Chương 77: Lời dạy của phụ thân

Khóe môi nhếch lên, Mạc Phàm bất giác nở một nụ cười rộng đến mang tai.

Vi Nghiễm, từ ngày xuất quan, ta đã khắc cốt ghi tâm cái tên này!

Nhân vật mấu chốt liên quan trực tiếp đến vụ việc Mục Ninh Tuyết bị hãm hại ở Nam Cực. Dù đúng sai chưa phân định, có lẽ hắn chỉ bị lợi dụng, nhưng không thể nào chối cãi sự tắc trách của Vi Nghiễm cùng Cấm Chú Đồng Minh Hội. Nếu hắn lòng dạ trong sáng, lý trí sáng suốt hơn, liệu người thương của mình có phải chịu thiệt thòi, có phải gánh chịu nhiều thống khổ đến vậy suốt thời gian qua không!?

Đúng là oan gia ngõ hẹp, ngươi lại tự tìm đến cửa. Hỏa hệ Cấm Chú của ngươi, vốn dĩ là do ta ban tặng. Ngươi không những không biết ơn, mà còn suýt chút nữa khiến người ta yêu thương biến mất khỏi cuộc đời này.

Thế sự đúng là khó lường. Tâm trạng Mạc Phàm trở nên phức tạp, giờ phút này đã dậy sóng. Sự nhẫn nhịn của hắn đã đến giới hạn cuối cùng.

“Được rồi, Vi Nghiễm, ngươi mau…” Hoa Triển Hồng mở lời.

“…Giải thích!” Mạc Phàm sầm mặt, phun ra hai chữ gọn lỏn, lập tức chặn đứng lời của vị quốc thủ Hoa Hạ.

Chỉ hai chữ đơn giản, nhưng từ lúc nào lại trở nên súc tích, ý nghĩa rõ ràng đến vậy!?

Không ma pháp, không tà nhãn trấn áp, cũng chẳng có tinh thần lực nào được phóng thích, nhưng cả căn phòng lại cảm nhận sâu sắc một luồng uy hiếp kinh hoàng tột độ. Lời lẽ như đao búa giáng xuống, tất cả đều không hiểu nổi tại sao một câu nói bình thường lại có thể mang đến sự điên cuồng đến thế.

Trong khoảnh khắc, kể cả Tiêu Viện Trưởng hay Hoa Triển Hồng đang định nói gì đó đều cảm thấy không tiện xen vào, đành tạm thời giữ im lặng.

Mọi người không hẹn mà cùng hướng ánh mắt về phía Vi Nghiễm.

Trạng thái tinh thần của Vi Nghiễm ban đầu cũng không khác mọi người, toàn thân lập tức truyền đến từng cơn ớn lạnh, kinh ngạc tột độ. Nhưng rất nhanh, lý trí đã kịp vận hành, hắn tự mình bình tĩnh trở lại, che đi vẻ yếu thế trên mặt.

Vi Nghiễm đặt tay phải lên ngực, cúi người chào Mạc Phàm một cái, sắc mặt bình thản nói:

“Ta xin lỗi ngươi, nhưng sẽ không giải thích!”

“Vi Nghiễm!” Hội trưởng Hoành Ngọ quát lên, nhưng Hoa Triển Hồng bên cạnh đã dùng ánh mắt ngăn lại.

Quan điểm của ông rất rõ ràng, chuyện này cứ để hai người họ tự giải quyết với nhau.

“Ngươi chắc chắn không có uẩn khúc gì để giải thích?” Mạc Phàm từng bước, từng bước tiến lại gần, vẫn duy trì thái độ dứt khoát đặc biệt.

Vừa rồi, khi nghiền ép tinh thần lực xuống, Mạc Phàm đã tạo ra một ấn tượng rằng hắn là ngọn núi cao chót vót, không thể tùy tiện trêu chọc.

Hành động của hắn khiến người khác phải kinh hãi, đến cả vị hội trưởng cao nhất là Hoành Ngọ cũng thất thần. Chỉ riêng Vi Nghiễm là không có nửa điểm lo lắng hay sợ sệt, quyết tâm đối chất đến cùng với Mạc Phàm.

