. . . . .
. . . . .
. . . . .
Hoàng hôn buông xuống, một trấn nhỏ tĩnh mịch sâu trong mê giới dần dần được ánh hồng chiều tà bao phủ, nhuốm lên một sắc thái ửng hồng dịu dàng hiếm thấy của chốn thôn dã. Nơi đây bình yên đến lạ, những phòng ốc nhà sàn giản dị, đường phố thơm phức mùi hoa tiểu quỳnh, trên gác chuông có khe nước nhỏ giọt róc rách; tất cả hòa quyện thành một tổng thể mộc mạc mà sâu lắng, mang lại cho người ta cảm giác vô cùng thoải mái, dễ chịu.
Trong sử ký cổ đại, trấn nhỏ này gọi là Đồng Dịch Thực, vốn thuộc về một không gian độc lập đã tồn tại từ thuở xa xưa, không ai biết chính xác nó được hình thành từ khi nào, cũng chẳng ai khảo cứu được vị thần minh nào đã sáng tạo ra nó. Chỉ có rất ít học giả chuyên nghiên cứu về thứ nguyên từng may mắn đặt chân tới đây, ghi chép lại trong bút ký, đặt cho tiểu trấn một cái tên xứng với ý nghĩa rõ ràng nhất của nó: Bất Hủ Chi Đồng.
Phía trên đỉnh đầu tiểu trấn, quả nhiên có một con mắt khổng lồ đang lim dim như say ngủ, ném cái nhìn yếu ớt xuống hai thân ảnh đang thong dong dạo bước giữa quảng trường.
Bất Hủ Chi Đồng đã bị mê hồn phấn khuếch tán trong không khí làm cho trúng độc, ngay cả thần nhãn cũng trở nên yếu ớt vô cùng, không còn chút năng lực chống cự nào.
Trung tâm quảng trường có một tòa bia đá gãy nát và một pho tượng hiu quạnh bị đánh thành phế tích. Kẻ gây ra những chuyện không nể mặt mũi này là một nam tử thân hình mảnh khảnh, một tay nắm Hắc Thương, tay còn lại mở ra đồ án ma pháp màu đen, khuôn mặt lạnh như băng giá.
“Haiz, trấn đẹp thế này mà nỡ lòng nào phá nát. Tiểu Lucy, mắt của ngươi đúng là chỉ để trưng cho đẹp, có cũng như không.” Một vị nam tử khác tay cầm cành hoa anh đào, phe phẩy trêu đùa đám Thẫm Điệp.
Đám Thẫm Điệp này chính là hung thủ gieo rắc phấn độc khắp tiểu trấn. Chúng rắc mê hồn phấn xuống nước dinh dưỡng, rắc vào giàn hoa tiểu quỳnh trong quảng trường, để mỗi đóa tiểu quỳnh khi quang hợp vào mỗi bình minh lại càng điên cuồng thải ra độc tố. Ngày qua ngày, sự ăn mòn kinh khủng dần dần phát sinh. Thoáng cái đã năm ngày trôi qua, lượng độc tố này đã đủ để phân hủy lớp màng bảo vệ của Bất Hủ Chi Đồng treo trên bầu trời tiểu trấn.
Năm ngày sau, hai người bọn hắn âm thầm xuất hiện tại tiểu trấn này để thu hoạch thành quả.
Vị nam tử mặt lạnh dường như bỏ ngoài tai lời nói của gã nhàn rỗi kia, tự mình tiếp tục ngâm xướng chú ngữ ma pháp.
Nguyền rủa ma pháp của hắn vô cùng tà ác, hoa lệ nhắm thẳng vào Bất Hủ Chi Đồng trên đỉnh đầu. Chỉ thấy trên bầu trời tiểu trấn hiện ra một bàn tay Lệ Quỷ đang siết lại, rõ ràng nó muốn dùng quyền uy khủng bố của mình để đè ép con mắt linh hồn đã bị tổn thương, dùng vũ lực thô bạo để ép buộc hồn nhãn kia phải thần phục.
Sau một lúc lâu kháng cự, cuối cùng vì nhiều nguyên do khách quan lẫn chủ quan, Bất Hủ Chi Đồng hoàn toàn nhắm lại, triệt để không còn để lộ ra một chút khí tức nào.
“Thu phục thành công rồi à?” Gã đàn ông buồn chán cười cười, đi tới tiện chân đá vào đầu pho tượng một cái.
Lúc ban đầu, pho tượng còn không ngừng tự khôi phục, trở về vị trí cũ; nhưng bây giờ khi hắn giẫm đạp, pho tượng vẫn giữ nguyên trạng thái đổ nát, không hề có động thái tự hàn gắn để trở về vị trí ban đầu.
“Cảm ơn ngươi.” Nam tử lạnh lùng quay đầu lại, khuôn mặt có chút uể oải nhìn chằm chằm vào người bên cạnh, rất thành thật nói.
Lời cảm ơn này không hề chóng vánh, không phải nói cho có lệ, mà mang theo ngữ khí rất bi thương, trong sự bi thương ấy lại ẩn chứa tình tri kỷ sâu đậm, giống như vĩnh viễn cũng không cách nào đền đáp được cho đối phương.
