Chương 354: Hành nghề như tập dượt
…
Đối phó với đám thổ phỉ bạo loạn này không hề đơn giản. Khi con người bị đẩy đến đường cùng, khi ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ còn là một bữa ăn, họ sẽ trở nên hoàn toàn khác. Bọn họ sẽ không vì vài kẻ bỏ mạng do kháng cự mà chùn bước trong cuộc tranh đoạt thức ăn.
Theo lẽ thường, cách duy nhất là tung ra một Cấm Chú hủy diệt, san bằng tất cả, chôn vùi cả quân ta lẫn địch, thậm chí là cả tòa thành này.
Vì vậy, Mạc Phàm phải dùng kế sách của riêng mình để bảo vệ dân chúng Ai Cập.
Ưu điểm của kế hoạch này được hơn phân nửa binh lính Thiên Lan tấm tắc tán thưởng.
Sở trường của bọn họ rất đơn giản: cướp miếng ăn trên miệng thiên hạ.
Là một đội quân phản loạn, bọn họ xem gần như một nửa thành Cairo là địa bàn của mình, hiển nhiên cũng đã có sự chuẩn bị cho quốc chiến. Đám vong linh từ đại địa đỏ rực kia dường như cũng phải nộp thuế cho bọn họ để được tồn tại.
Kế hoạch của Mạc Phàm chính là biến bọn họ thành mục tiêu truy đuổi của đám thổ phỉ, thay cho dân chúng.
Dòng người bạo loạn lên tới hơn triệu, trải dài mênh mông ngút tầm mắt. Ngược lại, nhà cửa, chợ búa, phố phường chỉ là hữu hạn. Nguyên tắc cướp bóc dĩ nhiên phải tuân theo thứ tự, nơi nào gần hơn thì xông vào trước.
Do đó, nếu 2500 lang kỵ của phiến quân Thiên Lan được phân bố hợp lý, Mạc Phàm tự tin có thể thu hút sự chú ý của đám bạo dân.
“Chuẩn bị xong chưa?” Mắt trái Mạc Phàm lóe lên ngân quang chói lòa. Đồng tử của hắn khóa chặt vào chiến trường bên dưới, Không Gian Chi Nhãn bắt đầu vận chuyển.
“Bẩm Nguyên soái, đã hoàn tất!”
“Hoàn tất!”
“Hoàn tất!”
“A... a, hoàng thượng, khoan... khoan đã! Cướp... cướp xong thì làm gì ạ?” Lukaku bỗng cảm thấy có gì đó sai sai, vội vàng hét lớn.
Đúng... đúng rồi!
Gương mặt mỗi binh sĩ, tướng lĩnh của quân đoàn Thiên Lan đều bừng tỉnh. Kế hoạch này hình như thiếu mất một điểm mấu chốt, cướp xong rồi thì sao nữa?
Mạc Phàm đã mở ra Không Gian Chi Nhãn, ngân quang sắp sửa bao trùm đại quân thì mới nghe thấy tiếng gào hoảng hốt của Lukaku, hắn cũng bất đắc dĩ dở khóc dở cười.
Phải rồi, chi tiết này mình lại quên mất.
“Các vị, cứ chạy thật nhanh vào, rồi tự bảo trọng nhé.” Mạc Phàm lắc đầu, trên mặt nở một nụ cười gượng gạo.
“Vù vù vù vù vù vù vù vù ~~~~~~~~~~!”
Trên đỉnh đầu thành Cairo, một vòng xoáy màu trắng bạc dần dần mở rộng.
Vòng xoáy này là đồng tử ngân quang, mây mù bao quanh chính là tròng mắt.
Bầu trời trong khoảnh khắc hiện ra một con Tà Nhãn khổng lồ, đường nét vô cùng rõ rệt.
Tà Nhãn vừa thành hình, đồng tử ma quang màu bạc lập tức giáng thế.
Trong chớp mắt, ánh sáng rực rỡ chiếu rọi xuống phiến quân Thiên Lan. Những tia chớp màu bạc sẫm nhảy múa, tạo ra một lực hút vô hình, kéo toàn bộ đội quân vào làn sương mờ rồi tức khắc biến mất.
“Xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt ~~~~~~~~~~~~~~~”
Cùng lúc đó, ngay tại trung tâm trấn Trường An, giữa cuộc ẩu đả tranh giành của bạo dân và người dân địa phương, một luồng sao băng màu bạc ầm ầm giáng xuống. Giữa màn mưa tầm tã, cảnh tượng ấy tựa như dải ngân hà rực rỡ, giống hệt thần binh thiên tướng từ cửu thiên hạ phàm.
“Grào grào grào grào grào grào grào ~~~~~”
Trong tiếng mưa, tiếng sói tru vang lên lanh lảnh. Dù thị lực có kém đến đâu, người ta vẫn có thể thấy vô số Thương Lang, Chiến Lang, Tinh Lang, Bạch Sắc U Lang đang gầm thét. Những con cự thú này không biết từ đâu xuất hiện, trên lưng chúng là những kỵ sĩ mặc y phục màu xám tro, mặt che vải cùng màu.
Binh đoàn lang kỵ từ trên trời giáng xuống, từ trung tâm trấn Trường An tỏa ra khắp mặt đất, khiến cho cứ địa Cairo trong khoảnh khắc hóa thành một dải lụa vàng lấp lánh, hào nhoáng đến cực điểm.
Cảnh tượng thần binh giáng thế, kèm theo tiếng tru hú vang trời của đại quân sói đã tác động mạnh mẽ, khiến không một ai là không sợ đến tái mặt.
“Các huynh đệ, Nguyên soái hạ lệnh, không giết người, chỉ cướp lương thực!” Lukaku cưỡi trên một con Hải Hãn Thương Lang cấp quân chủ, miệng hô vang chấn động.
“Ầm ầm ầm ầm ầm ~~~~~~~~~~~~!”
Phạm vi gần ngàn mét tức thì chấn động vỡ òa. Ít nhất bốn, năm giao lộ lớn rung chuyển dữ dội, hàng chục tòa nhà lắc lư rồi sụp đổ, thiệt hại nặng nề.
Đoàn quân màu xám vừa đáp xuống đã hóa thành hàng trăm mũi tên bắn ra tứ phía. Các thành viên Thiên Lan cưỡi trên lang kỵ, chẳng cần đến bất kỳ ma pháp gia tốc nào.
Bọn họ dẫn dắt binh đoàn sói lao đi như tên bay, cắt ngang những tuyến đường đang ùn tắc, xem thường đám bạo dân trong tầm mắt, thẳng tiến về phía những tòa nhà chứa lương thực.
“Ngao ngao ngao ngao ngao ngao ngao ~~~”
Hành nghề như tập dượt. Gã đội trưởng lùn tịt dẫn đầu một tiểu đoàn khoảng 500 người, cưỡi trên lưng bầy Bạch Khải Chiến Lang hung hãn, chuyên đảm nhiệm vai trò xung phong mở đường, phá tan vòng vây của đám bạo dân hỗn loạn.
Đám dân đói khát bạo loạn, dù có bất cần đời đến đâu, khi đối mặt với quân đoàn Bạch Khải Chiến Lang hiếu chiến tột độ, lại thêm sự dẫn dắt của các pháp sư Thiên Lan, cũng nhanh chóng bị húc văng. Kẻ thì bay tít lên trời, kẻ thì văng xa đến khuất tầm mắt.
Bắt đầu từ trấn Trường An, kéo dài đến tận trấn Quất Sa, cứ mỗi mét lại có một đám người bị hất tung lên không trung 10 mét, 20 mét rồi rơi xuống ầm ầm. Tiếng “bạch bạch bạch” hòa cùng âm thanh xương cốt gãy vỡ lanh lảnh, quyện với tiếng gầm của hơn 2000 con sói, thật sự khiến người ta kinh hoàng tột độ.
Sau khi mở đường là đến màn trộm cướp chuyên nghiệp.
Lukaku ngồi trên lưng Hải Hãn Thương Lang, dẫn đầu hơn 1500 tay cướp chuyên nghiệp của phiến quân Thiên Lan. Hầu hết bọn họ đều sở hữu một hệ ma pháp liên quan đến tốc độ, có thể là Phong hệ, Ám Ảnh hệ, Không Gian hệ, hoặc Thổ hệ Độn Tức.
