Chương 748: Đại Tây Dương, Bermuda, và Nóc Nhà Thế Giới

. . . . .

Khi Thụy Địch cất lời, đôi đồng tử của ông ngưng lại trên bản đồ Bắc Hải đang bị ngư tộc Bắc Đại Tây Dương xâm chiếm, lòng đầy chua xót.

Trong bốn đại dương, dù bề ngoài Thái Bình Dương là rộng lớn nhất, sở hữu lực lượng hải yêu dồi dào nhất, Hải Dương Thần Tộc cũng đã thu hoạch được vô số lợi ích trong mấy ngàn năm qua, xứng danh là đế quốc đứng đầu hải yêu.

Nhưng trên thực tế, Hải Dương Thần Tộc tuyệt đối không dám bén mảng đến địa giới của Đại Tây Dương.

Trong toàn bộ biển cả, Đại Tây Dương mới là thế lực đáng sợ nhất, bất di bất dịch suốt trăm ngàn năm qua. Nơi đó là một hắc ám cấm địa, ngang hàng với băng nguyên của Nam Cực Đế Vương, ngang hàng với lãnh địa của Sahara Chi Chủ, một trong những nơi tồn tại những chủng tộc kinh hoàng nhất. Số lượng tuy ít nhưng tinh nhuệ vô cùng.

Đại Tây Dương tựa như một cuộc chơi vương quyền của hai đại đế quốc hải yêu. Thứ nhất phải kể đến đế chế Nhân Ngư tộc, đứng đầu là Hải Mị Yêu Hoàng, Chúa Tể Thập Uyên xếp hạng thứ năm.

Ngoài ra, còn một chủng tộc khác đáng sợ hơn Nhân Ngư tộc gấp trăm lần, chúng sinh sống quanh quẩn ở tam giác Bermuda quỷ dị, thuộc về Thượng Cổ Tổ Long, hải long tộc. Vị đứng đầu chính là Hải Đế, được toàn bộ vị diện ma pháp công nhận là Nóc Nhà của Tam Giới, Bách Mộ Giao Long Leviathan.

Từng có một lời đồn chưa ai kiểm chứng: ‘Ngủ yên dưới trăm nấm mộ là vạn long quân, cấp Thống Lĩnh chỉ là ấu long rác rưởi, cấp Quân Chủ bơi đầy vực sâu, còn Đế Vương nhiều không kể xiết’.

Lời đồn đó, phảng phất như một cơn ác mộng.

Bây giờ Đại Tây Dương bắt đầu dậy sóng, Bách Mộ đế quốc đã tỉnh giấc. Bất cứ quốc gia nào có đường bờ biển chạy dọc Đại Tây Dương đều đã bật cảnh giới hắc ám, nước Đức cũng không ngoại lệ.

Cấm Chú pháp sư của Đức thực ra cũng chỉ có vỏn vẹn 6 vị, tính cả Thụy Địch; mà trong số đó, có lẽ chỉ duy nhất vị đứng đầu quân đội kia mới tạm được gọi là gần đạt đến trình độ Đại Cấm Chú.

Sở dĩ bọn họ tồn tại vững mạnh được cho đến giờ, đó là nhờ khối liên minh EU hợp tác quá tốt, có liên kết rất chặt chẽ với nhau. Họ có rất nhiều quốc gia cùng san sẻ biển đảo, những nước không có vùng biển thì thừa hưởng lợi ích từ những nước có biển cung cấp, cho nên vẫn rất nhiệt tình cử quân đội pháp sư đến trợ giúp.

Quan trọng nhất là, họ có đế chế Thánh Thành, có đế chế Parthenon Thần Miếu đứng sau ủng hộ.

Thượng Đế sắp đặt thật tài tình.

Đại Tây Dương đáng sợ như thế, vậy thì cứ để cho nhân loại kẹp chặt nó lại. Canada, Mỹ, Anh, Hy Lạp, Pháp, Thánh Thành vẫn luôn kiềm chế Đại Tây Dương, đây chính là lý do khiến cho mấy ngàn năm qua sau trận chiến đó, Đại Tây Dương tương đối yên tĩnh.

Nhưng bây giờ thì khác rồi, cả bốn đại dương cùng lúc nổi sóng, thế kìm kẹp đó đã hoàn toàn bị phá vỡ.

Nước Mỹ vừa phải lo đối phó với Thái Bình Dương, vừa phải chạy nạn lo cho Đại Tây Dương. Canada thì chịu sức ép từ Bắc Băng Dương, Thánh Thành càng khổ hơn, bắt đầu phải phân tán quân lực đi cứu viện khắp toàn cầu. Chúa Tể Thập Uyên Hải Mị Yêu Hoàng lập tức thừa cơ hội này dày vò liên minh châu Âu một phen.

“Câu hỏi lần trước ta hỏi các ngươi, hừm, các ngươi vừa mới trả lời, quả nhiên là một đáp án rất chính xác. Nó giúp ta một lần nữa xác nhận hoài nghi của mình.” Bee lúc này mới với vẻ mặt vô cùng bình tĩnh đáp lại.

Kẻ tổn thương lại muốn đi làm tổn thương người khác...

