Chương 5: Hoàn Toàn Vô Tội
Bốn viên Tội Thạch màu đen lăn đến ngay dưới chân các vị lãnh đạo của Quang Minh Điện.
Tội Thạch còn trong tay đồng nghĩa với việc phán quyết sau cùng đã hoàn toàn sai lầm!
Kim Chỉ Định Tội của Thánh Thành đưa ra kết quả sai, chẳng khác nào một cái tát trời giáng vào mặt bốn vị Đại Thiên Sứ Trưởng: Remiel, Raphael, Raguel và Michael.
Bầu không khí nặng nề đến nghẹt thở bao trùm cả tòa thánh thành vàng son lộng lẫy.
Tĩnh lặng như tờ.
Thánh Đình chìm vào im lặng, trên gương mặt những người thuộc đoàn đại biểu các thế lực thậm chí còn lộ ra vẻ hoảng sợ rõ rệt.
Và Michael, vị thiên sứ chưởng quản, đã nhìn thấu biểu hiện này ngay từ khoảnh khắc hắn cất lời uy hiếp cả đại điện.
Khi thẩm phán Mạc Phàm, hắn chính là người theo dõi kỹ càng nhất mọi động thái của khu vực đại diện các tổ chức, muốn biết tường tận kẻ nào đang ngấm ngầm phản bội Thánh Thành.
Michael tin vào phán quyết của Diệp Tâm Hạ.
Bởi vì bản thân hắn cũng tin vào phán quyết của chính mình.
“E rằng việc này có chút…” Thánh pháp sư Raguel lên tiếng, phá vỡ bầu không khí ngột ngạt.
Sự kiện xảy ra quá đột ngột, nhất thời các vị Đại Thiên Sứ Trưởng khác đều cau mày, soi xét kỹ càng khối Bích Ngọc Huyền Anh. Rốt cuộc thánh vật này đã xảy ra biến cố gì.
"Remiel, hôm nay ngươi là chủ thần quan, hãy giao lại cho ta. Chuyện phán quyết của Thánh Thành sai lầm, cứ để ta, Michael, tới tiếp quản." Michael khẽ thở dài, trong cặp mắt màu bích lục loé lên những tia sáng nóng rực.
Đại Thiên Sứ Trưởng Remiel chưa trả lời, nhưng cũng không cần phải trả lời.
Michael đã xoay người, chậm rãi tiến về phía những dãy ghế của các tổ chức đại diện ở phía xa.
Trong mắt mọi người tại Thánh Đình lúc này, mỗi bước đi của hắn đều mang theo một khí thế phô trương đáng sợ, tựa như một con mãnh thú đang cố gắng đè nén cơn thịnh nộ.
Đứng trước tất cả liên minh, hiệp hội trong tầm mắt, Michael gằn giọng.
“Ném hết đá xuống!”
Đây không còn là trưng cầu ý kiến, cũng chẳng phải lời đe dọa.
Ý tứ của người chấp chưởng Quang Minh Điện đã quá rõ ràng.
Là mệnh lệnh!
Michael ra lệnh cho bảy tổ chức đại diện còn lại, bắt tất cả phải ném ra những viên đá trong người.
Cả sảnh đường chấn kinh!
Tất cả các thế lực còn lại đều vội vã, gấp gáp ném những viên đá trên người mình xuống nơi Michael đang đứng.
Hàng loạt tiếng “cộp cộp” vang lên khi những viên đá va chạm với nền gạch hoa văn tinh xảo.
Dưới ánh mắt dõi theo của mọi người,
Một vầng hào quang tối sẫm dưới chân vị thiên sứ trưởng chợt loé lên bảy lần… là bảy vầng hào quang tối sẫm…
Không thể tin vào sự thật, Michael nheo mắt nhìn kỹ lại một lần nữa.
Chính xác, những đại biểu kia đã ném ra bảy viên Tội Thạch màu đen.
Những viên đá nhỏ nhắn, tối sầm nhưng lại tỏa ra một ma lực bí ẩn, sâu hun hút.
Đó chắc chắn không phải là đá giả.
Mà chính là Tội Thạch của Thánh Tài Viện.
Michael nhìn lại sau lưng, dưới vị trí trung tâm đại điện, rõ ràng đã có bốn viên Tội Thạch nữa.
