Chương 398: Khúc Nhạc Vong Hồn
. . . . . .
“U u u u u u u u u ~~~~~~~~~~~~~~~~~!”
Bên trong trang viên rộng mấy ngàn mét vuông bỗng vang lên một thứ âm thanh ong ong khiếp đảm, tựa như khúc nhạc khải hoàn ai oán từ cõi âm ty vọng về. Dưới màn đêm trăng tròn, tuyết trắng đầy trời nhanh chóng tan biến.
Cái lạnh thấu xương từng thống trị tòa biệt phủ, lan tràn đến cả đình đài và hồ nước, dưới khúc nhạc ma quái kia, lập tức biến thành một cơn gió đông vô hại.
Bên ngoài trang viên, kết giới không độ đã tan, cây cỏ không còn ngưng sương, dãy núi hết phủ tuyết, thị trấn xa xăm cũng thôi đóng băng, tất cả đều khôi phục lại vẻ sạch sẽ, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Theo sau âm thanh kinh hoàng đó là một luồng ma quang vẩn đục phát ra từ người Băng Thần Minh Lang. Luồng khí đục ngầu ấy dường như mang theo mùi vị đậm đặc của thế giới tử vong, đến nỗi ánh sáng từ thiên phú tiên thiên của cấm chú Băng hệ Widow vốn không hề yếu ớt, cũng dần lụi tàn khi bị bao phủ bên trong.
“Vong Hồn Lộng Khúc!”
Đó không phải tiếng sói tru, mà là tiếng đồng dao của Minh Thần, vang lên rõ mồn một từ trong Băng Ảm Dạ Nguyệt Nhuyễn Khải của Băng Thần Minh Lang, ma mị xuyên thấu tâm can.
Nằm liệt dưới chân Tuyết Lang Tiên Đế, Hắc Quả Phụ Widow đã không còn chút ý chí chiến đấu nào. Đôi mắt long lanh của nàng gần như lồi cả ra ngoài, cảm xúc biến chuyển không ngừng: từ tham lam hiếu chiến chuyển sang phẫn nộ, từ phẫn nộ lại hóa thành sợ hãi, và sau nỗi sợ hãi khi chứng kiến thực lực kinh thiên động địa của Băng Thần Minh Lang, nàng bắt đầu van xin tha mạng.
Vong Hồn Lộng Khúc đáng sợ đến cực điểm.
Thanh âm của nó đối với linh hồn chính là một loại thần chú thanh tẩy. Một khi kẻ địch bị nó nhắm tới vào giây phút tinh thần yếu đuối nhất, thì chắc chắn không còn đường nào trốn thoát.
Mạc Phàm nheo mắt thưởng thức, vốn dĩ hắn còn đang bóp bóp nắn nắn bàn chân nhỏ của Tiểu Hy, nhưng ngay lập tức nhận ra thứ âm thanh quen thuộc thoang thoảng bên tai.
Đó chính là lúc Băng Thần Minh Lang thu thập vong phách của Nghịch Lân Pharaoh vào trong khải giáp của mình!!!
Widow đau đớn đến mức muốn cắn lưỡi tự sát. Nàng suy yếu lắng nghe khúc nhạc ma quái kia ngân nga, cơ thể vốn đã trọng thương, thể lực lại kiệt quệ, giống như đang buông lỏng phòng bị để cho vô số đội quân anh linh từ đâu đó tràn vào tinh thần hải của chính mình. Bọn chúng cắn xé, đâm chém, phá hủy tinh vũ bỉ ngạn bên trong, khiến cho nhận thức về ma pháp của nàng sụp đổ ngay tức khắc.
Cái gì mà tranh đoạt danh hiệu Cấm Chú, cái gì mà nâng cao thiên phú Băng hệ?
Ma pháp Băng hệ mà Hắc Quả Phụ vẫn luôn lấy làm kiêu ngạo còn chưa có cơ hội thể hiện trọn vẹn, cuối cùng đã bị phế bỏ hoàn toàn trong khúc nhạc vong hồn.
Ban đầu nàng còn lết dưới chân Băng Thần Minh Lang, nhưng sau khi thế giới tinh thần của mình bị phá hủy, thân thể nàng vô lực ngã sấp xuống đất, mặt đập vào đống gạch ngói vỡ vụn, có thể nghe thấy vài tiếng khóc nức nở đầy oán hận bật ra từ sâu trong lòng.
Trên thực tế, Vong Hồn Lộng Khúc thậm chí còn đủ sức thanh tẩy cả linh hồn của Hắc Quả Phụ Widow.
Thế nhưng Mạc Phàm đã muốn nàng sống, Băng Thần Minh Lang có mười cái mạng cũng không dám cãi lời, chỉ có thể nhân lúc thi triển thần chú siêu thoát mà xé nát thế giới minh tu của nàng, đánh sập hệ thống tinh vũ bỉ ngạn đồ sộ không thấy điểm cuối kia thành một đống phế tích, hủy đi cả một đời khổ tu ma pháp Băng hệ đến đỉnh phong của nàng.
. . . . . . . . . .
Băng tan gần hết, trả lại cho biệt viện một đêm xuân ôn hòa. Mặc dù có xuất hiện một vài phế tích nhỏ sau trận chiến, nhưng những đóa cẩm tú cầu xanh đỏ cuối cùng vẫn nhẹ nhàng lay động, không còn bị luồng khí lưu mạnh mẽ xô đẩy, suýt chút nữa đã bị đóng băng vĩnh viễn.
