. . . .
Trở lại ma pháp vị diện.
Thiên Quốc Cung.
Trước đó, Mạc Phàm đã đại khái để Thánh Cung Laura giải quyết rất nhiều chuyện then chốt, ví như tận dụng lúc Thiên Quốc đang lung lay vì sự tình của Vĩnh Yên Vương và Ngạn Thánh Giáo, ví như hoàng đế của Linh Vĩ Quốc là Thánh Nguyên Pháp Thần, uy thế ngút trời. Chỉ một lời của hắn cũng đủ khiến các nguyên thủ của năm quốc gia không dám từ chối tham dự hội nghị bàn tròn.
Cuộc họp bàn tròn cũng không có gì to tát, chủ yếu là Laura một lần nữa củng cố lại chính sách phân bổ tài nguyên tại Hải Lâu Sahara và xa hơn là toàn bộ lục địa Phi Châu.
Mọi người ngồi họp, sắc mặt ít nhiều đều cẩn trọng, buộc phải đánh giá lại một cách tỉ mỉ vị thế của Linh Vĩ Quốc lúc này.
Thành không hoàng, ắt sẽ ẩn lạc.
Hoàng không thành, chỉ được an nhàn tiêu diêu.
Mạc Phàm làm vua.
Linh Vĩ Quốc rốt cuộc đã có một vị Thượng hoàng an tọa trên đỉnh cao, và ở chiều hướng ngược lại, Mạc Phàm dù muốn dù không cũng đã chính thức ngồi lên ngai vàng của một nước; có những thứ, hẳn là phải sắp xếp phối hợp cho ổn thỏa, không thể qua loa tùy tiện.
Cửa phòng họp cứ thế mở ra, Mạc Phàm vừa kịp trở về từ Hắc Ám Vị Diện, đi thẳng vào giữa bàn tròn. Thánh Cung Laura nhìn thấy hắn, liền đứng lên nhường lại vị trí chủ tọa.
Mạc Phàm dĩ nhiên không khách sáo chút nào, điệu bộ càng thêm mười phần khí phách mà ngồi xuống.
Sau giải đấu Thánh Nguyên, toàn bộ năm quốc gia thuộc Hải Lâu Sahara đều đã nhận ra sự thiếu sót về thế lực quân đội cùng kinh nghiệm thực chiến của bản thân. Đặc biệt là Wakanda, Atlantic, Maya, ba đại cổ quốc này về cơ bản đều đối diện tình trạng thừa số lượng nhưng thiếu chất lượng. Mạc Phàm cáo già thừa hiểu, lựa chọn tùy cơ ứng biến, mang theo đại danh đỉnh đỉnh của Thánh Nguyên Pháp Thần xuất hiện trước mặt bọn họ, đặt lên bàn một bản hiệp định đào tạo nhân lực.
“Ngươi nói trong 10 năm tới, chúng ta sẽ có thể thay máu cả một thế hệ sao? Nhưng loại hình... loại hình bước ra ngoài thế giới để lịch luyện này, mấy tiểu tử nhà bọn họ phải làm sao đây?” Ngồi trên bàn hội nghị cấp cao của Hải Lâu Sahara, vương hậu Atlantic đọc xong bản hiệp định, không nhịn được mở miệng nói.
“Chiến tranh cần nguồn nhân lực khổng lồ, việc tổn thất khi các bên giao chiến là điều khó tránh khỏi. Chỉ cần bọn họ không nguyện ý đi, ta không cưỡng ép. Nhưng nếu các ngươi cứ khăng khăng đóng cửa giữ mình như vậy, thêm 10 năm nữa trôi qua, khi tất cả chúng ta đều bị tận diệt, các ngươi càng không có vốn liếng để đối đầu với các yêu ma đế quốc.” Mạc Phàm ngồi ở ghế chủ tọa, ngả lưng ra sau, rất thản nhiên nói.
Lời nói của hắn mang ngữ điệu cùng khẩu khí vô cùng cao ngạo, mỗi một chữ đều ẩn chứa uy áp nặng nề đè xuống, nặng đến mức khiến những người ở đây gần như không dám tỏ thái độ xem nhẹ.
Cảm giác như nếu từ chối, nhất định sẽ khiến vị Nhân Vương trước mặt không vui, mà vị Nhân Vương này một khi tâm tình không tốt, khả năng rất lớn sẽ để Linh Vĩ Quốc lật bàn.
