Chương 410: Nam Lĩnh, Nam Phi
. . . . . . .
"Còn nữa, Liên Bang sau đó không lâu sẽ rút quân khỏi nơi đây. Lukaku, ngươi hãy sàng lọc quân ngũ, tuyển chọn và giữ lại những người có phẩm chất đoan chính cho phiến quân Thiên Lan. Chúng ta phải không ngừng nâng cao thực lực, tốt nhất là trong vòng nửa năm tới phát triển lên một vạn thành viên, một năm sau nữa lên hai vạn..." Mạc Phàm dõng dạc nói.
Chỉ cần có chí cầu tiến, chỉ cần không muốn phải chứng kiến cảnh thây ngang khắp đồng, sinh linh đồ thán, thì bất luận quân pháp sư nào có thiện chí cùng nhau cố gắng, cuối cùng sẽ không phải lo sợ một ngày kia phiến quân Thiên Lan mất đi gốc rễ.
Sau sự kiện thảm họa bạo loạn và chiến tranh, phiến quân Thiên Lan cũng không thoát khỏi cảnh hỗn loạn, cần phải chỉnh đốn lại từ đầu, càng cần hơn là một khoảng thời gian để tu sinh dưỡng tức.
May mắn là hết thảy đều đang đi đúng hướng, Mạc Phàm cảm thấy vô cùng hài lòng.
"Thiên Lan dưới sự dẫn dắt của hoàng thượng chính là đi trên con đường phồn vinh!" Lukaku lại một lần nữa trang trọng hành lễ, bày tỏ lòng tôn kính và tán thưởng vô hạn.
Chuyện này coi như đã xong.
Lukaku do dự một lát, không đề cập đến những chuyện vụn vặt khác, bởi những việc đó tự nhiên nên do bọn họ xử lý cho thỏa đáng. Hắn trực tiếp hỏi lại vấn đề còn dang dở: “Hoàng thượng, vừa rồi ngài nói nơi ngài sắp đến còn nguy hiểm hơn cả một trận xâm lăng của Liên Bang, chẳng lẽ ngài sắp đối mặt với sinh vật cấp Đế Vương sao?”
Coi như thật sự phải đối mặt với Đế Vương, ngài ấy cũng không hề sợ hãi!!!
Truyền thuyết về việc Mạc Vỹ Kỳ một mình trấn áp chín vị cấm chú của Liên Bang, đánh cho đệ nhất Pháp Thần Vong Linh Hopper tàn phế, rồi nhốt vào hầm ngục tối cao của Ai Cập chờ ngày xử phán, loại chiến tích thần kỳ này qua lời kể tường tận của Thiên Tử Điểu Serena William, dĩ nhiên càng có sức ảnh hưởng sâu sắc đến từng nhân vật lớn nhỏ trên thế giới.
Lukaku không phải kẻ ngốc, hắn hiểu rằng, một người có năng lực chống lại chín vị cấm chú giả cùng lúc, cho dù có vài Đế Vương bước đến trước mặt, cũng tuyệt đối không thể mạnh hơn.
“Ừm, Đế Vương… Hắc Ám Vương.”
Khi Mạc Phàm chậm rãi nói ra ba chữ cuối cùng, Lukaku liền không hỏi thêm nữa.
Sắc mặt hắn cũng không có bất kỳ biến đổi nào.
Chỉ là trong lòng đã hoàn toàn thông suốt.
Hừm, hôm nay mở miệng hỏi đến đây là đủ rồi...
“Roger, ngươi vẫn ở lại phiến quân Thiên Lan, hay là sau vụ này sẽ trở về làm đô đốc hải quân?” Mạc Phàm đột nhiên nhớ ra điều gì đó, liền quay sang nói với đội trưởng Roger.
“Ta đã sớm không còn lòng với quân đội. Điều hành Thiên Lan phù hợp với ta hơn.” Roger hiểu rõ, hắn cũng đang muốn thưa chuyện này với nguyên soái, quả nhiên nguyên soái cũng đã cân nhắc đến.
"Nole là một vị lãnh tụ tài giỏi." Mạc Phàm nói thêm một câu.
"Đúng vậy, hắn đã giữ vững Ai Cập, ngăn chặn cuộc xâm lăng của Liên Bang, tránh được thảm kịch đồ sát dân thường, để mọi chuyện được giải quyết trong yên bình. Nếu hắn đã tự nhiên luận về trí, về đức, về lực đều cao hơn tất cả, vậy thì Ai Cập cứ để hắn chưởng quản đi!" Roger nói ra những lời này, vẻ mặt gợi nhớ về một thời oanh liệt khi còn là cựu đô đốc hải quân.
“Ngươi hiểu được là tốt. Với phiến quân Thiên Lan, ta thực ra chỉ lo ngươi còn vướng bận tư tưởng cũ. Một khi đã lựa chọn rồi thì đừng bao giờ hối tiếc.” Mạc Phàm cười chân thành, đó là một lời nhắc nhở đầy tín nhiệm đối với Roger.
Hiểu binh pháp, biết trị quốc, xử lý đại cục mà không quên những việc nhỏ bé, mặc dù Mạc Phàm mới là người chân chính ngăn cản bạo loạn, là người ra tay mấu chốt nhất trong kế hoạch, đánh bại chín tên cường giả cấm chú, nhưng để bách tính thật sự được an cư lạc nghiệp, để Liên Bang sau này giữ vững hòa hảo hữu nghị, vẫn phải trông cậy vào những kẻ cáo già như quân chủ Nole xử lý.
