Chương 43: Tay không phá xích
…
Tích Lôi Ma Động là một góc khuất nằm sâu bên trong ao đầm lầy, bốn bề vẫn là một màu đục ngầu của đại dương huyết tương.
Không một hơi thở, không một sinh vật, không có mặt trời, cũng chẳng có chút hương vị nào của sự sống…
Chỉ khác với không gian tĩnh mịch của huyết đàm bên trên, nơi này vĩnh viễn ầm ầm rung chuyển, không biết đã bao nhiêu ngàn năm chưa từng có một phút giây ngơi nghỉ, yên ắng. Hoặc có lẽ, ngay từ thuở khai thiên lập địa, nó vốn đã như vậy, chưa bao giờ thay đổi.
Ma động được bao phủ bởi những tảng hắc thạch khổng lồ đan xen lớp lang, mang hình thù của những ngọn ma sơn chìm ngập dưới vũng sình. Quanh năm tắm mình trong huyết dịch của ao đầm mà chúng vẫn vẹn nguyên, không hề suy suyển, không có lấy nửa điểm bị ăn mòn. Bất cứ ai vô tình chứng kiến cảnh tượng này đều không khỏi liên tưởng đến khoang miệng của một bạo chúa siêu cường nào đó đang say ngủ.
“Austin… cảm ơn ngươi.”
Trong một góc hắc thạch, đột nhiên vang lên giọng nói thì thầm, đứt quãng và gần như kiệt sức của một nữ tử tóc đen.
Nàng tựa lưng vào tảng đá khổng lồ, toàn thân bị những sợi xích quỷ dị trói chặt, cố gắng nhích đôi tay lên đặt trước lồng ngực, như muốn vuốt ve linh hồn của một sinh vật nào đó đang dần thối rữa nhưng vẫn miệt mài bảo vệ mình.
“Chúng ta may mắn vượt qua tầng thứ hai của Luyện Ngục, tưởng chừng có thể tự cứu lấy mình nhưng lại tiếp tục chìm xuống tầng thứ ba… Mà kể cả có thoát khỏi tầng thứ ba này, cũng chẳng ai biết liệu có còn bao nhiêu cạm bẫy đang chờ phía trước nữa không… có thể là vô tận…”
“Do đó, ta quyết định sẽ dừng lại ở đây, chọn một phương thức liều lĩnh, đem ma quang hắc ám khắc lên nơi này để đánh dấu… nếu có ai đó xuống được đây, nhất định sẽ thấy được ánh sáng ma pháp cầu cứu này.”
“Bất quá, thời gian ở Hắc Ám vị diện chính là lợi thế duy nhất của chúng ta… một vài giờ ở đây đã là một khoảng thời gian rất dài ở thế giới của hắn…” Vị nữ tử chậm rãi nói.
Phía xa, lôi ngục oanh tạc khắp nơi nhưng lại không thể chạm đến vị trí của nàng. Tựa như được một pháp cụ vô hình nào đó che chở, nơi nàng ẩn náu chính là điểm mù mà vạn tia sấm sét không thể nhìn thấy, tạm thời có được một khoảng yên ổn để thở phào.
Để càng thêm yên tâm, vị nữ nhân này còn dùng một ma cụ bí ẩn hiếm thấy, tự xích mình vào tảng đá, phòng trường hợp bản thân ngất đi, ngã ra khỏi vùng an toàn và kinh động đến lực lượng thiểm điện trên cao.
Bầu trời trong mắt nàng lúc này phi thường hiu quạnh, không nghe thấy một âm thanh, không nhìn thấy nửa điểm ánh sáng, thậm chí nhiệt độ cơ thể từ lúc nào cũng đã không còn. Có lẽ tử vong cũng chỉ đến như vậy, nhưng sự trống rỗng này thực sự khiến người ta hoảng hốt, sự cô độc lộ ra càng làm trong lòng dâng lên một trận chua xót!
“Austin, ngươi là sinh vật ở thang bậc cao hơn chúng ta rất nhiều… vậy ngươi hiểu bao nhiêu về nhân loại?”
