. . . . .
Sắc mặt Hoàng Tuấn sa sầm, nhất thời không biết nên nói gì cho phải.
“Mạc Phàm, nghe chúng ta đi, Ma Đô hiện tại đã nằm trong căn cứ chiến lược của chiến khu Đông Bộ, ta cam đoan với ngươi chắc chắn sẽ có ngày chúng ta giành lại được Ma Đô, nhưng không phải bây giờ. Với số lượng hải yêu khủng khiếp như vậy, ngươi có mạnh hơn nữa cũng không thể nào chống lại được.”
Vốn đã quen thuộc với tính khí của Mạc Phàm, Ngải Giang Đồ đành phải lên tiếng khuyên can.
Nhưng vài hơi thở trôi qua mà không thấy Mạc Phàm hồi đáp, Ngải Giang Đồ liền cau mày, trong lòng có chút thất vọng.
Hắn hít một hơi thật sâu, nói tiếp: “Đất nước chúng ta có một vạn cây số đường bờ biển, phía Bắc, Thanh Đảo đang nằm trong vành đai xâm chiếm của Thú Tộc Bắc Băng Dương, phía Nam, rất nhiều thành thị đã rơi vào tay Quỷ Tộc Nam Hải. Đừng nói chỉ một tòa thành Ma Đô không thể khôi phục, nếu ngươi còn tiếp tục lãng phí thời gian ở đây, toàn bộ các cứ điểm ven biển đều sẽ biến mất, bao gồm cả Phúc Châu và Phàm Tuyết Thành.”
Mạc Phàm vẫn không một lời đáp lại.
Hắn vẫn duy trì tư thế lặng yên như một bức tranh sơn dầu, ngồi trên lá sen, ánh mắt khóa chặt Lãnh Nguyệt Mâu Yêu Thần, thế giới tinh thần vẫn không ngừng rót ma năng vào để ngâm xướng nguyền rủa trận pháp.
Trong chiến dịch tiếp ứng Mạc Phàm lần này có không ít siêu giai quân pháp sư. Bọn họ chủ yếu phục vụ ở chiến khu Tần Lĩnh, quanh năm sống chung với yêu ma, ít có cơ hội tiếp xúc với các thế lực khác trong nước. Nếu có, cũng thường chỉ xoay quanh Thẩm Phán Hội hay Liệp Giả Liên Minh.
Vì vậy, tất cả bọn họ lúc này đều mang vẻ mặt vô cùng hiếu kỳ, không biết vị thần bí tóc hồng nửa nam nửa nữ kia rốt cuộc là nhân vật cấp cao nào mà có thể khiến cả hai vị thiếu tướng Trung Bộ và Đông Bộ đều phải kiêng dè như thế; ngay cả vẻ mặt của cựu quân thủ Tương Hữu Thắng cũng cực kỳ nghiêm trọng. Điều này cho thấy thân phận của người kia không hề tầm thường.
"Thiếu tướng, thứ cho tôi nhiều lời, vị kia có phải là Hộ Pháp Thần Long ở Ma Đô hơn năm năm về trước không?” Một vị trung sĩ nghiêng đầu hỏi Ngải Giang Đồ.
“Là hắn.” Ngải Giang Đồ khoát tay, vẻ mặt đặc biệt âm trầm.
Vị trung sĩ lập tức im bặt, biết thân biết phận mà lui xuống.
Sự tích về đại kiếp Ma Đô vô cùng hào hùng, sớm đã lan truyền khắp cả nước, thậm chí toàn thế giới. Chỉ là hình ảnh Hộ Pháp Thần Long được công bố trên truyền thông không phải là một ác ma tràn đầy dã tính và khí phách sao? Đâu phải là kẻ tóc hồng ẻo lả như vậy.
Viên trung sĩ suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng đi đến một kết luận.
Truyền thông a! Quả nhiên truyền thông chưa bao giờ làm người ta thất vọng. Hẳn là các Nghị Viên cấp cao đã dùng thủ đoạn nhào nặn hình tượng, biến một kẻ ái nam ái nữ thành một biểu tượng thị giác, cố tình đẩy hình tượng ác ma lên thành một dạng văn hóa đại chúng nhằm gia tăng nhuệ khí quốc gia.
Thủ đoạn này quả thực quá cao minh.
“Hắn luôn luôn như vậy, từ khi còn ở học phủ Minh Châu đã thế rồi. Mạc Phàm, quán quân của Thế Giới Học Phủ Chi Tranh, Thương vương của Ma Đô, một khi đã kết thù với hắn, kẻ địch nhất định sẽ phải hứng chịu một cuộc thanh tẩy đẫm máu."
