Chương 797: Diêm Thủy Triều Tịch

. . . . . .

Di chuyển trên đại dương mênh mông, tốc độ của Bá Hạ không thể xem là nhanh, ngược lại còn vì toàn bộ hải lưu của Tứ Thánh Vực bị Thập Uyên Chúa Tể nghịch chuyển, dồn hết vào bờ nên tốc độ của nó phi thường chậm, thậm chí còn thua cả sinh vật cấp Quân Chủ. Đã chậm lại còn rung lắc, nhấp nhô dữ dội, chẳng khác nào say sóng.

May mắn là Mục Ninh Tuyết đã tính đến trường hợp này, nàng cùng giáo sư Stein một mực nghiên cứu, sớm bố trí vô số Phong Võng trận pháp và Hỗn Độn trận pháp giăng khắp xung quanh Huyền Môn Quan. Nhờ vậy mới có thể phân tán luồng gió mạnh ra khắp các mặt của tòa tháp, hạn chế đến tột cùng các loại quán tính và hải dương pháp tắc. Về cơ bản, cho dù tốc độ di chuyển có nhanh hơn nữa, ngọn gió thổi vào thân Bá Hạ cũng lập tức trở nên ôn hòa hơn rất nhiều.

Mặt khác, phía đuôi Bá Hạ lại có một cổng thoát gió, luồng gió được thả ra phía sau, điều này cũng giúp cải thiện tốc độ của Huyền Quy Bá Hạ, ít nhất cũng không thua kém vài con siêu cấp Quân Chủ.

Bên kia eo biển Hoa Đông, một số đài quan sát của Nhật Bản và Triều Tiên vẫn đang âm thầm theo dõi diễn biến của thảm họa Hải Yêu, chủ yếu là động thái đối phó của các pháp sư Phàm Tuyết Thành.

"Oanh!!!!"

Một tiếng rít gào đinh tai nhức óc vang lên. Dù đã cách vùng biển Phúc Châu hơn 150 hải lý, nhưng thứ đập vào mắt họ không phải eo biển, mà là một tòa siêu cấp chiến hạm tích hợp bãi phóng tên lửa dựng thẳng lên trời, tựa như ngọn núi Huyền Quy di động vác trên lưng một thanh cự kiếm.

Trong đêm tối không thể nhận ra màu sắc, hoặc nếu có, cũng chỉ là một màu đỏ thê lương của Nguyệt Thực từ trên trời rọi xuống. Dù vậy, họ vẫn có thể ước tính được diện tích của siêu cấp chiến hạm kia không thua kém một thành phố cỡ trung, đâu đó gần 1200 km². Phải biết, diện tích nền của Ninh Bàn Tháp cũng chỉ hơn một vạn mét vuông, cảnh tượng này quả thực không khác gì một thanh Phong Thần Kiếm cắm trên một hòn đảo di động.

Ào ào ào ào ào ~~~~~~~~~~~~~~~!

Huyền Quy Bá Hạ mạnh mẽ vô song, cưỡi sóng lao về phía thung lũng biển của Hải Yêu. Bốn chân khổng lồ tựa như Định Hải Thần Châm, mỗi lần hạ xuống liền hất văng hàng vạn Hải Yêu đang vây quanh. Nếu ví Đồ Đằng Bá Hạ là một tòa siêu cấp chiến hạm, thì đám Hải Yêu lít nhít bên dưới cũng chỉ là những chiếc thuyền đánh cá, thậm chí là những chiếc bè tre được buộc lại một cách yếu ớt. Khi va chạm với chiến hạm khổng lồ, tất cả chỉ có nước tan xương nát thịt, toàn bộ thân thể bị đạp bay ra xa, sống chết không cần phải bàn.

Đã rời xa đất liền 150 hải lý nhưng vẫn chưa có Đế Vương nào xuất hiện. Các tiểu đội pháp sư đứng trên chiến hạm Bá Hạ, luân phiên canh gác, đề phòng Hải Yêu từ các góc độ khác nhau lén lút trèo lên.

Mạc Phàm hạ lệnh, không cho phép mọi người tùy tiện sử dụng ma pháp ném xuống biển, chỉ yên lặng đứng đó ngưng thần, đợi đến khi Hải Yêu nỗ lực trèo từ mặt biển lên độ cao hơn 600 mét trên thân Bá Hạ thì mới được dùng ma pháp đẩy chúng xuống.

