Chương 753: Nguyệt Thực

...

Toàn bộ thân thể bên dưới của nó phất phơ không khác gì một con mực khổng lồ bị nhúng vào hũ rượu thuốc. Thứ rượu này vô cùng mạnh, vừa chứa đựng độc tố, vừa có sức mạnh thôn phệ của thứ nguyên, vừa mang theo sự ăn mòn của hắc ám, lại vừa ẩn chứa lời nguyền rủa tà ác. Lãnh Nguyệt Mâu Yêu Thần trông chẳng khác nào một lão yêu mực mắc bệnh nan y, toàn bộ da dẻ, trái tim, nội tạng đều bị thủy ngân và lời nguyền màu đỏ sẫm ăn mòn đến khô quắt héo hon.

Chưa hết, toàn bộ những chiếc xúc tu dài hàng trăm mét cũng âm thầm ngả dần từ màu nâu sang màu trắng xám già nua. Chúng dường như đang bị lão hóa, mỗi phút trôi qua lại già thêm mấy trăm tuổi, nhanh chóng tiến đến trạng thái gần đất xa trời, cạn kiệt tuổi thọ.

Dường như ngay cả sinh vật cấp Quân Vương, cả cơ thể lẫn linh hồn cũng không thể thoát khỏi sức mạnh hủy diệt đến từ sự dung hợp của Cửu U Tà Đồng và Thủy Ngân. Chẳng qua, tốc độ thoái hóa diễn ra rất chậm mà thôi.

Không thể không thừa nhận, đại dương chính là lãnh địa của Lãnh Nguyệt Mâu Yêu Thần. Với sự bảo hộ của Thương Hải Chi Nhãn, thần nhãn của biển cả, nó chính là một phần của đại dương. Mạc Phàm biết chắc rằng nếu xuống biển giao chiến, hắn không thể nào thắng được nó. Dưới lòng đại dương sâu thẳm với hàng trăm vạn tỉ mét khối nước, ma pháp thứ nguyên hay ma pháp nguyên tố đều không phát huy được nhiều tác dụng. Coi như Thủy Hệ của Mạc Phàm đột phá đến cấm chú, có thể cưỡi sóng đạp gió, ngự thủy đi chăng nữa, cũng không thể giết nổi Yêu Thần, cứ sống sót thoát khỏi vòng vây của vô tận hải yêu rồi hẵng nói.

Đây cũng chính là lý do cốt lõi khiến Mạc Phàm không dám tùy tiện nhảy xuống nước quyết chiến với Lãnh Nguyệt Mâu Yêu Thần, sự đáng sợ của thủy vực lĩnh vực hắn đã cảm nhận quá rõ.

Có một điều khá kỳ quái, theo tính toán của Mạc Phàm, Thương Hải Chi Nhãn hiện tại biến thái hơn 5 năm trước rất nhiều. Cảm giác như thể 5 năm trước, Lãnh Nguyệt Mâu Yêu Thần chỉ mới lần đầu sử dụng nó, uy lực kém xa sự thành thục bây giờ.

Chẳng lẽ đây cũng là đồ ăn cắp?

Thôi, ăn cắp hay không cũng mặc kệ.

Sự kết hợp giữa Cửu U Tà Đồng và thủy ngân, giữa hắc ám và thủy ngân, cộng thêm sự dẫn dắt của thứ nguyên, bấy nhiêu đó đã đủ để uy hiếp cả một Thập Uyên Chúa Tể ngay trên cạn.

Sau một hồi vùng vẫy dưới độ sâu 4000 mét, rất nhiều hải yêu cấp Quân Chủ trung thành đã đến trợ giúp Lãnh Nguyệt Mâu Yêu Thần thoát khỏi lời nguyền. Thế nhưng, dù là sinh vật cấp Quân Chủ, chỉ cần chạm vào lời nguyền màu đỏ sẫm đều bị ăn mòn trong nháy mắt, tan rã thành máu thịt.