“Ta hành lễ với ngươi, đã là miễn cưỡng xem ngươi và Mục Ninh Tuyết là một. Còn về lời giải thích, ta có lỗi với nàng, không phải với ngươi. Nhu nhược trước mặt ngươi, chẳng khác nào tự nhận mình phẩm chất kém cỏi hay sao?”

Mạc Phàm không đáp lời, từng bước tiến tới. Lúc này, sau lưng hắn, vô số tà quang hắc ám dần dần tỏa ra, cuồn cuộn từng lớp vật chất đen kịt. Chúng không giống bất kỳ nguyên tố nào, chỉ trong chốc lát đã len lỏi bao trùm cả gian phòng, khiến tất cả mọi người rơi vào trạng thái mờ mịt, hoàn toàn mất đi phương hướng, thậm chí không còn nhìn thấy người đứng cạnh mình.

Gian phòng của Cấm Chú Hiệp Hội, diện tích chừng hai trăm mét vuông, nhưng chưa đầy một phần mười giây, màn đêm u tối đã bao phủ, thống trị toàn bộ không gian, khiến nó như bị kéo dãn đến vô tận. Cảm giác tựa như một vùng đất rộng lớn bị nhấn chìm vào vũng lầy hắc ám vĩnh cửu.

Hoa Triển Hồng dù đã đạt tới cảnh giới Cấm Chú Quang hệ, nhưng khi đứng trong màn đêm này, trong khoảnh khắc ông cũng không có gì khác biệt, hoàn toàn mất phương hướng, không cảm nhận được gì.

Có thể cử động, có thể di chuyển một mình, nhưng di chuyển đi đâu bây giờ!?

Mắc kẹt trong hầm tối không đáy này, ngũ quan như bị vô hiệu hóa, chẳng khác nào thả mình vào vũ trụ bao la, một sự vô định bao trùm tất cả.

Mà sự vô định bao trùm tất cả cũng có nghĩa là, nếu Mạc Phàm muốn giết ai, sẽ không một ai có đủ sức để cản hắn.

Một vài hội viên không nhịn được hét lớn tên Mạc Phàm. Họ không lo cho tính mạng bản thân, mà lo Vi Nghiễm sẽ phải bỏ mạng. Họ sợ hãi việc Cấm Chú Hội lại để hội viên của mình chết ngay trên lãnh địa, lòng tin và vị thế của họ sẽ ra sao?

Nhưng hét lên thì sao?

Hét lên để làm gì?

Có ai nghe được mà hét chứ!?

“Vực thẳm hắc ám” này tràn trề năng lượng, mênh mông như một dòng sông dài của vị diện, làm sao có thể để âm thanh thoát ra ngoài?

Sự bình tĩnh biến mất, sắc mặt Vi Nghiễm trở nên nhợt nhạt, hắn nhíu mày, lần đầu tiên cảm nhận được sát khí hừng hực phả vào mặt mình, khiến toàn thân vô cùng khó chịu, cảm giác nguy cơ từ tứ phía mãnh liệt dị thường.

Hắn lập tức giơ hai tay lên, bày ra tinh đồ ma pháp chằng chịt. Vi Nghiễm hiểu rõ chênh lệch lực lượng giữa mình và Mạc Phàm là quá lớn, muốn có cơ hội, hắn chỉ còn cách bung hết thực lực để phòng vệ.

“Vụt!”

Trong chớp mắt, Mạc Phàm đã xuất hiện, chụp lấy tay Vi Nghiễm. Chỉ một ý niệm khẽ động, tầng tầng hắc quang bá đạo sau lưng hắn hóa thành những chuôi kiếm ma ảnh khổng lồ, theo mệnh lệnh ấn thẳng vào các đại huyệt trên người Vi Nghiễm.

Đỉnh đầu, cổ, hai chân, hai tay và cả lồng ngực đều bị những chuôi kiếm ma ảnh đâm tới, phong bế hoàn toàn cơ thể hắn. Ngay cả kỹ thuật nối mạch tinh thần lực, Vi Nghiễm cũng đừng mong sử dụng được.

Vi Nghiễm còn cảm giác sau lưng mình như đang phải vác một thanh trọng kiếm ngàn tấn, khiến xương bánh chè, đỉnh đầu, xương sườn đều rung lên bần bật, đau đớn đến tột cùng.