Cái gọi là đứng trên bờ vực tử vong, kỳ thực ngoài biểu hiện điên cuồng ra, bên trong chính là đường cùng, không còn bất cứ tín đồ hay chấp niệm nào nữa.

Phía sau Liên Hợp Quốc toàn là những cáo già chính trị, tất cả bọn họ đều là lão làng, lão luyện đến bậc nào. Trên thực tế, cho dù Bee không đặt ra giả thuyết kia, những vị đại biểu của Đông Dương, của nước Mỹ, của một số nước châu Âu đều có thể tự mình phán đoán được.

Tình cảnh của hải yêu lúc này rất giống như bị kẻ nào đó đứng sau lưng thúc ép, không chạy không được.

Địa bàn của nhân loại chẳng qua chỉ là nơi mà hải yêu quyết định chạy đến.

“Bên Úc Châu, hai ngày trước ta có gửi cho các ngươi một bản thảo, các ngươi đã nhận được chưa?” Bee hướng về phía đại biểu nước Úc hỏi.

“Đã cố gắng hết sức để thực hiện. Lần này chúng ta xuất quân toàn bộ đều là nhân viên cấp cao của Hiệp hội Ma pháp Úc Châu. Nếu như xác nhận được phán đoán của ngài là đúng, chuyện này xem ra vẫn còn lối thoát.” Nghị viên nước Úc, vị này tên là Kevin, cũng dành cho Bee một sự tin tưởng cực lớn.

Sở dĩ hắn có niềm tin như vậy, là vì nội dung trong bản thảo email mà Bee đã gửi. Nội dung tuy chỉ khái quát, nhưng khi bọn họ vừa đọc xong, đã run rẩy chấn động suốt cả đêm không ngủ được.

Không ngủ được, còn có một cách nói khác. Đó chính là không thể không thừa nhận tin tức mà vị quân bài này mang đến quá mức chấn động, rõ ràng có chút khiến người ta rùng mình.

Trong hoàn cảnh cả nhân loại đối diện với bờ vực tử vong như vậy, Kevin hiểu rõ hơn ai hết; không phải ai cũng có thể nhìn xa trông rộng, thấy được cục diện cuối cùng.

Mười một đế quốc hải yêu, năm vị Chúa Tể Thập Uyên đồng thời xuất hiện, hàng ức vạn hải yêu gây ra thiên tai liên miên xâm lấn đất liền, rất nhiều cư dân thành phố cùng pháp sư đồng loạt thất thủ, các cứ điểm tháp canh của nhân tộc lập tức không có khả năng chống trả.

Giữa lúc đại đa số mọi người đều quả quyết cho rằng động thái này của hải yêu là một kế hoạch được chuẩn bị kỹ lưỡng hàng ngàn năm mới có thể hợp tác trơn tru đến thế... thì chỉ có vị quân bài trước mắt mới bình tĩnh vạch ra con đường sống duy nhất, chỉ có hắn mới dám đưa ra kết luận trái ngược rằng đây chẳng qua chỉ là một kế hoạch bột phát, ừm, chí ít là trong phạm vi 10 năm trở lại, thậm chí đã từng thiếu chút nữa tan thành mây khói, hải yêu đã có giai đoạn phải ngậm đắng nuốt cay mà trì hoãn.

Bee gật đầu, nói xong với đại biểu nước Úc Kevin.

Hắn tiếp tục với vẻ mặt thành thật và trầm tĩnh nhìn về phía màn hình nơi các đại biểu đều đang lo sốt vó, coi như chuyện chẳng có gì to tát, rất đơn giản nói: “Các ngươi muốn mượn ta, quân bài này, để điều động lực lượng của Liên Hợp Quốc đến giải vây. Việc này thật xin lỗi, ta sẽ không điều quân đi bất cứ nước nào cả, chúng ta trước giờ vẫn không có khả năng chi viện cho hơn 200 quốc gia. Nếu các ngươi không may mắn mất nước, vậy thì chỉ có thể trách khí số của các ngươi đã tận.”

Tất cả các đại biểu trong khối liên minh đều giật nảy mình, còn tưởng rằng mình nghe nhầm.

Không giúp!??

Bầu lên một quân bài, việc đầu tiên hắn làm trong hoàn cảnh này là không giúp một ai hết!?

Đây là con rối của hải yêu sao???

Vọng Nguyệt Thiên Huân đang nâng cốc uống một ngụm nước, đúng lúc âm thanh của Bee truyền đến từ màn hình, cái miệng nhỏ của nàng bất giác phun cả nước ra đầy bàn.

Mang theo vành tai đỏ ửng, Vọng Nguyệt Thiên Huân tức giận nói: “Ngươi đang làm càn đấy à? Nước nào cũng không giúp, cái gì cũng không làm?”

Bee nhìn vẻ mặt đằng đằng sát khí của nàng, chính mình có chút bất đắc dĩ, xòe tay giải thích: “Ta nói ta không giúp bất cứ nước nào, chứ không nói ta không làm gì cả.”

. . . . . ...

❖ Vozer — Cộng đồng dịch VN ❖

Đề xuất Voz: Gặp gái trên xe khách..
BÌNH LUẬN