Chương 347: Ngươi hẳn đang tìm ta

...

Bất chợt, Mạc Phàm để ý thấy những tiểu thương đang tụ tập gần đó bỗng hối hả thu dọn đồ đạc, dạt sang hai bên nhường đường cho một bóng người đang chậm rãi tiến đến.

Trời đã sẩm tối và lất phất mưa. Giữa màn mưa mờ ảo, một người đàn ông trung niên mặc quân phục nghiêm nghị bước tới. Khi đối diện với Mạc Phàm, vẻ mặt của y có chút kỳ quái, tựa như vừa tìm thấy lời giải cho một vấn đề nan giải.

"Chắc hẳn ngươi đang tìm ta, nên ta đã tự mình đến đây, Mạc Vỹ Kỳ huynh đệ?" Người đàn ông trung niên mặc quân phục cúi người thật sâu, cất lời.

Mạc Phàm nhìn y, không đáp lại.

Người này chính là vị quân thủ Nole lừng lẫy, một nhân vật quyền uy sáng chói như mặt trời ban trưa, dù đi giữa mưa gió mịt mù vẫn không ai có thể làm ngơ.

Quân thủ đứng trước mặt Mạc Phàm, giữ thái độ khiêm nhường, điều này khiến Mạc Phàm nhất thời nảy sinh suy đoán, vẻ mặt cũng trở nên cảnh giác, sẵn sàng dùng Bạch Ngân bao vây, khống chế y bất cứ lúc nào.

"Nhìn Lan Thạch Anh của ta ở nơi này đã bị phá hủy hoàn toàn, băng sương cũng đã tan rã, ta mạo muội đoán rằng Mạc Vỹ Kỳ huynh đệ đã phát hiện ra con sông ngầm bên dưới Ai Cập rồi chăng?" Nole tiếp tục hỏi.

"Thấy rồi." Mạc Phàm nhàn nhạt đáp.

"Ngươi muốn giết ta, vì cho rằng ta che giấu chuyện này là để hại nước hại dân?" Quân thủ Nole lại hỏi, giọng điệu vẫn ôn hòa không đổi.

"Còn phải xem ngươi thành thật đến đâu. Ta đã nói rồi, Asha Corea có thể tin ngươi, nhưng ta sẽ không ra tay khi chưa hỏi rõ ngọn ngành." Mạc Phàm nói.

"Sông Nile là tài sản quốc gia, là quốc bảo. Chuyện này đúng là do chính tay ta làm. Lan Thạch Anh là thiên phú của ta, ta đã dẫn toàn bộ dòng sông Nile xuống mạch nước ngầm, dùng Lan Thạch Anh để trấn giữ và hấp thu. Về việc này, ta không có gì để biện minh." Ánh mắt quân thủ Nole vẫn kiên định đáp lại.

Mạc Phàm cười gằn, gần như đã chuẩn bị động thủ.

"Ta chẳng qua chỉ là một lão quân thủ bất tài, không thể dùng sức một mình chống lại cơn bão nhiệt và hạn hán do Minh Thần Khufu gây ra, càng không hề có bất kỳ ý đồ xấu nào với Mạc huynh. Chỉ là, nếu Mạc huynh muốn giết ta, ta đánh không lại ngươi, liệu có thể nghe ta nói vài lời trước được không? Nếu sau đó Mạc huynh vẫn muốn đem tội trạng của lão già này công bố cho toàn thể dân chúng Ai Cập, cho bạn bè khắp năm châu bốn bể, bẩm báo lên Thánh Tài Viện, ta cũng tuyệt đối không ngăn cản, mà còn cam tâm tình nguyện chịu phạt." Nole chậm rãi nói.

Mưa vẫn tí tách rơi trên khu rừng lạnh lẽo, làm ướt sũng bộ quân phục của Nole, ướt đẫm mái tóc và cả người Mạc Phàm đang đứng cạnh.

Mái tóc màu hồng thấm đẫm nước mưa, vài tiểu thương ở phía xa nhìn thấy dung mạo của Mạc Phàm, khó mà phân biệt được là nam hay nữ, chỉ biết là đẹp đến kinh diễm.

"Đừng dài dòng, nói những gì ta cần biết."

Mạc Phàm vừa nói, vừa liếc nhìn sắc trời phía Đông.

Mới lúc nãy trời còn quang đãng vạn dặm, giờ đây phía xa đã bị những đám mây đen kịt che phủ, không biết là do thời tiết đột biến, hay là Vĩnh Sương Phí Nga đã dần khuếch tán pháp thuật của mình.

"Mạc huynh, Minh Thần Khufu và Khafre tuy là hai thế lực độc lập, nhưng ngươi có biết, thực chất bọn chúng vẫn là người một nhà không? Dù là nội chiến gia tộc, tranh giành quyền lực, nhưng chấp niệm của chúng vẫn là diệt ngoại địch trước, chuyện nhà tính sau." Nole mở lời.