Tổng cộng là mười một viên màu đen, cũng chính là toàn bộ số đá mà Thánh Tài Viện yêu cầu. Nhưng điều quỷ dị sâu xa ở đây là, mười một viên đá đen này lại là những viên không được các tổ chức lựa chọn ném ra, đồng nghĩa với việc ngay từ đầu buổi biểu quyết, Mạc Phàm đã nhận được sự tín nhiệm tuyệt đối từ toàn bộ thẩm đoàn đại biểu.
Mười một phiếu trắng án!
Kết quả chính xác phải là mười một phiếu trắng án!
Mạc Phàm vốn dĩ vô tội, nhưng cuối cùng lại phải nhận một bản án tử hình oan uổng!
Mục tiêu của Michael là những thế lực ném đá trắng chống đối, hắn muốn hành quyết bọn chúng để cho thế giới này thấy rõ đâu mới là chân lý.
Nếu chỉ nhiều hơn một phiếu trắng, Mạc Phàm sẽ được vô tội phóng thích, Michael sẽ vì thẹn quá hóa giận mà tìm những thế lực đã ném đá trắng, rồi trong những năm tháng sau đó từ từ đoạt lại quyền lực.
Nhưng cuối cùng tất cả đều là phiếu trắng, chuyện này không có nghĩa Mạc Phàm cao thượng đến đâu, thâm nhập nhân tâm thế nào, mà là Mạc Phàm đã trở thành một con cờ của cả thế giới này!
Thế giới này đang hướng đến một cuộc cải cách nhằm “Lật đổ ách độc tài của Thánh Thành”, và Mạc Phàm, với thực lực đủ mạnh để tiêu diệt Tuần Du Thiên Sứ, đã trở thành người mở đường hoàn hảo nhất, là quân tốt tiên phong của liên minh tất cả các tổ chức trên thế giới chính thức khởi xướng cuộc tấn công vào Quang Minh Thánh Trì!
Ngay cả Thánh Thành cũng không ngờ tới, kẻ địch thật sự của bọn họ căn bản không phải Mạc Phàm, mà là cả thế giới này.
Điều khó hiểu nhất chính là, một phiếu của Thánh Tài Viện và Dị Tài Viện cũng nằm trong số đó, mà Đại Thiên Sứ Trưởng Remiel lại được chọn làm thần quan đại diện đưa ra quyết định.
Ngũ Châu Ma Pháp Hiệp Hội khiêu chiến Thánh Thành, Michael nhất định sẽ tận diệt.
Các đại liên minh, tổ chức muốn thoát ly Thánh Thành, Michael sẽ ép họ trở lại guồng quay.
Trong mắt hắn, tất cả đều không đáng để bận tâm.
Nhưng Dị Tài Viện và Thánh Tài Viện do Remiel lãnh đạo lại thẳng tay ném một viên đá trắng vào Michael, dội cho hắn một gáo nước lạnh thấu xương.
Michael không thể hiểu nổi.
Michael không kịp trở tay.
Vì lẽ đó, hắn phẫn nộ!
Hắn nhìn Remiel ngay tại Thánh Đình bằng ánh mắt đầy nghi vấn.
“Michael, ngươi phải nghe ta nói, chắc chắn có vấn đề bên trong, ta nhất định sẽ tra khảo kẻ đại diện nào to gan dám làm trái yêu cầu!” Remiel cứng rắn phủ nhận, không đồng tình với thái độ của Michael.
Với tác phong nghiêm nghị của Remiel từ trước đến nay, Michael chắc chắn sẽ tin tưởng, hắn sẽ không bao giờ đứng về phía đối lập với Thánh Thành.
Thánh Tài Viện và Dị Tài Viện, dường như cũng không phải một tay Remiel có thể kiểm soát hoàn toàn, hắn chỉ là người được chọn làm lãnh đạo.
Michael hiểu rõ, dù là hắn hay bất kỳ Đại Thiên Sứ Trưởng nào, đều không có quá nhiều thời gian quan tâm đến Dị Tài Viện, một tổ chức tập hợp nhiều thế lực thần bí, xưa nay vốn không hoàn toàn tuân thủ những quy tắc rườm rà đã định.
“Ta không hề nghi ngờ ngươi, nhưng ta cần ngươi làm rõ lập trường của mình. Hãy canh chừng tên kia, ít phút nữa thôi, gã đó sẽ không thể tiếp tục tồn tại trên thế gian này.” Michael nói.
“Lão thần quan, mau bắt lão lại, tra khảo lão, lão chính là người trực tiếp mang những viên đá từ Bích Ngọc Huyền Anh ra.” Thánh pháp sư Raguel đột nhiên nhớ ra điều gì đó, liền lên tiếng.
