...
Vừa dứt lời, bầu trời Hư Vô Đảo bỗng rực sáng, khắp nơi chi chít những vết nứt không gian, lôi điện trắng xóa rạch nát không gian trong phạm vi hàng trăm dặm. Bạch Phượng Hoàng vốn bất động vì không ai chưởng khống, đã hóa trở lại thành chiếc kén Hỗn Độn Loa, giờ đây lại một lần nữa theo ý niệm của Mạc Phàm mà niết bàn tái sinh.
Thải Phượng nâng mây, Bạch Hoàng kinh diễm. Bạch Thiểm Phượng Hoàng vỗ cánh một tiếng, thân hình phiêu dật lướt qua vòm trời hoàng hôn, tựa như dùng ngân quang thánh khiết gột rửa cả thế giới tĩnh mịch tối tăm.
Từng luồng sấm sét chói lòa oanh minh khắp chốn, Bách Sắc Vạn Vong Ưng đứng gần nhất cảm nhận toàn thân đau nhói khôn tả, trải qua một cơn chấn động kịch liệt chưa từng có.
Nó thấy thần hoàng niết bàn, thánh vương chi điểu trùng sinh, nội tâm chấn động tột độ.
Bách Sắc Vạn Vong Ưng vốn đã trọng thương, một quyền kia của Mạc Phàm mang theo sát khí kinh hoàng, gần như đoạt đi một nửa sinh mệnh lực của nó; đồng thời khiến nó suy yếu hơn Bạch Thiểm Phượng Hoàng rất nhiều.
Vì vậy, nó không lãng phí thời gian suy nghĩ, quyết đoán điên cuồng vỗ cả bốn cánh tháo chạy, trong nháy mắt đã biến mất khỏi bình nguyên trăm dặm, không muốn đối đầu với thế lực bất ngờ trỗi dậy này.
Nhưng dù tốc độ bỏ chạy nhanh đến thế cũng không kịp, phàm là hung vật lọt vào tầm mắt của thánh vương Bạch Phượng Hoàng, căn bản không có đường thoát.
“Xoẹt xoẹt xoẹt ~~~~~”
Hư Không Bạch Thiểm của Bạch Phượng Hoàng tà dị khôn lường, bỏ qua mọi khoảng cách vật lý. Chỉ trong một cái chớp mắt, luồng sức mạnh hủy diệt đã thuấn di đến giữa mảng lưng khổng lồ của Bách Sắc Vạn Vong Ưng; một tia điện trắng xuyên không, đục thủng một lỗ nhỏ trên người Ưng Đế.
“Chiếp ~”
Ban đầu chỉ là một điểm bị lôi điện xé toạc với đường kính chừng 50 thước, nhưng chỉ vài giây sau, bạch lôi đã kích hoạt hiệu ứng lan truyền. Sức mạnh bạch thiểm oanh tạc lan rộng một cách kinh hoàng, chỉ trong tức khắc, một vùng cơ thể bán kính hơn 300 thước của Bách Sắc Vạn Vong Ưng đã tràn ngập khí tức hỗn độn của lôi điện. Những tia sét trắng chi chít liên tục tàn phá, trông như hàng ngàn vạn con Bạch Giao đang giương nanh múa vuốt, càn quét tứ phía trên thân thể Bách Sắc Vạn Vong Ưng.
“Chiếp chiếp chiếp ~~~~~~”
Bách Sắc Vạn Vong Ưng kêu lên những tiếng rên rỉ bi thống, cơ thể bị Hư Không Bạch Thiểm dày vò đến tan nát, vô số vong linh điểu trên thân nó không ngừng nổ tung, vỡ vụn. Tuy đòn tấn công này chưa đủ để gây nguy hiểm tính mạng hay trọng thương nghiêm trọng đối với cấp bậc Đại Đế, nhưng cảm giác bị những tia điện âm ỉ ăn mòn cơ thể thực sự vô cùng khó chịu, giống như đột nhiên mắc phải một loại ung thư phóng xạ quái ác.
Bách Sắc Vạn Vong Ưng không còn cách nào khác, đành phải tự đoạn đi một phần cơ thể gần cánh thứ ba để ngăn Hư Không Bạch Thiểm tiếp tục lan rộng.
Đương nhiên, ngay sau đó, Bách Sắc Vạn Vong Ưng không chút do dự mà vỗ cánh rời khỏi chiến trường, tìm đến một quốc gia vong linh gần nhất để hấp thụ vong linh điểu, hòng tái tạo lại phần cơ thể đã mất.
“Ta cho ngươi đi rồi sao?” Mạc Phàm thấy Phượng Vĩ Uyên Ưng đã rời khỏi chiến trường, liền tập trung truy sát Bách Sắc Vạn Vong Ưng.
“Hắc động!”
Mạc Phàm hiện tại có thể được xem là pháp sư tiệm cận cảnh giới Bán Toàn Chức Pháp Thần trong toàn bộ nền văn minh nhân loại, trình độ tạo nghệ đã đạt đến mức tinh thâm cực hạn.
Hắn khẽ lật cổ tay, đồ án hỗn độn trong lòng bàn tay phút chốc thành hình, hiện ra một quả cầu hỗn độn kỳ dị, rồi trực tiếp ném về phía trước.