"Ý ngươi là Vong Quỷ của Khafre đang hợp tác với Khufu?" Mạc Phàm khựng lại một nhịp, hướng suy nghĩ này, quả thật hắn chưa từng nghĩ tới.

Từ đầu đến cuối, hắn đã bị quá nhiều thông tin dồn dập tấn công, từ cơn bão nhiệt và hạn hán do Khufu gây ra, đến việc Khufu đánh cắp cội nguồn Hắc Ám lực lượng từ Hắc Ám Vị Diện, rồi một thế lực chiêm tinh hỗn độn thần bí nào đó giáng thế, hay gần đây nhất là sự xuất hiện đột ngột của Pharaoh Khafre vừa thức tỉnh cùng đội quân Vong Quỷ. Đỉnh điểm là Asha Corea cũng có mặt, còn nói rằng chuyện này liên quan đến một vị Hắc Ám Vương cổ xưa.

Quả thật, có quá nhiều chuyện hắn vẫn chưa thể nắm bắt được.

"Không phải hợp tác, nhưng chúng có thể ngầm cảm nhận được động thái của nhau. Ngươi xem, Khufu gây ra thảm họa bão nhiệt và hạn hán kéo dài, vừa hay khiến vô số sông ngòi mang thủy nguyên tố bốc hơi, chẳng phải đã tạo điều kiện thuận lợi cho Đạo Sĩ Trú Sư, kỵ sĩ của Khafre thi triển vong linh thuật sao? Lẽ nào Khufu muốn đối đầu với Khafre, lại ngu ngốc đến mức tạo lợi thế cho đối phương triệu hồi sông ngòi vong linh?"

Vong thuật của Đạo Sĩ Trú Sư đúng là dựa vào quy luật tự nhiên, bất kỳ sinh linh nào tử vong, dù là sông ngòi bốc hơi, rừng cây bị thiêu rụi, hay con người và ma vật bị tiêu diệt, tất cả đều sẽ trở thành vong linh cho hắn triệu hồi và khống chế.

Ngay cả vật liệu như Suối Nguồn Pharaoh, Đạo Sĩ Trú Sư lấy nó bằng cách nào, từ đâu ra?

Mạc Phàm chợt bừng tỉnh.

Là Khufu, Suối Nguồn Pharaoh vốn dĩ do Khufu sáng tạo ra!

Hắn thu hồi toàn bộ thứ này, chính là muốn để cho người thừa kế của mình – Khafre – tự tay đoạt lấy, một lần nữa sáng tạo nên vong linh thuật.

"Hiểu rồi. Vậy là ngươi biết trước chuyện này, nên đã cố tình mang toàn bộ sông Nile về đây và phong ấn nó lại?" Mạc Phàm hỏi.

"Ta thấy Mạc huynh quả là người thông tuệ, tư duy nhạy bén còn hơn cả ta. Vậy ngươi có nhận định gì về cuộc chiến này?" Nole hỏi.

"Không có ý kiến, ta vẫn nghe ngươi nói thì hơn." Mạc Phàm thản nhiên đáp, nhưng nội tâm vẫn không hề đồng tình với vị quân thủ Ai Cập này.

Hành vi của kẻ này vẫn đáng ghê tởm như cũ. Tầm nhìn của y không có vấn đề gì, nếu cố tình phong ấn đại mạch sông Nile để cản trở địch nhân gia tăng lực lượng, nhưng lại đem chính dân mình ra đánh đổi, khiến nhà nhà lâm vào cảnh khốn cùng, nạn đói triền miên, người chết đói vô số.

"Được, vậy mời Mạc Vỹ Kỳ huynh đệ nghe ta phân tích. Ai Cập nói chung, và thành Cairo nói riêng, mưa thì ít, sông ngòi lại khô cạn, nếu không có dòng sông Nile với lưu lượng khổng lồ kia, chúng ta căn bản không thể có thu hoạch trong năm nay, năm sau, thậm chí là mãi mãi về sau, càng không cách nào cung cấp bất kỳ lương thực nào cho quân đội." Quân thủ Nole bắt đầu giải thích.

Đứng dưới mưa, Mạc Phàm vừa nghe, vừa quan sát thời tiết phía xa.

Thời tiết đang biến đổi, áp suất không khí khác thường cũng khiến lồng ngực người ta cảm thấy khó chịu.

Cảm giác ngột ngạt này thường là dấu hiệu của một trận mưa rất lớn sắp đến, lớn cả về lượng lẫn về chất.

Vĩnh Sương Phí Nga đã ở những bước cuối cùng để hoàn thành trận pháp tạo mưa.

"Ai Cập không có mưa, các quốc gia láng giềng cũng không có mưa. Phải không?" Mạc Phàm phán đoán...

✿ Vozer . vn ✿ Cộng đồng dịch VN

Đề xuất Tiên Hiệp: Đệ Tử Của Ta Tất Cả Đều Là Đại Đế Chi Tư
BÌNH LUẬN