Tất cả mọi thứ, khắc cốt ghi tâm.
Vị nam tử cầm cành đào vốn đang nửa đùa nửa thật, lúc này ánh mắt liền lộ ra mấy phần xấu hổ, cảm thấy không khí có gì đó không đúng lắm.
“Ha ha, giữa ta với ngươi thì có gì mà phải cảm ơn. Đứng đầu Lục Đại Thần Nhãn, ngươi lấy được nó cũng xem như ta lấy được, cần gì cảm ơn.” Gã đàn ông nhàn rỗi tự giễu, tiện tay vẫy cành đào trước mặt nam tử lạnh lùng, ra vẻ chẳng hề để tâm.
Bất Hủ Chi Nhãn có lực lượng bản nguyên vô cùng mạnh mẽ, mạnh đến mức không sinh vật nào đủ tư cách uy hiếp để thu phục nó. Đứng đầu trong Lục Đại Thần Nhãn, hiển nhiên không phải nói chơi. Nó là con mắt bất khuất nhất, cường đại nhất thế giới, vĩnh hằng bất diệt, không bao giờ nhận chủ.
Mặt khác, cũng chính vì sự tồn tại của thần nhãn siêu cấp này mà toàn bộ không gian Đồng Dịch Thực mới càng trở nên thần bí huyền ảo, tựa như một tòa di tích bất hủ còn sót lại từ thời hồng hoang truyền thuyết. Dù tuế nguyệt có bào mòn bao nhiêu thăng trầm, dù là chiến tranh cấp Đế Vương, cũng gần như chưa từng ghi nhận có lực lượng nào có thể làm tổn thương hay chôn vùi được tiểu trấn đó.
“Phải rồi, làm sao ngươi tìm ra di tích này? Hơn 2000 năm trước, không phải Thiên Quốc đã mất tin tức của nó rồi sao, đã sớm bị lãng quên.” Nam tử lạnh lùng vừa nói, vừa tranh thủ điều tiết khí tức.
Bất Hủ Chi Nhãn tạm thời chưa dung hợp vào linh hồn hắn, muốn dung hợp toàn bộ lực lượng này không phải là chuyện một sớm một chiều.
“Mấy năm trước ta nghe nói Thời Gian Chi Dịch xuất hiện ở Ai Cập, trên người một sủng nhi hỏa tinh linh. Ngươi thấy có quen không?” Gã đàn ông nhàn rỗi trả lời.
“Là hắn.” Nam tử lạnh lùng cau mày.
“Ừm, là hắn.” Gã đàn ông nhàn rỗi gật đầu, thái độ rất ung dung kể tiếp: “Thời Gian Chi Dịch chỉ có thể được sản sinh ở nơi có Bất Hủ Chi Đồng. Lúc đó ta liền xác nhận bọn chúng đã có vận may đi ngang qua đây rồi. Ta đã cho người điều tra tất cả những nơi chúng từng đến, nhưng căn bản không thể xác định được.”
Thấy vẻ mặt của nam tử lạnh lùng như đang chờ nghe tiếp, gã đàn ông nhàn rỗi tiếp tục tự thuật: “Dĩ nhiên ta không bỏ cuộc dễ dàng như vậy. Ta đã cất công tung ra tin tức Hỗn Độn Chiêm Tinh xuất hiện cùng với Khufu, mục đích quan trọng nhất chính là để bọn chúng chú ý tới.”
“Thông tin về Lục Nhãn có rất nhiều sai lệch, không nơi nào nắm giữ thông tin chính xác cả. Ta chỉ cần điều động vài kẻ buôn tin, xác nhận một vài thông tin rằng Hỗn Độn Chiêm Tinh có quan hệ mật thiết với Thời Gian Chi Dịch, như vậy chẳng phải rất dễ dàng khiến người khác tin rằng con mắt trên đỉnh đầu tiểu trấn này chính là Hỗn Độn Chiêm Tinh hay sao!?”
Nam tử lạnh lùng lặng lẽ suy tư, một lúc sau mới chợt hiểu, hắn nói: “Ra vậy, nếu bọn chúng biết đến tiểu trấn này, sau khi xác nhận thêm tin tức giả kia, điều đầu tiên sẽ là âm thầm đến đây kiểm chứng lại một lần nữa, thậm chí sẽ nhờ người tin tưởng đến bảo vệ đề phòng. Ngươi sau đó chỉ cần cử thuộc hạ theo dõi nhất cử nhất động của bọn chúng là tìm được đến đây.”
“Chính là đạo lý đó. Mà thật ra cũng không cần đến đám người đó làm gì. Tin tức về Hỗn Độn Chiêm Tinh và Thời Gian Chi Dịch có một người mua, ta vừa vặn biết nàng ta. Nàng là tiểu ma đầu hay đi cùng hắn, cũng có thể miễn cưỡng gọi là biết suy nghĩ. Chỉ cần tự ta bám theo nàng, kết quả là sớm cùng nàng đến đây, tìm thấy tiểu trấn, tiện tay gieo một ít mầm độc chờ ngươi.” Gã đàn ông nhàn rỗi nói.
