Chương 345: Tuyệt Hải Hoàng Điệp
…
“Ầm!!!!”
Bích Thủy Bá Vương Xà nổi giận gầm lên một tiếng, dường như lời nói của Mạc Phàm chính là sự sỉ nhục lớn nhất đối với nó.
Đế Vương, dù cho giờ đây đã hóa thành một sinh vật tàn tạ, nhưng trước sau vẫn là Đế Vương chân chính của đại dương bao la. Từ khi nào lại phải chịu ơn một kẻ khác?
Cơn giận ban đầu khiến nó mất bình tĩnh, Bích Thủy Bá Vương Xà bắt đầu không ngừng kêu gọi đồng loại. Sóng âm lan truyền dưới đáy đại dương sâu thẳm, đánh động những sinh vật mạnh mẽ khác đến ứng cứu. Cùng lúc đó, không ít kẻ nhận được tín hiệu cầu cứu khẩn cấp cũng lục tục gào thét, tựa như thiên binh vạn mã đang chực chờ trồi lên.
“Hoát hoát hoát ~~~~~~~~~~”
Thế nhưng, tất cả những điều này chẳng kéo dài được bao lâu. Không rõ là do ý thức được tính mạng mình đang bị đe dọa, hay là đã nhận được tín hiệu từ xa của đồng bọn, Bích Thủy Bá Vương Xà bỗng rùng mình. Nó đột ngột quay đầu, cái đầu rắn non nớt đang mọc lại, với cặp mắt phôi thai còn chưa mở hẳn, đã vội vàng cắm đầu xuống nước, lao đi thật nhanh để bỏ trốn.
“Ngươi cũng biết lựa chọn đấy.” Mạc Phàm nhếch miệng cười.
Tay phải hắn đeo Găng Tay Hắc Long Ám Tinh, sau lưng Long Dực và Long Hồn Thánh Tước vẫn hiển hiện, gương mặt vẫn bình thản và thong dong đến lạ. Có thể thấy trên đầu ngón tay trái của hắn, từng giọt nước màu lam bạc nhu hòa đang lướt theo chuyển động.
“Tí tách, tí tách, tí tách…”
Mấy giọt nước bạc trong suốt, vốn bị Lĩnh vực Hắc Long và Lĩnh vực Chu Tước che phủ khiến mắt thường không thể thấy, giờ phút này đồng loạt rơi xuống, đập vào mặt đại dương nhấp nhô, phát ra những tiếng vang giòn giã.
Đó là Vạn Ngấn Thủy Lệ.
Ma pháp đã đình chỉ, Tinh Tọa phác họa cuối cùng cũng tan đi.
Ngay từ khi linh hồn du hành đến Vực Sâu Hải Dương trong Triệu Hoán Vị Diện, việc đầu tiên Mạc Phàm làm là đặt Không Gian Chi Nhãn để do thám và chừa lại một đường lui, việc thứ hai chính là ngưng tụ những giọt thủy lệ này.
Ma pháp Thủy hệ cao giai cấp 6 kia đã được chuẩn bị xong. Giả như Bích Thủy Bá Vương Xà ban nãy không bỏ chạy, mà ngược lại muốn dẫn quân liều chết một trận với Mạc Phàm, thì hắn thực sự đã có thể phát động một trong những ma pháp đáng sợ nhất của mình ngay tại đây để quét sạch toàn trường.
Thậm chí, khi mà Lôi hệ và Hỏa hệ đã mất đi tu vi Cấm Chú, thì đây không ngoa khi nói chính là át chủ bài mạnh mẽ nhất của hắn.
Nó không có sức phá thiên diệt địa, nhưng đừng quên khả năng nhất niệm tất sát khủng khiếp của Vạn Ngấn Thủy Lệ. Ngay cả đỉnh vị quân chủ như Vạn Yêu Thần Tọa, trong khoảnh khắc lơ là không đề phòng, cũng không thoát khỏi màn tra tấn hoa lệ đẫm máu đó. Mạc Phàm tuyệt đối tin tưởng rằng, trong tình huống đánh nhanh thắng nhanh, một đòn bất ngờ này dù là Đế Vương thiếu cảnh giác cũng sẽ trọng thương nặng nề, thần hồn thất kinh mà bỏ chạy.
Chỉ là, Mạc Phàm có một điều không hiểu, lẽ nào Bích Thủy Bá Vương Xà có thể cảm nhận được ma pháp thủy lệ của mình sao???
Vạn lần không thể!
“Ờ, sao cũng được, phải quay về thôi.” Mạc Phàm thì thầm.