Hỗn độn dung hợp với không gian, biến thành một vòng xoáy hắc động đầy lực hút, không ngừng dẫn dắt các thứ nguyên dung hợp vào nhau, ngày càng phình to, đường kính đã đạt đến khoảng ba ngàn thước. Vòng xoáy mãnh liệt mà táo bạo, với tình trạng trọng thương hiện tại, Bách Sắc Vạn Vong Ưng gần như không thể chống lại lực hút kinh hoàng của hỗn độn.
Nó gắng sức vỗ ba cánh còn lại, nhưng cảm giác nặng nề liên tục kéo nó xuống. Dù sở hữu đôi cánh siêu cấp cường đại, cộng thêm thân thể khổng lồ vô song, kích thước có thể sánh ngang với một quốc gia ở châu Âu, Bách Sắc Vạn Vong Ưng vẫn như đang giậm chân tại chỗ. Nó chỉ có thể xòe ba chiếc cánh khổng lồ ra mà quạt một cách vô vọng, chẳng những không thoát được mà còn có xu hướng bị hút ngược vào vòng xoáy.
Mạc Phàm cười gằn, liếc mắt nhìn sang chiến trường bên kia để xem xét động thái.
Phượng Vĩ Uyên Ưng vậy mà không tranh thủ cơ hội cùng Kim Sắc Bích Điểu dồn ép Hắc Long, ngược lại lại khó hiểu từ bỏ chiến trường, một lần nữa trở lại tư thế khinh thường vạn vật. Nó dĩ nhiên vung cánh bay vút lên bầu trời, dùng đôi mắt cao ngạo của loài ưng chúa nhìn chằm chằm vào Mạc Phàm.
“Tính nết của tên yêu quái này thật khiến người ta không tài nào hiểu nổi.” Mạc Phàm thầm thừa nhận.
Trận chiến chém giết kịch liệt, sát ý ngút trời như thế, ngay cả lúc nãy hắn năm lần bảy lượt thử thương lượng, gã này vẫn một mực khư khư hiếu chiến, chẳng thèm đếm xỉa. Cớ sao bây giờ, khi thắng bại chưa phân, nó lại tự động rút lui, lại trở về dáng vẻ thần điểu vô thượng, đứng trên vạn vật, coi thường thế sự.
Một khắc trước khi Mạc Phàm đến, chiến trường Hư Vô Đảo là cảnh tam ưng đối đầu với mấy quốc gia vong linh, khắp nơi là giao tranh, luân chiến, săn giết, một khung cảnh nhiệt huyết máu chảy thành sông của Minh Giới.
Một khắc sau khi Mạc Phàm đến, cuối cùng chỉ còn lại năm sinh vật: hồn cách của chính hắn, Bạch Phượng Hoàng, Minh Nhạn, Bách Sắc Vạn Vong Ưng và Kim Sắc Bích Điểu.
Quả thực, huyết mạch của Minh Nhạn mạnh mẽ vô cùng, e rằng nó không chỉ đơn giản là hạ vị Quân Chủ. Ngay cả chiêu đơn sát mạnh nhất của Mạc Phàm cũng không thể gây ra tổn thương quá lớn cho nó. Nếu thực sự sa lầy vào trận chiến này, Mạc Phàm chắc chắn sẽ chậm trễ công việc, chưa kể Vĩnh Yên Vương sau đó còn có thể xuất hiện.
Hắn nhìn quanh chiến trường.
Ở phía đông đại lục, Hắc Long dù thực lực chưa hoàn toàn khôi phục vẫn đang căm hận đối đầu với Kim Bích Điểu Vương đã suy yếu. Còn ở phía tây bán đảo bị Hồng Ma Hữu Kiếm chém đôi, Bạch Thiểm Phượng Hoàng không ngừng giăng lôi điện bủa vây Bách Sắc Vạn Vong Ưng đang suy yếu.
Trong lúc Mạc Phàm còn đang do dự suy đoán, Phượng Vĩ Uyên Ưng cũng đang chăm chú quan sát mọi động tĩnh của hắn, căn bản không coi những sinh vật khác là trở ngại.
“Dừng tay được chưa? Ta hoàn toàn không có ác ý, ta đến đây để tìm thi thể của đại ma đầu Vĩnh Yên Vương. Ngươi và ta tiếp tục chém giết cũng chẳng mang lại lợi ích gì.” Mạc Phàm cuối cùng cũng chân thành nói.
“Chiếp Chiếp ~~~~~~~” Phượng Vĩ Uyên Ưng phóng ra tinh thần lực. Dù không thể nói ngôn ngữ của loài người, nhưng nó có thể dùng tinh thần lực để mô phỏng và truyền đạt ý nghĩ, đủ để diễn đạt điều muốn nói.
Mạc Phàm nghe hiểu rất rõ.
Nghe xong, hắn trầm mặc, sắc mặt cũng đen như đít nồi.
“Yêu quái, ngươi coi ta là đồ đần sao? Vô duyên vô cớ yêu cầu ta cởi dải lụa bạc trên mắt? ...Sao không bảo ta cắn lưỡi tự vẫn luôn cho rồi?”
...