Chương 63: Viêm Đế Mạc Phàm
...
...
Tổng đàn Thiên Sứ Thánh Thành...
Asha Corea đã đến bên cạnh Diệp Tâm Hạ và quân đoàn Parthenon, dĩ nhiên Trương Tiểu Hầu và Hình Thiên Sứ Farl cũng đang đứng ở tiền sảnh.
Đại quân mênh mông vây chặt cửa Tây của Quang Minh Chánh Điện. Thần Nữ bước lên mấy bước, vẫn tỏa ra hào quang thần thánh tôn quý, trấn áp tất cả mọi người xung quanh.
“Uriel, chuyện ta đã nói sẽ không nhắc lại, các ngươi tin hay không thì tùy. Lực lượng Thánh Thành dẫu có thể tận diệt chúng ta, nhưng ta cam đoan các ngươi cũng sẽ vĩnh viễn không thể gượng dậy nổi một lần nào nữa… Ta đứng đây, không muốn lãng phí thêm thời gian. Hoặc là tin tưởng, hoặc là dùng huyết dịch gột rửa thế gian này rồi cùng nhau đồng quy vu tận.” Diệp Tâm Hạ không một chút chần chừ, đanh thép buông lời uy hiếp sau cùng với những kẻ còn lại của Thánh Thành.
Thần Nữ vừa dứt lời, mấy vạn tinh quân Parthenon phía sau đột nhiên khí thế dâng trào, tạo nên một cảnh tượng huy hoàng chấn động, lẫm liệt áp chế cả tòa thành, thực sự khiến người ta chưa đánh đã tan ý chí.
Thập Lục Dực Thiên Sứ Uriel nghe những lời này, cảm thấy bị xúc phạm tột cùng, siết chặt bàn tay nhưng vẻ mặt lại cố nén nhẫn nhịn.
Cơ nghiệp của Thánh Thành…
Đây không phải là chuyện một Đại Thiên Sứ Trưởng có thể quyết định, cho dù là Thập Lục Dực Thiên Sứ trong truyền thuyết, bao gồm cả Michael lẫn Uriel…
Diệp Tâm Hạ tuyệt đối không nói đùa. Nếu chiến tranh thực sự bùng nổ giữa hai thế lực, Thánh Thành chắc chắn sẽ vùi lấp Parthenon xuống đáy vực. Nhưng đó phải là một Thánh Thành nguyên vẹn, một Thánh Thành chưa hề bị tổn hại.
Còn bây giờ thì sao?
Quá nửa quân chủng, từ Thánh Ảnh Thiên Sứ, Thánh Tài Vệ Binh, cho đến Thanh Y Giáo Vụ, lực lượng nào cũng đã tổn thất vô cùng nghiêm trọng. Trong bảy vị Đại Thiên Sứ Trưởng, hai người đã bị Mạc Phàm hạ sát, Gabriel quay đầu đối nghịch, cùng chiến tuyến với Hình Thiên Sứ Farl, Michael chưa rõ sống chết ra sao, trong khi Raguel… theo lời Diệp Tâm Hạ, hắn chính là nỗi khiếp đảm của Thánh Thành, Đọa Lạc Thiên Sứ Lucifer!!!
Đừng nói là nắm chắc phần thắng tuyệt đối trước đại quân Parthenon, cho dù thực sự giao chiến, chín phần mười khả năng đây cũng sẽ là cơ hội hoàn hảo cho những thế lực khác trên thế giới đồng loạt đứng lên lật đổ Thánh Thành.
Ván cược này vốn đã nắm chắc phần thua, không thể lật ngược thế cờ được nữa…
Uriel hiểu rõ, bản thân không có quyền lựa chọn, một sai lầm có thể biến hắn thành tội nhân thiên cổ… mà Thánh Thành sánh vai cùng nhật nguyệt, trải dài theo lịch sử, mãi mãi là thứ vĩnh hằng, không đáng để mạo hiểm như vậy.
Nhân loại nhỏ bé như thế, yếu ớt như thế, càng đại biểu cho Thiên Phụ trên cao lại càng không nên biến mất, không nên sụp đổ.
Không có Thánh Thành, sẽ không có Công Ước Ma Pháp, không có cấm chỉ tà thuật, nền văn minh ma pháp yếu ớt này sẽ bị những chúa tể của các vị diện khác chà đạp không còn một chút tôn nghiêm!
Đứng về phía Thần Miếu để chống lại kẻ địch chân chính, dĩ nhiên là thượng sách lúc này.
Remiel bên cạnh thở dài, vẻ mặt điềm tĩnh ban nãy cũng không còn, dần dần trở nên dị thường. Hắn không thể nào hiểu nổi, càng khó có thể chấp nhận… nhưng chung quy, vẫn không có đường nào để phản kháng.
“Vậy đi thôi… Chúng ta đi cùng ngươi. Chỉ có điều… Diệp Tâm Hạ, nếu ngươi lừa ta, ta hy vọng ngươi sẽ tự ra một cái giá cho mình.” Uriel ánh mắt quyết liệt nói.