Giọng của Mục Nô Kiều chậm rãi vang lên từ phía sau.
Trong bốn trăm vị quân pháp sư, thực ra nàng là bóng hồng đơn độc duy nhất đi theo.
Về cơ bản, Mục Nô Kiều không giống họ, nàng không phải quân pháp sư, mà chỉ đơn giản xuất hiện ở đây vì nàng muốn thế, nàng đến với tư cách một người bạn để khuyên nhủ.
Thế nhưng, khi đến Ma Đô, nhìn thấy Mạc Phàm ung dung ngồi đó tàn sát hải yêu, tâm tình của Mục Nô Kiều rốt cuộc đã hoàn toàn thấu tỏ.
Có lẽ đúng như lời hắn nói, ác ma báo thù.
Bất kể Ma Đô có thoát được kiếp nạn này hay không, Mạc Phàm vẫn sẽ cô độc trấn giữ nơi đây, hắn sẽ đứng ở đó, đánh một trận nhiệt huyết nhất đời mình.
Không phải vì thắng thua của chiến dịch, mà là vì báo thù.
Dù sao đi nữa, hắn sẽ không chết trong trận chiến này... những chuyện khác, sau này vẫn có thể từ từ tính.
“Ngải tướng quân, Thanh Đảo cấp báo, Thú Tộc Bắc Hải đã tiến vào địa giới của chúng ta.”
Một trung sĩ quản lý mật báo vội vàng chạy tới.
Nhanh như vậy sao? Hải yêu đã đánh thẳng vào Bằng Thành rồi ư?
Chiến khu bên kia dù có Thượng tướng Bắc Bộ Ngải Thái Sơn trấn thủ, nhưng dân chúng trong thành vẫn đang gấp rút di tản, tình thế còn tồi tệ hơn Ma Đô, bọn họ thực sự cần chi viện.
“Mở truyền tống trận, bốn trăm người các ngươi mau đến Bằng Thành cứu viện. Bằng mọi giá phải bảo vệ Thương vương toàn mạng.” Ngải Giang Đồ nhanh chóng ra quyết định, ném trận bàn truyền tống về phía viên trung sĩ.
“A, ngài không đi cùng chúng tôi sao?” Vị trung sĩ cấp báo hỏi.
Chỉ thấy Ngải Giang Đồ lắc đầu: “Không có mệnh lệnh của ta, không ai được phép trở lại Ma Đô."
Danh tiếng của thiếu tướng kiệt xuất Ngải Giang Đồ đã vang danh khắp Hoa Hạ từ lâu, tài năng của hắn chính là thế hệ gần nhất tiệm cận với vị Thương vương Bắc Bộ kia, cũng chính là cha hắn.
Ngải Giang Đồ lúc này đã đưa ra lựa chọn, hắn lựa chọn Ma Đô.
Quan hệ giữa Ngải Giang Đồ và Mạc Phàm không hề đơn giản. Huống chi Ngải Giang Đồ còn nợ hắn một ân tình ở Côn Lôn chưa trả, tính thêm cả phần tà lực ở Tà Miếu để đột phá cấm chú là hai. Chính hắn lúc này sao có thể lâm trận bỏ chạy được!?
Về phần quốc gia... an nguy quốc gia là chuyện lớn, nhưng lúc này, người trước mặt mới là quốc gia của hắn.
Ngay cả thiếu tướng Hoàng Tuấn cũng choáng váng trước cách làm dứt khoát của Ngải Giang Đồ.
Không hổ là con trai của Thương vương Ngải Thái Sơn.
“Các vị, các ngươi tự quyết định, ta đi giúp Mạc Phàm.” Ngải Giang Đồ dứt lời, thân hình quân nhân cường tráng lập tức dùng không gian chớp động về phía trước, tiến tới bờ sông Hoàng Phố nơi Mạc Phàm đang ở.
Mà Quan Ngư lúc này cũng đã bị khí phách kinh thiên của Mạc Phàm làm cho triệt để thức tỉnh.
Hắn nhớ lại những năm tháng vừa mở mắt đã lao đầu vào khổ chiến, điên cuồng chém yêu diệt ma ở hắc sắc cấm khu Côn Lôn, huyết mạch Minh Lang tộc trong người Quan Ngư đã lâu lắm rồi mới lại dâng trào cuồn cuộn đến thế.
Bản năng mách bảo hắn rằng, hắn muốn tàn sát, hắn muốn tắm máu hải yêu.