Khác với những người còn lại trong phiến quân Thiên Lan, Roger biết nhìn xa trông rộng.
Với kết quả hiện tại, Ai Cập chính là được Nole phù hộ.
Mạc Phàm cũng rất vui mừng, ít nhất lúc này đây, tại sân sau của biệt phủ, những đóa lan thạch anh rơi đầy mặt đất, gió khẽ xào xạc lướt qua, hắn cảm thấy một sự nhẹ nhõm và yên tĩnh thay cho Ai Cập.
Chỉ là, phần yên tĩnh này có lẽ hơi ngắn ngủi.
Ai Cập có thực sự được thanh bình hay không, còn phải xem Khufu và Khafre, hai vị vong linh chí vương kia chừng nào quay trở lại.
Nghĩ đến đó, Mạc Phàm đột nhiên có chút thôi thúc muốn nhanh chóng diệt trừ hậu họa.
Cổ Lão Vương Trảm Không lúc còn sống từng nói, một ngày nào đó nếu Minh Giới thật sự được thống nhất, đại quân vong linh sẽ đạt đến một con số thiên văn không tưởng, không dưới vài ức vạn đơn vị.
Loại áp lực này mà tràn ra ngoài, đừng nói nhân loại không gánh nổi, mà ngay cả toàn bộ ma pháp vị diện cũng có khả năng vì quá tải mà vỡ nát.
. . . . . . . .
Mạc Phàm rời đi, cả người hắn hóa thành một con Ảnh Điểu, vụt bay biến mất, không nán lại biệt phủ của quân chủ thêm một giây nào nữa.
Mãi cho đến khi quầng sáng của Ảnh Điểu bay đến tận biên giới Ai Cập.
Lúc này Mạc Phàm mới khẽ cảm ứng được linh tính, ngoảnh đầu nhìn lại phía sau.
Đứng trên tường thành không phải là những binh sĩ phổ thông canh gác như thường lệ, mà là 5000 ma pháp sư Thiên Lan trong trang phục quân y chỉnh tề, hàng ngũ ngay ngắn trật tự.
Khi họ thấy bóng ảnh quỷ mị tựa như Tà Thần Hạo Nguyệt giáng thế giữa ban ngày lướt qua, tất cả đồng loạt đặt tay phải lên tim mình, trịnh trọng nghiêm trang làm ra tư thế hành lễ quốc kỳ.
Tư thế này đại biểu cho tấm lòng của họ đối với chủ lĩnh của mình.
Ai Cập chìm trong biển máu phù sa...
Thành Cairo nhuốm màu tang tóc bi ai.
Cảnh tượng người chủ lĩnh Thiên Lan đứng giữa đám đông bạo loạn, tay cầm Tà Kiếm Hạo Nguyệt thẩm phán vạn quân Vong Quỷ, một kiếm chẻ đôi tòa tháp đỏ Monasteri... có lẽ sẽ vĩnh viễn không bao giờ phai mờ trong tâm trí họ.
Phải, phiến quân Thiên Lan, 5000 thành viên cốt lõi, sẽ không bao giờ quên đi ký ức về chủ lĩnh của mình.
. . . . . . . . . . .
Gần tiếp giáp biên giới Nam Lĩnh, Nam Phi.
Ngay cả những người bán hàng rong bận rộn cũng đều buông gánh hàng xuống, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
Mạc Phàm từ xa trông đến, thấy nhiều người như vậy đều dừng lại, liền có chút khó hiểu.
Là đang ngắm mây trời sao?
Chắc chắn không phải yêu ma, nếu là yêu ma, tại sao hắn lại không cảm nhận được chút khí tràng nào?
Mang theo một chút nghi hoặc, Mạc Phàm cũng nhìn theo những người khác, hướng mắt về phía sườn đô thị, ngước lên bầu trời.
Nhưng cái nhìn này, khiến toàn thân hắn không tự chủ được mà nổi da gà.
Thứ phản chiếu trong mắt hắn không phải là trời xanh mây trắng, hay khoảng không quang đãng thăm thẳm, càng không phải là những đám mây trôi lững lờ mang hình rồng phượng.
Trước mắt mọi người, đó là một bức tường thành bão táp xa xôi mà lại phảng phất như gần ngay trước mắt, sừng sững tựa Nham Sơn.
Là một bức tường thành bằng thần nham.
Nói nó xa xôi, là bởi vì bức tường này cách Nam Lĩnh và Nam Phi không biết mấy vạn dặm, đến mức dù có dùng Phong Chi Dực để bay cũng phải mất mấy canh giờ mới tới.
Nói nó gần trong gang tấc, là bởi vì nó thực sự quá mức khổng lồ, ngay cả một cường giả như Mạc Phàm nhìn vào cũng có cảm giác như bị cả bầu trời đè nén.
“Vị thúc thúc này, phía sau biên giới Nam Lĩnh kia là cái gì vậy?” Mạc Phàm hỏi một vị đại thúc bán hàng rong mập mạp đang đứng xem.
Vị đại thúc không trả lời ngay, lão nhìn Mạc Phàm chằm chằm, phải mất vài phút sau mới định thần lại, thốt ra một hơi: “Sa... Sa... Sahara!”
. . . . . . . . . ...
Đề xuất Voz: Vị tình đầu