Vị thế của Linh Vĩ Quốc bây giờ, gọi là có quan hệ khăng khít với Thiên Quốc cũng không ngoa. Hiển nhiên sức ảnh hưởng là rất lớn.
Mười phút sau.
Hoàng đế Wakanda là người đầu tiên khoanh hai tay trước ngực, hướng Mạc Phàm gật đầu: “Ở đất nước chúng ta, cái chết không có nghĩa là chấm dứt, chẳng qua chỉ là trở về vùng đất tổ tiên, nơi các linh hồn chiến binh sẽ được tái sinh. Ta đồng ý, năm nay sẽ điều động trước nửa vạn chiến binh đi lịch luyện theo ngươi.”
Mạc Phàm theo thói quen tự nhiên lắc đầu qua bên trái, kèm theo một nụ cười xã giao, xem như hiệp định đã được thành lập.
“Chúng ta theo. Hy vọng nền tảng quân đội Maya sẽ được phát triển về chất trong những năm tới. Sẽ có 3000 binh pháp sư lên đường. Bất quá, trong quân chúng ta còn có không ít trung giai pháp sư, cao giai pháp sư, số lượng siêu giai lại rất thưa thớt.” Tổng tư lệnh Maya mở miệng nói.
“Không thành vấn đề, chúng ta sẽ tận lực huấn luyện.” Thánh Cung Laura thay Mạc Phàm trả lời.
Nàng biết hắn không cần một nhánh quân toàn bộ là siêu giai pháp sư; trên quy mô vĩ mô hàng trăm triệu quân số, 3000 siêu giai căn bản cũng không tác động quá lớn đến cục diện.
Trên thực tế, mượn quân siêu giai pháp sư càng nhiều sẽ càng tổn thất quân lương, tài nguyên. Ai cũng biết nhu cầu tài nguyên dành cho siêu giai pháp sư so với cao giai, trung giai là vô cùng tốn kém. Thêm vào đó, thái độ của siêu giai pháp sư cũng cao ngạo khác thường, bọn họ có tinh thần thành thục, lòng tự tôn rất cao. Nếu đã tòng quân từ lâu thì không có gì để nói, nhưng ngược lại, nếu làm lính đánh thuê thì lại là chuyện khác, bất cứ lòng tự tôn thái quá nào cũng sẽ trở thành mầm họa tiềm ẩn.
Thà quản lý một đám cao giai, trung giai biết nghe lời, ý chí cầu tiến sục sôi, ra trận tận lực hết mình sẽ càng có giá trị hơn.
Laura sau đó quay qua nói nhỏ bên tai Mạc Phàm: “Chủ thần, binh sĩ Maya đại đa số có thức tỉnh Tâm Linh hệ và Thực Vật hệ. Khi quần chiến sẽ phát huy lợi thế tuyệt đối không nhỏ.”
“Ừm.” Mạc Phàm kiệm lời, phun ra duy nhất một chữ.
“Thiên Quốc bên này của ta không vấn đề, Đại Thánh Tể James sẽ đích thân điều động nửa vạn học viên từ học phủ Nostha và học phủ Seiddark đi theo. Thêm vào đó là nửa vạn thánh pháp thiện chiến.” Đại Thánh Tể Welbeck đặc biệt xem chuyện này như một khoản đầu tư đúng đắn.
Những ngày nay, Welbeck đã mở ra vô số hiệp định ngoại giao với Laura, nói rõ ý đồ muốn xây dựng quan hệ vững chắc với Linh Vĩ Quốc. À, là với Mạc Phàm.
Chỉ còn lại một người, Mạc Phàm cuối cùng phóng ánh mắt sắc như dao cạo nhìn qua vương hậu Atlantic, thái độ dứt khoát không muốn đợi chờ thêm.
“Ta... ta...” Vương hậu Atlantic luống cuống đến lắp bắp, mãi mới sắp xếp xong ngôn từ: “Ta đồng ý, 5000 thủy chiến pháp sư sẽ lên đường.”
Chờ được mỗi lời chốt hạ này của nàng, Mạc Phàm mới chịu nở một nụ cười giảo hoạt như hồ ly.
Có thể dám từ chối sao?
