Chương 46: Thế lực truyền thuyết

Hồi lâu sau, Mạc Phàm mới chậm rãi xoay người. Đôi mắt hắn tự lúc nào đã nhuốm một màu xanh biếc sâu thẳm tựa đại dương hoàng hôn. Nếu quan sát kỹ hơn, người ta sẽ nhận ra một tinh thể hắc ám nhỏ bé nơi trung tâm con ngươi, sâu hun hút như muốn nuốt chửng linh hồn kẻ đối diện.

Với dáng vẻ lột xác hoàn toàn này, Asha Corea thoáng chốc không nhận ra Mạc Phàm.

Nhưng rồi nàng mỉm cười, nàng thích đôi mắt này, nó tôn lên khí chất của hắn, khiến hắn trở nên đẹp trai một cách ma mị.

Dĩ nhiên Asha Corea không phải kiểu phụ nữ e thẹn, nàng chủ động tiến lại gần, nhẹ nhàng đưa tay lên tò mò chạm vào mắt hắn.

Khi đầu ngón tay nàng chỉ còn cách hắn một gang tấc, vài tia sét li ti đột nhiên lóe lên từ trong mắt Mạc Phàm, len lỏi kết nối với ngón tay nàng, tựa như bị hấp dẫn bởi hơi thở của mỹ nhân mà phóng khoáng tìm đến.

*Cái tính này chắc chắn là học từ người cha đáng kính rồi...*

“Đã đại công cáo thành rồi sao?” Asha Corea ngước đôi mắt tròn xoe như mắt mèo lên nhìn Mạc Phàm, cất tiếng hỏi.

“Tốt hơn cả mong đợi, chỉ là có vài thứ ta vẫn chưa nắm rõ, cần thời gian để từ từ tiếp thu và bồi dưỡng.” Mạc Phàm thành thật đáp.

Trước mắt hắn là hai bàn đại tiệc thịnh soạn, dù đã ăn no căng bụng thì vẫn cần thời gian để tiêu hóa. Dù sao thì loại hồn lôi chủng với cấp bậc khác biệt phi thường như thế này gần như không tồn tại ở vị diện ma pháp của nhân loại, việc hắn cưỡng ép hấp thụ đương nhiên không thể lĩnh ngộ hết trong một sớm một chiều.

Phải nói thêm, sau khi đạt đến trạng thái Tà Thần hoàn hảo, hắn cũng cao thêm chừng 20 cm, quả thực đã trở thành một tuyệt thế mỹ nam!

........

Luyện Ngục có tổng cộng bốn tầng, nhưng trên thực tế, tầng thứ tư có tồn tại hay không vẫn chưa ai công nhận. Có lẽ nó chỉ là một địa bàn ẩn náu bí ẩn nào đó, hoặc cũng có thể là khí lưu chân quyển của địa ngục này.

Có hay không, hoàn toàn không quan trọng, vì chẳng ai dại dột muốn tự mình xuống đó tham quan!

Mạc Phàm và Asha Corea nhanh chóng quay lại đón Apase cùng Ảnh Duệ trưởng giả, rồi cả nhóm tức tốc thoát khỏi hắc uyên lạnh lẽo này để trở về sơn cốc bên trên.

Tầng thứ nhất Luyện Ngục...

Khác hẳn với màu xám tro tăm tối ban đầu, toàn bộ hòn đảo hoang nhô lên giữa ao đầm lúc này không biết đã trải qua sự gột rửa nào mà khắp nơi đều bao trùm một không khí sầu thảm, khiến bất cứ ai đặt chân đến cũng cảm thấy trống vắng đến nao lòng.

“Chẳng trách lại liều mạng xông vào tử môn như vậy, hóa ra bằng hữu muốn cứu lại là một tuyệt sắc mỹ nhân.”

Một giọng nói trầm ấm đột nhiên vang lên từ phía xa, trên cây cầu kết bằng những đóa hoa tươi đỏ thắm bắc ngang qua ao. Nơi đó chính là Bỉ Ngạn Tử Linh Kiều.

Và giọng nói ấy, chắc chắn phát ra từ nữ nhân quyền quý xinh đẹp tuyệt trần đang tựa mình trầm tư trên thành của chiếc thuyền u linh.

Là Mạn Châu Sa Hoa Vu Hậu!

Nàng hiển nhiên đã một mình giải quyết xong toàn bộ đám hắc ám cự nhân và khuyển chín đầu cản đường. Dàn ra một màn phô trương như vậy để chờ đợi, có lẽ nàng cũng thở phào nhẹ nhõm, an tâm phần nào khi biết Mạc Phàm còn sống sót trở về.

Thế nhưng, đối diện với một nữ nhân có địa vị cao quý như vậy, vốn dĩ quan hệ chỉ là vài lần chạm mặt thoáng qua, lại khư khư giữ niềm tin và chờ đợi mình, Mạc Phàm không hiểu sao lại có cảm giác đại họa sắp ập xuống đầu.

“Ngươi không cần phải né tránh ánh mắt của ta như vậy!” Mạn Châu Vu Hậu bắt được ý tứ của hắn, lên tiếng.

“Ha ha, Vu Hậu, người lợi hại thật đấy, một đại quân như vậy mà chỉ trong nháy mắt đã bị người một mình quét sạch…” Mạc Phàm làm ra vẻ ngây thơ, cười nói vui vẻ.

Mạn Châu Vu Hậu nhìn bộ dạng tiểu nhân muốn lảng sang chuyện khác của hắn, bất giác bật cười thành tiếng. Đàn ông thiên hạ, kẻ nào cũng như kẻ nấy, ăn xong cháo liền quên cả chùi mép.