“…”
Sợ hãi không phải là cô độc, mà là sẽ không bao giờ còn có lại cảm giác này nữa, như vậy thì chẳng khác gì một người đã chết. Dù sao, điều vị nữ tử sợ nhất chính là cảnh tượng mình vẫn còn tồn tại, nhưng trong lòng lại trống rắng, không thể nói ra những lời mà bản thân luôn gìn giữ.
“Có một loại tình cảm, gọi là tình thân, không cần miễn cưỡng phô bày, nhưng trong lòng vẫn luôn tồn tại một cảm xúc thật thuần khiết…”
“Đi thôi… Austin, không còn thống khổ nữa…”
Nàng kiệt sức rồi…
Đôi mắt đã nhắm lại…
Tựa hồ nàng đã buông thả thân mình, lơ lửng trên dòng huyết dịch kia…
-----------
-----------
“Mùi hương… ta phải nhanh lên!!”
Một thân ảnh hốc hác đang trôi nổi như hư không, di chuyển một cách cực kỳ khoa trương và quái dị bên trong Tích Lôi Ma Động.
Nhưng rất nhanh, người này liền cảm nhận được một lực lượng sấm chớp cường đại từ đâu đó liên tục tuôn ra, hóa thành mấy trăm đạo lôi điện khổng lồ không ngừng bổ xuống.
Càng đi sâu vào vùng tối, loại chấn động kinh khủng đó càng trở nên nồng đậm. Cuối cùng, bước chân của vị nam nhân chợt dừng lại, đôi đồng tử đen nhánh mang theo vẻ hoang mang nhìn vào giữa biển sấm sét kia.
Ở nơi đó, một khối hồn thạch tỏa ra hắc quang như được đúc từ ma kim đang cuộn mình tích trữ năng lượng. Trong quá trình nhọc nhằn này, vô số đạo lôi điện màu đen không ngừng rò rỉ ra ngoài, lẹt xẹt khắp nơi, nung nấu cả thiên địa, quả thực chính là cảnh tượng luyện ngục chân chính.
Cảm nhận được dao động hủy diệt truyền ra từ bên trong hồn thạch hắc ma kim lôi, Mạc Phàm trở nên cực kỳ thận trọng. Dù vậy, sắc mặt hắn cũng không hề thay đổi, một lòng quyết liệt tiến tới.
Mặt đất bắt đầu rung lên từng cơn. Trong từng mét khối không khí bốc hơi, có thể thấy vô số bụi đá và khoáng thạch ẩn mình. Dù số lượng những phần tử này vô cùng nhỏ bé, nhưng khi gộp lại trong cả một tầng ma động, cộng thêm vành đai tro bụi ở khu vực giáp với huyết đàm, nó lập tức mang một ý nghĩa khác.
Hai tay hắn nhanh như chớp biến ảo ra một loại tinh ấn màu vàng nâu quỷ dị. Ngay sau đó, một lượng lớn phù sa và bụi đất từ trong ao đầm ào ạt khuấy động, nhanh chóng hóa thành một cánh đại môn màu vàng nâu cực kỳ quỷ dị, được bao bọc bởi hàng hà sa số lớp thổ nhưỡng. Nhìn từ bên ngoài, cánh cửa này tựa như đại sảnh của một cung điện hoàng gia, không biết sẽ thông đến không gian nào.
Mạc Phàm đã suy tàn đến mức không còn khả năng chạm đến tinh tử, chỉ có thể dựa vào hiệu quả phụ trợ cường đại này của Thổ hệ để hy vọng tiến sâu hơn vào nơi đó.
“Oành oành oành!!!”
Ma lôi trời sinh đã có linh tính. Tổng cộng mấy trăm đạo lôi điện đen kịt mang hình thù yêu quỷ khổng lồ, bên dưới dung nham huyết sắc của Luyện Ngục, càng tỏ ra như một trận hỏa liên luyện kiếp, dồn dập xé toạc chân không, thiêu đốt khí quyển, oanh kích về phía Mạc Phàm.