Wakanda, Maya, Thiên Quốc từ chối nhả quân cũng không thành vấn đề. Riêng Atlantic thì không được. Mạc Phàm hôm nay cho dù có phải bắt cóc vương hậu làm con tin, hắn cũng tuyệt đối phải mượn cho bằng được lực lượng quân đội của Atlantic.
Tự cổ chí kim trong lịch sử nhân loại, làm gì có quốc gia nào khác đủ tư cách so sánh về thủy chiến với pháp sư Atlantic đâu? Đã từng là đế quốc hải vực nổi danh với những trận thủy chiến lẫy lừng, cứ việc đã ẩn mình mấy ngàn năm, nhưng huyền thoại Atlantic vẫn còn đó. Cho dù tu vi có hạn chế cũng chẳng sao cả, thứ bọn họ có chính là kinh nghiệm, kinh nghiệm trên lý thuyết, tuyệt đối có thể cân nhắc bằng hai chữ ‘lợi hại’.
Hội nghị sau đó kết thúc, ai về nhà nấy.
Mạc Phàm xưa nay vốn quen tự do tự tại, không bị ràng buộc. Hắn giao trách nhiệm dẫn dắt binh đoàn lịch luyện của năm nước cho Thánh Cung Laura, hẹn mấy tháng sau gặp lại ở Phàm Tuyết Thành, Hoa Hạ.
“Đại ca ca, ngươi có quan hệ không tệ với thủ tọa Thiên Quốc Welbeck, có thể thử nói chuyện với ông ta một chút. Tiểu Kỳ Lan nếu được lịch luyện ở Mê Giới của Thiên Quốc, tắm mình trong song diện quang minh, tiêu hóa thức ăn là quang minh linh nguyên, lực lượng sẽ càng thần kỳ vượt bậc.” Apase do dự mãi, cuối cùng lên tiếng nhắc nhở Mạc Phàm.
“Còn có chuyện tốt như vậy sao?” Mạc Phàm kinh ngạc giật nảy người.
Apase hiếm khi làm ra bộ dáng vô cùng nũng nịu, ôm chặt cánh tay Mạc Phàm: “Hì, không phải tự nhiên mà Thiên Quốc được gọi là kinh đô thánh quang đâu a. Tuyệt đối không có nơi nào thích hợp hơn để Tiểu Kỳ Lan đột phá. Thậm chí là tăng tốc tiến vào kỳ thành thục, rồi đến kỳ hoàn toàn.”
Khóe miệng Mạc Phàm nhanh chóng giật giật, không thể không hào hứng hơn.
Tiểu Kỳ Lan bây giờ là Chí Tôn Quân Chủ. Nàng tiến vào kỳ thành thục có khả năng sẽ đạt đến Á Đế Vương, sau đó kỳ hoàn toàn lại là định nghĩa gì nữa đây? Mới mấy tuổi đã có khả năng đuổi kịp Tiểu Viêm Cơ, Mei Mei, Apase.
“Mất bao lâu?” Mạc Phàm sau đó chợt nhớ ra điều gì, hỏi lại.
“Không rõ lắm, cần phải theo dõi.” Apase lắc đầu, bản thân nàng đoán chừng cũng khó phán đoán.
“Ngươi muốn ở lại với nàng?” Mạc Phàm lập tức nhìn ra ý đồ của Apase. Đây là muốn trốn tránh trách nhiệm.
Apase yểu điệu lướt qua lướt lại trong tầm mắt của hắn, một bộ không hề phản bác.
Chuyện bên hải yêu, nàng muốn rũ bỏ một chút trách nhiệm cầm quân, không muốn dính líu.
Điểm này khiến Mạc Phàm cũng lấy làm kỳ lạ, giống như trận chiến ở Ma Đô, Apase kỳ thực trước đó cũng có hành động trốn mất tương tự, lấy cớ đối phó với mấy vị tỷ tỷ của mình để ở lại Sát Uyên.
Bây giờ thì lại mượn cơ hội của Tiểu Kỳ Lan.
Lẽ nào nàng thực sự bị Lãnh Nguyệt Mâu Yêu Thần phản phệ tinh thần một trận, trong lòng đã hoàn toàn sợ hãi hỗn loạn, lâu ngày sinh ra tâm ma, hết lần này đến lần khác không dám va chạm với hải yêu thần tộc!?
“Thiên địch của Medusa tộc các ngươi là hải tộc sao?” Mạc Phàm thăm dò hỏi thử một câu.