Ngay lập tức, lão thần quan nhận ra tình hình, toàn thân run lên vì sợ hãi.
Trách nhiệm với án đá này, dù có chết bao nhiêu lần cũng khó rửa sạch.
“Ta… ta chỉ…”
“Rầm!”
Michael chỉ khẽ động niệm, một luồng sức mạnh vô hình khổng lồ đã thổi bay lão thần quan, khiến lão đâm xuyên qua mấy lớp tường, trực tiếp phế bỏ kẻ có tội.
“Những kẻ như vậy chỉ làm sai lệch thông tin, chúng ta sẽ truy xét sau!” Michael kiên định với suy nghĩ của mình, hắn cũng hiểu rõ rằng lão già kia hoặc chỉ là con cờ trong tay ai đó, hoặc chính lão cũng không biết gì.
Hắn nhìn chăm chú vào những người trong đoàn đại biểu...
Bọn họ thực sự chỉ là đại biểu, có lẽ chính họ cũng không biết kết quả sẽ như vậy, họ chỉ đến để truyền đạt chiến thuật.
Vừa nãy, khi nghe kết quả chín viên đá đen, hai viên đá trắng được đọc lên, tuy không thể hiểu nổi nhưng họ không buồn, ngược lại còn vui vẻ chờ đợi Mạc Phàm bị hành hình rồi hiên ngang rời đi.
Cuối cùng lại bị Thần Nữ Parthenon làm sáng tỏ mọi chuyện.
Bây giờ có thể còn sống trở về hay không, phải xem tâm tình của người thống trị Thánh Thành.
Đáng tiếc, tâm tình của người thống trị Thánh Thành đang vô cùng tồi tệ, đôi mắt Michael không hề cho thấy hắn sẽ để bất kỳ ai lành lặn rời khỏi đây.
Michael đứng đối diện đoàn đại biểu, nhìn khắp tất cả mọi người.
Mạc Phàm vô tội.
Điều đó có nghĩa là Thánh Thành của bọn họ đã bị cả thế giới này tuyên án có tội!
Nhưng Thánh Thành căn cơ sâu dày, thực lực đáng sợ đến mức nào, tất cả pháp môn cao thâm nhất đều nằm trong tay họ. Thánh Thành sẽ không tự nhảy vào vực sâu tăm tối, đem cái thế giới nóng bỏng tay này dâng cho mười tổ chức lớn!
“Michael, ngươi muốn làm gì thì làm, nhưng có phải nên thả Mạc Phàm ra rồi không? Kết quả thực sự đã phơi bày, mấy cái tên tự cho mình là kẻ chưởng quản thế gian, chẳng lẽ định xảo biện ngay cả luật lệ do chính mình đặt ra hay sao!?”
Triệu Mãn Duyên thấy nửa thân người Mạc Phàm đã chìm sâu vào vực thẳm đen kịt, không khỏi sốt sắng lớn tiếng với cả Đại Thiên Sứ Trưởng.
Michael vốn đang nhìn Triệu Mãn Duyên với ánh mắt dứt khoát đứng về phía Mạc Phàm, bỗng bật cười đầy khinh miệt.
Một cuộc thẩm phán tên Đại Ma Đầu Mạc Phàm đã sớm biến chất. Đây không còn là thẩm phán Mạc Phàm, mà là tuyên án với chính Thánh Thành của bọn họ!
Ma quỷ, chung quy vẫn sẽ mê hoặc nhân gian.
Trong mắt Michael, Mạc Phàm còn đáng sợ hơn tất cả dị đoan.
Không thể dùng cách thông thường để giải quyết mọi chuyện.
Bản ngã của ta!
Cuối cùng vẫn sẽ lộ diện!
Vốn là thiên sứ chưởng quản nhân gian, hành sự theo chuẩn tắc, không mang quan điểm thế tục. Tại sao kẻ bị thiên sứ nhận định là dị đoan còn cần phải trải qua một cuộc thẩm phán dài dòng như vậy? Lẽ nào thiên sứ sẽ mắc sai lầm sao?
Thiên sứ không đòi hỏi thế giới này điều gì, thế giới này cũng căn bản không cho được thứ thiên sứ muốn. Sai lầm thật sự, chính là đã quá nhân từ với thế nhân!
Nhân từ, sẽ cổ vũ dã tâm của mỗi người.
Đối xử với trẻ con, không thể quá nuông chiều, quá nhẹ dạ, quá nhân từ, nếu không chúng sẽ muốn tất cả, bao gồm cả tâm huyết của cha mẹ. Quan trọng nhất là, dù cho chúng tất cả, chúng vẫn cảm thấy không đủ!