Không khí đột nhiên có chút nặng trĩu, Diệp Tâm Hạ nâng tay lên, hất nhẹ về phía đạo quân Thần Miếu, rồi mỉm cười đáp lại.
“Thủ cấp của Thần Nữ!”
“…”
Uriel lặng người một chốc. Hắn không ngờ nàng có thể dễ dàng nói ra như vậy. Dù biết chuyện giữa Thần Nữ và gã Mạc Phàm kia đã không còn gì lạ, nhưng sự quả quyết và liều lĩnh này…
“Thủ cấp của Thánh Nữ!” Asha Corea cũng cất lời.
Cái này…
Chính là lời khẳng định tuyệt đối, đem cả thần vị của Parthenon Thần Miếu ra đặt cược. Cứ cho là Diệp Tâm Hạ mất đi thủ cấp, người duy nhất còn lại kế thừa Thần Miếu một cách chân chính, dĩ nhiên là Asha Corea.
Nàng cũng đem thủ cấp của mình ra đặt cược, càng là một đòn sấm sét vạn cân, không cho Uriel hay Remiel bất kỳ lý do nào để nghi ngờ.
…
"Cảm ơn… không nghĩ rằng chiến dịch lần này có thể có được cơ may nào nếu không có ngươi." Diệp Tâm Hạ nhẹ nhàng mỉm cười, nói nhỏ với Asha Corea.
"Ây, toàn mỹ nữ tuyệt sắc trong thiên hạ đều vây quanh giúp đỡ… Phàm ca đúng là khiến cho đàn ông trong thiên hạ phải ghen tị đến phát hờn." Trương Tiểu Hầu hồn nhiên nói.
"Nha... ngươi đừng hiểu lầm, ta với hắn không có gì cả, chỉ là ta muốn trả nợ ân tình của hắn lúc trước, dù sao cũng là tỷ muội kết nghĩa... có chuyện gì sao?” Asha Corea bối rối nói với Diệp Tâm Hạ khi thấy sắc mặt nàng trở nên đỏ bừng.
Diệp Tâm Hạ ngập ngừng một lúc, rồi nở nụ cười mỗi lúc một tươi hơn, đáp lại:
“Ừm... Tiểu Viêm Cơ đã tiến hóa rồi, con bé trở nên rất mạnh!"
Tâm Hạ có mối liên kết đặc biệt với Tiểu Viêm Cơ, nàng có thể cảm nhận được chính xác trong một phạm vi nhất định. Hiện tại, đây là một tin tức không thể tốt hơn.
Đối với Tâm Hạ, Viêm Cơ tiến hóa mạnh mẽ hơn đồng nghĩa với việc Mạc Phàm sẽ có thêm sự trợ giúp to lớn.
...
...
“Lánh lánh!”
Những giai điệu lanh lảnh ngân vang trên đỉnh đầu Mạc Phàm, đó là một loại âm thanh quen thuộc, vô cùng dễ chịu.
Giữa tầng tầng lớp lớp sắc đỏ, hồng liên thánh diễm rực rỡ như một đóa hoa đỗ quyên trong nắng nhẹ.
Từng dải, từng dải quang viêm tỏa ra, thêu dệt vào nhau, len lỏi đến từng ngóc ngách trong khu vực.
Hàn băng xung quanh lần lượt bốc hơi khiến không gian lại một lần nữa thay đổi, từ khí nóng của dung nham trở thành cái lạnh se sắt của băng giá, và từ băng giá se lạnh đi một vòng tuần hoàn lại quay về lò lửa luyện ngục.
Viêm Cơ Quốc Mẫu cuồn cuộn hồng liên, nàng đẹp lộng lẫy, quý phái giữa đất trời, toàn thân toát ra một khí chất thuần khiết, thần thánh và cao quý không phải phàm trần có thể vấy bẩn, khiến người ta không khỏi thần phục, quỳ bái.
“Thánh Hỏa Hồng Liên…” Triệu Mãn Duyên cũng đã cùng Mạc Phàm vượt đèo lội suối khắp thế giới suốt những năm quen biết, hắn cũng có giao tình thân thiết với Tiểu Viêm Cơ từ khi mới chào đời. Việc nhìn thấy nàng trở nên mạnh mẽ như vậy cũng khiến hắn không khỏi xúc động mãnh liệt.
“Hỏa của Viêm Cơ còn thuần khiết hơn cả Chu Tước, mạnh mẽ hơn bội phần sau khi phá kén tiến hóa, đã vượt qua cực hạn của sinh vật mấy bậc. Ta không ngờ rằng hỏa tinh linh Viêm Cơ cuối cùng trên thế giới này có thể lột xác thành Đế Vương chân chính, lại còn là cấp bậc đỉnh cao nhất, nửa bước tiếp cận cảnh giới tiếp theo. Thiên phú của Mạc Phàm thật sự quá nghịch thiên rồi.” Mục Bạch từ xa cảm nhận và đưa ra nhận xét.