Thở dài một hơi, sau đó nam tử lạnh lùng thốt lên một câu: “May mắn lớn nhất của ta, có lẽ là không bao giờ phải đứng ở chiến tuyến đối nghịch với ngươi.”
“A, lại nữa rồi, đừng nói như vậy!” Gã đàn ông nhàn rỗi dường như không thể nào nghiêm túc được.
“Nếu không có ngươi, ta vốn dĩ chỉ là một cô hồn dã quỷ đã chết từ rất lâu rồi.” Nam tử lạnh lùng cầm hắc thương cười khổ.
“Ngươi bây giờ thì có khác gì cô hồn dã quỷ đâu?” Gã đàn ông nhàn rỗi không nghiêm túc đáp lại.
“? ? ? ?” Nam tử lạnh lùng khẽ nhíu mày.
“Không nghe hả? Khụ khụ, ta vừa nói ngươi lấy thân báo đáp đi.” Gã đàn ông nhàn rỗi cười ha hả nói.
“. . .”
Lucifer triệt để câm lặng, lập tức xoay người rời đi, không thể nói chuyện được với tên tâm thần này.
Vị nam tử nhàn rỗi đứng trước mặt hắn chính là nhân vật đỉnh tiêm nhất của Ngạn Thánh Giáo, Tuệ Tri Thần.
“Này này, ngươi có phải vô tình quá rồi không, tiêu chuẩn của ta bây giờ cao lắm nhé, ngươi không còn phù hợp điều kiện của ta đâu.” Tuệ Tri Thần có chút ủy khuất nói.
Mấy lời này đã không đủ để Lucifer bận tâm, hắn một mực bước đi không thèm để ý.
“Đứng lại! Lucy, ta còn chưa nói xong.” Tuệ Tri Thần không vui chạy đuổi theo Lucifer.
Miệng hắn lẩm bẩm chửi rủa rất nhỏ.
Chỉ là thấy Lucifer vẫn giữ nguyên tốc độ, hắn rốt cuộc không do dự mà nói thêm: “Này, ngươi tính toán vội vàng phá hỏng kế hoạch, thả bạch tinh linh Mei ra, đến cuối cùng nàng quay lại cắn ngươi thì có biết không?”
Nghe đến bạch tinh linh Mei, trong lòng Lucifer lập tức dâng lên một trận chua xót, bàn tay không khỏi nắm chặt lại: “Không còn cách nào khác, nàng là hậu duệ của Athena, ta nợ Athena một ân tình. Đó là sự tử tế cuối cùng ta còn sót lại với thế giới này.”
“Ngươi nói một chút xem, nàng đã làm gì?” Lucifer nói thêm.
“Quá nhiều bẫy rập vô hình của ta bị bọn chúng nhìn thấu, phá giải trong thời gian cực ngắn. Một lần có thể xem là bọn chúng có chút cơ trí hoặc may mắn trùng hợp, phá giải hai lần thì bọn chúng đã thể hiện ra sự tỉnh táo đến đáng sợ. Nhưng ba lần, bốn lần liên tiếp phá vỡ kế hoạch, giống như tất cả thành viên Ngạn Thánh Giáo đều bị ai đó chỉ mặt điểm tên vậy... sự thông minh và tỉnh táo không còn nằm trong phạm trù định nghĩa này nữa. Ngươi nói xem, đây rốt cuộc là chuyện gì?” Tuệ Tri Thần nói.
Sắc mặt của Lucifer lúc này cũng có hơi biến đổi.
Bản thân Lucifer cũng là một thiên tài về chiến thuật và sách lược, sự kiện hắn thao túng ở Thánh Thành đã nói lên rất rõ khả năng tính toán của hắn. Nhưng Lucifer từ đầu đến cuối đều không phải là đối thủ của Tuệ Tri Thần trên phương diện này, hắn càng không dám nghĩ trên đời này lại có người đủ tư cách nhìn thấu được bẫy rập của Tuệ Tri Thần.
“Chẳng lẽ Ngạn Thánh Giáo có nội gián, hoặc phần tử nào đó bị tẩy não rồi?” Lucifer thầm nghĩ.
Bất quá, hắn không nói ra suy nghĩ của mình cho Tuệ Tri Thần nghe, hắn rất nhanh lắc đầu phủ định, không thể nào Ngạn Thánh Giáo có vấn đề được. Tuệ Tri Thần và Lucifer khi làm việc, điều tối quan trọng thứ nhất chính là không bao giờ để nội bộ xảy ra vấn đề.
“Khi một người có thể dựa vào vận may để nghịch chuyển càn khôn, hẳn là hắn phải biết trước Thiên Cơ. Điều này khiến ta nghĩ tới duy nhất một thứ...”
“...Thần Mộc Tỉnh.” Một lúc sau thấy Lucifer không có câu trả lời, Tuệ Tri Thần quyết đoán nói ra.
. . . ...