Thổ nhưỡng vốn là khắc tinh của sấm chớp, nhưng giờ phút này, cánh đại môn tinh tú khổng lồ kia, tưởng chừng như tường đồng vách sắt, sau khi hứng chịu những đợt lôi điện dồn dập bổ vào, lập tức không ngừng sạt lở như một ngọn núi đang bị ngục lôi bẻ gãy, sát phạt.
Dung nham huyết sắc xung quanh trong khoảnh khắc vỡ ra thành trăm ngàn mảnh, hiển nhiên cũng không thể đồng thời chịu đựng được áp lực xâu xé lớn đến thế.
Tiếng va chạm oanh lôi mỗi lúc một khủng bố hơn, khiến cho lãnh thổ luyện ngục này vang vọng không ngừng. Đây cũng là lần đầu tiên kể từ khi hình thành, Tích Lôi Ma Động mới có một lần nổ tung dữ dội đến vậy, như thể đang chào đón một kẻ thù đặc biệt sau hàng ngàn, hàng vạn, thậm chí hàng chục triệu năm ngủ say.
Phút chốc trôi qua, cánh đại môn vàng nâu hoàn toàn trở về với cát bụi, mà thậm chí đến cát bụi cũng không còn. Mạc Phàm với thân thể xanh xao, hổn hển thở dốc, phải trực tiếp nghiến răng chống chịu loại tra tấn, loại hành xác này.
“Bành! Bành!”
Phòng ngự vỡ tan, hắc ma lôi hung dữ tiếp tục giẫm đạp lên gã nhân loại cố chấp, mạnh mẽ ghim sâu vào da thịt. Lồng ngực hắn vỡ toác, bày ra một cảnh tượng tra tấn nhục hình chân thực của kẻ trọng tội trước Diêm Vương, kinh hoàng đến sởn cả gai óc.
Không gian trước mặt mờ ảo vì hứng chịu hàng loạt tia sét bổ xuống. Nếu đổi lại là bất kỳ sinh vật cường đại nào khác, cũng sẽ không dám tùy tiện coi thường.
Chỉ trừ một người…
Mạc Phàm!!!
Hắn không hề có ý định dừng lại. Đơn độc giữa không gian tăm tối, bầu trời trên đầu hắn thả xuống cả vạn tia lôi sấm hắc quang, giống như một người đang vác mấy tòa xích sắt hủy diệt trên lưng, khiến cho mỗi bước đi nặng nề càng thêm phần hồn siêu phách lạc, huyết dịch tung tóe.
Đau đớn đến nhường nào, thống khổ đến nhường nào cơ chứ?
Loại cảm giác bị lột da, bị dày vò bức bách này vốn dĩ không sao hiểu thấu được!!
Chỉ là ta có một người bạn…
Thực sự cũng không dám chắc có phải là bạn không!? Hay là một mối quan hệ mờ mịt đến không sao diễn giải được.
Muốn thoát ra, muốn phá vỡ nó, nhưng không dám…
Muốn giấu nó đi, muốn bỏ lại, nhưng không nỡ…
Mà thậm chí người bạn này đã chết hay chưa, ta cũng không rõ.
Bất quá!!! Ta muốn nhìn thấy nàng, vậy thôi…
Ánh mắt Mạc Phàm cực kỳ hờ hững nhìn xung quanh. Hắn đã ngửi được mùi hương quen thuộc nhỏ bé phát ra từ phía trước, hơi thở tử vong nồng đậm hòa quyện bên trong khiến ý chí của hắn càng thêm kiên định.
Ác ma huyết dịch nhỏ xuống…
Tựa như một dòng trường giang đẫm máu luân hồi, hòa lẫn vào đại dương huyết tương kia, nghịch lý nhưng không bài trừ.
Khi ma lôi địa ngục tiếp tục mạnh mẽ ghim vào lồng ngực Mạc Phàm, đột nhiên từ sâu bên trong cơ thể hắn, một lớp phòng ngự vô hình xuất hiện. Khi hai bên va chạm, một lực đạo đáng sợ sinh ra khiến cho không gian xung quanh băng liệt, hiện lên vô số khe nứt.