Cảm nhận cơ thể mình đang bị ăn mòn và già yếu đi nhanh chóng, Lãnh Nguyệt Mâu Yêu Thần không nhịn được mà gầm lên một tiếng kinh thiên động địa. Cơn thịnh nộ của nó khiến toàn bộ biển Hoa Đông rung chuyển. Và ngay khoảnh khắc biển Hoa Đông rung chuyển, toàn bộ vạn dặm duyên hải của Hoa Hạ cũng rung chuyển theo.

Những tòa cứ điểm ở Bằng Thành, Thiên Tân, Phàm Tuyết Thành đều cảm nhận được cơn địa chấn kinh hoàng từ biển cả này. Tất cả mọi người trong thành đều rơi vào trạng thái hoảng loạn tột độ.

Thương Hải Phá Âm!

Tiếng gầm phẫn nộ của biển cả vang lên, chói tai đến cực điểm. Ngay khoảnh khắc ấy, dù Mạc Phàm đang ở Phố Đông, cách Lãnh Nguyệt Mâu Yêu Thần một khoảng rất xa, nhưng toàn bộ cơ thể hắn, từ mạch máu, xương cốt, trái tim, từ trong ra ngoài đều bị thủy âm phản phệ, chấn động đến co quắp.

Mạc Phàm phun ra một ngụm máu tươi, vẻ mặt kinh hãi, không nói nên lời.

Hắn để ý thấy Mục Nô Kiều đã hoàn toàn bất tỉnh trong vòng tay bảo vệ của cấm chú Huyền Âm do Hoàng Tuấn thi triển. Phải biết rằng cấm chú Huyền Âm lúc này cũng run rẩy như một con mèo nhỏ bị chủ mắng, đến cãi cũng không dám cãi.

Hoàng Tuấn, Quan Ngư, Ngải Giang Đồ, lão bá Tương Hữu Thắng, tất cả đều chảy máu tai, điếc đặc tập thể, mất đi khả năng cảm nhận âm thanh và nhận thức ngôn ngữ.

Con mực già nua này quá khủng bố.

Một tiếng gầm của nó đã hút mấy chục triệu mét khối nước biển hòa vào cơ thể. Dù chưa đạt đến năng lực thần thánh để chữa trị hoàn toàn, nhưng chừng đó cũng đủ để Lãnh Nguyệt Mâu Yêu Thần phá giải pháp thuật nguyền rủa hắc ám chồng chất của Mạc Phàm.

Chẳng qua chỉ là tổn hao vài ngàn năm tuổi thọ, làn da mực xanh thẳm của Lãnh Nguyệt Mâu Yêu Thần chỉ bị hòa tan một phần, nhăn nheo đi một ít, già nua đi một ít, nhưng nó vẫn sống sót.

Tuổi thọ của nó tính bằng hàng chục vạn năm, bây giờ nó vẫn còn mấy ngàn năm để tu luyện. Phải cố gắng tu luyện lên cấp Đỉnh Vị Quân Vương, khi đó mới có thể gia tăng trăm vạn năm tuổi thọ, kéo dài sự sống vĩnh hằng.

Bây giờ phải chạy! Nhân loại kia quá đáng sợ, phải chạy ngay! Việc hải yêu xâm lấn nhân loại là chuyện tất yếu, việc nó có bỏ chạy hay không chẳng liên quan, mạng sống của nó phải được giữ lại trước đã.

Lãnh Nguyệt Mâu Yêu Thần tin chắc rằng Mạc Phàm không thể bắn thêm một tia Tinh Hồng Lượng Tử khủng bố nào nữa, càng không dám tự mình xông xuống đại dương chém giết với nó.

Trận chiến dưới đáy biển ở Ma Đô năm năm trước, chẳng qua là vì Thanh Long có thủy ngự, có năng lực thủy chiến nguyên tố cực mạnh, vượt qua hầu hết các Đế Vương khi đó. Nhờ vậy Mạc Phàm mới có thể thoải mái đứng dưới đáy biển mượn Uy Long để giao chiến với nó.

Mạc Phàm bây giờ đúng là mạnh hơn Thanh Long ở Ma Đô năm xưa rất nhiều, nhưng năng lực thủy ngự của siêu giai Thủy Hệ trước mặt nó chỉ là đồ bỏ đi, không bằng chó sành gà đất.

