Chương 65: Bạch Tinh Linh Nina

...

Trung tâm chấn động...

Biển và trời nơi trung tâm Đại Tây Dương hoàn mỹ hòa làm một, một luồng Luyện Ngục Hỏa Diễm kinh thế hãi tục xẹt qua, khí lưu đỏ rực cuồn cuộn bốc lên không ngừng, trải dài hàng ngàn cây số, rất lâu sau vẫn chưa tan đi.

Bên dưới là một vùng biển màu tím thẫm, hải vực nơi đây có chút khác biệt, mật độ nước biển dường như thấp hơn những nơi khác. Dung nham cuồn cuộn sôi trào ngay trên mặt đại dương, phần lớn khu vực là một màu than đen nung đỏ chói mắt của liệt hỏa, xen lẫn những tàn ảnh mờ nhạt của vật chất tối còn sót lại.

Trong đại dương, huyết dịch toàn là tinh mang màu đỏ, lềnh bềnh từng mỏm đá tựa núi non, khói nham nghi ngút. Nhìn gần hơn một chút, có thể thấy vô số nham thạch vỡ nát như bọt biển, đó chính là những hòn đảo liền kề đã bị nghiền thành tro bụi.

Cảnh tượng này thực sự là một vết tích kinh hoàng, một nỗi ám ảnh vĩnh viễn cho bất cứ ai trông thấy. Nơi đây không có sự sống… tuyệt không một tia sinh khí, dù chỉ là nửa điểm cũng không!!!

Tuy chỉ bị ảnh hưởng bởi dư chấn, hàng rào phòng thủ của nhóm Triệu Mãn Duyên đã hoàn toàn tan vỡ. Nếu không phải Mạc Phàm kịp thời vận một tầng trường lực bao bọc lấy họ, tình huống chắc chắn đã vượt ngoài tầm kiểm soát.

Một nam tử tóc bạc, hai bên cổ chi chít ma văn màu đen, đang từ trên trời rơi thẳng xuống biển dung nham. Thân thể hắn không dính một tia hỏa diễm, cũng không cảm nhận được chút nhiệt độ nào, vận tốc rơi cũng chẳng có dấu hiệu chậm lại.

Là tự do rơi xuống…

“Xoẹt!”

Ảnh Duệ Trưởng Giả đột nhiên xuất hiện, nhanh chóng đỡ lấy hắn và tạo ra một bệ đỡ không gian ngay trên mặt sóng dung nham.

Ảnh Duệ Trưởng Giả thấy Mạc Phàm vẫn còn sống, nhưng sắc mặt vô cùng khó coi, trên bụng là một vết đâm khổng lồ do Hắc Thiên Họa Kích xuyên qua. Viêm Cơ tuy không bị thương tổn thể xác, nhưng vì dung hợp linh hồn cùng Mạc Phàm, nàng cũng chịu phản phệ không nhỏ, nội thương nặng nề, đã rơi vào trạng thái hôn mê.

“Ngươi bị thương rất nặng,” Ảnh Duệ Trưởng Giả nói.

“Nguyên tố Hỏa ở đây không thể giúp ngươi Niết Bàn trọng sinh, ta sẽ đưa ngươi đến nơi có Hỏa Chi Tinh thuần khiết. Nếu gặp lại hắn trong tình trạng này, ngươi chết chắc,” Ảnh Duệ Trưởng Giả mỉa mai.

“Vật chất tối...” Toàn thân Mạc Phàm đau nhức, hắn vẫn cố gắng gượng ép mở lời.

“Viêm Cơ lúc này đã có thể tự tạo ra Hỏa Viêm tinh khiết, đáng lẽ có thể trị thương cho ta, nhưng vật chất tối kia thực sự quá dị thường. Hỏa Sinh vừa chạm vào đã bị nó nuốt chửng, chỉ có thể tái tạo lớp bên ngoài để ngăn nó ăn mòn sâu hơn. Nhưng cũng may, thương thế của tên kia tuyệt đối không nhẹ hơn ta, cả hai Bạch Tinh Linh của hắn cũng vậy.”

Ảnh hắc long thần mà Lucifer hóa thành lúc nãy đã xuyên thủng gần như muôn trùng tầng sáng của Thánh Hỏa Tịnh Thế, chỉ thiếu một chút nữa là vượt qua hoàn toàn, nhưng hắn đã kiệt sức, thân thể cháy khét, chỉ có thể dồn toàn lực cuối cùng làm bệ phóng cho Hắc Thiên Họa Kích lao đến Mạc Phàm.

Trước mũi kích nhanh đến cực hạn của Hắc Thiên Họa Kích, Mạc Phàm hoàn toàn bất ngờ, không kịp dùng bất cứ thủ đoạn nào để phòng thủ hay né tránh, ngoài việc vội vàng niệm ra một bức tường tinh thần lực. Nhưng như thế vốn không đủ để ngăn cản sức xuyên phá quá đỗi kinh khủng của Hắc Thiên.