Đột ngột bị hỏi như vậy, Apase liền tỏ thái độ không vui, nàng lắc đầu nguầy nguậy, sau đó mặc nhiên bỏ đi, coi như Mạc Phàm đã đồng ý điều kiện của nàng.
Mạc Phàm thấy thế cũng chỉ biết cười khổ, sau đó cũng mặc kệ nàng.
Hắn cố ý đi tới hỏi thăm Welbeck một chút tình hình, ngoài ý muốn là cái tên này vậy mà cực kỳ tốt tính. Không những hứa sẽ bảo trợ cho Tiểu Kỳ Lan, cam kết dồn tài nguyên để Tiểu Kỳ Lan sớm ngày thăng Vương, còn tận tình nói rằng đích thân mình sẽ chỉ điểm, và đích thân Đại Thánh Tể Fred, người nuôi thú sủng vô địch, sẽ chăm sóc Tiểu Kỳ Lan thật tốt.
“Vậy nhờ cả vào ngươi rồi.” Mạc Phàm cũng mặt dày gật đầu, không chút khách khí.
. . . . .
. . . . .
Mạc Phàm đi tìm Triệu Mãn Duyên.
Triệu Mãn Duyên, con khỉ này, thời gian gần đây dĩ nhiên đã yết kiến vị Bồ Tát giả đệ nhất Thu Cúc, hiếm có dịp chăm chỉ tu luyện một số cổ lão pháp trận.
Hiện tại, Triệu Mãn Duyên đang bế quan hấp thụ tài nguyên. Nhờ vào nguồn tài nguyên trù phú của Linh Vĩ Quốc cùng Thiên Quốc tập trung một chỗ, hắn có cơ sở rất lớn để cố gắng hướng tới đệ tam hệ cấm chú.
Điều khiến Mạc Phàm bực mình chính là, hắn bế quan một mình thì không nói làm gì. Mẹ nó, thời gian gần đây hắn dĩ nhiên còn bắt Tiểu Thiên Hy làm con tin, tận dụng vẻ thánh khiết của Thiên Hy để Bồ Tát Thu Cúc mềm lòng, buông ý niệm chỉ dạy.
Thế gian có không biết bao nhiêu bồng lai tiên cảnh, lạc thú hay ho, Mạc Phàm còn hận không có thời gian dẫn Thiên Hy đi khắp nơi khắp chốn, vậy mà Triệu Mãn Duyên lại thực sự dẫn dắt bảo bối đi vào con đường Phật đạo, nằm trên đài sen, ngày ngày nghe kinh siêu độ!?
“Lão Triệu, ngươi ra đây cho ta! Tiểu bảo bối xinh xắn như thế, gần 2 tuổi đầu, ngươi nỡ lòng nào đem con bé đi cắt luôn tóc tơ, muốn để nó làm hài đồng phật tử rồi hả?” Mạc Phàm tức khí mắng to.
Bên trong Phật đàn không có một giọng nói nào đáp lại.
Chỉ là nếu nhìn kỹ cánh cổng, sẽ rất nhanh thấy một tấm bảng lớn duy nhất treo bên ngoài, như một lời nhắn nhủ với Mạc Phàm.
“Mạc thí chủ, hải yêu xâm lấn, bách tính lầm than. Ngươi mau mau về trước một bước, cùng quốc gia vượt qua cơn tai ương này. Bần tăng cần bế quan một thời gian, sau khi xuất quan, nếu ngươi còn sống, bần tăng nhất định sẽ tìm đến giải nghiệp sát sinh cho ngươi. Nếu ngươi lỡ như không may hy sinh, bần tăng lại có thể siêu độ cho ngươi một mạng. Bút ký, Triệu Tăng.”
Mạc Phàm tức đến mức miệng run bần bật, suýt chút nữa đã muốn san bằng toàn bộ Quang Minh Điện.
May mắn là sau đó Bồ Tát Thu Cúc đã mở cửa ra giải thích một trận, tránh cho ác ma hàng lâm.
Triệu Mãn Duyên xác thực đang trong giai đoạn bế quan cao độ, hắn không thể dừng lại được.
Mạc Phàm hừ lạnh một tiếng, cuối cùng vẫn lựa chọn rút lui, một mình ôm Tiểu Thiên Hy quay về Hoa Hạ.
. . . ...
❖ Vozer — Truyện dịch VN chất lượng ❖