Chung quy là thiếu sự quản giáo.
Chung quy là quá mức phóng túng.
Chỉ có trả giá bằng máu, chỉ có đứng bên bờ hủy diệt, chỉ có sợ hãi mới có thể khiến bọn họ ý thức được sai lầm của bản thân!
Michael điều khiển mười một viên đá đen vừa thu được và hai viên đá trắng ban nãy, đặt trọn vẹn trên hai bàn tay.
Hắn gồng mình, nhấn mạnh xuống.
“Rắc rắc rắc ~~~~~”
“Xoảng ~~~~~”
Toàn bộ vỡ nát!
Thánh vật mà những kẻ thống trị Thánh Thành đã sử dụng xuyên suốt lịch sử, Michael đã vận dụng sức mạnh nghiền chúng thành cát bụi.
“Từ nay, Tội Thạch của Thánh Tài Viện sẽ không còn, đá đen, đá trắng sẽ không còn, trên thế giới này cũng sẽ không còn cái gọi là thẩm phán định tội nữa!”
“Ta, Michael, không cần phải hỏi ý kiến các ngươi!”
"Ta nói có tội, chính là có tội."
"Mạng của bạn ngươi, máu của hắn chảy trên nền gạch vàng của Thánh Thành, chính là câu trả lời của ta cho lời tuyên chiến với thế giới này!"
Michael không tiếp tục nói chuyện với Triệu Mãn Duyên, hắn quay mặt lại đối diện với bồi thẩm đoàn.
"Các vị nếu đều mang theo quyết tâm tử chiến đặt vào những cục đá trắng này, vậy thì Michael ta cũng sẽ không phụ lòng các ngươi." Michael nói.
"Không không không, chúng tôi không phải..."
Người của đoàn đại biểu vội vàng đứng lên, muốn biện giải.
"Nếu đã bất mãn với Thánh Thành như thế, hà tất phải sử dụng sức mạnh mà chúng ta ban tặng cho các ngươi, trả lại hết đây!" Michael đột nhiên nở nụ cười, một nụ cười quỷ dị đáng sợ!
Hắn đứng ở trung tâm Thánh Đình, sau lưng xòe ra mười sáu cánh. Thần thánh chi vũ tầng tầng lớp lớp nhất thời như một tòa Thánh Đường hoa lệ nhất mở rộng, khiến Michael trông không khác gì một vị thần!
Thiên sứ mười sáu cánh!
Đại diện cho sứ giả mạnh mẽ nhất nhân gian!
Nhưng vị Đại Thiên Sứ Trưởng Michael này trong mắt đoàn đại biểu của mười một tổ chức lớn tại Thánh Đình, lại là một ác ma kinh khủng nhất!
Michael đưa tay ra, thoáng chốc tất cả mọi người trong đoàn đại biểu đột nhiên bị hất văng về phía sau, thân thể va mạnh vào tường của Thánh Đình, như những bộ tiêu bản sống bị đóng chặt lên đó...
Nét mặt họ bắt đầu vặn vẹo, thân thể muốn giãy giụa nhưng không thể nhúc nhích nửa phần. Từng tia hồn khí từ mũi, mắt, miệng, tai của họ nhẹ nhàng bay ra, những hồn khí này bay về phía Michael, bay vào lòng bàn tay của vị Đại Thiên Sứ mười sáu cánh thánh khí lẫm liệt!
"Oành! ! ! !"
Đại Thiên Sứ Trưởng Michael nắm chặt tay, mạnh mẽ bóp nát khối hồn khí đã biến thành hình cầu. Nhất thời, một luồng năng lượng khổng lồ bao phủ toàn bộ Thánh Đình, tất cả mọi người đều bị thổi bay vào các góc, cảnh tượng hỗn loạn, mảnh vỡ văng đầy đất.
Triệu Mãn Duyên nhanh chóng lao thẳng về phía lão sư Blanche, Heidy và Tổ Hoàn Nghiêu, trên tay hắn là ba tầng thiên sắc màu xanh, đan vào nhau tạo thành một chiếc khiên tròn khổng lồ.
Hắn nâng khiên lên, che chắn hoàn toàn lực công kích của Michael.
Ở một phía khác, Hải Long và các kỵ sĩ Parthenon cũng nhanh chóng di chuyển để bảo vệ thần nữ của mình.
