con mắt thăm dò một vòng phạm vi vài trăm dặm, Mạc Phàm liền triệu hồi Hôn Lê Chi Sí bay về phía Viễn Hải Thần Đảo. Mục đích của hắn thực ra là đi dạo một vòng, xem xét đại khái hoàn cảnh của hòn đảo để chọn lựa một yêu linh có thể trợ giúp mình tạo mưa.

“Ầm ầm ầm ầm ầm ầm~”

Giữa cơn mưa, Mạc Phàm đột nhiên nghe thấy một tiếng gầm rú kinh thiên động địa. Rõ ràng cách xa hàng ngàn dặm phía trước, hắn vẫn có thể cảm nhận được âm thanh mang theo khí thế bàng bạc.

Chẳng lẽ có sinh vật Cấp Đế Vương giao chiến?

Đại dương sâu thẳm mà rộng lớn, còn phong phú hơn cả lục địa, có trời mới biết ở những rãnh biển sâu hàng vạn mét kia tồn tại bao nhiêu sinh vật siêu cấp khủng khiếp. Biển sâu thăm thẳm, u ám tựa như lối vào một thế giới hắc ám khác dưới đáy biển, đồng thời cũng là nơi cư ngụ của vô số hải tộc hùng mạnh.

Vậy mà sinh vật đáy biển cũng không thể áp chế được Viễn Hải Thần Đảo, chứng tỏ bên trong hòn đảo này cũng có cường giả tồn tại.

Cảm nhận được sự bao la của hải vực, cảm nhận được những sinh vật có cấp bậc vượt qua cả Chí Tôn Quân Chủ đang ẩn mình trong Viễn Hải Thần Đảo, cả Mạc Phàm lẫn thần hồn bảo hộ của Hắc Long Đại Đế đều không khỏi lộ ra vẻ khiêm tốn và không cam lòng. Ở trong lãnh địa dưới biển của đối phương, bọn họ căn bản không dám nghênh ngang như trước. Khi lướt qua không trung phía trên những hòn đảo thần bí, họ đều biết điều tránh né ngay khi phát hiện có điều bất thường.

“Man rợ, thật man rợ!” Đồng tử màu bạc của Mạc Phàm lóe sáng, thị lực được khuếch đại đến mức cực hạn, hắn trông thấy cảnh tượng trên một dải đảo san hô.

Dường như có một con Bích Thủy Bá Vương Xà khổng lồ từ dưới biển sâu vẫy đuôi. Chiếc đuôi của nó tức thì hóa thành Lược Ảnh Đao Vĩ, phóng ra một Cự Kiếm Hải Vực, nhanh như chớp giật đâm thẳng lên trời cao, xuyên qua liên tiếp mấy hòn đảo, không cho bầy Thủy Nga một tia cơ hội chạy thoát.

Lưỡi kiếm màu lam lướt qua, máu của bầy Thủy Nga còn chưa kịp rơi xuống, đã thấy con Bích Thủy Bá Vương Xà thoăn thoắt cuộn mình lặn xuống, rồi lại luồn lách cực nhanh dưới nước đến nơi đàn Thủy Nga vừa bị xé xác. Nó thành thạo phóng vọt lên khỏi mặt nước khoảng vài trăm mét, há cái miệng khổng lồ hút trọn tất cả vào bụng, rồi lại cắm đầu lao xuống biển đi săn mồi ở nơi khác.

“Tê tê tê tê tê ~~~~~~~~~~~~”

Mạc Phàm lúc này lại ngẩng đầu nhìn lên trời, phát hiện ẩn sau tầng mây mù màu xanh kia là một cái đầu Vĩnh Sương Phí Nga với ánh mắt vô cùng cao quý…

Mưa giăng khắp lối, dường như không có điểm dừng, còn kéo theo cả những cơn mưa phùn lạnh lẽo.

Vĩnh Sương Phí Nga có một đôi cánh mạnh mẽ và linh hoạt. Nó mang theo một lượng lớn vĩnh sương bay tới, tựa như một trận mưa băng giá quét ngang hải lưu.

Mưa lạnh rơi xuống, trong mưa có gai. Mưa gai chi tức, chiêu thức mạnh nhất của Vĩnh Sương Phí Nga, đang không ngừng trở nên cường đại. Hạt mưa sau nặng hơn hạt trước, hạt mưa trước kém sắc bén hơn hạt sau, tất cả đồng loạt cắm xuống tàn sát Hải Vực.

Khi bị đối phương phản kích dữ dội, toàn thân Bích Thủy Bá Vương Xà đã bị bao phủ bởi một lớp mưa mỏng chảy xuống biển, thế nhưng, chút thương tích này so với thể chất của nó thì chẳng đáng là gì.

Đề xuất Voz: Ma xô xe trên đèo Hải Vân
BÌNH LUẬN