Ba vị cấm chú còn chưa kịp ra tay thì trong lòng đã run lên bần bật. Bọn họ giữ một khoảng cách an toàn, đồng thời hoảng hốt nhìn chằm chằm vào Mạc Phàm, Apase, Tiểu Kỳ Lan và Băng Thần Minh Lang.
Hổ thẹn thì hổ thẹn, nhưng thực ra không ai trong số họ còn tâm tư nghĩ đến việc hộ giá Thái tử Dante nữa rồi.
Thái tử Dante ở chiến trường có trăm vạn đại quân yểm trợ, có hằng hà sa số cao thủ Siêu Giai Pháp Sư bên cạnh, tệ nhất cũng chỉ phải đối mặt với một Cấm Chú hệ Thực Vật cấp Quân Chủ Nole. Ngược lại, tình huống bên này, ba người bọn họ hiện đang phải đối mặt với mấy đầu ma thú cấp Đế Vương, mà con nào con nấy đều đáng sợ hơn Cấm Chú Pháp Sư gấp mấy chục lần.
Coi như có cho bọn họ làm lại từ đầu, chín người cùng liên thủ, bọn họ cũng không cảm thấy mình có thể sống sót rời khỏi cái nơi quái quỷ này.
Mạc Phàm nhìn bộ dạng sợ sệt như chuột thấy mèo của ba vị cấm chú, cố tình thở dài một hơi.
“Làm Triệu Hoán Sư đúng là sướng thật, chiến trường cứ để bọn chúng anh dũng chiến đấu, còn mình thì có thể ung dung... ừm, nhầm, mình thì có thể ung dung bế con, ăn lê, uống trà, ngồi chờ xem kết quả.”
Nói xong mấy câu, Mạc Phàm lại nghiêm túc quét mắt nhìn khắp chiến trường một lần nữa.
Phía đông biệt viện, Tiểu Viêm Cơ đã hạ gục ba tên.
Hướng tây đình hồ, Apase và Tiểu Kỳ Lan đánh bại Đô đốc Duya Fed.
Còn Hắc Quả Phụ Widow đang nằm liệt kia thì do Băng Thần Minh Lang ra tay phế bỏ.
Trước mặt hắn là ba thân ảnh rõ ràng chỉ muốn quỳ xuống đầu hàng.
Tổng cộng là tám người.
Mà ban đầu Không Gian Chi Nhãn đã kéo tới đây cả thảy chín vị cấm chú cơ mà???
“Bấm ngón tay tính toán, thiếu mất một người... Haiz, cửa sống không đi lại cứ thích đâm đầu vào chỗ chết.” Mạc Phàm nhận ra vấn đề, cuối cùng buông một câu thương hại kèm theo nụ cười tiếc nuối.
"Ha ha ha, đừng tưởng ta không nhìn ra ngươi chỉ là một Siêu Giai Pháp Sư, nhất định đã dùng tà thuật gì đó để lôi kéo một đám Đế Vương đến đây. Đường sinh tử chớ hỏi vì sao, có trăn trối gì thì nói mau, e rằng ngươi sắp không còn cơ hội đâu!" Cấm chú Phong hệ Ngô Hùng bất ngờ đánh lén từ phía sau, giọng nói lạnh lẽo. Hắn không biết từ lúc nào đã âm thầm men theo đống gạch ngói vỡ vụn bên hồ mà lao ra như một mũi tên.
Nói dứt lời, hắn cũng không đợi Mạc Phàm trả lời, trực tiếp xòe tay, tung ra vô số lưỡi đao gió cuộn trào nhắm thẳng vào yết hầu kẻ địch.
Mạc Phàm thậm chí không thèm liếc nhìn cơn gió lạ đang nổi lên từ đống phế tích sau lưng, hắn chậm rãi và thong dong che mắt Tiểu Thiên Hy lại, mặc cho cơn lốc xoáy kinh thiên động địa đang gào thét ở nơi đó. Cơn lốc ấy cuộn trào như một oán quỷ mang theo mối hận ngàn năm, tâm tình phẫn nộ hiện rõ mồn một.
Trong chớp mắt, vô số đao ảnh gió cuốn xé toạc cả mái đình đã sụp đổ, mang theo tất cả căm tức, phẫn nộ và nhẫn nhục đồng thời chém mạnh về phía Mạc Phàm.
Không khí bị áp súc đến mức xé gió, không gian bị vặn vẹo đến thê lương, khiến người ngoài không cách nào nhìn thấy được cảnh tượng bên trong. Lực lượng đó gần như biến cả trang viên thành một chiếc lồng màu trắng xóa, cách ly hoàn toàn với thế giới bên ngoài, tựa như một pháp trường sắc lạnh đang chờ phán xử tội nhân.
“Y y y y y y y y y y y ~~~~~~~~~”
Đột nhiên, từng đàn hồ điệp linh diệp màu trắng xuất hiện, bao bọc quanh thân Mạc Phàm. Chúng lượn lờ bay múa, bao bọc lấy Mạc Phàm từ bốn phương tám hướng, tựa như đang kết thành một chiếc kén...
Đề xuất Voz: Tổng hợp các truyện ma em đã viết trên forum cho các thím tiện theo dõi