Thậm chí Mạc Phàm đã cố dùng hắc ám vật chất để triệt tiêu vật chất tối nhưng cũng không hiệu quả. Vật chất tối dễ dàng nuốt chửng toàn bộ hắc ám vật chất được sinh ra, nó rõ ràng là loại vật chất chí âm chí tà tồn tại trên thế giới, là bóng đêm thống trị đa vị diện.

...

Trên biển dung nham, Lucifer trôi dạt vào một tảng đá nóng bỏng. Thân thể hắn bốc lên hỏa diễm, cháy đến đen kịt, từng thớ thịt thối rữa, tử khí nồng nặc. Hắn gắng gượng bám lấy một góc nham thạch, bò ra khỏi ao dung nham rồi nằm vật xuống tảng đá.

Đôi cánh của hắn đã hoàn toàn bị thiêu rụi cùng với nửa thân dưới, Lucifer lúc này chẳng khác gì một kẻ tàn phế thảm hại. Chỉ nhờ vào thể chất phi phàm, hắn mới miễn cưỡng hô hấp được…

Đôi mắt Lucifer loay hoay tìm kiếm hai Bạch Tinh Linh để được cứu chữa, hắn suy yếu đến độ không thể phát ra tiếng.

Hắn cố gắng gọi ra một loại ma khí đặc biệt trong người, nó có thể tạm thời che giấu khí tức và hình ảnh của bản thân trong thời gian ngắn. Loại ma khí này vốn không thể qua được đôi mắt và tinh thần lực vượt trội của Mạc Phàm, nhưng Mạc Phàm lúc này cũng chẳng còn sức để vận dụng tinh thần lực nữa.

“Thánh Hỏa Tịnh Thế… Chân Nguyên Hỏa Cực sao?... Đúng là ta đã quá xem thường hắn…” Lucifer thầm nghĩ.

Bạch Tinh Linh Nina và Mei ban nãy cũng bị Hỗn Độn Chi Biến của Mạc Phàm cuốn vào vùng Chân Nguyên giáng xuống. Tuy vị trí của họ chịu ảnh hưởng ít hơn Lucifer rất nhiều, nhưng vẫn đủ để khiến những sinh vật mạnh mẽ như các nàng rơi vào cảnh thập tử nhất sinh.

Cả hai đã dốc hết năng lực sinh mệnh để liên tục chữa trị cho bản thân. Dù gượng ép thoát ra được, nhưng lúc này họ cũng hoàn toàn là phế vật, ma năng cạn kiệt.

Mei từ sâu dưới đáy đại dương trồi lên trước, thân thể bị bỏng nặng, huyết dịch màu trắng tuôn ra, ngay cả mái tóc màu hạt dẻ cũng bị cháy xém một phần. Nàng khổ sở tìm kiếm một điểm tựa để thoát khỏi đầm dung nham này.

Ít lâu sau, Nina cũng trồi lên. Nàng còn thảm hại hơn Mei rất nhiều. Vốn là tỷ tỷ, nàng luôn yêu thương em gái mình hơn bất cứ ai. Vừa nãy, nàng vừa liên tục hồi phục cho bản thân, vừa đồng thời tạo ra không ít Thiên Linh để hộ thể cho muội muội.

Cơ thể Nina thối rữa nghiêm trọng, thậm chí khuôn mặt cũng bị biến dạng trông vô cùng khó coi!

Trùng hợp thay, vị trí nàng trồi lên lại chính là tảng đá nơi Lucifer đang ẩn náu.

Ngay khi bắt gặp ánh mắt của nhau, Lucifer dùng tâm niệm giao tiếp với Nina, cả hắn và nàng đều không thể mở miệng.

“Nina, mau, chữa trị cho ta!”

“Ngài… sao lại ra nông nỗi này… Ta xin lỗi, nhưng năng lượng của ta đã hoàn toàn cạn kiệt, cần thời gian để phục hồi!”

Câu trả lời của Nina khiến nội tâm Lucifer dậy sóng. Thời gian của bảo vật ẩn thân mà hắn đang sử dụng sắp hết, nếu bị phát hiện lúc này, đó chắc chắn sẽ là dấu chấm hết thực sự.

“Đưa tay cho ta, ta có thể giúp ngươi hồi phục một chút ma năng.” Đôi mắt đen sâu thẳm của Lucifer nhìn chằm chằm vào thân thể Nina.

Trong lòng Bạch Tinh Linh Nina dấy lên một tia hồ nghi. Nàng theo Lucifer cũng đã khá lâu, nhưng cái loại năng lực hồi phục ma năng này… nàng chưa từng nghe qua.

Chỉ là, sai cũng được…

Nina không trả lời, nàng bất đắc dĩ cố rướn người về phía trước. Có thể dễ dàng thấy được vẻ mặt đau đớn tột cùng của nàng, nhưng nàng vẫn cắn chặt môi chịu đựng, đau đến ứa nước mắt nhưng vẫn cố vươn tay chạm đến Lucifer.

“Pặc!”

Lucifer bắt được tay Nina.

Hắn đột nhiên cúi gằm mặt xuống, không nhìn vào mắt nàng. Trên tay hắn, một luồng vật chất màu đen ngùn ngụt tỏa ra, len lỏi tiến vào cơ thể Nina.