“Phốc! Phốc!”
Xung quanh Mạc Phàm đột nhiên hiện ra tám tòa ma sơn khổng lồ, mạnh mẽ dâng lên thần lực cống hiến cho trời đất. Mỗi một tòa sơn lại có hai dãy đèo thẳng tắp, tạo thành tổng cộng mười sáu cánh tay u linh, một lòng một dạ chống đỡ địa ngục hủy diệt đang đè xuống đầu hắn.
Đột nhiên, một giọng nói vang lên bên tai Mạc Phàm, khiến cho sống mũi hắn cũng phải cay cay, trong lòng dâng lên niềm hãnh diện, xúc động cùng tự hào không ngớt.
“Thiện hồn Nghĩa, Chính, Trung, Kiên vì Ngài mà cảm động bước tới…”
“Ác hồn Tật, Cuồng, Cừu, Lam vì Ngài mà phủ phục quy thuận…”
“Lãnh tụ Tà Miếu đặt chân đến nơi nào, tại hắc ám vị diện này, bất kể kẻ nào cản đường, chúng ta đều không cho phép.”
Là Nhất Thu…
Hồn cách của Nhất Thu cũng hóa thành một ngọn núi nhỏ bé so với những người còn lại, cất cao giọng nói.
Dù cho bị thiên sứ tội ấn bào mòn đến xơ xác, sắp không chịu nổi, Nhất Thu vẫn như cũ, đối với Tà Thần mà mình tín ngưỡng tuyệt đối không thay lòng.
Tám tòa ma sơn không hoàn hảo, lồi lõm và yếu ớt, nhưng không vì vậy mà mất đi vẻ hiên ngang.
Trong mắt bọn họ, Tà Thánh Vương là hiện thân của trời đất, là nơi hội tụ khí lực tà vong, vĩnh viễn độc nhất vô nhị, không gì có thể thay thế!!
Hắc ma lôi vẫn tiếp tục nổ oành oành trên mười sáu cánh tay của Bát Hồn. Nó gào thét như mãnh hổ, muốn xông tới cắn xé lực lượng nào đó bên trong Mạc Phàm.
Nhưng những tòa ma sơn kia vốn không thể xuyên phá. Dù Bát Hồn có chịu một vài tổn thương nhỏ, nhưng cũng chỉ như muối bỏ bể. Lực lượng đó thực sự mạnh mẽ đến mức tưởng chừng như cả bầu trời có sụp xuống cũng không cách nào chạm đến gã trai tiều tụy phía dưới.
Gào thét, hắc ma lôi chỉ biết điên cuồng gào thét…
Bụi bặm bên dưới từ từ khuếch tán rồi tiêu tán hẳn, để lại thân ảnh Mạc Phàm vẫn lơ lửng trên không trung như lúc trước.
…
“Xuy…”
Bên một góc sơn động, không biết có phải do âm thanh kinh thiên động địa kia không, Asha Corea đang thiếp đi cũng mở mắt nhìn về phía đó.
Trên người nàng cũng đầy rẫy những vết thương không thể tưởng tượng nổi một con người có thể chịu đựng được. Xiêm y đã không còn nguyên vẹn, da thịt lem luốc, còn có vài vết cháy khét nhầy nhụa do bị ăn mòn trong huyết đàm ở tầng ngục thứ hai và bị ma lôi tra tấn khi bước đến tầng thứ ba này.
Bản thân nàng đã thê thảm như vậy, đồng nghĩa với việc lớp bảo vệ bên ngoài, Hắc Long Trọng Trang, đã hoàn toàn bị đánh cho vỡ nát, chỉ còn lại một phần long khôi trên đầu che chở cho nàng. Cũng nhờ vậy mà dung mạo xinh đẹp của nàng không có lấy một vết thương nhỏ, mái tóc cũng chỉ lấm tấm chút tro bụi trong ao đầm.