Lúc này, Vi Nghiễm chẳng khác nào tử tù trên pháp trường của Mạc Phàm, một bản án treo lơ lửng chờ ngày phán quyết. Toàn thân hắn trở nên nhỏ bé trước những chuôi kiếm khổng lồ đang chĩa vào các bộ phận cơ thể. Chỉ cần Mạc Phàm khẽ động thần niệm, truyền sát ý vào chuôi kiếm trên đỉnh đầu, đại não của Vi Nghiễm sẽ vỡ tan tức khắc.

Nhìn quanh một vòng, Vi Nghiễm hiểu rõ, không ai cứu được mình nữa rồi. Ai nấy đều đã chìm vào nơi lạc lõng này, mất hết định vị. Đừng nói cứu người, dù cùng tu vi Cấm Chú nhưng tự giải thoát cho bản thân cũng đã khó như vậy.

Ma pháp lại có thể khủng bố đến cấp bậc này sao!?

Đây chính là thực lực của kẻ một mình đối đầu với Thánh Thành ư?

Cảnh giới của Vi Nghiễm có thể nô dịch Hỏa nguyên tố, nhưng giờ phút này, ngay cả một tia niệm lực hắn cũng không thể vận dụng, bất kỳ hành động nào cũng đều vô ích.

“Ngươi đã muốn giải thích hay chưa?” Mạc Phàm hỏi.

Vi Nghiễm thở dài một hơi, trong mắt vẫn tràn đầy vẻ cương nghị, quyết không đổi ý.

“Ngươi có thể lấy mạng ta bất cứ lúc nào, xin hãy thay ta gửi lời xin lỗi đến nàng!”

Mạc Phàm bật cười. Lẽ nào trong lòng hắn thực sự có sát tâm?

“Tốt, rất tốt. Ngươi như vậy mới có tư cách sử dụng thứ tốt ta mang về, đột phá Cấm Chú không hề oan phí.” Mạc Phàm vỗ vai Vi Nghiễm vài cái.

Đột nhiên, không ai nhận ra, toàn bộ vật chất hắc ám xung quanh đang dần dần được thu liễm lại, trả lại dáng vẻ yên tĩnh vốn có cho căn phòng.

Khỏi phải nói, sắc mặt của tất cả những người còn lại đều ngơ ngác như nai tơ.

“Có ý gì?” Vi Nghiễm sửng sốt hỏi.

“Như lời ngươi nói, ta sẽ cho ngươi một sự minh bạch. Nếu ngươi vì thực lực không đủ mà tìm chỗ dựa, đánh mất đi lựa chọn đúng sai của bản thân, ta tuyệt đối sẽ không nương tay. Vừa rồi thất lễ rồi!” Mạc Phàm nhún vai nói.

Đúng vậy, qua lời kể của Mục Ninh Tuyết, Mạc Phàm đã có chút không chắc chắn. Hắn tìm đến Vi Nghiễm để có câu trả lời, cũng là muốn thử một lần nữa quyết định của mình.

Nếu Vi Nghiễm giải thích, tỏ ra sợ sệt, hắn sẽ mất đi tư cách nhận Địa Hỏa Chi Nhụy mà Mạc Phàm mang về, không xứng đáng bước vào cảnh giới Cấm Chú.

Ngược lại, Vi Nghiễm đã chứng tỏ tính cách của hắn sẽ không bao giờ dửng dưng trước đúng sai, không vì uy hiếp mà bán đứng đồng đội, cũng sẽ không vì đồng đội sai lầm mà im lặng chấp nhận.

Mạc Phàm dùng thực lực cường đại, dùng hắc ám chấn động tâm can để đe dọa tính mạng, nhưng cũng không thể làm thay đổi được ý chí phân định đúng sai của Vi Nghiễm.

Hắn quả là một người mạnh mẽ, quang minh chính đại…

Nam nhân trong thiên hạ vốn dĩ khí khái ngút trời, khi bị lợi dụng sẽ nảy sinh mâu thuẫn nội tâm. Kẻ có tâm chí kiên định sẽ tự mình đứng lên, thấy sai thì tự mình sửa đổi.

Những lời này, chẳng phải Mạc Phàm đã lĩnh hội từ chính phụ thân hắn, Mạc Gia Hưng, hay sao!?

Đề xuất Tiên Hiệp: Ta Thật Không Phải Cái Thế Cao Nhân
BÌNH LUẬN