Nghĩ vậy, Lãnh Nguyệt Mâu Yêu Thần liền đạp nước, xoay người rút khỏi biển Hoa Đông, muốn trở về nơi sâu hơn trong Thái Bình Dương để tĩnh dưỡng.

Chỉ là, nó vẫn đánh giá quá thấp thủ đoạn của Mạc Phàm.

Trong lúc nó bị Tinh Hồng Lượng Tử làm cho khốn đốn đình trệ, Mạc Phàm đâu có ngu ngốc đến mức đứng yên không làm gì.

Hắn đã sớm thiết lập xong một trận bàn cấm chú tù lung ngay trên lộ trình mà Lãnh Nguyệt Mâu Yêu Thần sẽ bỏ chạy.

Khi Lãnh Nguyệt Mâu Yêu Thần vô thanh vô tức tiến vào trận bàn, Mạc Phàm lau vết máu trên khóe miệng, nở một nụ cười đầy âm hiểm.

Bang!

Không gian truyền tống cấm chú!

Dịch chuyển một Quân Vương cần một lượng ma năng không gian khổng lồ, mà dịch chuyển một Quân Vương dưới đáy đại dương lại càng là một nhiệm vụ bất khả thi.

Nhưng đó là nói đến một Quân Vương ở trạng thái toàn thịnh, chứ không phải một kẻ trọng thương, sống dở chết dở như Lãnh Nguyệt Mâu Yêu Thần hiện tại.

Mạc Phàm vắt kiệt ma năng Không Gian Hệ dung hợp với ma năng Triệu Hoán Hệ, ném Lãnh Nguyệt Mâu Yêu Thần trở về Phố Đông, ngay trước mặt hắn.

Và ngay lúc này, Nguyệt Thực trên đỉnh đầu Ma Đô cũng trở nên sáng rực hơn bao giờ hết.

Ánh Nguyệt Thực rộng lớn nhuộm đỏ cả đất trời, nhuộm đỏ cả đại dương mênh mông. Vô số bụi tinh quang tràn ngập giữa thiên địa. Mạc Phàm ngồi trên lá sen, vẻ mặt thản nhiên như mây trôi nước chảy, dường như chỉ cần một cái liếc mắt, liền trực tiếp cuốn Lãnh Nguyệt Mâu Yêu Thần vào bên trong mặt trăng máu.

Trong huyết nguyệt, có biển máu, có hoa Bỉ Ngạn, có vô tận oán khí, yêu linh, có những con nhện độc, rắn rết nguyền rủa, có hồng ma ngưng tụ thành sức mạnh tà ác. Chúng tựa như hàng tỉ chất dinh dưỡng cho Bạch Ngân sinh trưởng, và Bạch Ngân chẳng mấy chốc đã hóa thành Tử Hà Bỉ Ngạn.

Tử Hà Bỉ Ngạn, loài hoa Bỉ Ngạn màu tím, chính là thể bị nhiễm thuần khiết nhất của Bạch Ngân, nó thuộc về truyền thuyết của đêm Nguyệt Thực. Hay dưới góc nhìn của ức vạn sinh linh, đó là ngày Mặt Trăng Máu.

Bị nhốt vào trong mặt trăng máu, thân thể của vị Thập Uyên Chúa Tể đại dương bị Tử Hà Bỉ Ngạn từ vô vàn phương hướng lăng trì xé nát, bị hút cạn chất dinh dưỡng đến khô gầy.

Lãnh Nguyệt Mâu Yêu Thần thân ở trong biển máu của Nguyệt Thực, đầu lâu, thân thể, xúc tu, phần lưng, lồng ngực, ngay cả Thương Hải Chi Nhãn cũng bị Tử Hà Bỉ Ngạn kéo căng ra, bị loài hoa tử vong kia điên cuồng cắn nuốt, hút cạn sinh lực.

Đề xuất Voz: Những bóng ma trên đường Hoàng Hoa Thám
BÌNH LUẬN