“Mạc Phàm…”
Tầm mắt Asha Corea mơ hồ, thấy được thân ảnh nam nhân trước mắt, nhưng nàng không thể nhìn rõ, mà bản thân cũng chẳng đủ sức thốt nên lời. Cứ vậy, nội tâm yếu ớt gọi lên cái tên mà nàng ảo giác nghĩ đến.
Miệng nhỏ không thể động đậy, không một âm thanh phát ra, không một chút dấu hiệu. Nàng cứ thế với đôi vành mắt đỏ bừng, bất lực nhìn về hướng lôi động đang kéo tới.
Chỉ là hơi thở nhỏ nhoi này vẫn quá đủ để Mạc Phàm từ phía xa cảm nhận được.
Ở trung tâm của một mảnh luyện ngục tối tăm, một tảng đá cùng những sợi xích đang gắt gao trói buộc thân hình tuyệt diệu của một nữ tử. Trên gương mặt tái nhợt như tờ giấy, cặp mắt nàng hé mở một cách yếu ớt, bộ dạng thống khổ như một chú mèo con đang đau đớn chịu đựng. Xiêm y lam lũ, da thịt đầy rẫy vết thương, tựa hồ còn thảm hại hơn cả hắn.
“Asha Corea!!”
Nhìn thấy cảnh tượng này, Mạc Phàm gần như không thể giữ được bình tĩnh. Một cỗ tà lực dữ dội chất chứa sự phẫn nộ bùng phát từ cơ thể, đôi mắt hắn tràn ngập tơ máu, hung hăng đến không gì sánh kịp.
Hắn lao thật nhanh đến vị trí của nàng, dùng tay không bẻ gãy toàn bộ những sợi xích kia. Những thứ đó vốn là đạo cụ giam giữ của Parthenon Thần Miếu, nếu không tự mình đọc cổ ngữ chú pháp để tháo gỡ, chúng sẽ gây ra phản phệ tự bạo cho bất kỳ ai muốn phá vỡ.
Nhưng Mạc Phàm không quan tâm. Kể cả những sợi xích kia có mang theo quang mang thiêu đốt bao nhiêu thớ thịt trên tay hắn, kể cả ác ma huyết dịch có đổ thêm bao nhiêu đi nữa, hắn cũng mặc kệ, không để bất cứ thứ gì lọt vào tầm mắt của mình.
Sự cố gắng không để nàng bị thương tổn, vẻ mặt sợ hãi đến tột độ, Mạc Phàm lúc này là chí cao vô thượng hay cùng cực suy tàn đều không còn quan trọng. Quan trọng là nàng không chết, hắn sẽ mãi mãi không bao giờ buông tay nàng một lần nữa.
“Dừng lại đi… Mạc Phàm…”
“Ngươi… tên điên này…” Asha Corea không thể nói, nàng cố gào thét những lời vô vọng, mong hắn dừng lại.
Nàng oan ức không thể tự mình mở lời.
Trên đời này thực sự có tên ngu ngốc như vậy, không biết rằng sợi xích kia mang thuộc tính quang minh, đối nghịch với hắc ám vị diện, nên chính nàng mới có khả năng tháo ra, chỉ là nàng nhất thời không đủ sức lực để làm…
Tức giận nhưng lại khâm phục.
Mạc Phàm tựa như vầng thái dương rực rỡ trên cao, sẵn sàng thiêu đốt chính mình để chiến đấu, chỉ vì một đáp án kiên định trong lòng…
Khâm phục… rồi chuyển sang một chút hạnh phúc đan xen…
Asha Corea không rời mắt một giây nào khỏi đôi tay Mạc Phàm đang xé bỏ từng sợi, từng sợi xích huỳnh quang.
Cuối cùng, nàng bật khóc, đôi mắt xinh đẹp như bảo vật của nhân loại đã ngập tràn nước mắt.
“Đông!! Đông!!”
Toàn bộ xích được tháo ra, Asha Corea đổ gục vào vòng tay Mạc Phàm như thể đã trút đi hơi thở cuối cùng, như thể đây chính là kết cục vẹn toàn của mình…
Đề xuất Voz: Truyện ma Trò Chơi Ác Nghiệt