Yêu ma trên núi đã không còn thỏa mãn, vậy thì xuống biển.
Trận chiến Ma Đô này, tính thêm Quan Ngư ta một chén canh!!!
Những người này cùng hắn không có bao nhiêu quan hệ, Quan Ngư không nói một lời, đã triển khai mười cánh Phong Dực sau lưng, vút một tiếng bay đến bên cạnh Mạc Phàm.
Hoàng Tuấn sững sờ nhìn theo bóng lưng bọn họ, trong phút chốc mất đi khả năng ngôn ngữ.
Mãi đến khi được lão nhân gia Tương Hữu Thắng vỗ vai, hắn mới dần bình tĩnh lại một chút.
“Vị này, cô là viện phó của Minh Châu phải không?” Tương Hữu Thắng quay sang hỏi Mục Nô Kiều.
Mục Nô Kiều nhẹ nhàng gật đầu.
“Lại đây, giúp lão phu thiết lập đồ án cấm chú. Một mình ta không chống đỡ nổi, ta già rồi, thế giới tinh thần đã dần thoái hóa, cần có người trợ giúp.” Tương Hữu Thắng ôn tồn nói.
Lời này khiến hai mắt Mục Nô Kiều sáng rỡ, vui sướng tột cùng, như hạn hán gặp mưa rào.
Bản thân nàng rất muốn giúp Mạc Phàm một tay, nhưng thực lực có hạn, không thể như Quan Ngư hay Ngải Giang Đồ, thoải mái đứng ở tiền tuyến oanh tạc được.
Mục Nô Kiều thi triển mộc hệ siêu giai, tạo ra một thân cây khổng lồ cao hàng chục mét cắm rễ xuống sông Hoàng Phố. Sau đó, nàng nâng đỡ lão nhân gia Tương Hữu Thắng lên giữa thân cây, bắt đầu hỗ trợ ông kiến tạo cấm chú.
Một lúc sau, Hoàng Tuấn cũng bay lên thân cây trong ánh mắt ngạc nhiên của Mục Nô Kiều.
“Đừng nhìn ta như vậy, ta hộ pháp cho các ngươi.” Hoàng Tuấn cười khổ nói.
“Ừm, và cả bọn họ nữa...”
. . .
. . .
Trên đài sen, Mạc Phàm không cần quay đầu lại cũng biết Quan Ngư và Ngải Giang Đồ đã xuất hiện sau lưng mình.
“Giống như cuộc chinh phạt Côn Lôn năm xưa.” Mạc Phàm chợt bật cười.
Ngải Giang Đồ cũng cười, vẻ mặt bớt đi phần nào nghiêm túc.
“Thật ra cũng không giống lắm, lần đó ta còn chưa phải cấm chú.”
Đột phá tới cấm chú quả là một loại kỳ tích lột xác, rất nhiều chuyện bất khả thi trước đây, bây giờ đã có thể thử làm một lần.
Quan Ngư thấy vậy liền chen vào tạt gáo nước lạnh: “Khụ khụ, hai người bớt lạc quan đi. Ở Côn Lôn đánh không lại còn có vị Vạn Yêu Thần Tọa kia đột nhiên đổi ý, phút cuối bỗng hóa thành thần tiên tỷ tỷ ôn hòa cứu vớt. Nhưng ở đây chúng ta phải đối mặt với thiên tai hải yêu vô tận, nhìn đâu cũng chỉ thấy toàn là yêu quái.”
Mạc Phàm cũng không hề khoác lác, giọng điệu rất bình thản: “Ta ngâm xướng đại trận để hộ pháp cho các ngươi ở phòng tuyến, hai người có thể dụ một vài Đế Vương đến đây để kết liễu không?”
“Vậy nên, kế hoạch bây giờ là săn bắt Đế Vương sao?” Đồng tử Quan Ngư co rụt lại ngay tức thì.
Mạc Phàm cười cười, nhưng không phủ nhận. “Gọi là tru diệt Đế Vương.”
Quá mức hung tàn rồi! Quan Ngư nhất thời trầm mặc.
“Nguyền rủa trận pháp của ngươi có thể duy trì trong bao lâu?” Ngải Giang Đồ thấp giọng hỏi.
Câu hỏi này đúng là làm khó Mạc Phàm.
Bản thân hắn cũng không biết, hắn vẫn đang suy nghĩ.
Hồi lâu sau, hắn mới có câu trả lời.
“Đủ lâu để chúng nó mất kiên nhẫn.”
. . . . ...
Đề xuất Voz: Người con gái áo trắng trên quán bar