Nàng không thèm chấp nhặt với hắn, ánh mắt dần chuyển sang Asha Corea đang đứng bên cạnh. Nàng vui vẻ bắt chuyện, nhưng lời nói lại mang theo ngữ khí gièm pha đầy ẩn ý về mối quan hệ của cô với Mạc Phàm.

“Vị nữ nhân này, lần trước không phải cũng đã xuất hiện trong bàn cờ hắc ám sao, còn cùng chung một chiến tuyến vào sinh ra tử… Đã là người quen, sao chúng ta không chào hỏi nhau một tiếng? Ta nhớ không lầm thì khi đó hắn gọi ngươi là Asha Corea nhỉ?”

“Ngươi là ai?” Asha Corea thẳng thừng hỏi ngược lại, tự vạch ra một bức tường ngăn cách, tỏ rõ thái độ không quen biết, chẳng khác nào một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt đối phương.

Lời lẽ của Asha Corea thực sự là một đòn sát thương chí mạng đối với Vu Hậu. Là nữ vương của hoàng thất trong hắc ám vị diện, từ trước đến nay nàng chưa từng bị ai xem thường như vậy.

Chưa nói đến việc một kẻ lạ mặt bước vào địa ngục mà vô lễ đã là mang tội chết, Asha Corea lại là người từng gặp mặt, càng không được phép quên.

Tất nhiên, Asha Corea biết rõ Mạn Châu Vu Hậu. Chỉ là trên đường trở về, Mạc Phàm có kể một số chuyện liên quan đến lời hứa trao đổi để ở lại hắc ám vị diện này, khiến nàng nửa cảm động, nửa thấy phiền phức. So với phiền phức, Asha Corea rõ ràng muốn biết tại sao Mạn Châu Sa Hoa Vu Hậu lại muốn Mạc Phàm ở lại đến vậy, vì thế nàng mới tỏ thái độ gây sốc như thế.

Mạc Phàm chưa được dặn trước kịch bản này, đối mặt với hành vi bất ngờ của nàng, hắn cũng hoang mang tột độ.

Hai tuyệt thế mỹ nhân đang đối đầu vì mình mà ghen tuông sao?

Asha Corea đang ghen? Nàng đang tranh giành, không muốn mình ở lại đây làm nô lệ cho ả nữ vương hắc ám kia?

Đẹp trai phong lưu đến mức này, cảm giác có hai người phụ nữ vì mình mà tranh giành, quả thật khiến người ta tự hào không ngớt.

Mà phải nói, không biết hai bà vợ lớn của mình mà ở đây, không chừng sẽ có một trận đại chiến long trời lở đất, khiến cho vạn vật sinh linh đồ thán mất. Nếu các nàng ai cũng ngoan ngoãn dễ bảo, mỗi người nhường nhau một chút, ta đây cũng không ngại hy sinh thân mình chiều chuộng từng người…

Đứng một bên, Ảnh Duệ trưởng giả hai tay ôm má, miệng há hốc đầy hứng thú:

“Thôi xong rồi!”

Sống trong hoàng tộc, làm sao hắn không biết tính khí của Mạn Châu Vu Hậu. Tử Vong Bỉ Ngạn từ lâu đã không còn là truyền thuyết trong điển tịch, mà nó đang tồn tại cùng với người trước mặt đây.

Ban đầu, Ảnh Duệ trưởng giả tưởng rằng Asha Corea thoát chết khỏi Luyện Ngục, cực khổ cứu lên như vậy, chắc cũng là chán sống rồi mới dám dây vào Vu Hậu. Nhưng ngay lập tức, hắn cảm nhận được một luồng khí thế yếu ớt mà nàng tỏa ra.

Chỉ là một luồng khí yếu ớt, nhưng cũng đủ để hắn phải đánh giá lại một cách cẩn trọng… Rõ ràng nếu Mạn Châu Vu Hậu nổi giận, người gặp phải đại họa thực sự sẽ là chính nàng!

“Ta là Mạn Châu Sa Hoa Vu Hậu, người đứng đầu Ảnh Duệ bộ tộc.” Trái với suy nghĩ của mọi người, Vu Hậu đột nhiên mỉm cười hiền từ đáp lại.

“Woaaa!”

“Thật không đây!?”

Ảnh Duệ trưởng giả vẫn giữ nguyên bộ dạng hai tay ôm má đứng một bên làm trò, càng lúc càng cảm thấy hứng thú với diễn biến này.

“Không quan tâm…” Asha Corea tiếp tục công kích.

Lần này, lời nói còn mang sức sát thương mạnh hơn gấp bội. Nàng thực sự không coi Mạn Châu Vu Hậu ra gì, ngay cả khi vị nữ vương kia đã hạ mình, nàng vẫn không hề có ý định dừng lại.

“Bốp bốp bốp!”

Ảnh Duệ trưởng giả lúc này đứng vỗ tay không ngớt, biểu cảm thán phục Asha Corea sát đất.

Mạc Phàm đứng cạnh, mặt mày đã méo xệch. Một tay hắn túm lấy đầu lão già đang làm trò, tay còn lại giơ lên che miệng kinh hãi… Hắn cũng không ngờ tình huống lại bị đẩy đi xa đến mức này.

Hóa ra nàng… thích mình đến như vậy!

“Chúng ta không cần phải gượng gạo như vậy, ngươi và ta đều hiểu rõ… Ngươi không muốn Mạc Phàm rời đi, phải chăng có liên quan đến thế lực sắp xuất hiện ở Thánh Thành trên kia… à không, lẽ ra phải nói là một truyền thuyết trong thế giới loài người đang trở lại?” Asha Corea nói.

Một người… lại là một truyền thuyết sống…

Thậm chí còn được so sánh như một thế lực…

Đề xuất Voz: Tiền nhiều thì có nên mua nô lệ về chơi?
BÌNH LUẬN