Rời xa đất liền đồng nghĩa với không còn đường lui, do đó vấn đề ma năng trở nên cực kỳ quan trọng. Theo một nghĩa nào đó, ma năng bây giờ chính là lương thực, hết quân lương trên biển, chắc chắn sẽ chết.

“Mạc Phàm, Nguyệt Thực của ngươi đang dần mất tác dụng.”

Đứng trong hoa viên trên lưng Bá Hạ, Mục Bạch nhìn lên bầu trời đêm, thấy hơi nước từ biển cả bốc lên vậy mà ngưng kết thành từng đám, giống như một tấm chăn màu xám tro che phủ toàn bộ Thái Bình Dương, hoàn toàn che khuất mọi thiên văn dị tượng trên bầu trời cao, bao gồm cả Mặt Trăng Máu.

Mạc Phàm cũng thấy đau đầu, muốn cười khổ cũng không nổi. Hắn vốn định lợi dụng tà vực của Tà Miếu để dẫn đường cho Bá Hạ, đồng thời loại bỏ bớt đám Yêu Ma cản đường để dễ dàng thẳng tiến công phá căn cứ của liên minh Hải Yêu. Nào ngờ biển cả quả nhiên luôn có pháp tắc của riêng mình. Bởi vì biển cả chiếm 70% diện tích của ma pháp vị diện, lĩnh vực Hải Dương thậm chí có thể che khuất cả Tà Miếu, ngăn cách sự giao thoa giữa trời và đất.

“Ngươi có cảm thấy ngọn gió biển này còn lạnh gáy hơn cả tế đàn Địa Ngục không?” Mạc Phàm nhắc nhở Mục Bạch.

Nghe hắn nói xong, chính bản thân Mục Bạch cũng cảm thấy da đầu hơi tê dại.

Quả thực có một ngọn gió như vậy đang lởn vởn xung quanh!

Và rất nhanh sau khi vấn đề này được đưa ra, thực tế đã chứng minh, cảm giác của họ hoàn toàn chính xác.

Vù, vù vù, viu ~~~

Không còn ánh sáng của Nguyệt Thực, vùng biển Hoa Đông bây giờ u ám như cõi Âm ty. Gió mưa trở nên dữ dội, lạnh lẽo đến nổi da gà không nói, còn mang theo nồng độ muối cực kỳ cao, cao đến mức làm người ta có cảm giác khô khát phát điên.

Rất nhanh, trên bầu trời đã có không ít Á Long đột nhiên sùi bọt mép rơi xuống biển, rơi cả xuống Huyền Môn Quan.

Mỗi một lần gió biển vù vù thổi qua, da thịt của các pháp sư sơ giai, trung giai, cao giai, thậm chí cả siêu giai pháp sư cũng không tránh khỏi nổi mẩn đỏ, phát ban ngứa ngáy. Da khô rát không chịu nổi, chỉ muốn cào cho rướm máu, không bao lâu sau liền có triệu chứng sốt rét nặng, cuối cùng là buồn nôn, đột quỵ rồi tử vong.

Trong Ninh Bàn Tháp có kết giới lĩnh vực, Lãnh Linh Linh vội vàng phát loa thông báo, yêu cầu tất cả các pháp sư dưới cấp Cấm Chú phải nhanh chóng tiến vào Ninh Bàn Tháp trú ẩn, không được ra ngoài cho đến khi con triều này đi qua. Ngay cả đội Tuần Long của Eileen cũng phải quay về không gian tầng hầm Long Cốc trên đỉnh Ninh Bàn Tháp, tuyệt đối không được phép tiếp tục bay lượn.

Bên trong Ninh Bàn Tháp, hơn 3000 tâm linh hệ pháp sư và thực vật hệ pháp sư của người Maya đã được bố trí sẵn. Bọn họ nghe theo chỉ huy của Tương Thiểu Nhứ, sắp xếp thành nhiều tiểu đội đứng quanh lễ đài tổng đàn của Ninh Bàn Tháp, chuyên tâm hoàn thành trận pháp, niệm Thánh Ngữ cầu an của Parthenon Thần Miếu.