Bầu không khí ở Viễn Hải Thần Đảo đã có sự khác biệt, rõ ràng là một kiếp nạn khó tránh lại biến thành một ngày hội cuồng hoan. Vô số sinh linh trên đảo cùng chung vui trong ngày trọng đại khi ác thần Bích Thủy Bá Vương Xà bị đánh cho tan tác, không còn khả năng uy hiếp bọn chúng nữa. Nhất là Vĩnh Sương Phí Nga, nó vốn xem Bích Thủy Bá Vương Xà là kẻ thù truyền kiếp. Lần này chứng kiến kẻ thù mất đi thần lực, hồn cách sinh mệnh chắc chắn đã bị tổn thương, trở thành tàn hồn. Nhẹ thì vài năm, nặng thì chục năm, trăm năm sau mới có thể miễn cưỡng phục hồi.
“Công chúa điện hạ, chào nhé, đi cùng ta một chuyến!” Mạc Phàm cười cười hành lễ.
Vĩnh Sương Phí Nga cũng hướng hắn hành lễ, có chút thiện cảm với tên nhân loại nhỏ bé trước mặt.
“Nao~~~~~~~~~~~~~~~~~~~”
Đột nhiên, đất trời ngập tràn trong sắc lam quang.
Nhẹ nhàng mà thanh tịnh.
Dịu dàng như có cơn gió mềm mại lướt qua.
Không có rung lắc dữ dội, nhưng lại khiến người ta cảm nhận được một loại khí tràng thần thánh đến không dám thở mạnh.
Mạc Phàm vội vàng quay đầu nhìn lại, thấy lĩnh vực hắc ám pha lẫn hồng quang nồng đậm của Hắc Long và Chu Tước đều đã phai mờ đi rất nhiều.
Trên đầu là một thân ảnh khổng lồ, ẩn mình trong tầng mây, chỉ có thể nhìn thấy hình dáng của nó, với đôi cánh bằng phẳng mà rộng lớn...
Bóng cánh trong lam quang dang rộng, như một chiếc ô khổng lồ che cả bầu trời, che khuất cả Hải Dương Chi Vực bên dưới và Viễn Hải Thần Đảo bên trong.
Cùng lúc đó, trên mặt biển vô số sinh linh nhỏ bé dường như đã nhìn thấy khu vực lam quang thần thánh này, tất cả đều dốc hết sức lực, tụ họp về phía nơi đây!
Bóng cánh chậm rãi bay về phía trước, trên mặt biển tựa như nổi lên một cơn lốc hơi nước màu xanh, lại tựa như tà váy xanh của Bích Cơ Thiên Thần. Tất cả sinh linh, bất luận là của Viễn Hải Thần Đảo hay Hải Dương Chi Vực, đều trở thành một phần của tà váy thiên địa màu xanh biếc ấy, ban đầu từ mặt biển cuốn lên, rồi chậm rãi chạm đến chân trời.
Một vài sinh vật mạnh mẽ gầm lên lớn hơn, ý đồ xông vào trong tầng mây để diện kiến vị hải dương thần linh này, nhưng lập tức bị chặn lại. Một luồng khí áp cực kỳ bàng bạc từ vị chúa tể này đè xuống, khiến đại dương và bầu trời phảng phất xuất hiện một ranh giới không thể vượt qua!
Là con dân của Hải Dương và Hải Đảo, tất cả đều chỉ có thể ở dưới giới hạn của luồng khí áp này, muốn bay lên cao thêm một tấc cũng không thể.
Nơi đây chính là Triệu Hoán Vị Diện chiếm diện tích lớn nhất, nguyên khí nguyên thủy dồi dào, lấy cường giả vi tôn làm kim chỉ nam, vậy mà giờ khắc này ý chí của tất cả đều bị nghiền nát.
Mạc Phàm nín thở, ngước nhìn bóng ảnh lam quang trên bầu trời, nhìn cảnh tượng màu xanh mỹ lệ dưới thân nó, nội tâm cũng kinh hãi tột độ.
Nó cứ như vậy bay ngang qua không trung, nơi song hồn huy hoàng của Hắc Long và Chu Tước đang ngự trị, lại có thể không hề kiêng dè.
Ngược lại, Thánh Vũ Chu Tước lập tức bị áp chế đến tan biến, hồng quang hỏa diễm không còn sót lại một tia. Về phần Hắc Long Đại Đế, vị Viễn Cổ Chân Long này tuy không tan biến đột ngột như Chu Tước, nhưng cũng hoàn toàn mất đi vẻ ngạo nghễ của một vị tôn thần, chủ động truyền ý niệm cho Mạc Phàm rằng nên tạm thời tránh đi, tình hình hiện tại không nên đối đầu với vị chúa tể hải dương kia.