…
Nhìn thấy Mạc Phàm bị xuất huyết khá nhiều, Tiểu Viêm Cơ nổi giận khôn xiết. Nàng thân hình khẽ động, hàng triệu hỏa chi tinh lập tức bao vây lấy vị trí của Lucifer như một hỏa vực tử địa.
Lucifer cũng là một tôn giả chí cao của hỏa hệ trong tất cả các vị diện hắn từng sống, mọi chuyển động của hỏa nguyên tố đều không thoát được tầm mắt của hắn.
Nhưng đáng nói là hàng ngàn hàng triệu hỏa nguyên tố này lại đột nhiên được sinh ra trong khu vực do chính Viêm Cơ tạo thành, Lucifer không thể đoạt lấy dù chỉ một tia nguyên tố.
Điều này khiến hắn có phần chột dạ trước năng lực tự sinh ra một lượng hỏa chi linh dày đặc của Viêm Cơ.
Sau một thoáng lúng túng, Lucifer nhanh chóng bình tĩnh lại. Hắn sở hữu thần kinh phản xạ và tốc độ nhanh đến đỉnh điểm, lại cảm nhận trước được áp lực của hỏa nguyên tố trong khu vực, nên dù không thể tranh đoạt hay khống chế được Viêm Cơ, Lucifer vẫn kịp độn ảnh ra một vị trí rất xa, nơi mà hắn cảm thấy an toàn.
“Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!”
Âm thanh hỏa nguyên tố bùng nổ rung chuyển cả một vùng. Dù Lucifer đã không còn ở gần đó nhưng hắn vẫn cảm thấy như bị dư chấn làm xây xát, một vài vết bỏng đã xuất hiện trên người.
Vẫn không buông tha, hỏa chi linh tiếp tục được Tiểu Viêm Cơ vận tụ lại một lần nữa.
"Đừng ham chiến, mau xuống đây!"
Mạc Phàm nhìn thân ảnh Viêm Cơ lúc này, không khỏi nở một nụ cười mãn nguyện.
“Ngươi đã là Viêm Cơ Quốc Mẫu, tồn tại quyền năng nhất trong các sinh vật hỏa tinh linh."
“Lánh lánh ~”
Tiểu Viêm Cơ ánh mắt hạnh phúc nhìn ba ba của mình, nàng vọt thẳng xuống ôm ríu rít như một đứa trẻ. Mạc Phàm cũng không từ chối, hắn âu yếm vỗ vai Tiểu Viêm Cơ.
“Được, được rồi, chúng ta chưa xong đâu!”.
Hắn từng bước tiến về phía Lucifer, ánh mắt sắc lẹm dần ngả sang màu than đỏ, toàn thân liệt hỏa hừng hực. Một đầu thần điểu viêm ảnh sau lưng chậm rãi xòe ra đôi cánh rực lửa, che kín cả bầu trời.
“Viêm Cơ, phụ thể!”
“Lánh ~~”
Đã rất lâu rồi mới được nghe câu này, Tiểu Viêm Cơ vô cùng hạnh phúc. Nàng thu mình lại, bay tới sau lưng Mạc Phàm rồi dần dần hòa vào cơ thể của hắn.
"Uỳnh uỳnh uỳnh ~~~~~~~~~~~~~~ "
Hồng Liên cuồn cuộn phun trào nhuộm đỏ tầng mây, thiêu đốt không khí, rải đầy mặt đất. Thời khắc hắn lên sàn, trời cao dường như hóa thành một sân khấu hỏa hồng diễm lệ nhất, mà lá phong khắp dãy Anpơ càng là tấm thảm lửa rực rỡ dưới chân.
Thiên hỏa liệt diễm phóng lên trời, hỏa diễm màu đỏ thẫm nhuộm ban trưa thành hoàng hôn. Thần điểu màu đỏ thẫm của Chu Tước như một tấm lụa khổng lồ bao phủ sơn phong, che kín bầu trời, cùng vạn vì sao tranh giành ánh sáng.
Thánh Vũ Chu Tước cùng Thánh Viêm Hồng Liên, hàng ngàn hàng vạn thánh hỏa chi linh chớp giật hòa quyện vào nhau. Sắc đỏ thẫm và hồng nhạt cùng đổ màu vào một bức tranh viêm ảnh, chồng chồng lớp lớp.
Thánh hỏa là loại tồn tại vô thực, nhân gian đương thời chỉ trong một thời gian ngắn xuất hiện ba loại đã đủ khuấy đảo các vị diện, xưa nay chưa từng có. Mà giờ phút này, hai trong số chúng lại đang tầng tầng dung hợp trên cùng một Tà Thần Đế Vương mạnh mẽ, sự khai sinh của một tồn tại vạn nhất vô nhị chắc chắn sẽ ảnh hưởng ít nhiều đến tất cả các vị diện.
...
Kẻ đi ra từ sự dung hợp này...
Hắn nhất định sẽ là truyền thuyết,
Là thần thoại đương đại,
Là hỏa thần chúa tể…..
Liên Vũ Thánh Hỏa, Viêm Đế!!!
…
Viêm Đế Mạc Phàm…..
Đề xuất Voz: Đôi Mắt Bồ Câu