Đương nhiên, khỏi phải nói cũng biết đây là pháp môn mà Diệp Tâm Hạ đã giao cho Tương Thiểu Nhứ. Mục đích của Thánh Ngữ này là trải rộng bạch quang xoa dịu toàn bộ Ninh Bàn Tháp, nó không phải là năng lực chúc phúc hay chữa trị, mà chỉ đơn thuần là một loại trấn an tâm linh, giúp những pháp sư đang ngứa ngáy khắp người và thần kinh căng thẳng dần dần buông lỏng, nhẹ nhàng chìm vào giấc ngủ, tựa như một liều thuốc an thần.

Chiến tranh kéo dài, tâm lý là một yếu tố rất phức tạp. Suốt cả tháng trôi qua cho đến tận bây giờ, vai trò của 3000 pháp sư người Maya càng trở nên đặc biệt rõ rệt hơn bao giờ hết.

Bên ngoài hoa viên, Tiêu Viện Trưởng phất tay, dựng lên một kết giới hình cầu nhỏ để che chắn gió biển. Chính ông cùng mấy người Mạc Phàm, Triệu Mãn Duyên, Mục Bạch, Ngải Giang Đồ đang bàn luận.

“Thứ này gọi là Diêm Thủy Triều Tịch, một lĩnh vực thường thấy ở vùng biển Caribe.” Người nói là đội trưởng của quân đoàn Atlantic, cho dù người Atlantic ngày nay đã sống ở Hải Lâu Sahara, nhưng dĩ nhiên vẫn phải đọc qua ghi chép của tổ tiên để lại.

Ngải Giang Đồ nhướng mày, thắc mắc: “Diêm Thủy Triều Tịch là cái gì?”

“Là một cơn gió biển mang theo lượng muối siêu mặn, mặn đến độ có thể gây hoại tử bất kỳ sinh vật sống nào tiếp xúc với nó, bao gồm cả thực vật. Mặn đến mức mất vị giác, mất khứu giác... ài, mất tất cả các giác quan rồi lăn ra chết.” Tiêu Viện Trưởng nói, chỉ cần vị tướng Atlantic kia nhắc đến, ông cũng nhớ ra một chút tài liệu đã từng đọc qua.

Đứng một bên nghe phổ cập kiến thức, vẻ mặt Triệu Mãn Duyên trở nên vô cùng sống động, nhăn nhó thấy rõ, hắn khó chịu vuốt vuốt cánh mũi, lập tức nói: “Lĩnh vực mà cũng khủng bố như vậy sao, cái này có khác gì đầu độc tập thể đâu.”

“Xác thực là khá tương tự với độc hệ lĩnh vực.” Đội trưởng người Atlantic nói.

“Có cách nào phá giải không?” Mạc Phàm như thường lệ, đi thẳng vào vấn đề.

Chỉ thấy vị đội trưởng Atlantic lắc đầu, cực kỳ ngao ngán nói: “Đây là yêu thuật đặc thù. Muốn phá hủy pháp thuật này, bắt buộc phải tấn công vào trung tâm của ma pháp, nhắm thẳng vào kẻ đã thi triển nó.”

“Là kẻ nào? Chúng ta phải nhanh chóng xử lý trước khi ngay cả Bá Hạ cũng bị muối mặn làm bị thương.” Triệu Mãn Duyên lo sợ tình hình này kéo dài, đến cả Bá Hạ cũng sẽ bị ảnh hưởng xấu.

Mạc Phàm vốn có một linh cảm mơ hồ, giống như có ám mạch mách bảo, hắn bất giác lên tiếng: “Là Thập Uyên Chúa Tể.”

Triệu Mãn Duyên lập tức im bặt, sống lưng thẳng tắp, cả người cứng ngắc như cây cột.

Mà phản ứng đầu tiên của những người khác cũng không khá hơn Triệu Mãn Duyên là bao, thần sắc tương đối bất an.

Quả nhiên, ngay sau đó Tiêu Viện Trưởng cũng gật đầu xác nhận. Ông rất khẳng định nói: “Đây là yêu thuật khét tiếng của Hải Mị Yêu Hoàng. Rất có thể chúng ta sắp phải đối mặt với nó rồi.”

. . . . . ...

Đề xuất Voz: Ký sự xóm trọ
BÌNH LUẬN