“Nina, hãy nhớ lấy, kẻ thù của ngươi chính là Mạc Phàm, chính là Thánh Thành. Ta sẽ bắt hắn trả giá gấp ngàn lần cho những chuyện này...” Đột nhiên Lucifer nói ra những lời này.

Nghe câu nói đó, Nina cảm thấy có điều không ổn. Nàng định rút tay lại nhưng không thể, luồng lực lượng đen kịt kia, vốn dĩ đã được Lucifer nắm rất chặt, chặt đến mức khiến bàn tay Nina tê cứng.

Trong một thoáng suy nghĩ, nàng nhận ra đó chính là lực lượng nguyền rủa của Lucifer, đang đánh cắp sức mạnh linh hồn của nàng để giúp hắn hồi phục… thậm chí còn chiếm đoạt cả năng lực của nàng!

“Tại sao…!?” Nina hốt hoảng cố gắng giao tiếp qua tâm niệm với Lucifer.

“Ngài… Tại sao lại làm vậy?”

“…”

Cơ thể Lucifer bắt đầu từ từ tái tạo, hắn đã có thể tự đứng dậy, trong khi sinh mệnh của Nina đang dần khô héo. Hắn lúc này mới thở dài một hơi, nhưng lại kiên định nhìn thẳng vào sâu trong đồng tử của nữ nhân Bạch Tinh Linh của mình.

“Sứ mệnh…” Lucifer lạnh lùng nói.

“Ngài không thể làm vậy, ta là khế ước của ngài, cấp bậc của ta sẽ khiến ngài chịu phản phệ linh hồn mạnh hơn rất nhiều, còn có xác suất tử vong không nhỏ…” Nina hoảng hốt.

“Ta là Pháp Thần, là kẻ sáng tạo ra nguyền rủa, một ràng buộc ma pháp nhỏ nhoi sao có thể làm hại đến linh hồn của ta?” Lucifer nói.

“Ra vậy, ta hiểu rồi…”

Nina tuyệt vọng nhìn Lucifer, gương mặt nàng từ ngạc nhiên đến thống khổ, sau cùng là trống rỗng, chỉ còn lại vài giọt lệ vương trên khóe mắt. Nàng quyết định từ bỏ…

Bạch Tinh Linh Nina đã hoàn toàn khô héo, thân thể nàng tan vỡ thành từng điểm, hóa thành vô số hạt bụi trắng lấp lánh, bay về phía biển cả xa xăm.

Gương mặt Lucifer lúc này vẫn lạnh lùng và vô cảm, chỉ có ánh mắt hắn vẫn đăm đăm nhìn về phía đại dương xanh thẳm.

Trong đầu hắn, đột nhiên tái hiện lại những hình ảnh thuở ban đầu...

…“Ta và Mei đã suy nghĩ kỹ, ngài hãy lập khế ước với chúng ta!”

…“Nina, một khi ký kết khế ước, các ngươi sẽ trở thành nô lệ, sẽ không còn tự do.”

…“Đây là tự do của chúng tôi. Ngài đối với chúng tôi giống như một gia đình, chúng tôi sẽ mãi mãi đi theo ngài, bất luận thế nào đi nữa.”

…“Hãy giữ lấy đóa Mạn Đà La này. Tuy nó vốn chóng tàn, nhưng ta đã cho nó một sinh mệnh trường tồn. Ta biết ngài rất thích loài hoa này, phải không!”

…“Được, từ bây giờ chúng ta là người nhà, hai ngươi có thể xem ta như huynh trưởng. Giúp ta hoàn thành sứ mệnh, đến lúc đó hai ngươi sẽ có một cuộc sống tốt đẹp hơn.”

...

Lucifer đứng thẳng người, siết chặt nắm tay...

“Có lẽ ngươi đã sớm biết... số mệnh khi đi theo ta... chính là có ngày hôm nay phải không... Nina!?”

Lucifer luôn coi trọng thuộc hạ của mình, xem hai tỷ muội Nina và Mei như người thân. Cùng với Hắc Thiên Họa Kích, hắn vẫn luôn một mực bảo vệ cái "gia đình" duy nhất này.

Hắn cũng đã nghĩ đến việc xóa bỏ khế ước để trả lại tự do cho họ, chỉ là vẫn còn một việc hắn chưa hoàn thành...

Lucifer khuỵu một gối xuống, trên tay biến ra một đóa hoa trắng diễm lệ. Đây là loài hoa năm xưa đã mọc khắp nơi trong đài hoa Thánh Thành, nhưng sau trận chiến lịch sử đó, chúng cũng bị tuyệt diệt. Đóa duy nhất còn sót lại, dĩ nhiên là của Nina.

Đóa hoa kia được hắn thả xuống vị trí mà Nina vừa tan biến, để cho dòng nước cuốn đi, mặc cho ký ức này vĩnh viễn để lại một khoảng trống không thể lấp đầy...

Đề xuất Tiên Hiệp: Đạo Giới Thiên Hạ (Dịch)
BÌNH LUẬN