Sóng hồn khí tựa như cơn phẫn nộ trong lòng Michael, tàn nhẫn quất vào tất cả mọi người trong Thánh Đình. Có thể thấy rất nhiều Thần quan áo mũ chỉnh tề, nhân viên chấp pháp đều bị đánh cho thương tích khắp người.
Trong Thánh Đình rõ ràng có nhiều ma pháp sư cường đại như vậy, tu vi của mỗi vị Thần quan đều đạt đến cực hạn, kể cả người của đoàn đại biểu cũng đều là những nhân vật hàng đầu, nhưng trước mặt Michael, tất cả đều giống như những phàm nhân thấp kém, không có một chút cơ hội phản kháng!
Michael không ra tay tàn sát.
Hắn chỉ là phẫn nộ.
Phẫn nộ vì mười một tổ chức lớn này dám to gan tuyên chiến với Thánh Thành!
Hắn rút đi linh hồn ma pháp của tất cả thành viên trong đoàn đại biểu, biến bọn họ thành những phế nhân, nhưng hắn không cướp đi tính mạng của họ, chỉ để họ thống khổ rên rỉ trên tường.
Thánh Đình, khắp nơi bừa bộn, mọi người trốn ở các góc, sợ hãi không ngớt nhìn thiên sứ mười sáu cánh Michael.
Mục tiêu chủ yếu của Michael vẫn là người của đoàn đại biểu mười tổ chức lớn, những người khác chỉ bị ảnh hưởng đôi chút.
“Tên rác rưởi này!”
Triệu Mãn Duyên bước ra từ đống bụi bặm, hắn nhìn hành vi của Michael, càng thêm khinh bỉ phẩm chất cặn bã của hắn.
"Vậy là ngươi cũng định trở thành ác ma sao? Chỉ vì toàn thế giới bất mãn với Thánh Thành các ngươi, các ngươi cuối cùng cũng muốn xé bỏ lớp mặt nạ giả dối. Chỉ vì Mạc Phàm đã vạch trần bộ mặt này mà ngươi nhất định muốn đẩy hắn xuống địa ngục hay sao?" Triệu Mãn Duyên nhìn chằm chằm Michael.
“Ngươi cho rằng mười một tổ chức ném đá trắng là vì Mạc Phàm sao? Ta có thể giải thích cho ngươi, việc ngươi có mặt ở đây hôm nay cũng chỉ là con cờ trong tay chúng. Ngũ Châu Ma Pháp Hiệp Hội, Parthenon Thần Miếu, chẳng phải đều đang chờ một ngày chúng ta sụp đổ để leo lên kế vị sao?
Chung quy, thế giới này sinh ra ma quỷ là để mời gọi hỗn độn, hỗn độn sinh ra sẽ mời gọi phân tranh, và cuộc phân tranh này chỉ mới bắt đầu.
Thế giới hỗn mang, các vị diện vô pháp, chỉ có chúng ta đại diện tạo ra quy tắc để giữ gìn trật tự này, nhân loại mới được bảo toàn.” Michael nói với Triệu Mãn Duyên.
Triệu Mãn Duyên lấy tay vỗ vỗ, phủi đi lớp bụi bẩn từ đống đổ nát bám trên người.
“Được thôi, ngươi đi xuống, ta nắm quy tắc, thế giới này sẽ do ta chấp chưởng, nhà nhà đều được ấm no hạnh phúc, trật tự thế giới cũng sẽ không vì thế mà sụp đổ. Ngươi cứ luôn miệng nói ma quỷ này nọ, nhưng trong mắt ta, ngươi, Michael, chính là một gã ác ma đội lốt thiên sứ. Còn huynh đệ của ta đang đau đớn chịu hành hình kia, rõ ràng lại giống một thiên sứ dùng sức mạnh của ác ma để duy trì trật tự thiên hạ hơn.” Triệu Mãn Duyên càng lúc càng mất kiên nhẫn với loại người như Michael.
Khóe miệng Michael khẽ nhếch lên một chút.
Lúc này, sắc mặt Mạc Phàm vô cùng tồi tệ.
Nửa người hắn đã ngâm trong ao luyện ngục hắc ám. Một mắt nhìn thấy huyết sắc tuôn ra, mắt còn lại thì thấy địa ngục tối tăm đáng sợ, còn có vô số ác hồn do chính tay hắn đưa vào luyện ngục đang nhe nanh giơ vuốt về phía mình, phảng phất như vô cùng chờ mong hắn đại giá quang lâm...
Đề xuất Voz: Quê ngoại