Kỹ năng của bọn họ vô cùng thượng thừa, ra tay không có nửa điểm thừa thãi. Vừa xác định được mục tiêu, họ lập tức nhảy khỏi lang kỵ, nhanh như chớp lướt tới, vơ vét sạch lương thực bên trong, rồi lại nhảy lên lưng một con Ma Cốt Tinh Lang khác đã chờ sẵn phía trước.
Ma Cốt Tinh Lang trời sinh đã mang linh chủng Phong hệ, tốc độ di chuyển nhanh đến mức vượt xa cảnh giới của bản thân. Một khi chúng đã tăng tốc trên đường lớn, đám bạo dân và người dân địa phương đừng hòng đuổi kịp.
Nhóm cuối cùng, khoảng 500 thành viên, do gã đội trưởng mặc áo bồng tím chỉ huy.
Cưỡi trên lưng bầy Phệ Nguyệt Ám Lang, bọn họ không cướp bóc, không vơ vét. Ngược lại, họ đi sau cùng, bảo vệ cho những đạo tặc kia, đảm bảo phiến quân không bị dòng thủy triều thổ phỉ nuốt chửng.
Thực lực của nhóm này rất mạnh, họ không ngần ngại phóng thích những ma pháp có sức sát thương cao để hạ gục đám đông hỗn loạn, bảo vệ đồng đội.
Thế nhưng, tính toán vẫn chỉ là tính toán, thực tế luôn có sai số.
Đường phố đông nghịt người. Phiến quân Thiên Lan lại ngang nhiên cướp bóc giữa thanh thiên bạch nhật, giật lấy miếng cơm ngay trước mắt bọn họ. Cơn điên loạn bùng nổ. Giờ phút này, dù đối mặt với quân đội chính quy tinh nhuệ, đám bạo dân cũng sẽ liều mạng lao vào cắn xé như hung thú, quyết một trận cá chết lưới rách.
Chiến trường lập tức vỡ trận. Đám bạo dân không sợ chết điên cuồng lao vào, nhảy bổ lên bất kỳ bóng kỵ sĩ nào lướt qua. Không đánh, không đâm thì cũng cào, cũng cắn.
Một người không đủ thì hai người, hai người không đủ thì ba, bốn người, thậm chí là hàng chục, hàng trăm người.
Quá đông, quá hỗn loạn. Sự áp đảo về số lượng đã đạt đến cực hạn!
Đường phố không còn chỗ trống để bỏ chạy. Ít nhất phải có hơn chục con lang kỵ bị một bầy người sống tựa zombie tầng tầng lớp lớp bu quanh, đè ngã xuống đất, cuối cùng trở thành món ăn ngon lành.
“Đừng để chúng nó chạy thoát, đừng để chúng nó chạy thoát!” Trong đám đông, vài tên thổ phỉ lem luốc kích động la lớn, chỉ về phía binh đoàn Thiên Lan đang cướp bóc tháo chạy.
“Khóa đường lui của chúng lại!” Một kẻ khác gầm lên.
Hiệu ứng lan truyền cực nhanh. Chẳng mấy chốc, dòng thủy triều thổ phỉ từ bốn phương tám hướng bắt đầu dàn trận, hàng triệu người tạo thành một vòng vây khép kín, quyết tâm nhốt chặt phiến quân Thiên Lan bên trong.
“Nguy rồi, chúng ta bị vây kẹt!” Gã đội trưởng áo bồng tím dẫn quân đoạn hậu kinh hãi nói.
“Làm sao bây giờ? Đánh, hay liều mình xông thẳng vào hang địch?” Đội trưởng lùn tịt hỏi lại.
“Đại nhân, lúc nãy Nguyên soái có dặn chúng ta bỏ chạy mà!” Một tiểu binh đi cạnh Lukaku, mặt mày tái mét vì sợ hãi.
“Vậy thì chạy…” Lukaku đáp.
Vừa dứt lời, hắn lại cảm thấy có gì đó không đúng lắm.
“Mấy lời cuối cùng hoàng thượng dặn mình bỏ chạy…”
“Mẹ kiếp, nhưng chạy đi đâu thì ngài có nói đâu?!”
❄ Vozer ❄ VN dịch cộng đồng
Đề xuất Voz: THIÊN BẢNG