Hắc Long là trung vị Đại Đế, chỉ sợ cũng kém xa sinh vật thần linh này.
“Hống hống hống hống ~~~~~~~~~~~~~~~~”
Vĩnh Sương Phí Nga đang bay lượn bên cạnh Mạc Phàm, đột nhiên thấy tổ tiên của mình giáng lâm, cả người đều vỡ òa trong hạnh phúc, hai cánh cuốn lại với nhau tạo thành một tư thế vô cùng tôn kính và thành kính.
“Vĩnh Sương Phí Nga, đây là sinh vật gì vậy?” Mạc Phàm run rẩy, hạ giọng hỏi nhỏ.
“Oong oong ~~~~”
Vĩnh Sương Phí Nga truyền đạt ý niệm, cho hắn biết đó chính là tổ tiên của nó, người sáng tạo ra Viễn Hải Thần Đảo, đồng thời cũng là chúa tể của Hải Dương Vực, kẻ thống trị thế giới biển cả này, một sự tồn tại như Hải Thần.
Hải Thần, có thể xem là một tồn tại cấp bậc thần linh. Nhìn những sinh vật hóa thạch trên Viễn Hải Thần Đảo cũng ước chừng đã hình thành từ mấy vạn năm trước, vậy vị Hải Thần kia khẳng định là một tồn tại cổ xưa không gì sánh được.
“Con mẹ nó, lúc nãy ta hỏi ngươi ở Hải Dương có gì mạnh hơn Bích Thủy Bá Vương Xà không, vì sao lại lắc đầu??” Mạc Phàm dù sợ nhưng cuối cùng không nhịn được mà mắng to một tiếng.
“Oong~~~~~”
Vĩnh Sương Phí Nga nhìn chằm chằm Mạc Phàm, ánh mắt có chút khinh bỉ và buồn cười.
Bổn đại công chúa không hiểu tiếng người, được chưa?
Hơn nữa, nó cũng không ngờ tổ tiên của mình lại xuất hiện ngao du, đây là tiền lệ trăm năm chưa từng có.
Cuối cùng, khi thân ảnh lam quang bay đến chân trời, nơi tầng mây có phần mỏng manh, Mạc Phàm thoáng thấy vài vệt sáng trắng xóa, cũng giống như những đôi cánh chim của Vĩnh Sương Phí Nga trải rộng, nhưng lại càng thêm thần thánh và chói mắt!
“Nàng là giống cái à… chậc chậc, tên nàng là gì?”
“Oong oong ~~~~~~”
“Phải, ta đang hỏi vị Hải Thần của các ngươi đó, nàng tên là gì?”
“Oong oong ~~~~~~~”
Mạc Phàm gật gù, bàn tay vuốt ve bộ lông vũ mềm mượt trên cánh của Vĩnh Sương Phí Nga, có chút hài lòng với thông tin nhận được.
Hải Thần trong Triệu Hoán Vị Diện, Tuyệt Hải Hoàng Điệp…
Thương Văn U Lang, Viêm Cơ Nữ Vương, Nữ Vương Medusa, Bạch Linh Chi Đế, Kỳ Lân Thanh Thánh Xà, Thấu Đình Lôi Ti… Tuyệt Hải Hoàng Điệp.
Nghe có vẻ hợp hơn nhiều.
“Hống hống hống hống ~~~~~~~~”
Vĩnh Sương Phí Nga nhìn bộ mặt bỉ ổi của tên nhân loại trước mắt, nhất thời hiểu được mục đích của hắn, giận đến nóng cả người, muốn xông lên ăn thua đủ với hắn.
Làm sao nó có thể để một kẻ ghê tởm như vậy có ý đồ xấu xa với Hải Thần của mình được.
Điều này vĩnh viễn không thể xảy ra, sẽ khiến ức vạn sinh linh thấu hận không cam lòng.
“Bình tĩnh, bình tĩnh nào, ngươi nhìn ta xem, ta làm sao mà địch lại nàng ấy được. Hơn nữa, Hải Thần và Mạc Long Thần chẳng phải rất xứng đôi sao… ngạch, đùa thôi, đùa thôi, đi nào, ta cần ngươi giúp một tay!”
Đề xuất Tiên Hiệp: Đại Thừa Kỳ Mới Có Nghịch Tập Hệ Thống